c4-c6
Kéo xuống một góc quần áo bị cắt của Thụy Hiên, Mộc Dĩnh Nhiên thô lỗ che lại cái miệng nhỏ nhắn đang mở.
Bọn họ muốn làm cái gì?!!
Mộc Dĩnh Nhiên đột nhiên nắm phân thân Thụy Hiên, tùy ý kiêu khích vị trí mẫn cảm.
Thụy Hiên đổ rút một hơi, hai gò má nhất thời đỏ lên.
Hơi quá đáng….. Ngô…..Dừng tay! Dừng tay!! Dừng tay!!
Thụy Hiên, nhĩ hảo mẫn cảm a…. như vậy liền tiết…. – Sở Hoài Chi trào phúng cười lạnh, tốc độ trừu sáp của phân thân giả càng mạnh, càng nhanh hơn.
Thật không hiểu lúc trước ngươi lăng gian xá đệ cùng muội muội Dĩnh Nhiên như thế nào? Ngươi nói!! Ta đem hết thảy đáp lễ lên người ngươi nhé? – Sở Hoài Chi đem tay kia nắm điểm hồng trước ngực Thụy Hiên, làm cho hắn càng nhiều kích thích.
Nói nhiều như thế với hắn làm gì? Trực tiếp nỗ lực thực hiện là được rồi – Mộc Dĩnh Nhiên cũng đưa tay nắm điểm hồng bên kia của Thụy Hiên.
Ân…. Ân…ân… – Thụy Hiên khó chịu nức nở ra tiếng, nhưng nhìn hai mắt hắn hừng hực phát hỏa, không khó muốn thấy nếu cởi bỏ miếng vải trên miệng hắn, hắn sẽ mắng nhiều điều khó nghe như thế nào.
Thụy Hiên a….. Chúng ta sẽ cho ngươi thể nghiệm các loại khuất nhục, nhĩ hảo hảo chờ mong đi – Mộc Dĩnh Nhiên tà tà cười nói, lấy ngón cái ngăn cản Thụy Hiên phát tiết
Ân…. Ân…ân… – Thụy Hiên nhanh không thể giữ trụ tâm trí mình, hắn cảm thấy chính mình thật sự không chống đỡ được lâu nữa.
Thật muốn nhanh nhìn thấy bộ dáng *** đãng của ngươi.
Thật muốn nhanh nghe được thanh âm ngươi dưới thân chúng ta cầu xin tha thứ.
Sở Hoài Chi cùng Mộc Dĩnh Nhiên không những chỉ xâm phạm thân thể hắn mà còn tàn phá cả tâm lý hắn nữa.
Chúng ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết…..
Chúng ta cho ngươi sống so với đã chết còn thống khổ hơn….
Trong đầu quanh quẩn thanh âm hai người, hai mắt Thụy Hiên đen sầm rơi vào hắc ám
Thụy Hiên trầm trọng mở mí mắt, nghi hoặc nhìn căn phòng mộc mạc trước mắt – trừ bỏ cái giường lớn hắn đang nằm ra, cũng chỉ có một cái bàn, ba cái ghế dựa, trên bàn được đặt lên cái ấm trà cùng chén trà, còn có một cái ngăn tủ.
Nơi này không phải lãnh cung, hắn đang ở đâu?
Khó khăn di động thân hình, Thụy Hiên chậm rãi ngồi dậy.
Ngô….. – Hậu huyệt ẩn ẩn đau, làm hắn không thoải mái phát ra tiếng rên rỉ.
Miễn cưỡng xuống giường, đi đến ghế dựa, hắn thay mình ngã chén nước.
ngã: rót nước
Vừa uống nước có hương vị quái dị, nước mắt Thụy Hiên chậm rãi rơi.
Hoàng thúc… Vì cái gì ngươi làm ra loại việc này? Vì cái gì ngươi phải làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy?
Lần đầu tiên, Thụy Hiên cảm thấy hoàng thúc thật kì quái, tại sao hắn lại điều khiển vận mệnh chính mình.
Vì cái gì hắn chịu tiếng xấu thay hoàng thúc? Chỉ vì hắn là Hoàng thượng sao? Chỉ vì là dùng danh nghĩa của hắn làm sao?
Không đúng! Hắn sao có thể nghi ngờ hoàng thúc đối với hắn tốt nhất được? Sao hoàng thúc có khả năng làm ra loại việc đó được? Nhất định là người khác…. Đúng vậy…. Đúng vậy… Không được nghi ngờ hoàng thúc nữa. Không đúng, là chính mình! Nếu không phải chính mình vô dụng, nên làm cho quốc gia biến thành như vậy….
