Truyen3h.Co

[ATVNCG|STTS] HUNTER

Chapter 2

ghhvdpja

Warning: Mũ bảo hiểm sẵn sàng, lỡ cua ngang bị ngã là không được ăn vạ tôi đâu đó

- Tôi không nghĩ là cậu sẽ đến! 

Chiếc đồng hồ trên tay Trường Sơn đã chỉ quá giờ hẹn một tiếng hơn, nhưng khi anh định đứng lên đi về thì gặp ngay Sơn Thạch đang rụt rè ngó tới ngó lui. 

-Tôi đã đắn đo rất nhiều...

-Không chấp nhận trao thân cho vai diễn sao? Xem ra tôi đánh giá thấp sự quyết tâm của cậu rồi!- Trường Sơn nhích người qua một bên để cậu bước vào phòng

-Không phải... là tôi lo lắng, chúng ta sẽ kéo dài mối quan hệ này bao lâu? 

-Không biết nữa! Tùy tâm trạng... 

Sự lấp lửng của Trường Sơn làm cho đôi lông mày Sơn Thạch cau lại, thầm đoán ý đồ của người đối diện đều chỉ mang ý chơi đùa thoáng chốc. 

-Đừng nhăn nhó như vậy, cậu còn cơ hội cuối cùng đó, làm hoặc không!

Đôi tay Trường Sơn vuốt ngang đôi vai đang gồng cứng, đánh ánh mắt thăm dò, trong đầu cũng dần tưởng tượng đến vẻ mặt anh tuấn kia sẽ như thế nào ở dưới thân mình. Thấy cậu vẫn không trả lời, anh quyết tấn công mạnh hơn nữa, ghé sát bên tai cậu thả từng lời đường mật, hai tay chuyển vị trí từ vai xuống ngực, xuống bụng và cả thắt lưng.

Sơn Thạch giật mình, vội vàng thoát khỏi đôi tay của Trường Sơn nhưng không nhanh bằng tốc độ khóa cửa của anh rồi cũng nhanh chóng bị anh gạt chân làm mất đà ngã xuống giường. 

-Đã hết thời gian suy nghĩ, cậu không thoát được đâu! 

-Tôi... chỉ là chưa chuẩn bị...

Đôi mắt ngây thơ nhìn Trường Sơn đầy sự hoảng hốt khi anh tháo tung chiếc thắt lưng trong phút chốc. 

-Chưa chuẩn bị sao? Tôi thấy cậu đã sẵn sàng hết rồi kia mà! 

Nụ cười của Trường Sơn trở nên ranh mãnh khi thấy thứ mà bản thân muốn khiêu khích đang dần trỗi dậy.

-Không! Ý tôi là tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng cho em kìa, mèo nhỏ! 

Chỉ trong tích tắc, Trường Sơn bị từ chủ đảo thành khách, anh bị đè úp xuống giường, người mà vừa mới phút trước còn đang rụt rè kéo áo che đậy thân thể trước ánh mắt của anh bỗng cười gian manh dùng bàn tay thon dài vuốt dọc sống lưng anh. Chất giọng Sơn Thạch trở nên khàn đặc, hơi thở nóng ấm phà vào vành tai anh khiến Trường Sơn có chút ớn lạnh. 

.

.

.

Khum phải tôi khum định viết H, cơ mà chúng ta cùng hệ ngôn ngữ mà chính quyền có những phút giây rảnh vô cùng... nên tôi rén, mọi người thông cảm nha

.

.

.

-Neko! Neko Lê! 

Tiếng gọi là lạ khiến anh mơ màng tỉnh dậy, trong ký ức của Trường Sơn lúc này vô cùng rối loạn, anh cảm nhận được cơ thể anh đang đau nhức vô cùng nhưng lí do vì sao dẫn đến cơ sự này thì tạm thời anh vẫn chưa nhớ ra

-Bé mèo nhỏ... dậy thôi. Đến giờ đi làm rồi!

