no5.2 Mơ
Bảy năm sau.
Martin không nghĩ mình sẽ gặp lại anh ở nơi này—một nhà ga nhỏ, giữa một buổi chiều xám màu, khi thành phố vừa lên đèn. Cậu đang kéo vali thì thấy một bóng người đứng dựa gần cửa kính, ánh đèn xanh nhạt phản chiếu lên gương mặt quen thuộc đến nhói tim.
James.
Không phải trong mơ.
"Martin," anh gọi, giọng trầm nhưng run nhẹ.
Cậu quay lại, tim đập mạnh đến mức cậu thấy đau và khó thở. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, cậu sợ chỉ cần chớp mắt, tất cả sẽ tan đi như những giấc mơ năm xưa.
"Anh về rồi à?" Martin hỏi.
James gật đầu. "Ừm."
⸻
Họ ngồi trong quán cà phê cũ gần nhà ga—nơi Martin từng ghé mỗi khi nhớ những điều đã qua. Mưa lất phất bên ngoài cửa kính. James kể về những năm tháng xa xứ, về những nơi anh đi qua nhưng chưa từng gọi là nhà.
"Anh từng nghĩ," James nói chậm rãi, "rằng nếu mình không quay lại, giấc mơ sẽ tự biến mất."
Martin cười nhạt. "Nhưng nó không biến mất."
"Không," James đáp. "Nó chỉ đang chờ."
Cuộc trò chuyện của họ chỉ như vậy
—
Đêm đó, Martin đã mơ, cậu mơ lại giấc mơ bảy năm trước..
Không gian mờ xanh quen thuộc dần mở ra, nhưng lần này nó không còn mang cái cảm giác lạnh lẽo ấy. James đứng rất gần, ánh mắt bình thản.
"Lần này anh không đi nữa," James nói.
Martin đưa tay ra. Và lần đầu tiên, cậu chạm được.
⸻
Sáng hôm sau, Martin thức dậy trong căn hộ nhỏ của mình, ánh nắng chiếu qua rèm cửa. Tiếng chuông cửa vang lên.
James đứng đó, tay cầm hai ly cà phê nóng.
"Anh sợ em lại biến mất," anh nói, nửa đùa nửa thật.
Martin bật cười. "Em ở đây mà."
James nhìn cậu rất lâu, rồi nói điều mà anh đã giữ suốt bảy năm:
"Năm đó anh đi không phải vì anh không yêu em. Mà vì anh nghĩ nếu anh chọn ở lại, em sẽ là người phải đánh đổi."
Martin im lặng. Một lúc sau, cậu nói:
"Còn em rời đi vì em nghĩ mình không đủ can đảm để giữ anh ở cạnh."
Họ nhìn nhau, và lần này, không ai lùi lại.
⸻
Họ bắt đầu lại, chậm rãi.
Không phải bằng những lời hứa hay là những câu từ đường mật, mà bằng sự hiện diện mỗi ngày. James ở lại thành phố. Martin dẫn anh đi qua những con đường cũ, kể cho anh nghe về những năm tháng anh vắng mặt.
Và giấc mơ đã không quay lại nữa.
Nhưng có những đêm, khi nằm cạnh nhau, Martin vẫn cảm nhận được ánh sáng xanh nhạt—không còn là khoảng không chia cắt, mà là ký ức đã khép lại.
⸻
Một tối muộn, James hỏi:
"Em còn sợ định mệnh không?"
Martin lắc đầu. ".. Em không. Vì em nghĩ... định mệnh chỉ cho mình gặp nhau. Còn ở lại hay không là do mình."
James nắm tay cậu, rất chặt.
"Vậy lần này," anh nói, "anh chọn ở lại."
Martin mỉm cười, tựa đầu vào vai anh.
"Em cũng vậy."
⸻
Từ đêm đó, Martin không mơ.
Vì người từng đứng chờ cậu trong mơ...
Giờ đang nằm ngay bên cạnh cậu.
Và lần này,
không ai phải tỉnh dậy một mình nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co