Chương 71
Chương 71
Đoạn đường từ Bình Dương về lại Sài Gòn dường như dài gấp trăm lần lúc đi. Trời đã sụp tối hẳn. Những ngọn đèn đường bắt đầu bật sáng, trải dài như những đôi mắt buồn bã đang dõi theo hai kẻ lữ hành. Gió đêm tạt vào mặt lạnh buốt.
Tôi ngồi sau lưng Thương Hoài, thu người lại nhỏ nhất có thể. Hai tay tôi bám chặt vào thanh sắt phía sau yên xe, các khớp ngón tay trắng bệch. Tôi không dám chạm vào áo Hoài, không dám để hơi thở của mình phả vào gáy Hoài.
Khoảng cách giữa lưng Hoài và ngực tôi chỉ là vài gang tay, nhưng tôi cảm giác như có một bức tường vô hình dày cả mét, chắn giữa hai đứa. Trong đầu tôi, những hình ảnh trong nhà vệ sinh lúc nãy cứ tua đi tua lại như một cuốn phim. Tiếng rên rỉ của Hoài, cái cách Hoài nắm tóc tôi, và cả dòng tinh trùng nóng hổi bắn lên mặt tôi.
Tôi nhìn tấm lưng gầy gò của Hoài. Hoài vẫn im lặng lái xe. Tốc độ xe khá nhanh, tiếng gió rít bên tai át đi mọi âm thanh khác.
Hoài đang nghĩ gì?
Hoài có đang ghê tởm tôi không? Có đang hối hận vì đã rủ tôi đi chơi không? Hay Hoài đang tự hỏi tại sao cơ thể Hoài lại phản ứng, lại "lên đỉnh" với một thằng con trai, trong khi miệng nó luôn khẳng định mình là trai thẳng?
— Hoài... — Tôi cất tiếng, giọng yếu ớt.
Hoài không trả lời, hoặc giả vờ không nghe thấy, chỉ vít ga mạnh hơn, lách qua một chiếc xe tải, lao vun vút về phía trước.
Về đến đầu hẻm nhà tôi cũng là lúc thành phố đã lên đèn rực rỡ. Hoài thắng xe lại trước cổng. Hoài không tắt máy, chân chống xuống đất giữ thăng bằng, mắt nhìn thẳng vào cánh cổng sắt nhà tôi chứ không quay lại nhìn tôi.
Tôi lồm cồm leo xuống xe, chân tay bủn rủn. Tôi đứng đó, vân vê vạt áo, không biết nên nói gì hay nên làm gì. Một lời cảm ơn? Một lời xin lỗi? Hay giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra?
— Ông... ông về cẩn thận nha. — Tôi lí nhí.
Hoài vẫn không nhìn tôi mà gật đầu nhẹ một cái, tay vặn ga rú lên vù vù vài cái như để giải tỏa sự bực dọc trong người.
— Ừ. Vô nhà đi.
Giọng Hoài lạnh tanh. Không còn tiếng "ông Tuấn" thân thương, không còn nụ cười hề hề. Chỉ còn là sự xa lạ đến đau lòng. Tôi muốn níu tay Hoài lại, muốn nói: "Hoài ơi, đừng giận tôi. Tôi sai rồi. Chúng ta làm bạn lại như cũ được không?". Nhưng cổ họng tôi nghẹn đắng, không thốt nên lời.
Hoài đạp số, chiếc Dream lùn chồm lên rồi lao vút đi vào màn đêm, để lại một làn khói trắng. Tôi đứng nhìn theo cái chấm đỏ của đèn hậu xe Hoài cho đến khi khuất hẳn sau ngã tư.
Nước mắt tôi trào ra.
Mất rồi. Tôi mất nó thật rồi.
Chỉ vì một phút dục vọng hèn hạ, chỉ vì sự cô đơn và thèm khát được yêu thương, tôi đã đánh đổi tình bạn đẹp đẽ nhất của mình. Tôi đã biến Hoài, người bạn vô tư nhất thành nạn nhân của sự lệch lạc trong tôi.
Tôi lau nước mắt, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại rồi đẩy cổng bước vào nhà. Trong phòng khách, tivi đang chiếu chương trình thời sự. Ba tôi ngồi uống trà, còn anh Quân đang ngồi gọt trái cây. Thấy tôi về, anh Quân ngẩng lên:
— Về rồi hả ông tướng? Đi chơi vui không? Sao về trễ vậy, làm dì Ánh cứ đi ra đi vào ngóng mãi.