Cảm giác ẩm ướt trên vành tai làm Trường Sơn giật mình, thần kì kéo luôn cả toàn cảnh anh bị tên "vô lại" mang tên Nguyễn Cao Sơn Thạch ăn sạch sẽ trở lại ký ức của bản thân. Giờ thì tác giả của chục vết cắn, hickey trên người anh đang cắn nhẹ vào vành tai hòng đánh thức anh dậy

-Đồ.. đồ lừa đảo! Cậu.. cậu...

Vốn từ của Trường Sơn phải nói là vô cùng phong phú, anh có thể dành hàng giờ combat ngôn từ với người khác mà không một chút vấp nhưng đối diện tình cảnh này chỉ có thể mắng ra được ba từ " đồ lừa đảo" . Đối diện với vẻ mặt đang che dấu sự đắc chí sau nụ cười ngây thơ ( vô số tội), Trường Sơn thầm mắng cuộc đời ba mấy năm gìn giữ đã lỡ vì sắc đẹp mà dâng vào miệng sói. 

- Rồi rồi, đạo diễn đáng mến của tôi, cho em mắng hết! Nhưng em sẽ không muốn mình bị muộn buổi casting hôm nay đâu!

Công cuộc đổ thêm dầu vào lửa của Sơn Thạch lại tiếp tục khi hắn liên tiếp dụi dụi mái tóc của mình vào hõm cổ Trường Sơn. Tất nhiên, Trường Sơn hiểu anh không đọ lại sức lực với người này nên chỉ đành bất lực né tránh.

-Tôi đưa em đến đó nhé! 9 giờ kém rồi!

-Biến đi! Tên mất nết, cậu đạt được mong muốn rồi đó! 

-Nhưng còn...

-Cái vai diễn chết tiệt ấy cậu cứ việc giữ đi!

-Úi, cẩn thận nào bé!

Sơn Thạch hoàn toàn dự tính được việc chiếc mèo giận dỗi kia sẽ ngã khi định tự mình xuống giường liền lập tức vòng tay đỡ rồi tiện thể ôm luôn anh nép vào lồng ngực. 

-Ôi cha, bé mèo xem chừng dùng độn chiều cao hơi lố nha! Coi bé gọn gàng trong vòng tay anh nè!

- Im miệng đi!

-À mà thứ tôi muốn không phải vai diễn đâu mèo con ạ!

-Chứ mẹ muốn cái gì? 

-Muốn em! 

-Cút! Cái thứ vô liêm sỉ như cậu, uổng công mấy năm ăn học chỉ để đem ra lừa tình người ta! Cậu nói xem, cậu làm vậy có xấu hổ với đạo đức làm nghề không hả? Tôi thấy cậu chẳng cần phải cast củng gì vào phim của ai đâu, mang cái mặt này ra bên ngoài người ta sẽ hai tay dâng vai nam chính drama lên cậu cho mà xem!

-Vậy nên anh mới nói là muốn bé đó! 

Sơn Thạch hôn nhẹ lên trán, lên sống mũi, lên mắt anh rồi kết thúc bằng nụ hôn nhẹ trên môi dỗ dành rồi cẩn thận mặc đồ lại cho anh. 

Đứng trước con xe của Sơn Thạch và điệu cười khoái trí của chủ nhân nó, Trường Sơn lại muốn chửi thề. Anh đồng ý hay ậm ừ gì đâu mà tên này thản nhiên như thể đôi ta yêu nhau mấy kiếp vậy

-Cái đờ mờ...

-Thôi nào, anh biết là trợ lý bé đã đến phim trường lâu rồi, mau lên xe đi, không bé sẽ muộn đó! 

-Đừng có mà xưng anh xưng bé ngọt sớt như thế, ai cho mà mặt dày dữ vậy?

-Anh sẽ nghiêm túc trình bày sau mà, giờ chúng ta phải làm việc trước mắt đã chứ!

.

.

.

-Anh muốn hẹn hò với bé! 

- Gì? Không nghe, không biết gì hết! 

Trường Sơn đưa tay lên giả vờ ngoáy tai coi như điều khi nãy chưa hề nghe, bơ luôn kẻ đang trưng ra dáng vẻ của một chú husky để làm nũng.

- Thôi nào, chúng ta ở trong mối quan hệ này cũng 4 tháng rồi, bé không định cho anh danh phận gì sao? 

