Truyen3h.Co

Baby

Chap 31

yongvo

Tiffany vùng chạy khỏi căn phòng, đối với cô lúc này cuộc sống nhuộm lên một màu đen đúa không lối thoát, nó nhấn chìm cô sâu trong tuyệt vọng. Niềm hạnh phúc chớm nỡ chưa đc bao lâu đã vội vụt tắt thế này, thử hỏi chúa có công bằng không đây? Tại sao nổi đau cứ nối tiếp nổi đau như thế? Cô đã làm gì sai đến niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của người phụ nữ cô vẫn không thể chạm đến đc.... rốt cuộc Người muốn trừng phạt đứa con này đến khi nào đây? Và trên hết, hãy cho cô biết lỗi lầm của mình....

Tiffany không biết mình đã chạy đến đâu, nơi đây là khoa nào, cái bệnh viện quá rộng để cô dễ dàng nhận biết, cô chỉ biết mình chạy, vùng chạy ra khỏi sự thật đau đớn ấy. Đối diện với TaeYeon, cô thấy trong đáy mắt cô ấy là cả một đại dương đen đúa, nó đang nhấn chìm cô... từng chút.... từng chút một, nó làm cô ngạt mất.... cô chết mất, đau quá... đau... cả thân người ngã mạnh vào tường, cô thấy từng dòng người cứ loạn xạ cả lên, tiếng xin đường của một người áo trắng... và băng ca... là bác sĩ, phải rồi.... cô sực nhớ mình đang trong bệnh viện, cô dùng tay nâng cơ thể mình khỏi nền gạch trắng toát ấy....

Một đứa bé gái... máu.... máu loang lỗ trên chiếc váy trắng xinh xắn cô bé đang mặc, nó làm vấy đi sự tinh khiết của ram màu trắng..... cô hốt hoảng nhào đến cô bé, đôi mắt to tròn phũ đầy những giọt trong suốt làm lấm lem gương mặt xinh xắn.....

“con đau ở đâu?” cô hỏi nó, kiểm tra khắp người, con bé chỉ khóc.... cơ thể nó nấc lên vì khóc quá nhiều đến nổi tiếng nói không thể nào bật ra đc, cô thấy đôi mắt đứa bé tầm 3 tuổi ấy luôn nhìn về hướng chiếc băng ca đang vội vã....

“FANY, em đâu rồi” cô nghe tiếng TaeYeon gọi mình, bật quay người lại... TaeYeon đã tìm ra cô, vụt chạy..... cô không muốn bỏ rơi đứa bé.... lại càng không muốn đối diện với TaeYeon lúc này....

Cô gấp chạy đến nổi va phải đứa bé, khiến nó ngã.....

“con không sao chứ? Con đau ở đâu không?” TaeYeon đỡ đứa bé dậy.... kiểm tra cô bé, ánh mắt lo lắng hướng về hướng Tiffany rời khỏi.... thì thầm

“Fany ah~”

Tiffany dừng chân sau khuôn viên bệnh viện, núp sau một góc cây to.... tâm trí cô không ngừng nghĩ về đứa bé, cô cảm thấy rất lo cho cô bé ấy.... chợt một đôi tay kéo cô ngã vào lòng và ôm thật chặt...... có chút vùng vằng rồi thì cũng buông xuôi, Tiffany quá yếu đuối để thắng đc cảm xúc con tim.... cô chỉ biết bấu víu lấy TaeYeon mà khóc to hơn.....

“T-Tae” Tiffany cắn nhẹ môi khó khăn để hoàn thành câu nói, TaeYeon liền rời ra chặn lại câu nói ấy bằng cái chạm nhẹ giữa hai đôi môi

“đi cùng Tae” TaeYeon dịu dàng siết chặt khoảng trống giữa những ngón tay, dẫn bước Tiffany theo mình

“ummaaaa... umma ơi ..... hức... apppa” vẻ thảng thốt trên gương mặt Tiffany, tầm nhìn bị lu mờ bỡi thứ chất lỏng không làm mất đi vẻ chân thật tí nào.... là đứa bé khi nảy, và.... và.. chiếc băng ca lúc đó..... đứa bé đứng cạnh hai thi thể cặp vợ chồng xấu số ấy khóc nấc lên, miệng luôn gọi bảo họ dậy.... đau lòng thay họ đã ra đi mãi mãi, bỏ lại cô bé đơn độc trên cõi đời này....