Nhìn thấy nụ cười trong sáng của anh, tôi càng cảm thấy mình dơ bẩn. Tôi vừa mới làm chuyện đồi bại với bạn thân, giờ lại đứng trước mặt người mình thầm thương trộm nhớ. Tôi là loại người gì thế này?
— Dạ... vui anh. — Tôi cúi gằm mặt, tránh ánh mắt của anh.
— Xe... xe thằng Hoài bị hư giữa đường nên về trễ xíu.
— Lại hư xe hả? Cái thằng đó, xe cộ gì mà như đồ đồng nát. — Anh Quân cười, không mảy may nghi ngờ.
— Mà sao mặt mày tái mét vậy Tuấn? Say nắng hả? Hay ăn trúng thực?
Anh đứng dậy, đi lại gần tôi, đưa tay định sờ lên trán tôi kiểm tra nhiệt độ.
Theo phản xạ của một kẻ đang mang tội, tôi giật mình lùi lại một bước, né tránh bàn tay của anh.
— Em... em không sao. Chỉ hơi mệt thôi. Em vào phòng tắm cái đã.
Bàn tay anh Quân chới với giữa không trung. Nụ cười trên môi anh tắt ngấm, thay vào đó là sự ngạc nhiên và lo lắng.
— Ừ... tắm rửa đi rồi ra ăn cơm. Dì có chừa canh chua cho mày đó.
Tôi chạy trốn vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại. Tôi mở vòi sen hết cỡ để dòng nước lạnh xối xả tạt vào mặt vào người.
Tôi chà xát cơ thể mình điên cuồng. Tôi chà mạnh vào môi, vào lưỡi, nơi vẫn còn vương vấn mùi vị của Hoài. Tôi muốn gột rửa hết sự nhơ nhuốc này. Tôi muốn quay lại làm thằng Tuấn của ngày hôm qua, dù đơn phương đau khổ nhưng ít ra còn trong sạch, còn có bạn bè.
Trong tiếng nước chảy ầm ầm, tôi ngồi thụp xuống sàn nhà tắm, ôm gối khóc nức nở. Tiếng khóc bị tiếng nước át đi, giống như nỗi đau của tôi bị nhấn chìm trong sự im lặng của Hoài.
Đêm hôm đó, tôi không ăn cơm. Tôi nằm vùi trong chăn, giả vờ ngủ để trốn tránh mọi người. Anh Quân vào phòng mấy lần để xem tôi thế nào, nhưng thấy tôi nằm quay mặt vào tường, anh chỉ thở dài đắp lại chăn cho tôi.
Điện thoại tôi đặt ngay đầu giường. Tôi cứ chốc chốc lại mở lên xem. Không có tin nhắn nào. Không có cuộc gọi nhỡ nào. Bình thường đi chơi về Hoài sẽ nhắn ngay:
"Tới nhà an toàn rồi nha ông Tuấn. Mai bao tui ăn sáng bù đó!"
Hoặc gửi mấy cái sticker con mèo bựa bựa.
Nhưng hôm nay, màn hình điện thoại tối om, lạnh lẽo.
12 giờ đêm. Tôi không chịu nổi sự im lặng này nữa. Tôi cầm điện thoại lên, ngón tay run rẩy soạn tin nhắn gửi cho Hoài.
"Hoài ơi... Ông về tới nhà chưa?"
... Xóa.
"Hoài ơi, cho tôi xin lỗi chuyện hồi chiều. Tôi say quá..."
... Xóa.
"Ông đừng giận tôi nha. Ông chửi tôi cũng được, đừng im lặng như vậy..."
... Xóa.
Tôi soạn rồi xóa, xóa rồi soạn cả chục lần mà không dám gửi đi dòng nào. Tôi sợ gửi đi rồi nhận lại chỉ là sự im lặng, hoặc tệ hơn là dòng chữ "Đừng làm phiền tao nữa".
Ting.
Điện thoại bỗng rung lên làm tôi giật bắn mình.
Là tin nhắn của Hoài!
Tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi vội vàng mở ra xem.
"Tui về rồi. Ngủ đi."
Chỉ vỏn vẹn 5 chữ. Cộc lốc. Lạnh lùng. Không cảm xúc.
Nhưng ít ra... Hoài đã trả lời. Hoài chưa chặn số tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy, nước mắt lại ứa ra. Tôi nhắn lại, ngón tay run rẩy:
"Xin lỗi ông."
5 phút trôi qua. 10 phút trôi qua. Không có tin trả lời.
