14
Ánh nắng trưa gay gắt bị chặn lại bởi tán cây vú sữa sau nhà, tạo nên những khoảng râm mát mẻ, dìu dặt. Bên trong hiên, tiếng võng kẽo kẹt đưa Sóc vào giấc nồng, xen lẫn tiếng quạt nan của bà cụ phẩy nhẹ đều đặn. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng nước róc rách chảy ra từ vòi nhựa phía sau nhà.
Sang bước ra sau, đôi chân trần đạp trên nền gạch tàu mát lạnh. Vì cái nóng hầm hập của buổi trưa đứng bóng, anh đã cởi phăng chiếc áo lao động dính đầy bụi vôi, để lộ khuôn ngực rộng bản và những thớ cơ săn chắc, ngăm đen vì sương gió. Những vết sẹo nhỏ trên lưng và bắp tay – dấu vết của những ngày làm lụng vất vả – hiện lên rõ rệt dưới ánh sáng ban trưa.
Thấy Minh đang lúi húi bên đống chén bát, Sang bước tới, giọng nói trầm đục vang lên:
Sang: "Thầy để tôi rửa cho. Ăn ké cơm nhà thầy rồi, còn để thầy rửa chén thì tôi coi sao được."
Minh quay mặt lại, định lên tiếng từ chối, nhưng rồi gã thầy giáo trẻ bỗng khựng lại. Ánh mắt gã dán chặt vào cơ thể trần trụi của Sang – một vẻ đẹp thô mộc, nam tính và rực cháy sức sống của dân lao động. Sự đối lập giữa làn da trắng trẻo của Minh và sắc nâu bóng nhẫy mồ hôi của Sang tạo nên một sự rung động ngầm trong không khí. Minh bối rối quay đi, bàn tay cầm chiếc bát khẽ run.
Minh: "À... ừm, không sao đâu. Anh Sang ngồi nghỉ đi, em làm mấy việc này quen rồi, không có gì nặng nhọc hết."
Sang nhận ra cái nhìn thoáng qua có phần lạ lẫm của thầy giáo, anh hơi bối rối, tay đưa lên gãi gáy, giọng lí nhí:
Sang: "Tôi... tôi xin lỗi thầy Minh. Tôi tùy tiện quá, tại trời nóng chịu không nổi nên tôi mới cởi trần. Để tôi đi mặc áo vô..."
Minh: "Không sao anh, đàn ông với nhau cả, anh cứ thoải mái đi. Em không để ý mấy chuyện đó đâu."
Một lúc sau, chén bát đã gọn gàng, Minh mang ra hai ly cà phê đá sóng sánh. Gã ngồi xuống chiếc ghế gỗ thấp cạnh Sang, cả hai cùng nhìn ra khoảng vườn xa xăm, nơi những rặng dừa đang đứng im lìm không một gợn gió. Mùi cà phê nồng nàn quyện với mùi cỏ cháy tạo nên một dư vị yên bình đến lạ kỳ.
Sang nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt, cảm nhận sự mát lạnh thấm vào cổ họng, anh nhìn sang gã trai trẻ bên cạnh:
Sang: "Thầy Minh giỏi giang, lại trẻ trung thế này. Tuổi này ở dưới quê mình là tụi nhỏ nó có mấy đứa con rồi đó thầy. Thầy học cao hiểu rộng, chắc tiêu chuẩn chọn vợ cũng cao lắm hả?"
Minh khẽ cười, một nụ cười mang chút tâm sự giấu kín. Gã dùng muỗng khuấy nhẹ ly cà phê, tiếng đá va vào thành thủy tinh nghe leng keng thanh mảnh.
Minh: "Em sống ở thành phố lâu nên cũng không gò bó chuyện vợ con sớm lắm anh ạ. Với lại... thật ra..."
Sang quay sang, ánh mắt tò mò:
Sang: "Với lại sao thầy?"
Minh im lặng một lúc, tay lắc nhẹ ly cà phê làm những viên đá xoay tròn. Gã hạ thấp giọng, thanh âm nhẹ tênh nhưng chứa đựng một sức nặng nghìn cân:
Minh: "Thật ra... em... em thích đàn ông, anh Sang ạ."