Nhận thấy cơ thể Tiffany dần rung lên, TaeYeon càng siết chặt tay cô, tay dịu dàng xoay mặt Fany đối diện mình.... dịu dàng bảo

“chúng mình giúp đứa bé đó nhé em” sự giao động trong đáy mắt Tiffany diễn ra mạnh mẽ, TaeYeon vòng tay ôm lấy cô dịu dàng thủ thỉ bên tai.....

“dù thế nào Tae không thể nào xa em nổi đau, đừng có ý nghĩ đẩy Tae ra xa... và.... đứa bé ấy đang cần chúng ta, và... em cũng quên rằng Tae cũng có khả năng mang thai sao” thấy Tiffany định nói gì đó TaeYeon liền tiếp

“không nói gì nữa.... Tae yêu em, Fany” dứt lời TaeYeon liền nắm tay Tiffany kéo vào bên trong, cô cần phải làm thủ tục để nhận nuôi đứa bé.... Tiffany giữ im lặng cạnh TaeYeon, còn TaeYeon lúc này đang cố gắng giải thích cho đứa trẻ chừng hơn 3 tuổi hiểu bố mẹ nó đã qua đời và mong nó sẽ chấp nhận sống cùng họ....

“cô Kim”

“à vâng”

“không có giấy tờ xác nhận thân phận của họ có lẽ đã bị thiêu hủy trong tai nạn, theo luật cô có thể nhận nuôi đứa bé”

“vâng, cảm ơn” TaeYeon cúi chào rồi quay nhìn đứa bé, đôi mắt to tròn đang long lanh nhìn cô ngơ ngác, con bé đã ngừng khóc nhưng đối với đứa trẻ 3 tuổi muốn xóa quên ký ức của nó không phải là dễ..... cô phải cố gắng thôi, cô trông chờ vào đứa bé ấy để kéo lại cái suy nghĩ sai lệch của Tiffany.... thật may.... nếu không sẽ rất khó để thuyết phục kẻ cứng đầu đó đây..... dù chưa hẵn hoàn toàn nhưng... cô tin mình sẽ làm đc...

“đi thôi con” một tay TaeYeon bế đứa bé, một tay siết tay Tiffany rời khỏi bệnh viện.... đứa trẻ cứ hướng đôi mắt to tròn quay nhìn phía sau, nó thấy bố mẹ nó vẫy tay tạm biệt và bảo rằng hãy sống thật tốt, khiến nó càng khóc to hơn.....

TaeYeon chầm chậm cho xe lăn bánh trên con đường trước mặt, lâu lâu lại khẽ liếc về phía sau, đứa trẻ đang tựa người vào Tiffany ngủ ngon lành, có vẻ đã quá mệt.... đôi tay Tiffany nữa muốn giữ cô bé vào người mình, nữa không dám khiến TaeYeon bật cười...

Đoạn đường về nhà đc rút ngắn dần và giờ họ đang ở phía dưới căn hộ....

TaeYeon bế đứa bé vào phòng ngủ, đặt nó lên giường đắp chăn ngay ngắn.... cô bước ra ngoài

“em sao vậy?” cô thả người ngồi cạnh Tiffany trên sofa, hơi chồm người về trước nghiêng đầu nhìn một Tiffany đang nắm chặt hai tay với nhau

“em...”

“thôi nào, nghe Tae đừng suy nghĩ nhiều quá. Chuyện đó bác sĩ chỉ nói là hiếm chứ không phải là ‘không bao giờ’...” nhận thấy Tiffany vẫn chưa tiêu hóa xong ý của mình TaeYeon liền lên tiếng

“e hèm.... bây giờ chúng ta đã có con rồi đấy. Em phải chịu trách nhiệm không đc bỏ con và Tae đâu” đôi mài Fany hơi nhâu lại

“nhưng không phải là do chúng ta sjnh, làm sao Tae xem nó là con của mình đc”

“Fany ah, nhìn Tae này” cô đưa tay giữ Fany trực diện với mình thái độ cực kì nghiêm túc“con nghe sẽ buồn đấy, chúng ta đã nhận nuôi con rồi còn gì.... Tae còn phải cảm ơn con đã xuất hiện vào lúc này, giải thoát chúng ta khỏi ngõ cụt. Thật sự Tae chưa có tình cảm nhiều nhưng tương lai sẽ có, con rất đáng yêu mà”