Tôi biết, đêm nay Hoài cũng không ngủ được. Có lẽ Hoài đang nằm vắt tay lên trán tự hỏi về bản thân mình, về cái khoảnh khắc nó đã rên lên vì sung sướng trong tay tôi. Sự hoang mang về giới tính, sự ghê sợ về hành vi vừa rồi, hay sự thương hại dành cho thằng bạn thân... tất cả đang giằng xé trong đầu Hoài.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, mắt sưng húp. Tôi lếch thếch đi ra Hồ Con Rùa nơi Hoài hay bánđồ ăn, với hy vọng mong manh được gặp Hoài để nói chuyện rõ ràng.
Nhưng góc phố quen thuộc ấy hôm nay trống trơn. Không có chiếc xe đẩy cá viên. Không có bóng dáng thằng con trai đứng chiên cá.
Tôi hỏi bà bán nước mía bên cạnh:
— Cô ơi, nay thằng Hoài không đi bán hả cô?
Bà bán nước lắc đầu, quạt phành phạch:
— Không con ơi. Hồi sáng sớm nó chạy ra đây dặn cô là nay nó nghỉ. Nó nói nó bệnh nghỉ vài bữa. Mà nhìn mặt nó hốc hác lắm, mắt thâm quầng như gấu trúc vậy đó. Chắc thức đêm coi đá banh hay sao á.
Tôi đứng chết trân giữa trời nắng. Hoài nghỉ bán. Hoài tránh mặt tôi. Hoài không muốn nhìn thấy tôi.
Tôi đành lủi thủi đi bộ về nhà. Từng bước chân nặng trĩu. Sài Gòn ồn ào náo nhiệt là thế, mà sao tôi thấy cô đơn đến lạ lùng. Về đến cổng nhà, tôi thấy anh Quân đang đứng tưới cây. Thấy tôi về, anh tắt vòi nước, đi ra mở cổng, vẻ mặt nghiêm trọng.
— Mày đi đâu mới về vậy Tuấn?
— Em... em đi dạo chút thôi.
Anh Quân nhìn tôi chằm chằm, rồi bất ngờ hỏi:
— Hôm qua mày với thằng Hoài có chuyện gì đúng không?
Tôi giật mình, tim thót lại:
— Đâu... đâu có gì đâu anh.
— Đừng có giấu tao. — Anh Quân cau mày.
— Sáng nay tao gọi cho thằng Hoài rủ nó qua nhà ăn sáng. Nó bắt máy. Tao hỏi nó qua không, nó bảo không qua được. Tao hỏi nó giận gì mày hả, nó im lặng một hồi rồi nói: "Anh Quân, anh coi chừng thằng Tuấn giùm em. Nó đang bất ổn lắm. Em... em không giúp được nó nữa rồi."
Câu nói của anh Quân như sét đánh ngang tai tôi.
"Em không giúp được nó nữa rồi..."
Hoài ơi, ông nói vậy là ý gì? Ông buông tay tôi rồi sao? Ông bỏ mặc tôi chới với giữa dòng đời này sao?
Anh Quân nắm lấy vai tôi, siết nhẹ:
— Tuấn, nhìn anh. Rốt cuộc hôm qua ở Bình Dương đã xảy ra chuyện gì? Mày nói thật cho anh biết đi. Có phải... tụi bây đánh nhau không? Hay mày làm gì sai với nó?
Tôi nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng của anh Quân. Tôi muốn gục đầu vào vai anh mà khóc, muốn kể hết mọi tội lỗi của mình. Rằng em là một thằng bệnh hoạn, em đã cưỡng ép bạn thân, em đã làm những chuyện dơ bẩn.
Nhưng tôi không thể.
Nếu anh Quân biết sự thật, anh ấy sẽ còn ghê tởm tôi hơn cả Hoài. Anh ấy sẽ nhìn tôi như một con quái vật. Tôi sẽ mất cả hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình cùng một lúc.
Tôi hất tay anh Quân ra, lùi lại, lắc đầu:
— Không có gì hết! Anh đừng hỏi nữa! Em mệt lắm!
Nói rồi tôi chạy vào trong phòng, đóng sầm cửa lại, để mặc anh Quân đứng ngơ ngác ngoài sân với hàng vạn câu hỏi không lời giải đáp. Trong căn phòng tối tăm, tôi ngồi bó gối ở góc tường. Tôi nhìn vào lòng bàn tay mình, bàn tay hôm qua đã chạm vào những nơi đàn ông nhất của Hoài.
Tôi nhớ lại lời tiên tri của thằng Minh: "Yêu trai thẳng là tự sát".
Hóa ra Minh nói đúng. Tôi không chỉ tự sát, mà tôi còn kéo theo cả tình bạn đẹp đẽ của mình xuống mồ. Và bây giờ, tôi chỉ còn lại một mình, đối diện với cái sinh nhật tuổi 18 đầy bi kịch đang đến gần.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co