Truyen3h.Co

[AOV][Stuart X Kaine] Affection

Chap 1

LGBBQ123456789

Đời ta chán ghét nhất là phải ngồi kế bên cái tên Kaine chết tiệt ấy.

Không mấy khi ta khó chịu như vậy đâu, vì ta tự tin là một con người vui tính, hiền hoà, thậm chí còn rất cởi mở với mọi người đấy nhé! Ta hướng ngoại cơ mà?

Mỗi ngày của ta đều là một ngày đẹp trời... vì đó là điều đương nhiên rồi, hà cớ gì ta phải để cho mỗi ngày của ta là nỗi buồn sâu thẳm đâu. Ta đến trường học như mọi ngày, và trường học của ta cũng chỉ toàn những con người danh giá và giàu có thôi, rất có điều kiện, cho nên ta vốn tự tin rằng ta không hề thua kém bất kì ai.

Một năm học của ta vẫn kết thúc qua đi rất êm đẹp, mùa hè của thật cháy bỏng và vui vẻ khi ta được trúng nhiều vé đi du lịch nước ngoài, được đi ăn những món sơn hào hải vì, được đi trải nghiệm dịch vụ chăm sóc sức khoẻ và sắc đẹp... Vân vân và mây mây, có liệt kê cũng chẳng thể hết nổi sự hứng khởi ấy to lớn đến nhường nào.

Qua mùa hè thì tới ngày gì? Ngày trở lại trường lớp chứ là cái gì cơ chứ. Nhưng nó lạ lắm, vì chỉ mới ngày đầu tiên trở lại trường học thôi mà ta cảm thấy xui xẻo rồi.

Chuyện là ta đang đi bộ tới trường một cách thản nhiên thì tông phải cái thằng oắt nào. Theo ta nhớ thì nó có mái tóc đen thì phải, lông mày của nó cứ có đừng nét vạch nào ấy, không rõ lắm, nhưng ta sẽ không cảm thấy khó chịu nếu nó tỏ ra rằng nó coi ta không ra gì.

-"Ngươi đi đứng kiểu gì đấy, không biết nhìn đường à?!"

Thằng nhóc ấy quát thẳng vào mặt ta như thế đấy, ta còn chưa kịp hoàn hồn và hiểu điều gì đang diễn ra, nhưng ta không ngu ngốc đến mức không biết rằng nó là đứa vì đi vừa bấm điện thoại và không lo nhìn đường.

-"Này, chính ngươi mới là kẻ không biết nhìn đường ấy! Tay thì cầm điện thoại đi thản nhiên, không xin lỗi thì thôi, ít nhất cũng nên im lặng mà biết điều đi chứ?!"

Ta tức giận quát ngược lại, mà tên đó cũng có phải dạng vừa đâu, nó hừ với ta một tiếng rồi bỏ đi. Ta cũng mặc kệ, quả nhiên những tên hạ lưu này không đáng để ta phải làm mất đi niềm vui một cách vô lí.

Nhưng má đời, ta không thể hiểu nổi tại sao ngày hôm đó ông trời lại không độ cho ta một chút niềm vui nào khác nữa, thế éo nào khi chỉ mới bước vào trong lớp mà ta đã thấy cái mặt của nó nghênh ngang ngay cái bàn học cùng với chiếc ghế của nó. Nó mà học chung lớp với ta?!

Thừa nhận rằng hôm nay nghe nói rằng có học sinh mới chuyển vào lớp, nhưng ta lại không nghĩ đấy là thằng oắt này.

Ta sẽ chẳng nói gì mà bỏ qua nếu nó không ngồi ngay kế bên ta, nhưng ta nói rồi, hôm nay trời không độ ta đâu.

Ta đến ngay chỗ ngồi của mình, thở dài treo cặp mà ngồi xuống. Chỉ vừa liếc qua thôi, ta đã thấy nó không thèm đếm xỉa gì đến ta rồi. Có cần phải khinh người đến thế không? Ta tưởng rằng hắn sẽ thấy mặt mũi của ta rồi xin lỗi vì cái chuyện ngớ ngẩn mà nó đã đối với ta đâu.

Nhưng ta nghĩ rằng may mắn sẽ đến với ta sớm thôi, vì khi giáo viên đến, giáo viên sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi cho hợp lí, và ta tự tin rằng hắn sẽ ngồi thật xa khỏi chỗ ngồi của ta thôi. Ta đã giúp đỡ rất nhiều người, phước ta cũng lớn, hà cớ gì ông trời không phù hộ cho ta cơ chứ?

"..."