“nhưng em không yêu”

“ngốc ah, là chưa yêu. Giờ thì em chỉ cần yêu Tae là đc. Con thì từ từ sẽ yêu thôi mà” TaeYeon kéo đầu Fany vào lòng, đung đưa qua lại....bật cười với bản tính thẳng thừng của cô ấy..... đoạn TaeYeon liền rời ra, nhìn Fany với ánh mắt ngập tràn yêu thương

“và... xin em đấy. Đừng suy nghĩ tiêu cực mà rời xa Tae. Tae đã theo em qua tận bên này chứng tỏ Tae không thể sống thiếu em rồi. Chuyện đó... Tae không quan tâm, nếu không thể sinh....” nói đến đây TaeYeon liền lúng túng, hấp tấp bổ sung vào “chỉ là nếu thôi nha, chúng ta sẽ cưu mang những đứa bé xấu số, yêu thương chúng thật nhiều. Thế là chúng ta có rất nhiều con rồi” giọt nước mắt Fany chạm ngay tay TaeYeon khi cô ấy vừa dứt lời

“em làm mẹ rồi mà còn khóc nhè thế ah” TaeYeon nhẹ cười, nghiêng đầu hôn đi những giọt nước mắt ấy và cuối cùng dừng lại ở đôi môi, chậm rãi chiếm lấy nhau... TaeYeon nhẹ thả người nằm xuống sofa với Fany bên trên....

Màn đêm yên tỉnh bao chùm lấy họ, TaeYeon khép mi mắt tựa hồ đã yên giấc, Fany vẫn lao láo mắt ngước nhìn TaeYeon khi vẫn đang đang tựa đầu lên ngực cô ấy.... đôi lúc lại nhúc nhích phía trên, những lúc như thế TaeYeon lại siết chặt vòng tay quanh cô hơn...

“Tae ngủ chưa?” Fany hỏi nhỏ

“huh? Ngủ rồi” khi nghe TaeYeon lên tiếng Fany lại tiếp tục mà quên bén mất ngủ thì sao có ý thức để trả lời chứ

“em vẫn thấy không ổn” câu vừa dứt, Fany liền bị TaeYeon lật người và bây giờ TaeYeon đang ở phía trên cô.....

“ổn cả mà.... ổn nhất là lúc này nè” TaeYeon chiếm lấy môi cô, mút nhẹ từ tốn khiến chúng hé mở.... nụ hôn dần diễn ra theo chiều hướng của nó, môi cô bắt đầu đi dần xuống phía dưới.... nụ hôn khiến vai áo Fany lệch đi rất nhiều và dần tuột xuống vì cô đang mặc áo ngang vai....

Đến lúc cao trào, họ bị tiếng khóc làm giật bắn người..... TaeYeon đầu tóc bù xù do ‘một tay Fany tạo nên tiệt tác’ ngóc dậy ngơ ngác

“tiếng trẻ con khóc ở đâu vậy em?” nhìn quanh quất

“em... Á, con... con” đột ngột nhớ đến Fany la lên nhưng vẫn không biết xưng hô với đứa bé thế nào, cô lúng túng ngồi dậy.... kéo áo lại ngay ngắn rồi vào theo,

TaeYeon đã chạy vào đó trước.....

“sữa... sữa... em ơi” đập vào mắt Fany là một TaeYeon đang lúng túng tìm sữa, quả thật là nhà có thành viên mới bất ngờ khốn đốn ghê gớm....

“sữa Tae đâu” TaeYeon nhìn cô rồi lại nhìn vào mình phán câu xanh rờn

“Tae không có sữa”

“ya... sữa tăng chiều cao Tae uống mỗi ngày đấy” dứt lời TaeYeon mới ngợ ra mà lật đật đi lấy sữa khiến Fany bật cười

Đứa bé no bụng đã ngủ tiếp, giờ thì TaeNy lại bị hành xác ra sofa.... nhà có cái giường mà dành cho em bé mất rồi.... TaeYeon đang nằm một tay gác lên trán với Fany nằm cạnh.....