Sang khựng lại nửa chừng khi đang định đưa ly cà phê lên miệng. Anh hơi bất ngờ, nhìn dáng vẻ trí thức, thư sinh và đôi mắt sáng sau lớp kính cận của Minh. Trong đầu anh thoáng hiện lên hình ảnh bạo liệt của Quân hay sự phong trần của Anh Cường, thật khó để đặt Minh vào cái thế giới nhục dục ấy. Nhưng rồi, sự thấu cảm của một kẻ cùng cảnh ngộ khiến anh bình tâm lại.
Sang: "Vậy... vậy hả thầy? Ở cái xứ quê mình, chuyện này có chút khó khăn, khó nói ra lắm thầy ha. Mà... sao thầy lại tin tưởng nói với tôi chuyện này?"
Minh quay sang nhìn thẳng vào mắt Sang, ánh mắt hiền hòa thường ngày giờ đây dâng lên một nỗi niềm tha thiết, gã nói nhỏ:
Minh: "À... tại vì... tại vì em thấy mến anh. Từ lúc về đây dạy học, thấy anh gà trống nuôi con, cực khổ mà hiền lành, tự nhiên em thấy... em muốn sẻ chia với anh nhiều hơn."
Sang giật mình, nụ cười ngại ngùng nở trên gương mặt khắc khổ, anh xua tay:
Sang: "Tôi? Thầy nói đùa. Tôi có cái gì đâu mà thầy mến? Đàn ông phụ hồ, nghèo rớt mồng tơi, lại thêm cái cảnh gà trống nuôi con nữa. Thầy giáo như thầy, mến tôi làm gì cho uổng công."
Minh không đáp, gã chỉ mỉm cười, ánh mắt lặng lẽ lướt qua bờ vai trần rộng bản của Sang. Giữa buổi trưa yên ả, một hạt mầm cảm xúc lạ lùng vừa được gieo xuống, khác hẳn với sự thô bạo của những gã đàn ông trước đó, tình cảm của Minh nhẹ nhàng và tinh tế như chính làn khói cà phê đang lan tỏa trong gió chiều.
,,,,
Ánh nắng trưa xuyên qua tán lá vú sữa, nhảy múa những đốm sáng lung linh trên nền gạch tàu mát lạnh. Không gian sau nhà thầy Minh dường như tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào, bụi bặm của công trường phía trước. Chỉ còn tiếng nước rỏ tí tách từ vòi nhựa và mùi hương dịu nhẹ của mấy gốc nhài đang hé nụ.
Sang khẽ vặn mình, cảm nhận sự mệt mỏi của cơ bắp và cái thốn rát nơi hạ bộ vẫn còn dư âm từ đêm qua. Anh nhìn ly cà phê đá đã tan bớt, những giọt nước đọng bên ngoài thành ly lăn dài như mồ hôi trên da thịt mình. Trước lời thú nhận chân thành của vị thầy giáo trẻ, lòng Sang không khỏi gợn sóng. Anh thấy mình như một kẻ đang đứng giữa hai bờ chiến tuyến: một bên là dục vọng trần trụi, thô mộc với những gã đàn ông như Quân, Cường; một bên là sự nhẹ nhàng, thanh sạch toát ra từ con người Minh.
Sang đưa tay gãi gãi mái tóc húi cua đã lấm lem chút bụi xi măng, cười hiền nhưng ánh mắt chứa đựng sự trải đời đầy thâm trầm:
Sang: "Cảm ơn thầy Minh đã tin tưởng nói với tôi chuyện đó. Thật ra tôi... tôi chỉ muốn cố gắng làm lụng để lo cho thằng Sóc có cái ăn cái mặc, học hành tới nơi tới chốn. Bản thân tôi cũng không khắt khe hay khó khăn gì chuyện tình cảm nam nữ hay nam nam đâu thầy, nhưng thầy biết đó... hiện tại ở cái làng quê này, miệng đời nó ác lắm. Rất khó để mình có thể thoải mái mà sống đúng với lòng mình được."
Minh lắng nghe, đôi mắt sau lớp kính cận không rời khỏi gương mặt khắc khổ của Sang. Gã cảm nhận được trong giọng nói của người đàn ông phụ hồ này một nỗi niềm kìm nén, một sự cam chịu được bao bọc bởi vẻ ngoài cứng cỏi.
