Truyen3h.Co

Bạch Tình

Chương 2

JadeLuu

Mộng Thanh có em họ, thằng bé là bảo bối trong lòng cả nhà và cũng là liều thuốc tinh thần của mẹ cô.

"Trương Bách Tấn, nghĩ gì thế? Hả! Chẳng thằng nghiện nào nằm tiêm thuốc giữa quốc lộ hết! Rốt cuộc thứ đó có gì? Cậu ngốc sao! Chỉ vì rớt đại học mà đi vào con đường dơ bẩn này."

Bách Tấn như khúc gỗ trôi dạt. Cái lạnh lướt qua khiến cô chột bước: "Ha ha ha!! Mộng Thanh, chị lúc nào cũng phủ nhận người khác như thể đó là điều những kẻ khoác áo trắng như chị thường nói vậy."

Câu nói khiến Mộng Thanh điếng người, cô cúi thấp như muốn Bách Tấn khắc cốt ghi tâm:

"Đã mang tiếng ở trong trời đất,

Phải có danh gì với núi sông."

Bách Tấn ngước nhìn chị mình. Đôi mắt hắn khờ dại trần trụi bởi những liều quá cỡ.

"Có một chàng trai từng nói với tôi như thế. Anh ta hứa nhất định sẽ trở thành phi công và bay khắp thế giới để đưa chị mình đến những nơi đẹp nhất. Nhưng lời hứa đó có lẽ đã thất rồi!"

Mộng Thanh nhét vào tay Bách Tấn một tấm vé máy bay đến Nhật. Đó là nơi chàng trai trẻ đã đọc câu thơ đó. Cô xoa đầu cậu và rời đi.

Mẹ?! Mộng Thanh lặng lẽ lau đi giọt nước mắt trên má. Cô cố thưa thật rõ: "Thưa mẹ con về ạ!"

Bà vô tình bước qua chẳng buồn ngoảnh lại. Cô khom thật thấp nhưng bà cũng chẳng đoái hoài cúi nhìn.

Cô không dám khóc, một tiếng nấc cũng không dám để lọt vào tai bà. Bà ghét người hay lải nhải, ghét gương mặt lấm lem nước mắt và bà khinh thường những kẻ yếu đuối, những người chẳng làm nên việc gì. Bà quyền rủa những kẻ dám than vãn trước mặt mình. Bởi chẳng ai đau khổ như bà. Có lẽ thế...

Những biểu cảm chẳng đáng bao đồng chỉ làm bà nhớ đến cơn ác mộng cay nghiệt, nỗi oan ức của nhà họ Trương.

Làm sao cô có thể sánh với một người nghiện? Dù nó có hút chích. Nó vẫn là con người, ít nhất Bách Tấn có thể khiến mẹ vui. Còn thứ nghiệt chủng giết cha và anh mình vốn dĩ không đáng được coi trọng. Cô còn mang họ Trương, đó là diễm phúc cả đời mà bà ban cho. Sao cô dám đòi hỏi thứ gì nữa. Để được bà nhìn đã là vinh hạnh sao có thể để mắt bà bẩn được.

Ước gì hôm đó... Không, cô nên rời đi. Bà thích điều này hơn. Bà không cần cô cạnh bên và cô cũng không muốn bám lấy bà.

Khóe mắt Mộng Thanh đỏ rực, cô giờ không khác một đứa trẻ đang hờn tủi. Cô không nói không rằng. Đôi mắt cứ ứa lệ chảy thành dòng. Cô thậm chí chẳng thể hận tên say xỉn đã tông gia đình mình, không ai biết hắn và vụ án như dự đoán trước chẳng ai đếm xỉa. Cô đã van Chúa nhưng vạn vật vẫn điềm tĩnh an nhiên. Có chăng, đây là lẽ phải?

Lý Nhã chưa từng thấy ai khóc không thành tiếng, chỉ có Trương Mộng Thanh là ngoại lệ.

Cô vừa xót, vừa rối bời. Mắt Mộng Thanh ngày càng ửng đỏ, tay chân run rẩy như chống chọi cái rét lạnh buốt.

Mộng Thanh chính là vì sao giữa trời đêm, là ngọn đèn hải đăng giữa biển cả.

Hàng lệ cô tựa khe suối nhỏ, chậm rãi chảy thành dòng ra đại dương mênh mông không điểm dừng. Tóc cô dài bồng bềnh như mây, lơ lửng che đi gương mặt sắc sảo chỉ để lại hàng mi cong dài đẫm nước lấp lánh dưới ánh đèn đường. Mặt Mộng Thanh dần nhợt nhạt, duy còn đọng lại đôi môi hồng tựa hoa giấy.

Quãng đường đi vỏn vẹn chưa đến một tiếng nhưng lại làm Lý Nhã bức bối không thôi. Tiếng còi inh ỏi và dòng xe tấp nập của giờ cao điểm. Thời gian luôn như thế, luôn vờ chết khi vạn vật đang đan vào nhau rối bời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co