chương 12
CHƯƠNG 12: ĐƯỜNG DÂY ẨN MÌNH
01. GIỌNG NÓI TRONG BÓNG TỐI
"Đừng tìm nữa. Nếu không, sẽ có người chết."
Lời cảnh cáo vang vọng trong phòng họp, khiến bầu không khí trở nên căng thẳng.
Lý Hàm vội chạy truy vết nguồn gốc tệp tin, nhưng không thể xác định được vị trí gửi đi.
"Người này che dấu dấu vết rất giỏi." Cô nghiêm túc nói. "Hắn không phải dân nghiệp dư."
Tưởng Phong khoanh tay, nhíu mày:
"Nhưng giọng nói này... có vẻ quen."
Thẩm Dực cũng có suy nghĩ tương tự.
Anh nhìn màn hình, cố gắng sắp xếp lại trí nhớ.
Trong lúc đó, Đỗ Thành vẫn lặng lẽ quan sát anh.
Một lát sau, hắn trầm giọng:
"Không cần vội. Giọng nói là manh mối, nhưng không phải là duy nhất."
Pheromone bạc hà trong không khí thoáng đậm hơn, mang theo cảm giác vững chãi và kiên định.
Như đang nói với anh rằng—
"Có tôi ở đây, em không cần phải gánh hết mọi thứ."
Thẩm Dực hít nhẹ một hơi.
Mùi bạc hà lan tỏa, quấn lấy mùi sữa nhàn nhạt của anh.
Cuối cùng, anh thả lỏng một chút, khẽ gật đầu:
"Tôi biết."
02. MANH MỐI TỪ ĐIỆN THOẠI CỦA VIÊN DƯƠNG
Tưởng Phong bất ngờ nhận được tin từ phòng kỹ thuật.
Hắn đặt điện thoại xuống bàn họp, giọng điềm tĩnh nhưng sắc bén:
"Bọn họ vừa mở khóa được điện thoại của Viên Dương."
Mọi người lập tức nhìn sang.
Lý Hàm thao tác nhanh chóng, mở ra nhật ký cuộc gọi và tin nhắn.
Trong đó—
Có một tin nhắn bị xóa, nhưng đã được phục hồi.
Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng:
"Hẹn ở quán cũ. Chúng ta cần nói chuyện."
Thẩm Dực nheo mắt.
"Từ ai gửi?"
Lý Hàm lắc đầu.
"Số điện thoại bị xóa khỏi danh bạ, cũng không tra được thông tin chủ thuê bao."
Một địa chỉ vô danh.
Một cuộc hẹn bí ẩn.
Và kết quả—
Viên Dương chết ngay sau đó.
03. TRUY LÙNG CHỦ QUÁN CÀ PHÊ
Không thể tìm ra người nhắn tin cho Viên Dương, cả đội chuyển sang tìm kiếm tung tích của chủ quán cà phê.
Sau hai ngày lần theo dấu vết, họ cuối cùng cũng phát hiện một manh mối.
Một nhân viên giao hàng báo cáo rằng, cách đây ba ngày, ông ta đã gặp người giống hệt chủ quán tại một khu nhà trọ cũ.
Khi đội điều tra đến nơi, căn phòng trống trơn.
Nhưng trong thùng rác, Thẩm Dực nhặt được một tấm ảnh nhàu nát.
Trên ảnh, có ba người đàn ông.
Hai người đứng hai bên đã bị bôi mực đen, chỉ còn lại người ở giữa—
Viên Dương.
Ánh mắt Đỗ Thành tối lại.
"Hai người kia là ai?"
Không ai biết.
Nhưng rất có thể, họ chính là chìa khóa để lật mở vụ án này.
04. GIỮA ĐÊM KHUYA
Sau khi tan làm, Thẩm Dực rời sở cảnh sát, bước ra ngoài.
Không khí đêm lạnh buốt.
Anh bất giác rùng mình một chút.
Ngay lúc đó, có một chiếc xe hơi dừng lại ngay bên cạnh.
Cửa xe mở ra, giọng nói quen thuộc vang lên:
"Lên đi."
Thẩm Dực nhìn vào trong xe.
Đỗ Thành ngồi ở ghế lái, ánh mắt không hề có ý đùa cợt.
Anh nhướng mày:
"Tôi không nói là cần quá giang."
"Nhưng tôi nói là cần." Đỗ Thành điềm nhiên đáp.
Thẩm Dực bật cười nhẹ.
Cuối cùng, vẫn ngồi vào ghế bên cạnh.
Chiếc xe lăn bánh trên con đường tĩnh lặng.
Mùi bạc hà quen thuộc tỏa ra trong không gian nhỏ hẹp, quấn quanh pheromone sữa của anh một cách tự nhiên.
Trong màn đêm yên tĩnh, không ai nói gì.
Nhưng bầu không khí giữa hai người—
Dần trở nên rõ ràng hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co