“may thật” Fany trợn tròn mắt khó hiểu nhìn TaeYeon.... TaeYeon dời ánh nhìn xuống cô cười nham nhỡ

“vì chúng ta xin con nuôi, em không có sữa” nụ cười TaeYeon dường như đang rất vui vẻ

“ya.... sao Tae hư hỏng vậy hả” hiểu ý, Fany liền mắng và véo eo cô

“lâu rồi.... chỉ tại Tae giấu mà thôi. Giờ em thuộc về Tae rồi muốn hối hận cũng không thể” TaeYeon đưa tay ôm Fany vào lòng cười toe toét, đâu ai biết đằng sau

‘con người hư hỏng’ mà Fany nói chỉ là TaeYeon không muốn cô lại buồn vì chuyện đó.....

------------------

Bình yên nhất vẫn là Kwon gia.... Kwon Yuri sau khi biết Jessica mang thêm một tiểu thiên thần nhỏ nữa thì tâm trạng cứ phơi phới, lâu lâu lại cười một mình ngây ngốc.... nhiều lần Jessica suýt hét toáng lên khi nữa đêm thức giấc hay sáng sớm thì lại thấy ngay khuôn mặt Kwon Yuri toe toét miệng cười, nhìn nó cô lại nhớ đến Yoongie.....

Àhhh.... hôm nay Kwon Yoona chính thức vào lớp 1 đấy nhé, quần áo rất phẳng phiu luôn, Jessica cứ cằn nhằn bảo sao “con giống ai mà điệu thế không biết”, liền tức khắc Yoongie đáp ngay lại “appa đó umma, con phải như thế các bạn mới thích”, Jessica liền đanh mắt nhìn Kwon Yuri đang chỉnh chu quần áo trước kiếng, khiến kẻ đó quay lại cười giả lả “em đừng nghe con nói bậy, Yul là cấp trên không thể để xuề xóa đc, đâu phải có cái ý nghĩ như con đâu em”

“nhưng không bảnh bao thì gái không thích phải không appa?” Kwon Yuri vô tình gật gật, nhớ ngay ra việc gì đang xảy ra liền tức khắc hai cha con nắm tay nhau vọt xuống lầu, Jessica nhìn theo lắc đầu cười khổ.... cúi xuống nói chuyện với đứa bé trong bụng

“sau này đừng giống appa với unnie con nghe chưa”

Kwon Yuri thò đầu vào phán “con giống appa nhà có phúc mà em” nói xong vội hôn lên má Jessica “yêu em Baby” rồi biến mất ....Yuri đưa Yoongie đến trước cổng trường, con bé mở cửa xe tuột xuống y hệt người lớn, hôn má appa nó rồi đuổi Kwon Yuri về.... thật sự Yuri không biết nên buồn hay nên vui vì đứa nhỏ này đây.... giống cô y như từ cái khuôn đúc ra....

Yoona phũi phũi áo mình trước khi đeo balo vào lớp, chọn ngay chiếc bàn đc gọi là trung tâm của lớp, đặt balo xuống, nhìn quanh quất xung quanh..... vẫn là mấy bạn cũ thời lớp mầm, lớp chồi hồi đó....

“Yoona, lại đc học chung lớp với bạn vui quá” cậu bé cười híp mí cạnh con bé

“nickhun, mình chẳng vui tí nào. Sao lại không có bạn nào mới vậy” con bé cười đáp lại...

“Yoona, cậu sún mất 2 cây răng cửa rồi. Mình chưa sún cây nào cả” Hyuna chỉ vào Yoona làm cô bé đang cười vội ngập miệng lại rồi chỉ vào mình

“nhưng vẫn rất đẹp mà đúng không” câu nói chẳng phải là câu hỏi, nó giống câu khẳng định thì đúng hơn, may là cả lớp nhốn nháo lên đồng ý

“chuyện.... chuông vào lớp rồi trật tự đi”

Đó chỉ là 1 tuần trước, sau 1 tuần nhập học chính thức Yoona trở nên chẳng vui vẻ tí nào nữa.... đêm đó như thường lệ, Jessica ru Yoongie ngủ, tay vuốt vuốt nhẹ đầu con bé.....

