II • đền.
02:37 AM
Xuân Bách về đến nhà.
Giày vẫn ướt.
Tâm trạng cũng vậy.
Hắn đứng giữa phòng khách, nhìn xuống đôi giày vừa bị "tắm hoa" cách đây chưa đầy một tiếng, trầm mặc đúng ba giây.
...Cái mỏ gì đâu.
Nói vậy, nhưng khóe miệng lại nhếch lên.
Bực thì có bực.
Mà ấn tượng cũng không ít.
Hắn đá giày sang một bên, rút điện thoại ra, chuyển sang acc private.
Ấn chọn tấm hình hắn chụp vội trong lúc bị em chủ tiệm hoa đuổi đi.
Status đăng lên sau 10 giây.
Hà Nội đêm nay mưa đúng một con ngõ.
Chủ tiệm hoa tên gì mà dữ vậy ta?
⸻
02:41 AM
Status chưa kịp nguội đã có người vào reply.
caubethuaduong
=)))) ai dám tạt nó vậy trời??
duoicho
cái ngữ m mất dạy lắm người ta mới làm vậy
⇥ bangcotay
khổ thân đã thế còn bị nó bế lên đây, Hà Nội ta vất vả
keoviolintruoccongnhanang
ở phố cổ hả? t biết mấy tiệm hoa khu đó nè
thoisuvtv1
đợi em check var cho
_
Xuân Bách nằm phịch xuống sofa, một tay gác lên trán, tay kia lướt tin nhắn.
Check var cái kiểu của tụi này hắn quá quen.
Cứ việc nằm chờ thôi, kiểu gì cũng có.
sonk.dreams ⇥ masonnguyen.27
sonk.dreams
@cb.flower
đây anh nhé
cần gì thì nhắn nhóm, kh thì nhắn em
đừng mắng con người ta kẻo tội.
masonnguyen.27
anh cảm ơn
giỏi thí
xao lính, anh chả dám làm gì.
_
Xuân Bách bật dậy.
Ấn vào.
Trang Instagram hiện ra: feed toàn hoa, tone màu nhẹ, ảnh chụp gọn gàng, caption ngắn gọn, không màu mè.
Một status chỉ mới đăng cách đây 20 phút.
Sập nguồn òi
2h sáng vẫn chưa xong. Ai đặt hoa gấp thì tự qua bó 😋
_
Bách khẽ hừ một tiếng.
Còn up này kia như chưa có chuyện gì.
Hắn lục tìm ở phần follow, ánh mắt không khó để va phải tài khoản kopsskops.
Đây rồi.
Hắn chuyển qua phần tin nhắn.
masonnguyen.27 ⇥ kopsskops
masonnguyen.27
Em ơi
Seen.
Không rep.
Hai phút trôi qua.
Xuân Bách nhướn mày.
masonnguyen.27
Bán hoa mà thái độ dữ vậy?
Vẫn seen.
Vẫn im lặng.
Hắn bật cười khẩy.
Được.
_
02:55 AM
Bên phía Thành Công.
Cậu đang ngồi trên sàn, tựa lưng vào thành giường, tay vẫn đang gấp sẵn vài tờ giấy gói hoa.
Vẫn không thoát được.
Điện thoại rung liên tục.
Cậu liếc qua.
Tin nhắn Instagram hiện lên.
Tên người gửi hình như có chút quen thuộc, một cái username khá nổi, ảnh đại diện quen quen — kiểu người hay xuất hiện trên mạng.
Cậu bấm vào.
Đọc.
Im lặng.
Rồi để đó.
Không trả lời.
Tiếp tục làm việc.
⸻
03:02 AM
Xuân Bách bắt đầu mất kiên nhẫn.
masonnguyen.27
Không trả lời khách à?
Seen.
Không rep.
masonnguyen.27
Hay chỉ thích tạt nước thôi?
Seen.
Không rep.
Xuân Bách ngồi bật dậy hẳn.
Cứng vậy luôn?
Hắn chống khuỷu tay lên đầu gối, nhìn chằm chằm màn hình, rồi gõ tiếp.
masonnguyen.27
Hoa nhà em chắc héo hết rồi nhỉ?
Bên kia— typing...
Xuân Bách nheo mắt.
Cuối cùng cũng chịu trả lời.
⸻
03:05 AM
kopsskops
Anh bị rảnh à?
Xuân Bách nhoẻn miệng cười.
Đây rồi.
masonnguyen.27
Quan tâm khách hàng đi.
kopsskops
Khách nào?
masonnguyen.27
Khách vừa bị em tạt nước lúc nãy
kopsskops
À. Người suýt đền cả đống hoa đấy à.
Xuân Bách bật cười thành tiếng.
_
masonnguyen.27
Anh còn đang thiệt hại đây này
kopsskops
Tôi chưa bắt đền là may rồi?
masonnguyen.27
Em đền cho anh đi
kopsskops
Đền gì?
masonnguyen.27
Giày anh hỏng rồi này
Xuân Bách ngả người ra sofa, suy nghĩ đúng một giây.
Rồi gõ.
masonnguyen.27
Anh có thứ này còn tươi lắm, em có chăm hộ không?
Tin nhắn gửi đi.
Ba giây.
Năm giây.
Mười giây.
ting.
Thành Công trả lời.
Không phải chữ.
Mà là một tấm ảnh
kopsskops
Gửi qua đây, tôi tỉa miễn phí. Tận gốc.
_
Xuân Bách nhìn chằm chằm màn hình.
Rồi phì cười.
Cười thật.
Gặp đúng đối.
Được lắm.
Hắn lẩm bẩm.
Ngón tay gõ chậm lại, lần này không vội.
⸻
masonnguyen.27
Miệng em hỗn vậy, bán hoa kiểu gì sống được?
kopsskops
Không bán cho anh là sống.
masonnguyen.27
Nhưng anh muốn mua
Seen.
Không trả lời ngay.
kopsskops
Không ship đêm.
masonnguyen.27
Anh tự qua
Typing...
Dừng.
Seen.
Không rep nữa.
⸻
Xuân Bách đặt điện thoại xuống, nhìn lên trần nhà.
Ngoài kia bầu trời vẫn tối đen.
Nhưng hắn không còn thấy buồn ngủ.
Đầu óc chỉ quanh quẩn một hình ảnh.
Một người đứng giữa đống hoa, mặt lạnh tanh, tay cầm xô nước... tạt thẳng vào hắn không do dự.
Dữ thật.
Hắn bật cười.
⸻
Ở phía bên kia ngõ nhỏ.
Cửa cuốn đã đóng.
Đèn đã tắt.
Thành Công nằm trên chiếc giường nhỏ ở trên gác nhỏ của tiệm, điện thoại đặt cạnh gối.
Màn hình vẫn sáng.
Đoạn chat chưa đóng.
Cậu nhìn dòng cuối cùng.
"Anh tự qua"
Im lặng vài giây.
Rồi tắt màn hình.
Rảnh.
Nhưng khóe môi lại khẽ cong lên, rất nhẹ.
_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co