no7. The Cure
⸻
Mọi thứ bắt đầu thay đổi vào một đêm Martin gọi cho James lúc gần hai giờ sáng.
Không nhắn trước. Không lý do.
Chỉ là một cuộc gọi kéo dài rất lâu, ở đầu dây bên kia là tiếng thở không đều.
"James?"
Giọng Martin nhỏ đến mức gần như tan vào đêm.
"Anh đây." James ngồi bật dậy. "Có chuyện gì sao?"
Im lặng vài giây. Rồi Martin nói, rất khẽ:
"Em không ổn."
James không hỏi tại sao. Anh chỉ khoác áo, bước ra khỏi nhà.
Họ gặp nhau ở công viên nhỏ gần ký túc xá. Martin ngồi trên xích đu, hai tay nắm chặt dây, mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Khi thấy James, cậu cúi đầu, như thể sợ bị nhìn thấy trong trạng thái yếu đuối này.
"Xin lỗi vì gọi anh giờ này." Martin nói.
"Đừng xin lỗi." James đáp. "Anh tới rồi."
Câu nói ấy khiến Martin run lên. Cậu quay mặt đi, hít sâu, nhưng giọng vẫn vỡ:
"Em ghét cảm giác này. Ghét việc lúc nào cũng nghĩ quá nhiều. Ghét việc sợ mất đi thứ gì đó... dù nó còn chưa bắt đầu."
James bước tới, ngồi xuống trước mặt cậu. Không chạm vào. Chỉ ở đó.
"Em không cần phải mạnh mẽ trước anh." James nói chậm rãi. "Không cần phải ổn."
Martin ngẩng lên. Trong ánh đèn mờ, đôi mắt cậu đầy những điều chưa kịp gọi tên.
"Nếu em vỡ vụn thì sao?" cậu hỏi. "Nếu em làm hỏng mọi thứ thì sao?"
James nhìn cậu rất lâu. Rồi anh nói, giọng chắc chắn hơn cả chính mình:
"Thì anh sẽ ở đây."
"Cùng em."
Martin bật cười, nhưng nước mắt rơi xuống. "Anh nói như thể... anh chắc chắn lắm."
James gật đầu. "Anh chắc."
Anh đưa tay ra. Lần này, Martin không do dự. Cậu nắm lấy tay anh, chặt đến mức như đang bấu víu vào điều duy nhất giữ mình lại.
"Anh không thể hứa là mọi thứ sẽ luôn ổn." James tiếp. "Nhưng anh hứa... nếu em đau, anh sẽ không bỏ đi."
Martin khẽ lắc đầu. "Anh không sợ à?"
"Sợ chứ." James cười nhẹ. "Nhưng anh sợ việc để em một mình hơn."
Gió thổi qua, lạnh. James kéo Martin lại gần, vòng tay qua vai cậu. Martin tựa trán vào vai anh, thở ra một hơi dài — như thể lần đầu tiên trong đêm, cậu mới được phép thả lỏng.
Trong khoảnh khắc đó, James hiểu ra:
Không phải lúc nào tình yêu cũng là những nhịp tim dồn dập.
Đôi khi, tình yêu chỉ đơn giản là ở lại.
Là khi thế giới làm em đau, anh không biến mất.
Là khi em vỡ, anh không rời đi.
Và nếu Martin cần một nơi để tựa vào
James sẵn sàng là người ngồi cạnh, lặng lẽ, đủ lâu để nỗi đau dịu xuống.
Không hứa hẹn lớn lao.
Chỉ cần: "Anh ở đây."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co