Truyen3h.Co

Bà Ba

Nhìn trúng

Ngocanh93182



Ông Hội đồng ghé nhà cậu vào một buổi xế , khi nắng đã dịu, chỉ còn vương lại một lớp vàng mỏng trên mái cũ.

 Ông đi từ đầu ngõ vào, phía sau có một gia nhân theo hầu. Không gấp gáp, cũng chẳng phô trương, trông khác hẳn vẻ tất bật thường thấy của những kẻ quen ra vào nhà con nợ.

Gian nhà thấp, vách đất loang lổ theo năm tháng . 

Trong sân , cậu đang chẻ củi ,vạt áo vén tới khuỷu tay, để lộ cổ tay thon dài, trắng hơn màu gỗ khô trong tay. 

 Tiếng rìu bổ xuống dứt khoát, không vụng về.

 Mồ hôi thấm nhẹ nơi thái dương, lăn xuống gò má, nhưng cũng không tỏ vẻ mệt mỏi rã rời.

Nghe tiếng bước chân, cậu dừng tay, quay người cúi đầu chào . 

Ông Hội đồng đứng lại, nhìn cậu lâu hơn một nhịp.

Ánh mắt trầm lặng, như đương cân nhắc trong lòng.

 Ông hỏi vài câu về bệnh tình của cha cậu, chẳng có vẻ thúc ép hay động tay động chân như những kẻ giàu có khác.

 Cậu đáp bằng lời lẽ nhỏ nhẹ, không cố tỏ ra đáng thương, hứa hẹn sẽ trả đủ nợ .

Trong lúc nói chuyện, ông để ý đến đôi tay đỏ ưng của người kia .

Dù phải làm việc nặng , đôi tay chỉ hơi chai sạn , chứ chẳng sứt sẹo , sạm nám như thằng hầu nhà ông .

 Đó không phải làn da của kẻ nhàn rỗi, mà là dáng vẻ  trời sinh đã vậy, có lăn lộn bùn đất cũng khó phai.

 Ông Hội đồng đã quen nhìn người làm ruộng , nhìn một cái là biết phận, thế nhưng người trước mặt này lại khiến ông phải bận lòng .

Tiếng ho của cha cậu vọng ra từ gian buồng , khô khốc, đứt quãng. 

Ông Hội đồng liếc về phía ấy, rồi quay lại nhìn cậu.

 Thân hình mảnh khảnh , nhỏ nhắn . Ánh mắt hiền từ , không lộ vẻ cầu cạnh, cũng không có sự toan tính , gian dối thường thấy ở những kẻ đứng trước chủ nợ.

Một lát sau, ông ra về.
Không nói thêm điều gì, chỉ dặn gia nhân ghi lại ngày đến hạn kế tiếp, giọng như mọi lần, không đổi.

 Cậu cúi đầu tiễn ra tận ngõ, đứng nhìn theo cho đến khi bóng người khuất sau rặng tre mới quay vào sân, tiếp tục chẻ củi, như thể cuộc gặp gỡ vừa rồi chưa từng xảy ra.

Trên đường trở về làng , ông Hội đồng không khỏi yếu lòng trước cậu nhóc vừa rồi . 

Trong đầu ông, hình ảnh người thanh niên đứng giữa sân vẫn chưa tan: áo vải xắn gọn, tay cầm rìu, cổ tay trắng nổi bật dưới nắng chiều. Không phải dung mạo khiến người ta kinh diễm, mà là một dáng vẻ rất khó lẫn . 

Ông nghĩ đến chuyện tình cảm, nhưng không phải nhục dục . Ở tuổi này, ông đã quen cân nhắc mọi việc bằng lý trí. Thứ khiến ông chậm bước, chỉ là một ý nghĩ rất giản đơn, nảy lên rồi ở lại trong lòng:

'Người này, nếu cứ để trôi đi như vậy, thì uổng.'

Nhưng từ khoảnh khắc đó, món nợ mười lăm đồng bắt đầu mang theo hình bóng  một con người, đứng lặng giữa sân đất, mà số phận e rằng khó có thể để yên.


--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co