Truyen3h.Co

ATSH-Quân AP

LouApDuong

Lezzi_Ma

Tối hôm đó, Anh Quân về nhà. Căn hộ vắng tanh, trống rỗng. Chắc có lẽ bố mẹ cậu đang ở bệnh viện, chăm sóc cho Lê Quang Hùng. "Vậy cũng tốt," cậu thầm nghĩ, một ý nghĩ chua chát đến tận cùng.

Cậu một mình bước lên phòng. Căn phòng ngổn ngang những huy chương lấp lánh, những bằng khen treo kín tường. Trong ánh đèn yếu ớt, chúng không còn là biểu tượng của thành công, mà là những vật vô tri, lạnh lẽo, minh chứng cho sự cô độc tột cùng của cậu. Anh Quân nhìn chúng, mắt cậu nhòe đi. Giọt nước cuối cùng đã tràn ly.

Tiếng nức nở thê lương bắt đầu vang vọng trong căn phòng, kéo dài đến nửa đêm, rồi vụt tắt. Cậu khóc cạn nước mắt, khóc cho tất cả những nỗi đau, những tủi nhục, những mất mát mà cậu đã phải gánh chịu. Cậu mệt rồi. Cậu thiếp đi, nhưng trong giấc ngủ vô thức ấy, đôi môi cậu bất giác nở một nụ cười, một nụ cười khó hiểu, dường như cậu đã biết mình cần gì, đã tìm thấy con đường cho riêng mình.

Sáng hôm sau, khi ánh bình minh chưa kịp rạng rỡ, Anh Quân đã đến một cửa hàng trang điểm vắng khách, nằm sâu trong một góc khuất của thành phố rộng lớn. Từ lâu, nhân viên ở đó đã được chuẩn bị sẵn sàng cho nhiệm vụ đặc biệt này. Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, đôi mắt nhắm nghiền. Từng nét cọ mềm mại lướt trên gương mặt tiều tụy của cậu, che lấp đi những vết thâm quầng, những hốc hác, trả lại cho cậu một dung mạo xinh đẹp đến ngỡ ngàng.

Ngay cả nhân viên trang điểm, sau lớp kính dày, cũng phải cảm thán: "Đây là vẻ đẹp gì vậy trời...?" Anh Quân nghe thế, không nói gì, chỉ khẽ cười lên một tiếng, một nụ cười thanh thoát nhưng ẩn chứa nỗi bi ai khôn cùng. "Cảm ơn," cậu khẽ nói.

Rời khỏi tiệm trang điểm, Anh Quân đến một cửa hàng quần áo. Cậu chọn cho mình một bộ đồ mà cậu đã yêu thích từ lâu, một bộ trang phục đơn giản nhưng lại tôn lên vẻ đẹp thanh thoát của cậu. Cuối cùng, cậu cầm trên tay một chiếc bánh kem thật đẹp, được trang trí tỉ mỉ, rồi mỉm cười thê lương, bước đi về phía con sông sâu nhất của thành phố.

Anh Quân đứng giữa con đường nối ra dòng sông, nơi một cây cầu bắc ngang qua. Dưới chân cầu, một đám đông đã tụ tập, gương mặt họ biểu lộ sự bất mãn, khó chịu khi bị gọi đến đây một cách đột ngột. Chỉ có Hùng, Long và Sơn là khẽ hoảng sợ, đôi mắt họ căng thẳng dõi theo từng cử động của Anh Quân, dường như đã chuẩn bị tư thế sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào.

Anh Quân đứng giữa cầu, vuốt mái tóc đã được chải chuốt kỹ càng, nhìn xuống đám đông bên dưới. Một nụ cười nở trên môi cậu, một nụ cười vui vẻ đến lạ lùng, nhưng lại lạnh lẽo như băng giá. Mọi người đều bất ngờ. Đây là lần đầu tiên họ thấy Anh Quân trong một dáng vẻ như thế: xinh đẹp, rạng rỡ, nhưng lại ẩn chứa một nỗi u buồn sâu thẳm. Dường như Anh Quân không còn là chính Anh Quân nữa rồi.

"Chào mọi người," cậu cất tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian. "Mọi người đều đến rồi sao?"

Đáp lại cậu chỉ là sự khinh miệt của đám đông. "Đến đây để xem cậu chết ra sao!" Một người nói. "Hay cậu định diễn trò gì đây?" Một người khác mỉa mai. "Làm gì thì làm nhanh lên, lắm lời!" Những lời gièm pha, những tiếng xì xào độc địa như những mũi tên nhọn hoắt, bay thẳng về phía Anh Quân. Cậu nghe thấy hết, nhưng vẫn bình thản. Chỉ riêng Hùng, Long và Sơn vẫn im lặng, đôi mắt họ không rời khỏi cậu, nỗi sợ hãi dần hiện rõ trong ánh nhìn.

Anh Quân bỏ mặc những lời nói cay nghiệt đó, vẫn mỉm cười và hỏi tiếp: "Mọi người biết hôm nay là ngày gì không?"

Bố mẹ cậu, vẫn cáu gắt, trả lời: "Ngày 24 tháng 1 chứ còn gì nữa! Mày định làm trò gì nữa đây?"

Trong khoảnh khắc đó, chỉ có một người nhận ra điều bất thường. Sau khi nghe lời bố mẹ Anh Quân nói, Thái Sơn khẽ lẩm bẩm, miệng cậu lặng lẽ phát ra một giai điệu quen thuộc, lạc lõng giữa những lời phỉ báng: "Happy Birthday to you... Happy Birthday to you..."

Tiếng hát tuy nhẹ nhàng, nhưng ai cũng có thể nghe thấy. Đám đông trố mắt nhìn Anh Quân, rồi lại nhìn Sơn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh Quân vẫn bình tĩnh, nụ cười trên môi càng tươi hơn. "Thái Sơn đoán đúng rồi nè!" cậu vui vẻ nói.

Họ nhìn cậu. Cậu thật đẹp. Không phải là cái đẹp của sự sung sướng, mà là cái đẹp của sự tuyệt vọng, cái đẹp của một linh hồn sắp lìa bỏ trần thế. Anh Quân lặng lẽ lấy chiếc bánh kem ra, từ từ, chầm chậm ngồi xuống giữa cầu. "Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật Quân nè!" cậu nói, giọng điệu hồn nhiên như một đứa trẻ. "Quân sẽ cắt bánh cho mọi người cùng ăn nhé!"

Vừa cắt bánh, miệng cậu lại ngân nga giai điệu "Happy Birthday to you." Đám đông sững người nhìn cậu, nhìn hành động khó hiểu ấy. Anh Quân vẫn mỉm cười, đôi mắt vô hồn nhưng lại chứa đựng một tia sáng kỳ lạ. Khi cậu đã chia xong 31 phần bánh, Anh Quân từ từ đứng dậy, cầm theo một phần bánh, và nhẹ nhàng bước đến gần mọi người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co