v. biến mất
sáng sớm. sương vẫn còn đọng trên hàng hiên của ga tàu bỏ hoang. quân đứng lặng người nhìn bức tường nơi từng có chiếc cassette phát bản nhạc cũ. giờ nó chỉ còn là một khoảng trống, vài mẩu băng từ bị gió cuốn bay lả tả.
"kim long biến mất rồi!" - một đồng nghiệp báo lại. - "không ai biết anh ta đi đâu. tin tức chặn ở biên giới rồi, cả đường hàng không, tàu biển. nhưng vô ích."
quân không đáp lại. hắn im lặng, như thể đang đối diện với một khoảng trống trong chính mình. ánh mắt hắn dừng lại ở dòng chữ mờ trên tường, được viết lại bằng mực xóa bảng:
"khi em quay lại, anh sẽ không còn ở đây nữa."
______________
ba ngày trôi qua.
hắn lần theo từng manh mối - từ một tiệm bánh ngọt cũ long từng ghé, đến một bà lão từng bán xôi cho anh trước mỗi phi vụ. tất cả đều bảo.
"nó đến lần cuối cùng rồi biến mất, không nói lời nào, không để lại gì cả."
hắn về nhà trong đêm thứ tư. hải đăng ngủ say trên ghế sofa, tay vẫn ôm chặt con thỏ rách. hắn chợt nghĩ: "nếu có một ngày hải đăng biến mất như long, hắn sẽ làm gì?"
hắn bật máy tính. truy cập hệ thống dữ liệu quốc tế. nhưng trong lòng lại hy vọng... không tìm được gì.
vì nếu thật sự tìm ra, hắn sẽ không biết phải đối mặt thế nào.
__________
cách đó gần một nửa vòng trái đất, tại một quán cà phê nhỏ ở dãy phố ven sông nước ngoài, long đang ngồi viết thư tay.
anh không dùng điện thoại, không mạng xã hội, không liên lạc với ai. chỉ có hộ chiếu giả, vài món tiền mặt, và một cuộc đời mới đang dần hình thành.
trên tờ giấy mỏng, anh viết bằng mực xanh.
"gửi em - người duy nhất khiến anh từng nghĩ đến việc ở lại."
anh không biết đây là kết thúc hay khởi đầu. anh chỉ biết... nếu tiếp tục trò chơi này, sẽ có người đau. có thể là em. có thể là anh. có thể là cậu bé mà em đang nuôi.
nên anh đi. không vì trốn. mà vì anh không muốn phá hỏng những gì em còn giữ lại.
anh xin lỗi. vì đã để em lại phía sau."
long gấp thư lại, bỏ vào bì thư không đề tên. rồi anh đốt nó.
ngọn lửa nhỏ bùng lên trong cái gạt tàn kim loại, rồi tắt dần. như cách anh lựa chọn xoá mình khỏi mọi dấu vết.
ngoài kia, con sông vẫn trôi. chiếc đồng hồ nơi góc phố điểm 7 giờ tối.
trên vai anh là một chiếc ba lô, và trong ngực... là tiếng tim đập không còn nhẹ tênh như trước.
____________
ở việt nam, quân vẫn đi làm mỗi ngày. hắn không còn nhắc tên long. không còn lục hồ sơ. không còn hỏi gì thêm. nhưng trong ngăn kéo bàn, bức vẽ với dòng chữ.
"nếu anh không phải kẻ bị truy nã, em có chịu ngồi xuống uống trà cùng anh không?"
vẫn nằm đó, được ép nhựa cẩn thận. không xé, không vứt.
và mỗi đêm, khi hải đăng ngủ, hắn lại nhìn nó.
rồi tự hỏi:
"giá mà anh chịu ở lại."
___________
trong đơn vị không ai nói ra, nhưng tất cả đều nhận ra: cảnh sát trưởng phạm anh quân không còn là người của những năm trước. hắn làm việc như cũ, ra lệnh như cũ, lạnh lùng như thường lệ. nhưng lại có một điều gì đó thay đổi. âm thầm, chặt chẽ, đầy tính cá nhân.
hắn bắt đầu cho người dò tin long ở mọi đầu mối. những địa bàn ngoài nước, những hồ sơ không thuộc thẩm quyền. hắn thậm chí cho cài người trong hệ thống cảnh sát quốc tế, để xin dữ liệu hình ảnh tại những khu vực long có thể xuất hiện.
"anh đang làm việc này... vì gì vậy?" - một đồng đội thân tín, trung úy minh, hỏi khẽ.
quân không trả lời. hắn chỉ nhìn vào màn hình máy tính - nơi hiển thị ảnh chụp từ một camera góc phố ở sydney, úc. một người đàn ông lưng quay lại với dáng đi giống long đến mức kỳ lạ.
_____________
ba ngày sau, hắn nhận được tin từ đồng đội thân cận - dương
"bên úc báo về. có người đàn ông nhảy cầu ở cảng darling. phù hợp chiều cao, thể trạng với long. không có giấy tờ tuỳ thân. xác chưa tìm được."
hắn đứng im. rồi ngồi xuống bàn. tay đặt lên trán.
đồng đội nhìn hắn, muốn nói gì đó. nhưng không dám.
"chắc là... là kết thúc rồi." - dương lùi lại.
"em xin phép."
hắn không nói.
________
đêm ấy, sau khi hải đăng ngủ, hắn mở lại đoạn video camera ở cảng darling. một người mặc áo khoác dài, đội mũ, dừng lại trên cầu vài phút. rồi đi tiếp.
camera cắt cảnh. không có cảnh nhảy. không có cảnh ngã. chỉ có khoảng trống mơ hồ giữa hai khung hình.
"giả."
hắn thì thầm.
"anh nghĩ em dễ để người khác dựng kết cục thế à?"
hắn biết long không chết. không thể chết. một người như long, nếu thực sự rời đi, sẽ làm nó sạch đến tận gốc - không có camera, không có dấu vết. còn việc để lại hình ảnh dễ lộ như thế, chỉ có thể là kế đánh lạc hướng.
nhưng hắn vẫn ngồi lặng hàng giờ, không phải vì tin. mà vì hắn cảm nhận được một điều: lần này, kim long không muốn bị tìm thấy nữa.
_____________
nơi góc quán nhỏ ở melbourne, long đang pha cà phê. quán yên tĩnh. anh đội mũ, đeo kính, ít nói, hoà nhập vào dòng người xa lạ. một cô gái trẻ hỏi.
"Have you ever lived in Vietnam?"
(anh từng sống ở việt nam à?)
anh cười, lắc đầu.
"you must be mistaken"
(không. chắc cô nhầm.)
rồi anh quay vào trong, bỏ tay vào túi. trong túi là chiếc bật lửa cũ - món quà duy nhất anh giữ lại từ lần cuối gặp quân.
cạnh đó, một bức ảnh chụp đen trắng.
phạm anh quân, đứng bên đứa trẻ đang cười.
long nhìn ảnh đó trong thoáng chốc. rồi nhét sâu vào lớp vải lót, nơi không ai tìm thấy.
như cách anh đã giấu mình, mãi mãi - khỏi người duy nhất khiến anh từng muốn dừng lại.
;
by bốngg.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co