Truyen3h.Co

Bạo Quân- Tế Miểu

c7 - c 10

HoaL415

Dừng tay…. Dừng tay…a…a… Trẫm không chuẩn…..không chuẩn các người….a… đối…đối….Trẫm… như vậy…ân…a… – Thụy Hiên thống khổ kêu to, đương nhiên vẫn là vô dụng.

Hừ!Ngươi thật không ngoan! Chúng ta vì sao phải nghe lời ngươi!! – Sở Hoài Chi tàn nhẫn cười, tay đùa bởn phân thân đã có chút ngạnh của Thụy Hiên.

Ngô….a…dừng tay!! Dừng tay!!…a… dừng tay cho trẫm!! – Thụy Hiên dùng sức đứng dậy, lấy hai tay bị trói phản kích nhưng lại bị Mộc Dĩnh Nhiên sớm áp lại.

Sách, sách! Như vậy là không được… – Mộc Dĩnh Nhiên một tay áp hai tay hắn, một tay khiêu khích hai điểm đỏ mẫn cảm trước ngực của Thụy Hiên.

Thụy Hiên, Thụy Hiên, vì cái gì ngươi lại xinh đẹp giống nữ nhân vậy? – Mộc Dĩnh Nhiên nhìn khuôn mặt kích tình, bất mãn đỏ lên của Thụy Hiên, cảm động thốt ra.

Những lời này vốn không có ý gì, nhưng đối với người chán ghét người khác nói hắn giống nữ nhân như Thụy Hiên, những lời này trở thành lời châm chọc, chói tai gấp bội.

Im miệng! Im miệng! A…a…cáp…. – Thụy Hiên thật sự không chịu nổi hai người bọn họ luật động trên người hắn.

Cho dù phía sau vẫn còn đau, nhưng lại ẩn ẩn khoái cảm, không ngừng ăn mòn tâm trí hắn, ăn mòn ý chí muốn phản kháng.

Thừa dịp Thụy Hiên mở miệng kêu to, Mộc Dĩnh Nhiên nhét một viên thuốc vào miệng hắn, ép Thụy Hiên nuốt vào.

Ngươi biết đây là gì không? – Mộc Dĩnh Nhiên cười khẽ.

Thụy Hiên nhíu mày.

Là xuân dược, vì muốn phòng ngừa ngươi sẽ bỏ chạy nên phải kê đơn cho ngươi! – Mộc Dĩnh Nhiên vừa nói vừa che lỗ nhỏ trên phân thân Thụy Hiên lại, không cho hắn phát tiết.

Sau đó y ngồi cạnh Sở Hoài Chi.

Thụy Hiên không ngừng thở dốc, xoay người quỳ rạp trên mặt đất, ngửa đầu nhìn hai người kia.

Không cần nhìn ta làm gì… – Mộc Dĩnh Nhiên nhắc nhở Thụy Hiên đang khó chịu, cũng vừa lòng nhìn biểu tình nghiến răng nghiến lợi của Thụy Hiên.

Ngô…. – Thụy Hiên khó chịu, nước mắt vì kích tình mà điên cuồng rơi xuống.

Phía sau ngươi phải kẹp thật chặt a… cũng đừng cho thứ này nọ đi ra nha!

Trong ánh mắt mông lung của Thụy Hiên tràn đầy hỏa diễm, như là hận không thể giết hai người bọn họ.

Đừng nhìn chúng ta như vậy, ngươi không giết được chúng ta đâu! – Sở Hoài Chi hừ lạnh một tiếng, hung hăng trừng lại.

Thụy Hiên thu hồi ánh mắt, tập trung tinh thần cố gắng ức chế nơi hạ thân khô nóng khó chịu kia.

Không thể ra… phải nhịn…nhịn…

Còn nhịn a! Biểu tình của ngươi là muốn ra a! – Mộc Dĩnh Nhiên chậm rãi phe phẩy cái quạt.

Hừ! Nói! Chỉ cần ngươi cầu chúng ta, chúng ta sẽ cho ngươi giải thoát! – Sở Hoài Chi thái độ như trước thực kém.

Thụy Hiên không để ý bọn họ, cắn môi nhẫn nhịn, ngay cả miệng chảy máu cũng không nhả ra.

Hắn không thể mở miệng, không thể…. Hắn rõ ràng hiểu được chỉ cần mở miệng hắn liền xong rồi.

Xem ra lần này Thụy Hiên quyết tâm a… – Mộc Dĩnh Nhiên thu hồi cây quạt, lắc đầu thở dài.

Mà Sở Hoài Chi sớm nhịn không được, đi đến cạnh Thụy Hiên, ngồi xổm xuống mãnh liệt kích thích hắn.

Dùng sức cầm phân thân đã sưng đỏ của hắn, Thụy Hiên cuối cùng chịu không được kích thích, ngửa đầu kêu to.

Sở Hoài Chi vừa lòng cười, đứng dậy quan sát Thụy Hiên đang há mồm thở dốc.

