Truyen3h.Co

aplou ; criminal

x. rút lui

rabbit_pad


một tuần sau khi tỉnh lại, kim long đã có thể đi lại quanh phòng. nơi anh ở là một trạm y tế cộng đồng nhỏ, nằm sát vùng ngoại ô phía nam perth – thành phố người ta nghĩ anh đã bị bắn. ở đây, mọi thứ đều chậm rãi. người dân sống với nhau bằng ánh mắt và sự tin tưởng, không quá nhiều câu hỏi, không quá nhiều ánh nhìn soi xét. và đó là điều anh cần nhất lúc này.

mỗi sáng, anh dậy từ sớm, pha một ấm trà, ngồi trước khung cửa sổ nhìn ra cánh đồng rộng trải dài đến tận cuối chân trời. gió bên này khác việt nam – lạnh hơn, và cũng yên hơn. có đôi khi, anh thậm chí đã nghĩ mình có thể sống ở đây mãi mãi.

nhưng lòng anh không yên.

đêm nào anh cũng mơ thấy hắn. giấc mơ không rõ ràng – chỉ là tiếng bước chân dồn dập chạy trong mưa, tiếng còi cảnh sát kéo dài tận xương sống, và ánh mắt của quân khi nhìn anh lần cuối ở sân ga.

ánh mắt đó không phán xét. cũng không hằn học. chỉ mệt. rất mệt. như thể hắn đang dùng tất cả sức lực cuối cùng để không đưa tay giữ anh lại.

và anh đã không quay đầu.

_________

trong góc ngăn tủ gỗ cũ kỹ, long để một phong thư viết dở. mỗi đêm, anh lại viết thêm vài dòng – không hứa hẹn gì, không lời xin lỗi. chỉ là những câu chuyện vặt như là:

hôm nay thấy một cậu bé có mái tóc giống hải đăng, hôm qua đi qua khu chợ có người đàn ông nhìn thoáng qua rất giống quân, hoặc có khi, anh viết: “hôm nay anh nhớ em đến mức không thể uống nổi ngụm trà đầu tiên.”

anh không biết bao giờ sẽ gửi, hoặc có gửi không.

_______

cùng lúc đó, ở việt nam.

quân vừa hoàn thành một đợt truy quét đường dây ma túy ở biên giới. hắn đứng trên mái trụ sở, gió lùa vào cổ áo cảnh phục đã bạc màu. bàn tay hắn cầm một tấm ảnh – ảnh được chụp từ camera an ninh ở cảng perth, nơi người ta từng nghĩ kim long đã biến mất mãi mãi.

nhưng có một bóng người trong ảnh đó – bước đi khập khiễng, trùm áo khoác xám, tóc buộc gọn gàng. đôi giày vấy máu.

quân không nói gì, chỉ gật đầu rất nhẹ với chính mình.

“vẫn còn sống.”

______

tối hôm đó, hắn mở điện thoại, ngồi nhìn vào danh sách tin nhắn cũ. đoạn hội thoại với kim long đã nằm trong phần lưu trữ từ nhiều tháng trước. hắn vẫn chưa xóa. tin cuối cùng vẫn là dòng chữ từ long.

“nếu có một thế giới khác, anh sẽ để em bắt.”

hắn lặng lẽ đánh một tin nhắn mới.

“em không cần một thế giới khác. chỉ cần anh còn sống.”

nhưng không gửi.

hắn chỉ lưu nó lại, và tắt màn hình.

_________

nửa đêm. kim long nằm nghiêng bên cửa sổ. trăng chiếu sáng lên làn da đã gầy hơn, xanh hơn. anh thở dài, nhắm mắt lại.

sáng mai, anh sẽ rời đi. người chủ trạm y tế đã giúp anh làm một cái tên mới, một hộ chiếu mới, và một tuyến xe đi về hướng melbourne. anh không muốn ở lại đây nữa. perth đã trở thành nơi quá gần với sự thật.

và sự thật là cái tên “anh quân” anh vẫn không thể xóa khỏi lòng.

trong chiếc ba lô vải bạc màu, anh nhét vào phong thư viết dở. lần này, anh sẽ mang nó đi cùng.

không phải để gửi. mà là để còn biết rằng – ở đâu đó, anh vẫn đang kể chuyện với người ấy.

____________

[quá khứ]

ba tuần sau khi từ australia trở về, phạm anh quân nộp đơn xin nghỉ việc.

sở cảnh sát bất ngờ. cấp trên sốc. có người rỉ tai nhau rằng hắn bị kỷ luật nội bộ vì tự ý xuất cảnh, có người nói hắn bị ảnh hưởng tâm lý sau vụ việc cũ. nhưng không ai hiểu được lý do thật sự — vì hắn chưa từng giải thích.

hắn chỉ đến nộp hồ sơ, cúi đầu chào từng người, và ra khỏi tòa nhà với một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa hồ sơ cá nhân. bên trong có cả tấm ảnh cũ chụp cùng đồng đội, và một chiếc bật lửa cũ đã không còn dùng được.

_______

hắn không về nhà ngay. căn hộ nhỏ nơi có hải đăng giờ đã giao lại cho vú nuôi. thay vào đó, quân đi xe về phía ngoại thành – nơi có một căn cứ huấn luyện cũ của bộ nội an, ít người biết.

ở đó, hắn gặp lại trung tướng nguyễn – người từng đề nghị hắn tham gia chương trình đặc vụ ngầm nhiều năm về trước.

“cuối cùng cũng tới?” – trung tướng hỏi, rót một tách trà.

quân gật đầu. – “lần này tôi muốn làm việc mà không cần đồng phục.”

“còn con trai cậu?”

“nó an toàn. và tôi sẽ vẫn là cha nó. chỉ là từ xa hơn.”

trung tướng trường sinh nhìn hắn rất lâu. ánh mắt ấy không phải nghi ngờ, mà là đồng cảm. ông hiểu rõ cái giá của việc bước chân vào thế giới ngầm. nhưng cũng biết, một người như quân – khi đã lựa chọn sẽ không quay đầu.

_______

một tháng sau, phạm anh quân chính thức rút khỏi hệ thống dữ liệu dân sự. căn cước bị mã hóa. hồ sơ bị xóa bỏ hoặc tráo đổi. hắn được cấp tên mới, hồ sơ mới, và một vai diễn mới: một doanh nhân nhập cư từ đông âu, sống trong vùng ven thành phố, kinh doanh chuỗi bar ngầm kiêm trao đổi hàng cấm.

nhưng thật ra, đó chỉ là lớp vỏ.

bên dưới, hắn là mắt xích quan trọng trong một kế hoạch quét sạch hệ thống buôn lậu xuyên quốc gia – mạng lưới mà kim long từng là một phần. và cũng là thứ hắn tin rằng… long đang cố thoát khỏi.

_______

đêm đầu tiên dưới thân phận mới, quân đứng trước gương. hắn nhìn khuôn mặt mình – không còn là người cảnh sát được kính trọng, không còn là cha đơn thân kiên cường… mà là một “gã đàn ông nguy hiểm” có tiếng trong giới ngầm.

hắn đốt một điếu thuốc.

khói lượn lờ quanh ánh mắt sâu hoắm của hắn.

“anh ở đâu, kim long…”

hắn thì thầm.

“em sẽ tìm anh lại. lần này, với tư cách là chính mình — không còn còng tay, không còn lệnh truy nã, không còn luật lệ ràng buộc.”

chỉ còn một điều duy nhất dẫn đường.

nhớ thương.

và lòng tin rằng người ấy vẫn còn sống, ở đâu đó, cũng đang dõi theo mình.

;

by bốngg

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co