“lớp học vui không con?” Yoongie liền chu mỏ

“vui umma ạ, nhưng Yoong không nhìn thấy đc trên bảng cô biết gì cả”

“sao vậy? Con cận sao? Umma đã nói rồi bớt chơi game đi” Yoongie liền mếu mếu nũng nịu vào lòng cô

“không phải mà umma. Tại cô giáo chuyển Yoong ngồi tận bàn cuối, mấy bạn bàn trên to quá Yoong nhìn không thấy mà”

“sao con không bảo cô”

“Yoong có nói mà cô không chịu, cô bảo Yoong ngồi cuối lớp các bạn mới học hành gì đc”

“sao lại vậy chứ, con ngủ đi umma gọi điền nhờ cô chuyển con lên trên” Yoongie cười toe toét hôn chụt lên má Jessica

“vâng, yêu umma nhất. Umma ngủ ngon” nói xong liền phũ hết người mà đi ngủ.....

“Yul ah” Kwon Yuri đang ngồi xem xét vài sấp giấy tờ, nghe tiếng vợ gọi liền bỏ xuống, giang rộng tay kéo Jessica vào lòng

“sao em?”

Sau khi nghe Jessica tường thuật lại cuộc nói chuyện với con thì giờ đây Kwon Yuri hùng hổ gọi cho cô giáo chủ nhiệm lớp Yoona....

“chào cô Lee, tôi là Kwon Yuri phụ huynh em Kwon Yoona”

“à vâng chào cô”

“hôm nay tôi gọi nhờ cô chuyển Yoona lên bàn đầu dùm, con bé nhỏ con quá ngồi bàn cuối chẳng học đc”

“cô Kwon, thật may là cô đã gọi điện. Tôi cũng đang có chuyện cần nói với cô đây”

----------------------------

Trong lớp 1/9 Kwon Yoona đang chăm chú nghe cô giảng bài, cả lớp cũng đang chăm chú.... phải rồi là chăm chú nhưng là đang chăm chú nhìn Kwon Yoona.... Kwon Yoona lại vô cùng say xưa với việc trên bảng, không một lần liếc mắt nhìn xung quanh....

Dường như trong lớp cô chỉ dạy riêng mình Yoongie....

“cả lớp, ai không nhìn lên bảng cô sẽ phạt”

Cô nói mặc cô, trò làm mặc trò.... dù là còn nhỏ mà đám loi nhoi đó thật tình làm cô Lee hết sức chịu thua, đc 30s nhìn lên bảng rồi chỉ vì một cái vuốt nhẹ tóc của Kwon Yoona làm hướng ánh nhìn chầm chầm con bé....

“Kwon Yoona, ra chơi đến văn phòng gặp cô”

Như đã nói, giờ ra chơi Yoongie đến văn phòng gặp cô Lee....

“thưa cô, em đến rồi”

“em ngồi đi” cô vừa nói vừa gỡ gọng kính đặt xuống bàn

“Yoona, em biết là trong lớp các bạn toàn nhìn em phải không?” cô giáo nhỏ nhẹ

“vâng, vì em đẹp ạ”

“ừ thì do các bạn thích em, nên em có thể nói với các bạn tập trung nhìn cô đừng nhìn em nữa nhé”

“tại sao ạ? Cô không đẹp bằng em sao các bạn chịu nhìn cô, đó là nhu cầu yêu thích cái đẹp cô không có quyền cấm cản sỡ thích đó đâu” Yoongie bắt đầu lý luận, khiến cô giáo bắt đầu vò đầu

“ừ thì cô không đẹp nhưng-“

“đó thấy chưa, là do cô không đẹp, là lỗi của cô chứ đâu phải các bạn hay em đâu. Umma em rất xinh đẹp chỉ cần bước vào lớp thì trăm phần trăm ánh nhìn đều hướng thẳng umma suốt cả buổi”

“trời ơi, xấu cũng là cái tội sao nè” cô giáo lẫm bẫm, nhăn nhó xong quay sang Yoongie cầu hòa

“vậy em giúp cô bảo các bạn nhìn cô đc không?” Yoongie liền lập tức đưa ngón trỏ lên ngoắc qua ngoắc lại

“em không muốn cấm sản sở thích nhìn cái đẹp của các bạn đc. Em về lớp đây bye bye cô”

“cô Kwon, tôi không cách nào phải chuyển Yoona xuống bàn cuối, thế nhưng.... mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó, đa số phần tử trong lớp cứ coi cuối lớp là bục giảng. Tôi thật sự chịu thua, chỉ mong appa umma Yoona giúp dùm” cô giáo than thở

“vâng, tôi sẽ bảo con bé. Mong cô đưa Yoona lên bàn trên dùm. Buổi tối tốt lành cô Lee” Kwon Yuri sau khi cúp máy cười không dứt, cô không ngờ đứa nhóc đó lại đáo để đến vậy.....