Ân..cáp…ngô..ách…cáp…cáp.. ta…chịu.. không được…. chịu không nổi… – Thụy Hiên không thể áp được dục vọng không ngừng dâng lên trong cơ thể, thần trí hắn tan rã, mở miệng nói ra yêu cầu cấm kị – Cầu…cầu…cấp…cho ta….

Cấp? Cấp cho ngươi cái gì? – Mộc Dĩnh Nhiên cùng Sở Hoài Chi nhìn nhau cười, rồi mới bắt đầu giả ngu hôn Thụy Hiên đã bị dục vọng áp chế.

Cấp…cấp… không biết….ta không biết….cầu…cấp…cấp…

Thụy Hiên điên cuồng kêu loạn, hoàn toàn không hiểu mình đang nói gì.

Hảo, hảo, chúng ta sẽ cho ngươi, nhưng ngươi trước tiên phải giúp chúng ta – Mộc Dĩnh Nhiên nói.

Gì?…gì…muốn gì…? – Thụy Hiên đi đến trước mặt Mộc Dĩnh Nhiên, nghi hoặc nhìn y.

Giúp ta thoát quần áo – Mộc Dĩnh Nhiên cởi bỏ dây trói trên tay Thụy Hiên.

Thụy Hiên vừa nghe liền rất nhanh giúp Mộc Dĩnh Nhiên thoát quần áo, thoát không được hắn liền xé, kéo, không có biện pháp….. hắn không nhịn được….đến lúc đó khẳng định hắn sẽ…sẽ…

Thoát hắn nữa – Mộc Dĩnh Nhiên chỉ Sở Hoài Chi.

Thụy Hiên đương nhiên nghe theo, xoay người thoát quần áo của Sở Hoài Chi.

Hảo… Bé ngoan, lại đây, ta bên này – Mộc Dĩnh Nhiên nhìn Thụy Hiên, ngoắc tay dụ dỗ, đem đầu Thụy Hiên áp vào thứ đã cứng rắn của mình.

Ngậm nó, dùng đầu lưỡi của ngươi, hiểu chưa?

Thụy Hiên mờ mịt gật đầu, vùi đầu cố gắng liếm mút.

Thứ gì đó phía sau Thụy Hiên được rút ra, thay bằng ngón tay linh hoạt của Sở Hoài Chi.

A… – Khi Sở Hoài Chi chạm đến thân thể mẫn cảm, Thụy Hiên không tự giác phát ra tiếng rên rỉ ngọt nị, quên cả liếm.

Ai …. Tiếp tục liếm a! – Mộc Dĩnh Nhiên áp đầu hắn vào phân thân nóng như lửa đốt của mình, bất mãn nói.

Không được….ta nhịn không được… – Sở Hoài Chi rút ngón tay, thay bằng phân thân cực đại của mình, dùng sức hướng vào Thụy Hiên.

Thụy Hiên bởi vì đang ngậm một thứ khác nên chỉ có thể phát ra tiếng rên, nhưng theo tiết tấu liếm động của hắn, có thể rõ ràng cảm nhận được hắn đang hưng phấn.

Ân…kỹ xảo thật tốt…. thật tốt quá… – Mộc Dĩnh Nhiên sung sướng hô – Thật không tin được…

Trên mặt Sở Hoài Chi cũng nở nụ cười điên cuồng, ra sức động, lấy tay ma sát phân thân Thụy Hiên.

Khoái cảm tràn vào ba người, ba người cùng nhau đạt cao trào.

Hết một ngày, Thụy Hiên bị chìm vào ***, bị hai gã có hận ý đối với hắn một phen đùa bỡn từ đầu đến chân.

Cũng là bắt đầu từ hôm nay, Thụy Hiên chính thức trở thành nam sủng của Mộc Dĩnh Nhiên cùng Sở Hoài Chi, lúc nào cũng có thể giúp hai người phát tiết dục vọng.

Trời dần dần tối, mưa dần dần rơi, tựa hồ ngay cả ông trời cũng vì Thụy Hiên đáng thương, lưu lại nước mắt đồng cảm….

Thụy Hiên như một pho tượng không có linh hồn ngơ ngác ngồi trên giường.

Ngồi, cũng chỉ ngồi, không cử động, nếu không phải ngực hắn phập phồng, thật sự nghĩ rằng hắn là một pho tượng oa nhi xinh đẹp.

[Nha] – Cửa bị người đẩy ra, Mộc Dĩnh Nhiên nhăn mi nhìn hắn.

Sao vậy? Chỉ như vậy liền chịu không nổi sao? – Đi đến bên giường, Mộc Dĩnh Nhiên vươn tay xoa gò má tái nhợt của Thụy Hiên, trào phúng hỏi.

Na na, vậy người bị ngươi đùa đến chết thì phải làm thế nào đây? – Mộc Dĩnh Nhiên dùng sức, trầm giọng chất vấn.

