Chương 1
(Reng reng... reng reng)
Một ngày cứ vậy mà bắt đầu, thật...
"...Oa~ mệt quá!"
Cô vừa đi vừa thở, ngay cả đứa trẻ 3 tuổi cũng có thể dễ dàng vượt qua.
"Thanh, Thanh, Mộng Thanh,... TRƯƠNG MỘNG THANH!" Cô quay đầu hít một hơi đáp: "Vũ Lý Nhã, lại đây!" Chỉ một câu ngắn cũng làm Mộng Thanh thở dốc.
Lý Nhã cười tít mắt chạy đến với vết quầng thâm đen cùng gò má hốc hác. Cả hai bỗng im lặng rồi lại cười ùm lên.
Cơ những điều như thế không thể che đi nét duyên trong đôi mắt và nụ cười ngọt như mật của Lý Nhã. Từng đường nét trên mặt cô rất thanh thoát, nó sáng như nắng xuân và mỏng manh khó tả. Dù không làm người ta phải thốt lên nhưng lại khiến mọi người không thể rời mắt, càng không nghĩ ra thứ gì dám sánh với cô. Mái tóc đen tuyền thẳng ngang lưng, dưới ánh mặt trời lại sáng rực tô điểm cho làn da hồng hào đầy sức sống. Lý Nhã có nhân trung sâu nên nụ cười cũng vô cùng hớp hồn. Đôi mắt cô không quá to nhưng trong veo đến độ có thể chứa cả bầu trời.
"Bác sĩ Nhã, bác sĩ Thanh, tuần qua vất vả rồi!"
Hóa ra là bác sĩ Lưu - con cưng của viện trưởng, bác sĩ ngoại khoa. Mộng Thanh cũng là bác sĩ khoa ngoại duy Lý Nhã là bác sĩ khoa nội. Họ là bộ ba được cưng chiều hết mức ở bệnh viện Bùi Thị.
Trùng hợp thật, người bận rộn này lại ở đây!
Trong bệnh viện ai cũng khen ngợi bác sĩ Lưu không ngớt, ngày sinh anh không khác show của ca sĩ Taylor Swift hay nhóm nhạc Imagine Dragons. Người sở hữu nhan sắc và quyền lực phải khác người thường!
Mộng Thanh không phủ nhận tài năng của anh. Nhưng biết thế nào, tri kỷ cô đây chẳng lấy làm kinh ngạc.
Mộng Thanh đáp lấy lễ: "Chà, vâng ổn cả!" Anh rõ e thẹn cũng chẳng nói thêm chỉ đưa hai cốc cà phê còn nóng hổi.
Lý Nhã đừ người cô thẫn thờ nhớ về buổi giảng và dòng tài liệu chạy dài dài không kể xuể.
Hai người được cử đi hỗ trợ sinh viên y vào tuần tới, với tư cách là người đi trước càng không thể để mất mặt. Lý do tham gia là vì giảng viên rất quý Lý Nhã và Mộng Thanh qua quen biết, một phần cũng vì tài năng giao tiếp của Lý Nhã mà hai người tranh thủ tỉ mỉ đến tận sáng mấy ngày liền. Buổi giảng chỉ hỗ trợ nhưng phần lớn là chuẩn bị mô hình. Mấy mô hình liên tiếp như gắn thêm vài sợi bạc khiến Lý Nhã và Mộng Thanh nhợt nhạt đi nhiều.
Bụng Mộng Thanh bị bỏ đói nên đau nhói. Toàn thân thì ê ẩm không thôi do cú té nhào đêm qua. Nhưng Lý Nhã cũng không mấy tốt hơn, cô cứ mắt nhắm mắt mở mà đụng phải hết tủ rồi cửa. Quả là kỉ niệm đáng nhớ ở tuổi 28.
Lý Nhã lấy lại sức cười tươi tắn: "Cảm ơn bác sĩ Lưu, anh vất vả rồi!"
Anh cười, nhìn sơ còn tưởng anh không có biểu cảm gì chỉ có đôi mắt si tình là lộ liễu. Thượng Lưu là người kiệm lời nhất bệnh viện này. Thế mới nói người này ái tình ẩn kín!
Sau khi tan làm Mộng Thanh hay cùng Lý Nhã tới quán cafe. Nơi có chàng trai mà Nhã để ý. Mỗi khi tới đây, cô đều kể luyên thuyên về chàng trai đó. Cô còn chưa bắt chuyện với cậu ta dù chỉ một lần, đến tên cũng do cô tự đặt. Lý Nhã nói dạo này thấy đường tình rất tốt, nên có khi chàng Des (Destiny) là định mệnh đời cô.
(Chacha bing lala... la)
Là mẹ Mộng Thanh gọi!
3 năm nay, bà chưa từng nhắn cô điều gì càng không gọi. Mộng Thanh bất chợt rùng mình. Sau vài tiếng reo, cô bắt máy.
"... Vâng."
Mộng Thanh hít nhẹ nhưng âm dày đến nghẹn thở: "Thằng bất tiếu!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co