Rõ ràng là hiểu được hoàng thúc là loại người gì, làm ra những chuyện gì, Thụy Hiên vẫn là không thể tin tưởng hoàng thúc yêu thương hắn lại làm ra nhiều chuyện như vậy, khi nào hoàng thúc chưa chính miệng nói, khi nào hắn vẫn chưa tận mắt chứng kiến, hắn chỉ có thể không ngừng tự mình dối người, đem hết thảy sai lầm đặt lên bản thân, ép chính mình không nên đa nghi.
Không được! Hắn không thể rơi lệ, không thể hối hận, hắn không thể để hai người kia nhìn thấy bộ dáng vô dụng này!! Phải kiên cường một chút!! Không thể yếu thế!!
Bạo quân phải có bộ dáng của bạo quân.
Cho dù là đối mặt với địch nhân hay bản thân cũng giống nhau.
Dùng sức lau nước mắt trên mặt, lộ ra biểu tình không thể xâm phạm. Thụy Hiên quyết định hảo hảo tìm hiểu nơi này là chỗ nào? Cho dù thân thể khó chịu cũng muốn tìm hiểu rõ ràng. Dù sao cái gọi là biết người biết ta, bách chiến bách thắng thôi!
Đứng lên, hắn chậm rãi hướng ra cửa, đang muốn mở thì cửa đột nhiên mở ra. Mà Thụy Hiên cũng bởi vậy mà né tránh không kịp, bị đánh ngã.
A– Đau…… Chạm vào hậu huyệt làm hắn đau không thôi.
Ai a? Đi đường mà mắt để đâu vậy!! – Thụy Hiên hàm trứ nước mắt, hô to.
Nhưng khi hắn ngẩng đầu, thấy rõ người đi tới, hô hấp thiếu chút nữa cứng lại — là hai người kia…..
Thụy Hiên a…. Ngươi muốn đi đâu a? – Mộc Dĩnh Nhiên ngồi xổm xuống, mặt tươi cười hỏi.
Thụy Hiên kích động lùi về sau, nhìn đến nụ cười kia, hắn có dự cảm bất hảo.
Nhưng này bộ dáng lui lại vất vả của hắn hầu như phá tan hình ảnh bạo quân mà hắn thành lập.
Đừng sợ a, cho dù ngươi muốn chạy ra ngoài ta cũng không ngăn cản ngươi, dù sao biệt viện này cũng là phạm vi của ngươi – Mộc Dĩnh Nhiên đứng lên, nghiêng người làm cho Thụy Hiên thấy rõ ràng bên ngoài.
Bất quá đó là cái viện tử đơn giản, cái gì núi giả, hồ nước đều không có, chỉ có cái bàn đá cùng mấy cái ghế đá, mà ngoài cửa viện là mấy tên vệ binh.
Nơi này là chỗ nào? – Hoàn hồn, Thụy Hiên cứng rắn bày ra uy nghiêm quân vương hỏi.
Sở Hoài Chi nhíu nhíu mày, thô lỗ đem Thụy Hiên kéo xuống ghế dựa.
A… đau chết người….lại đụng trúng…..
Trong mắt không ngừng trứ lệ quang, Thụy Hiên không tự giác nhếch miệng lên oán giận nhìn bọn họ. Ai ngờ biểu tình này của hắn có bao nhiêu chọc người yêu mến.
Sở Hoài Chi cùng Mộc Dĩnh Nhiên ngẩn người, không khỏi nhíu mày nhìn nhau, xem ra bọn họ đều có cảm giác kỳ lạ giống nhau.
Ăn cơm – Sở Hoài Chi thần sắc nghiêm nghị, chỉ lên bàn không biết khi nào đã được dọn đồ ăn, ra lệnh.
Thụy Hiên nhíu mày quay đầu nhìn một bàn ăn sáng, một hồi lâu còn chậm chạp không động thủ.
Còn không mau ăn! Cho ngươi ăn như bình thường là không sai lầm rồi! Còn ngại? – Sở Hoài Chi dùng sức vỗ lên bàn, rống giận.
Thụy Hiên nghiêm mặt, giả làm một bộ dáng khinh thường, trời biết hắn là đang ẩn ẩn phát rung.
Người này đáng giận – Sở Hoài Chi dùng sức giữ thân mình Thụy Hiên, cường ngạnh buộc hắn ăn.
Ngô…. – Bị người nhét một đống đồ ăn vào miệng, Thụy Hiên khó chịu giãy dụa.
Ai… Đại ca, ngươi giữ đầu hắn cùng người hắn, ta tới uy hắn ăn, như vậy hiệu quả hơn – Mộc Dĩnh Nhiên đề nghị, gắp một khẩu đồ ăn đưa vào miệng Thụy Hiên.
Cái này mặc kệ Thụy Hiên giãy dụa thế nào cũng vô dụng.
Miệng chưa ăn xong, lập tức lại bị người nhét vào mồm, Thụy Hiên cảm thấy chính mình có thể ói ra….không thể hô hấp.