- Thế cho danh phận hay không danh phận thì có khác gì nhau không? Vẫn là ở chung nhà, vẫn là ăn chung một mâm, ngủ chung một giường. Còn muốn gì nữa?

- Muốn làm anh yêu của bé mà! 

Thiếu mỗi nước Sơn Thạch lăn ra giãy đành đạch trước mặt Trường Sơn để ăn vạ thôi và chắc cũng không muốn dừng lại để anh tiếp tục làm việc

-Còn muốn ăn vạ nữa hả? Anh ăn tôi có để lại gì đâu mà đòi ăn vạ!

- Bé đừng có mà xạo! Bé gạ anh trước kia mà!

Trong đầu Trường Sơn lại rủa thầm bản thân trót dại rơi vào lưới tình của hắn trước. Nhưng anh chưa chịu cho hắn một danh phận chính thức vì anh còn cay cú lừa của Sơn Thạch dữ dội lắm. Đường đường là một đạo diễn như anh lại bị lừa dễ dàng như vậy. Anh lườm hắn một cái sắc lạnh

-Ha, do lỗi thằng này thấy sắc trai non tơ nên mới gạ, chứ biết ma ranh như này thì đằng đó không có cửa!

- Thôi được rồi, đừng dỗi nữa, tại anh lừa bé... nhưng nhìn bé quá là đáng yêu nên phải trêu chút...

- Ớn quá cha nội, bé bé cái quần xà lỏn của anh! Tôi lớn tháng hơn an..h ư... hmmm

Sơn Thạch không cho anh nói tiếp nữa, trực tiếp khóa môi anh lại. 

-Đồ điên! Muốn người khác nhìn thấy hả? 

-Ừ, anh muốn hét cho cả thế giới biết Nguyễn Cao Sơn Thạch yêu Lê Trường Sơn rất nhiều! Anh hét đây! 

-Im ngay! Tối nay 7h tôi về, xét theo biểu hiện!

Một câu nói với người ngoài có thể không rõ ràng lắm nhưng xem chừng Sơn Thạch hiểu được mọi ẩn ý trong đó liền ôm eo, hôn nhẹ lên trán anh một cái rồi rời đi để tức tốc chuẩn bị cho buổi tối đáng mong đợi này.

.

.

.

Một năm sau

-Bé về rồi! Hửm? Hôm nay bé có mùi lạ ghê?

-Gì? - Trường Sơn nhìn quanh quất rồi cũng đưa tay áo lên ngửi thử - Có đâu?

-Mèo hư là phải phạt đó! - Sơn Thạch ấn sát người anh vào tường, dụi dụi vào hõm cổ anh hít hà hương thơm cơ thể anh - Rõ ràng là có hương thơm khác! Bé lại đem vai diễn đổi tình một đem sao?

- Vớ vẩn nào, anh nghi ngờ em sao? 

Trường Sơn hôn cái chóc lên chóp mũi của người yêu rồi cười hiền làm nũng

- Đừng lấy nhan sắc dụ anh! - Sơn Thạch chưa hài lòng lắm liền cắn lên cổ anh một cái

- Em không có, thề! Nào Thạch đừng làm loạn, đang đứng ở cửa nhà đó! 

- Bé không thành thật anh sẽ lột bé ra luôn đấy, yên tâm cửa khóa rồi, sao anh để người khác trông thấy mèo nhỏ của anh được đây!

Hành động của Sơn Thạch đều cùng thể hiện rằng hắn không hề đùa giỡn, trong chốc lát khiến Trường Sơn cảm thấy gai người, người yêu anh từ lúc chính thức nhận lời yêu đến giờ càng lúc lại càng thể hiện tính chiếm hữu cao.

-Thạch! Lời em nói khó tin đến vậy à?

-Không, lời bé là nhất! Nhưng mùi hương trên cơ thể bé thì không! Trước giờ bé đâu có dùng mùi này! Hơn nữa, bữa nay bé về muộn 5 phút!

- Nhưng mà...

-Em lại vớ được tên diễn viên non tơ nào đấy rồi phải không? Bé lấy đời trai của anh rồi giờ có mối khác nên bỏ anh phải không?