Thời tới thời tới rồi! Giáo viên cuối cùng cũng đã bước vào lớp. Hoá ra là cô Sephera à, nếu là vậy thì quá tốt rồi, bởi ta vốn dĩ rất thân với vị tiền bối này, đơn giản vì ta học giỏi quá cơ mà, vị tiền bối ấy cũng sẽ chiều theo ý ta nếu ta có một chút yêu cầu, nhỉ?

-"Nào các bạn trật tự, tôi sẽ bắt đầu sắp xếp vị trí của các em, và vị trí chỗ ngồi của các em sẽ không thay đổi cho đến hết cả năm."

Trời ơi, nếu tên oắt ấy không ngồi với ta từ đầu đến cuối năm, thì tuyệt vời biết bao! Tại sao không nhỉ? Thời đến rồi cơ mà, không tranh thủ thì lại mất cơ hội thoát khỏi cái thằng oắt này.

-"À, cô quên giới thiệu, lớp chúng ta có một học sinh mới. Trò Kaine à, em có thể lên đây không?"

Hoá ra tên oắt ấy tên Kaine à? Tên đẹp đấy, mà sao cái nết trông ngộ nghĩnh thế nhỉ, khác hẳn với cái tên của nó.

-"Xin chào, tôi là Kaine, rất mong được mọi người giúp đỡ..."

Có vẻ được đấy, cũng có thần thái, có phong thái nói chuyện, cử chỉ tốt, thái độ tốt, cũng điển trai, vẻ ngoài không tệ... nhưng ta vẫn không thể tha thứ chuyện mà nó vừa gây ra với ta.

Tên này 10 điểm, nhưng hướng nội.

-"Vì trò Kaine là học sinh mới của chúng ta, cũng như kinh nghiệm lẫn việc học tập ở đây vốn dĩ không mấy quen thuộc với trò, mà có vẻ trò Stuart thì lại học rất tốt nhỉ? Có vẻ trò Kaine sẽ hợp với em lấy đấy, trò Stuart à."

Cái gì vậy nè... ta có nghe nhầm không? Cái tên đấy mà lại được ngồi với ta cơ đấy?! Thật bất công mà, ta phải lên tiếng thôi.

-"Nhưng thưa cô, em có nói chuyện với bạn Murad là để kèm cậu ấy học trong năm nay rồi thưa cô ạ."

Ta liếc nhìn tên Murad, và mặt của hắn như kiểu:"À rế? Tao nhờ mày hồi nào? Thằng chó điên..."

Nhưng chắc chắn hắn sẽ đồng ý với ta thôi, vì... "Mày mà không ngồi với ta là tao chém mày đấy thằng oắt Murad..."

Ây ây, ta chỉ nghĩ thầm thôi, chứ ta nào dám nói ra khi có giáo viên ở đây cơ chứ?

-"Thôi được rồi, vậy trò Kaine ngồi với bạn Tulen phía bàn cuối cùng bên góc tay trái nhé?"

Yes, thật tuyệt vời, may cho ta là ta ngồi gần đầu bàn ở phía ta bên phải, có thể nói rằng vị trí ngồi rất xa nhau đấy... Rồi tên đó cuối cùng cũng đã trở về với chỗ ngồi mới của hắn, là ngồi kế Tulen cơ đấy, còn Murad thì lại bị dời sang ngồi kế bên ta.

Khi thằng nhãi này vừa ngồi xuống, nó bát cái chát vào đầu ta một cái, hết hồn luôn.

-"Cái thằng choá nhà mày, thế éo này mày lôi tao tách khỏi thằng Tulen thế?!"

Tulen thì làm sao cơ chứ, ta cóc quan tâm... nhưng cũng có cái để chọc chơi rồi đấy.

-"Đau nha mày, mà Tulen thì làm sao? À, đừng nói tao là mày đang rình mò thằng nhóc ấy đấy nhé?!"

Thế là thằng nhãi này im luôn, khỏi nói chuyện... Cũng vừa lòng ta lắm, ai kêu mi suốt ngày cứ lén lén lút lút là thế nào, đã vậy còn hay cọc cằn, chắc hẳn là bị từ chối rồi, chứ làm thế nào mà thằng này nó tỏ vẻ cục súc như vậy được, mọi người nó còn cười cười nói nói như mấy thằng hề.

"..."

Tiết thứ 3 cũng sắp kết thúc rồi, chỉ vì là đầu năm học nên chẳng có gì đặc sắc cho lắm, cũng chỉ giới thiệu giáo viên, môn học để cho mọi người đỡ bỡ ngỡ.