Khi hai mắt hắn sắp lâm vào hôn mê, Mộc Dĩnh Nhiên mới không cho thực vật đến miệng hắn nữa.
A! Thật là, xem ra ta không chú ý, thiếu chút nữa hoàn thành tâm nguyện muốn chết của ngươi!
Bất quá ngươi ăn như vậy đúng là lãng phí thực vật… – Mộc Dĩnh Nhiên chỉ đống đồ ăn còn thừa bị rớt xuống đất, lay động bàn tay nói – Dù sao đồ ăn trên bàn ngươi cũng ăn xong, vì không được lãng phí, ngươi nằm sấp xuống ăn nó đi.
Ngồi phịch trong lòng Sở Hoài Chi, vất vả đem thức ăn trong miệng nuốt xuống, Thụy Hiên nghe xong, khiếp sợ nhìn khuôn mặt tươi cười của Mộc Dĩnh Nhiên.
Nằm sấp xuống ăn? Không cần!! Y nghĩ hắn là cẩu sao? Hơn nữa thức ăn trên mặt đất hảo bẩn…. Hắn khồng cần nằm sấp xuống ăn!
Này thật sự là chủ ý tốt – Không nhìn sắc mặt khó coi của Thụy Hiên, Sở Hoài Chi đã đem hắn đẩy ngã, buộc hắn cuối đầu ăn.
Ngô….ngô…. – Toàn mặt bị đè xuống, Thụy Hiên khó chịu, căm hận ăn. Nước mắt không ngừng rơi.
Đáng giận!! Đáng giận!! Dám đối với hắn như vậy!! Hắn là người — không phải cẩu—
Tốt lắm – Sở Hoài Chi kéo mái tóc đen của Thụy Hiên, làm hắn ngẩng đầu.
Ai nha! Mặt đều bẩn! Này nhất định phải rửa thôi – Mộc Dĩnh Nhiên nói xong, lấy nước không biết chuẩn bị từ lúc nào hất vào người Thụy Hiên.
Thụy Hiên kinh ngạc nhìn Mộc Dĩnh Nhiên.
Đáng giận– hắn sinh khí!!! Hắn không nghĩ mình bị loại đãi ngộ này!!!!
Thụy Hiên rất nhanh đứng lên, chạy trốn ra phía ngoài.
Hắn không cần ở lại trong này, không cần – không cần –
Cho dù bị bức bách, cho dù bị ngăn trở, hắn cũng không muốn ở trong này.
Vội vàng chạy, vệ binh ngoài cửa đã triển khai ngăn cản hắn.
Bên tai không nghe được thanh âm gì, trong đầu hắn chỉ còn nghĩ phải trốn.
Cánh tay bị người dùng lực bắt lấy, sau đó bị người khiêng trên vai.
Thẳng đến giờ phút này hắn mới hoàn hồn, nước mắt nhịn đến giờ toàn bộ đều trào ra.
Phóng ta xuống!!! Phóng ta xuống!!! – Thụy Hiên hoảng sợ giãy dụa, hai tay liều mạng đánh Sở Hoài Chi.
Hắn đã quên duy trì bộ dáng bạo quân, hắn chỉ biết là hắn mệt mỏi rồi, chỉ muốn như thế rời đi….
Mộc Dĩnh Nhiên nghiêng đầu nhìn hắn không ngừng kêu khóc, mày hơi hơi nhăn lại, đây là tên quân vương bạo ngược vô đạo sao?
Y không thường gặp Tân hoàng một mình, cho dù là gặp quân thần cũng chỉ gặp lúc khẩn cấp, hơn nữa cả năm cũng chỉ gặp vài ba lần, đối với hiểu biết về Tân hoàng cũng chỉ nghe qua tin vịt, nan bất thành này tung tin vịt không đúng sự thật? Xem ra phải điều tra lại, nói không chừng sẽ phát hiện tin tức gì kinh người.
Sở Hoài Chi thả Thụy Hiên trên giường, thô lỗ xé rách quần áo hắn, thô bạo trói lại tay hắn.
Muốn chạy? Ai cho phép ngươi chạy? – Sở Hoài Chi dùng sức mở hai chân trắng nõn dị thường của Thụy Hiên, trực tiếp lấy phân thân giả mà Mộc Dĩnh Nhiên đưa cho y, đâm vào cơ thể Thụy Hiên.
Lại là không có âu yếm, không có chuẩn bị mà tiến vào.
Thuy Hiên sợ hãi, đau đớn kêu ra tiếng.
Miệng vết thương còn chưa kết vảy, lập tức chảy máu, khiến tiểu huyệt nháy mắt ướt át.
Nhưng đau đớn vẫn chưa chấm dứt, ngược lại ngày càng nghiêm trọng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co