- Nếu như cảm thấy khó tin tưởng nhau như vậy thì chấm dứt đi, chỉ dựa vào 5 phút đồng hồ, dựa vào mùi hương mà thằng này còn đếch biết là mùi gì mà anh tra hỏi lắm như vậy! Thấy thằng này giống loại tối ngày chỉ biết nhục dục thôi à? 

Hôm nay Trường Sơn thật sự rất mệt. Anh mới thấy khá nhiều tin tức không vui trên mạng xã hội. Những tưởng khi về nhà anh sẽ được dễ chịu hơn phần nào nhưng không, người anh yêu chào đón bằng một màn ghen tuông kỳ cục. Anh đẩy Sơn Thạch ra rồi nhanh chóng vào phòng chốt cửa mặc sức Sơn Thạch ở ngoài gọi cửa.

.

.

.

.

-Nguyễn Cao Sơn Thạch! Anh bị điên rồi phải không? 

Hắn giật mình vì lời chất vấn cùng lúc đến từ hai " má con" họ Trần, bạn chung của cả hai người. Hôm nay hắn hẹn hai người ra để giải tỏa bức xúc khi em yêu nhốt hắn bên ngoài cả đêm, sáng đi làm cũng không buồn nhìn hắn lấy một cái kia mà, sao cùng lúc bị hai người mắng vậy.

-Vãi thật, ông anh có thể nào cập nhật lên đời 5G, à không 4G đủ rồi được không? Dùng GPRS hoài không biết gì luôn?

Kay Trần giơ ra cả list bài báo về tin đồn hẹn hò của hắn đang nằm top đầu của ngày. Chuyện cũng dẽ hiểu, hắn là diễn viên đang lên, mấy cái tin đồn hẹn hò là chuyện cơm bữa luôn ấy mà, đâu có gì lạ. Nhưng ánh mắt hắn đăm chiêu lại khi thấy bài viết có tên anh ở ngay mục dưới. Tác phẩm mới của anh dường như không thuận lợi lắm, khá nhiều lời lẽ không hay viết đầy bên dưới.

-Ơ...

- Nhìn ra vấn đề rồi phải không? Em nói mà, Neko gai góc vậy thôi nhưng ổng cũng suy nghĩ dữ lắm, mấy ai vô tư được như anh đâu! - BB Trần chép miệng

- Nhiều lúc em thấy anh cũng hài thật đó Ti, biết là nhiều khi anh làm mấy trò con bò tăng gia vị cuộc sống nhưng mà cũng nên lựa lúc chứ! 

.

.

.

- Sơn à, anh sai rồi! Là anh không quan tâm cảm nhận của bé, anh đã đùa quá trớn rồi!

Mới chỉ có một ngày bị bơ đẹp mà Sơn Thạch đã chịu không nổi, dù trong lòng vẫn khó chịu vì đúng là trên người em người yêu có mùi nước hoa lạ nhưng anh cứ im lặng vậy hắn chịu không nổi thật. 

- ...

- Đừng im lặng vậy mà! Anh xin lỗi...

- Anh cảm thấy mối quan hệ này không an toàn sao? Anh không nghĩ rằng người nên cảm thấy không an toàn là tôi à? Anh đứng trước hào quang, trước công chúng, có bao nhiêu mối quan hệ khác nhau bao quanh, anh đã bao giờ tự hỏi tôi cảm thấy như thế nào chưa? 

-Anh...

- Chỉ là một chút xíu mùi nước hoa có lẽ là va chạm đâu đó trên phim trường anh cũng có thể lôi ra chất vấn! Còn anh thì sao? Ôm bạn diễn vì đó là đặc thù công việc, fanservice, lịch thiệp hay ti tỉ thứ khác tương tự vậy liệu tôi có suy nghĩ không? Tôi mệt, rất mệt! Tôi đặt hi vọng anh sẽ là điểm tựa của mình kia mà!

-Nhưng Sơn à, em phải biết tôi yêu em rất nhiều mà! 

- Ừ...

- Nên là hiểu cho anh nha bé, anh chỉ là không muốn mất em!

-Em cũng vậy, em không muốn mất mối quan hệ này, không muốn mất anh!



----------- END -----------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co