Một đứa năm nào cũng được đứng nhất trường như ta thì mấy môn ấy học chơi cũng được.

-"Được rồi, giờ giải lao cũng đã tới rồi, các em nghỉ giải lao 20 phút nhé?"

Cả lớp cũng chẳng ai nói gì nhiều, việc ai nấy làm thân ai nấy lo, giờ lớn hết rồi nên cái sự hứng thú cho mỗi giờ ra chơi cũng giảm dần, cũng chỉ hay lắm là rủ nhau xuống căn tin mà ăn chung thôi.

Ta quay đầu lại nhìn bên góc bàn cuối, nói thẳng ra là nhìn tên Kaine ấy, nó cũng chỉ ngồi lấy điện thoại ra, đeo tai nghe lên mà bấm hay nghe nhạc gì ấy.

Ngứa mắt thật, ta đứng phắt dậy, túm lấy đầu Murad mà kéo nó đi theo đến bàn của thằng Kaine ấy. Murad giật mình không hiểu cái quái gì đang diễn ra, nó kêu la trong lúc nắm lấy tay ta để kéo ra khỏi mái tóc của nó.

-"Cái đệt... Tao biết đau nha mày?!"

-"Giờ mày có đi theo tao đến bàn của thằng Tulen với Kaine để rủ chúng nó đi ăn không, hay là mày chặn mồm rồi không dám nói chuyện với con người ta?"

Nó im bặt luôn, chẳng biết phải nói gì, có khi ta nói đúng quá nên nó hết biết đường cãi lại rồi. Giờ thì nó lặng lẽ đi theo ta đến cuối góc của lớp học.

Đứng trước mặt thằng Kaine, ta uy nghiêm và tự tin hơn hẳn, bởi ta biết dù sao thì người có lỗi vẫn chính là nó, và ta sẽ bắt nó phải xin lỗi thật đàng hoành và tử tế. Vì vẻ ngoài của Kaine nhìn không tệ, ta có thể sẽ bỏ qua lỗi lầm của nó và nhận nó làm đồ đệ hay đàn em sau lời xin lỗi chân thành của nó.

Ta chậm rãi tháo tai nghe của nó xuống, khi này nó lại rời mắt khỏi màn hình điện thoại và ngơ ngác ngước lên nhìn ta như một con người xa lạ, nhưng ta nào quan tâm đâu cơ chứ.

-"Mày là Kaine đúng không? Hồi sáng nay mà đi ngang qua mà động vào tao mà không thèm xin lỗi, trong khi mày là đứa không biết nhìn đường. Nếu mày xin lỗi tao thật đàng hoàng, tao sẽ bỏ qua lỗi lầm ấy, có khi lại trở thành bạn tốt của mày đấy."

Ta ngầu thật đấy, ta thấy vậy, vì ta vừa nói ra những điều có thể thúc đẩy ta lên đến đỉnh của sự cool ngầu hay là trung tâm của sự chú ý.

Nhưng đời mà, nó đếch thèm chiều theo ý của ta. Kaine nó cười khúc khích, như thể những lời mà ta vừa nói cứ như được thốt ra từ một kẻ ngốc thực sự.

-"Haha, gì cơ chứ? Ngươi nói nghe cứ như mấy người mù ấy. Nếu thấy ta đang đi và lo nhìn điện thoại mà không lo nhìn đường, thế tại sao ngươi không biết né? Ta đi ngang qua một trăm người còn không tông ai, có ngươi không biết nhìn thì có."

Nó nói cũng đúng, không sao, nhưng cái tôi của ta như đang bị xúc phạm thực sự. Nó chẳng làm gì ta cả, chỉ là ta không thể chấp nhận điều đó. Nghe cứ như một đứa con nít nhỉ, chuyện cũng một phần do mình làm ra, nhưng mình lại không chịu chấp nhận. Ta tức mình nhăn khúm mặt, chằm chằm nhìn nó với đôi mắt đầy sự giận dỗi, trong khi nó vẫn cứ nhìn ta thở dài lắc đầu.

-"Thật trẻ con..."

Câu nói ấy thực sự muốn chọc cho ta tức điên lên. Ta bực mình nắm lấy cổ áo nó mà kéo nó đứng dậy, đôi mắt chạm nhau nhưng lại đầy sự ganh ghét và tranh chấp. Đôi mắt của nó... nhìn kĩ lại thì chẳng khác nào đang thực sự khinh thường ta, cứ như ta thực sự là một đứa con nít, còn nó lại là người trông trẻ.

-"M-Mày...!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co