“Kwon Yuri còn cười đc nữa hả? Yul xem Yul dạy Yoong thế nào kìa” Jessica xách lỗ tay Yuri

“đau.. đau Yul mà em” Kwon Yuri cứ lếch lếch theo suýt xoa

“con là em sinh chứ bộ, sao đổ cho Yul”

“yah, Yul nói vậy mà đc đó hả? Con là của mình em chứ gì? Đc thôi” Jessica vừa dứt câu nói Kwon Yuri liền bay tới giữ chặt

“đừng... đừng nóng mà em, Yul chỉ giỡn tí thôi mà. Yoong là con của chúng ta, cả Yul và em” mặc Yuri ôm chặt thế nào, Jessica vẫn giãy nãy trong vòng tay cô ấy

“Kwon Yuri chết bầm.. ouch..” đột ngột Jessica đưa tay giữ bụng, vẻ mặt đau đớn vô cùng khiến Yuri hoảng hốt

“em sao vậy? Đau ở đâu? Hả? Nói Yul nghe” đáp lại sự lo lắng của Yuri Jessica bặm môi hăm dọa cục cưng nhỏ của Kwon Yuri trong bụng mình

“Kwon Shinvi, con đc lắm. Cha con một thuyền chứ gì. Umma không thương con nữa” hiểu ra mọi chuyện Yuri bật cười, quỳ xuống trước mặt Jessica đưa tay xoa xoa bụng cô ấy...

“shinvi của appa ngoan lắm nè” nụ cười Yuri tắt ngúm chứng kiến cái bặm môi uất ức của Jessica cùng đôi mắt long lanh nước...... chúng khiến Yuri bối rối.... ôm chặt Jessica

“em sao vậy? Yul giỡn mà. Cha con Yul cùng một thuyền nhưng là cùng yêu em nhất. Đừng khóc... Yul sẽ thấy đau lắm.” Yuri rời ra, tay ôm trọn gương mặt Jessica nài nĩ“đừng khóc nữa nha, là

Yul sai... Yul biết lỗi rồi”

“không phải do Yul. Em không con nít như vậy. Tại Shinvi đạp em thốn quá” Yuri dìu Jessica lại giường, quỳ xuống đưa tay xoa bụng cô và nói chuyện với Shinvi....

“Shinvi ngoan, không đc đạp umma nữa nghe không? Appa sẽ không thương Shinvi đâu đấy” Jessica nở nụ cười hạnh phúc, tay đưa lên vuốt ve mái tóc đen dài đang nói chuyện với bụng mình

“con hứa là sẽ ngoan, không làm em đau nữa rồi” Yuri nhìn lên cô cười toe toét thông báo, thật sự cô rất yêu nụ cười đó của Yuri lẫn Yoongie và cô mong sau này Shinvi cũng đc thừa hưởng chúng

“Babo”

----------------

TaeYeon nghe lao nhao bên lỗ tay, âm thanh của bộ phim hoạt hình nào đó, cô cảm giác cả người ê ẫm nhấc không muốn lên.... cố mở mắt nhìn xung quanh cô thấy....

Đứa bé đang ngồi dưới sán quay lưng về phía hai người chăm chú trên màn hình Tv đang chiếu bộ phim hoạt hình có đủ chú ếch xanh vàng gì đó....

Cô nhẹ nhàng rời khỏi tránh Tiffany thức giấc, bước gần con bé.... xoa đầu nó, nó nhìn lên cô....

“con chào cô, chúc cô buổi sáng vui vẻ” TaeYeon bật cười, rốt cuộc cô đã nghe đc tiếng nói của nó

“uhm chào con, con tên là gì?”