Minh: "Nhưng sao anh? Anh vẫn còn điều gì lo lắng sao?"
Sang nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng của nó quyện cùng nỗi buồn man mác. Anh quay sang nhìn Minh, ánh mắt trở nên ấm áp hơn:
Sang: "Nhưng... nếu thầy không chê đứa thợ hồ thô kệch này, nếu thầy cần người để tâm sự, nói chuyện cho khuây khỏa nỗi lòng, thì tôi rất sẵn lòng. Tôi không dám hứa gì cao sang, nhưng nghe thầy nói chuyện, tôi cũng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều."
Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự trân trọng. Gã đưa bàn tay trắng trẻo, thon dài lướt nhẹ qua những viên đá trong ly cà phê của mình, giọng nói trầm ấm:
Minh: "Anh Sang đừng nói vậy. Được nói chuyện với anh là em vui lắm rồi. Ở đây em cũng ít bạn bè, có người hiểu mình như anh là quý lắm."
Bầu không khí giữa hai người đàn ông lúc này trở nên chậm rãi, yên bình đến lạ. Không có sự thúc giục của dục vọng, không có những câu chửi thề tục tĩu hay những cú va chạm thịt da bạo liệt. Chỉ có sự đồng cảm của hai linh hồn đang tìm kiếm một chút hơi ấm giữa cuộc đời vốn dĩ đã quá nhiều sóng gió.
Phía trong hiên, tiếng Sóc khẽ trở mình trên võng, tiếng quạt tay của bà cụ vẫn đều đặn phạch... phạch... như nhịp đập của thời gian đang trôi chậm lại. Sang hít một hơi thật sâu, mùi bùn đất quê hương, mùi xà phòng thanh khiết trên người thầy giáo và cả mùi mồ hôi tự thân mình quyện lại, tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi trong cuộc đời anh.
Dưới ánh nắng trưa đứng bóng, bóng của hai người đàn ông in dài lên mặt đất, cạnh nhau nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định – một khoảng cách của sự tôn trọng, của những bí mật chưa thể gọi thành tên, và của một khởi đầu mới dịu dàng hơn những gì Sang từng tưởng tượng.
...
Thời gian cứ thế lững lờ trôi qua như dòng sông Hậu mùa nước nổi, mang theo những lớp phù sa mặn mòi bồi đắp lên cuộc đời của những người đàn ông nơi xóm nhỏ. Ngôi nhà của thầy Minh giờ đây đã khang trang, tường vôi trắng xóa nổi bật giữa màu xanh mướt mải của vườn dừa. Mối quan hệ giữa Sang và thầy giáo trẻ cũng dần trở thành một khoảng lặng bình yên nhất trong tâm hồn anh. Minh hiểu hết những nhọc nhằn trên vai Sang, hiểu cả cái nỗi niềm của một người đàn ông đơn độc, nhưng vốn tính trí thức và trọng lễ nghĩa, Minh chưa bao giờ muốn bước qua giới hạn. Gã chọn cách ở bên cạnh Sang như một người tri kỷ, dạy Sóc học bài, thỉnh thoảng biếu bà cụ nhà Sang mớ bánh hay ly trà gừng.
Nhưng cuộc đời Sang không chỉ có ánh sáng hiền hòa của thầy giáo. Khi đêm xuống, khi tiếng cuốc kêu khắc khoải ngoài bờ đê và mùi nhang muỗi nồng nặc phủ kín gian buồng, bản năng đàn ông trong anh lại trỗi dậy như một cơn khát cháy bỏng. Sang vẫn là một gã trai tráng đang độ sung mãn, cái thân thể ngăm đen, săn chắc ấy không thể cưỡng lại được sự vỗ về thô mộc của những thân cặc khủng khiếp từ những gã bạn tình đồng chí hướng.
...
Một buổi tối muộn tại bãi bồi ven sông, nơi tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn ghe, Quân "Sông" kéo Sang xuống khoang thuyền tối om, nồng nặc mùi dầu máy và vị tanh của tôm cá. Quân nhìn Sang dưới ánh đèn dầu leo lét, gã thô bạo lột phăng chiếc quần đùi của bạn mình, để lộ cái lỗ lồn nhỏ xíu, hồng hào đang co thắt đầy mời gọi.