“Seo Ju Hyun ạ” con bé nói, mắt vẫn không rời màn hình

“ngoan lắm, cô là TaeYeon” đột nhiên bộ phim đến cảnh chú ếch lao vào chiến đấu khiến âm thanh đột ngột to lên, TaeYeon vội vơ lấy remote chỉnh nhỏ volum lại, đưa tay lên miệng tỏ ý giữ im

lặng

“nhỏ thôi nhé, cô Fany vẫn còn ngủ” nó ngoan ngoãn gật đầu

“con uống sữa nhé, cô đi lấy cho” nó cũng gật đầu, mắt đăm đăm vào bộ phim.... TaeYeon mĩm cười bước vào bếp, khi TaeYeon vừa khuất vào bếp cũng là khi bộ phim kết thúc...

Seo Ju Hyun đứng lên ngồi trên cái sofa phía sau lưng, nói đúng hơn là cái sofa Tiffany đang nằm nhưng lại dư một khoảng trống rất lớn.... Ju Hyun ngồi cạnh nhìn chằm chằm Tiffany....

“của con đây” TaeYeon bước ra, đưa con bé ly sữa... ngồi xuống cạnh, cô hỏi

“con nhìn gì vậy?”

“hôm qua, con thấy cô ấy khóc rất nhiều” tay cầm ly sữa, tay Ju Hyun chỉ vào Tiffany

“uh, từ nay cô ấy sẽ không khóc nữa”

“vậy cô ơi, con gọi cô ấy là umma đc không ạ?” TaeYeon khá ngạt nhiên khi nghe câu hỏi của Ju Hyun

“t-tất nhiên đc rồi” TaeYeon vui mừng đến nổi nói vấp

“vậy con gọi cô là gì?” chỉ vài mình Ju Hyun lại chỉ vào TaeYeon

“appa nhé”

“vâng ạ” nói xong lại ngoan ngoãn ngồi uống sữa, TaeYeon nhìn con bé hồi lâu rốt cuộc cũng quyết định lên tiếng

“Ju Hyun nè, con còn nhớ umma, appa con chứ?” con bé đang uống sữa gật đầu chắc nịt

“con mới gặp umma với appa con nè” nó nói

“gặp? Gặp sao? ở đâu”

“họ đi rồi, umma với appa bảo con phải sống thật tốt. Họ sẽ sớm đến đón con”

“Ju Hyun này...”

“appa ơi, con đói rồi” TaeYeon bối rối với kiểu xưng hô mới này, cô lúng túng thấy rõ

“à ờ, để cô à không appa làm bữa sáng”

Trong lúc TaeYeon cặm cụi làm bữa sáng trong bếp Ju Hyun bên ngoài đang kêu Fany dậy...

“umma ơi... umma ơi..” con bé cứ lay lay Tiffany, Fany vẫn lờ đi vì không ai gọi tên cô cả, nhưng lại lay ngay cô.... định hình đc mọi chuyện, Fany liền giật lùi.... xưa nay cô vốn sợ trẻ con và rất ít đứa bé nào thích cô lắm

Ju Hyun lập tức nhâu mài, phùng má...

“c-con... con gọi cô hả?”

*gật gật*

“là... là umma?”

*gật gật*

“sao... có... có thể đc chứ?” Fany tự lầm bầm, Ju Hyun đột ngột khóc lớn

“appa ơi... umma không thương con, hức... không thương con kìa” Fany trợn tròn mắt nhìn TaeYeon từ bếp chạy ra dỗ dành con bé, đợi con bé bớt khóc TaeYeon đưa nó về phía Fany ra lệnh

“em làm con khóc này, dỗ con đi... Tae đang làm bữa sáng” TaeYeon để Ju Hyun cạnh Fany, còn mình bỏ vào bếp.... ngoài này Fany rụt rè đưa tay chạm Ju Hyun,,,, cô bắt đầu bớt sợ và dỗ

dành con bé.....

Phải nói Ju Hyun rất mến Fany.... con bé cứ bám Fany suốt, từ ăn đến ngủ vẫn là umma.... TaeYeon đôi khi cũng từng cảm giác như rằng mình bị ra rìa trong cái nhà này, nhưng rồi lại bị tiếng cười giòn tan của Ju Hyun làm thêm yêu gia đình ấy.... Fany cũng thôi nghĩ ngợi lung tung mà vui hơn và thương Ju Hyun rất nhiều..... có vẻ ước mơ của TaeYeon đã sắp thành sự thật.....

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co