Quân: "Đụ mẹ, tao đi ghe cả tuần nay, nằm đêm nào cũng nhớ tới cái lỗ đít thắt ngặt này của mày hết Sang. Sao mà nhìn nó chút éc vầy mà nuốt trọn được con cặc tao hay vậy mạy?"
Sang quỳ rạp trên tấm phản gỗ, mông chổng cao, giọng rên rỉ khi đôi bàn tay chai sần của Quân bắt đầu mân mê vùng kín:
Sang: "Ưmmm.. tại nó... nó dâm sẵn rồi Quân ơi...Mày cứ đâm đi, đâm cho bõ công mày đi xa..."
Quân không đợi lâu, gã lôi con cặc to xù, gân guốc nổi chằng chịt của mình ra, nhổ một búng nước bọt nhầy nhụa rồi đâm sầm vào. Phập! Một tiếng thịt va chạm đanh gọn vang lên. Quân nhăn mặt vì sự khít rịt, gã há hốc miệng cảm thán:
Quân: "Đụ má, sao mà nó mút... nó mút đầu khấc tao dữ vậy? Cái lỗ này của mày sinh ra là để hành hạ đàn ông mà Sang! Đâm lút cán rồi nè, mày thấy sướng không!"
Lần khác, tại xưởng sắt của Chiến, giữa cái mùi rỉ sét và tiếng máy móc im lìm đêm khuya, Chiến ép Sang vào vách tôn lạnh lẽo. Chiến là dân thợ sắt nên sức khỏe đôi tay gã kinh hồn. Gã nắm chặt hai cổ tay Sang kéo ngược ra sau, dùng cái lưỡi thô nhám của mình liếm láp khắp vành tai và cổ của anh, nước bọt dính bết tạo nên những âm thanh nhóp nhép.
Chiến: "Đụ mẹ, hôm nay tao cho mày nếm thử cái 'chày sắt' của tao xem mày còn khen thằng Quân, thằng Cường nữa không. Bú cho tao, bú cho lòi tinh ra thì thôi!"
Sang cúi xuống, khoang miệng ấm nóng bao trọn lấy thân cặc gân guốc của Chiến. Anh mút mạnh, lưỡi xoáy sâu vào rãnh quy đầu, tiếng bú mút chùn chụt vang vọng trong không gian vắng lặng. Chiến gầm lên, bàn tay gã bóp mạnh vào mông Sang, những đường gân trên cặc gã giật nảy liên hồi dưới áp lực của khoang miệng dâm đãng.
Và rồi không thể thiếu những đêm bão táp trên chiếc chõng tre với Anh Cường "Hổ". Gã đàn anh giang hồ luôn chiếm hữu Sang bằng một sức mạnh áp đảo. Cường thích nhìn Sang đau đớn đến trợn trắng mắt dưới những cú thúc "ngàn cân".
Anh Cường: "Khà khà! Đụ mẹ mày Sang, cái lỗ lồn mày hôm nay sao mà nóng rẫy vậy? Có phải chiều nay lại mới uống cà phê với thầy Minh không? Đụ mẹ, ghen quá tao đâm cho lút gốc, đâm cho mày hết đường mà tâm sự với thầy giáo luôn!"
Sang quằn quại dưới thân hình hộ pháp của Cường, đôi chân anh vắt vẻo trên vai gã, cái lỗ đít nhỏ bé bị nống toạc ra để lộ vách thịt đỏ hừng đang bị thân cặc 21cm cày xới.
Sang: "Ư... hự... anh Cường... đâm mạnh nữa đi... Đừng nhắc thầy Minh... lúc này em chỉ có... chỉ có cái cặc anh thôi... Ư... sướng quá..."
Trong cái vòng xoáy dục vọng trần trụi ấy, Sang thấy mình như một con thuyền trôi dạt giữa hai dòng nước. Một bên là sự tôn trọng, thanh tao của thầy Minh giúp anh giữ vững nhân cách của một người cha; một bên là những thân cặc khủng khiếp của những người đàn ông làng quê, giúp anh giải tỏa những khao khát bản năng nhục dục đen tối nhất. Anh vẫn cứ sống như thế, lặng lẽ phụ hồ, lặng lẽ nuôi con, và lặng lẽ đê mê trong những cuộc hoan lạc bí mật nơi xóm nghèo yên ả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co