Con ngươi đen thâm thúy của Thụy Hiên động vài cái, nhìn về phía Mộc Dĩnh Nhiên, nước mắt trong suốt chậm chạp nhẹ nhàng rơi xuống, lưu lại trên bàn tay to lớn của Mộc Dĩnh Nhiên.

Ngươi muốn lên án cái gì sao? – Hai tay Mộc Dĩnh Nhiên ôm mặt Thụy Hiên, cúi đầu hỏi.

Thụy Hiên lắc lắc đầu, không nói gì, đôi mắt to đáng thương nhìn Mộc Dĩnh Nhiên.

Lên án? Hắn có nên lên án không? Hiện tại được sao? Còn hữu dụng sao?

Nhắm hai mắt, nước mắt rơi càng nhiều, khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, phát ra tiếng khóc nức nở.

Hiện tại Thụy Hiên giống như một đứa nhỏ, chỉ có thể lấy nước mắt biểu thị cho tâm tình bi thương của hắn.

Không hỏi ngươi nữa, đều vô dụng – Mộc Dĩnh Nhiên đem bộ dáng Thụy Hiên khóc hãm thật sâu, thật sâu, thật sâu trong đáy mắt, sâu đến tựa hồ va chạm phải cái gì, làm trong lòng y khẽ nhói.

Thụy Hiên mở mắt ra.

Cho nên ta không thể…. lên án – Thanh âm hắn vì khóc mà có chút khàn.

Nếu đây là vận mệnh của ta…. mặc cho ta thế nào, cũng vô dụng thôi.

Mộc Dĩnh Nhiên nhìn chằm chằm hắn.

Đúng vậy, đây là vận mệnh của ngươi. Nhưng ngươi cứ tiếp tục duy trì không khí trầm lặng như thế, ta nghĩ ngươi đang cam chịu a!

Thụy Hiên tươi cười một chút, đáp lại – Ta đây sẽ lại khôi phục tức giận.

Ngươi hiểu thì tốt – Mộc Dĩnh Nhiên thu hồi tay, xoay người đưa lưng về phía Thụy Hiên.

Chừng nào…. ta mới đựơc giải thoát? – Nhịn không được, hắn hỏi.

Mộc Dĩnh Nhiên quay đầu nhìn hắn, cho hắn một cái đáp án thất vọng – Ngươi vĩnh viễn cũng đừng mong được giải thoát.

Thụy Hiên đã sớm biết đáp án, nhẹ nhàng thở dài.

Đi đến cạnh cửa, chần chờ, Mộc Dĩnh Nhiên mở miệng hỏi – Ngươi thật là tên bạo quân vô đạo trong lời đồn sao?

Ngươi nói gì? Ta như thế nào? – Thụy Hiên chấn động, thật lâu sao mới hỏi lại.

Mộc Dĩnh Nhiên không trả lời hắn, cất bước rời đi.

Nhìn theo hướng y đi, Thụy Hiên cuối cùng [Oa] một tiếng khóc lớn.

Này hắn thật thống khổ!

Rõ ràng hắn chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi, lại phải thừa nhận loại đối xử này, thừa nhận không được, không được… hắn thừa nhận không được.

Không khuất phục, không thể buông tha cho chính mình ngông nghênh, cho dù kết cục đã định, chỉ cần hắn còn một chút tự tôn, hắn vẫn có thể sống cho bản thân một chút.

Nói cách khác… Hắn không thể buông tha hy vọng rời khỏi đây!! Chỉ cần hắn còn một thơi thở cuối cùng hắn cũng sẽ không buông tha hy vọng!!

Thụy Hiên lau nước mắt trên mắt, cố hết sức bước xuống giường.

Nếu ngay cả tự tôn, hy vọng, ngông nghênh đều không có, vậy còn cố gắng làm gì…. Cố gắng làm gì…

Cả người Thụy Hiên yếu đuối, hắn phát hiện hai chân vô lực, nhưng lại không ngừng cố gắng…

Đáng chết!!Thụy Hiên a Thụy Hiên!! Tỉnh lại đi!! Không thể dễ dàng bỏ cuộc!!

Vô lực, hắn cao giọng hô to, khích lệ chính mình.

Ta muốn trốn….ta muốn trốn… – Qùy rạp trên mặt đất, Thụy Hiên một bên thì thào tự nói một bên cố sức nhích người. Nhưng vô luận hắn ra sức nhứ thế nào, ngay cả một khoảng cách hắn cũng không nhích được.

Đáng giận….

Cố gắng động, qua chừng một khắc…

Vẫn tại chỗ.

Hắn vẫn cố gắng không ngừng, ước chừng được một canh giờ…

Thụy Hiên thở hổn hển, đầu đầy mồ hồi mà kết quả…

Vẫn là tại chỗ

Hơi quá đáng!!!

Đây là lần đầu tiên Thụy Hiên thống hận, thân thể hắn bị người đùa bỡn đến hư rồi hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Ta đây vừa rồi như thế nào ngồi dậy xuống giường được? Thụy Hiên liều mạng đánh chính mình nhưng mỗi một cái đều không có khí lực.

Ta.muốn.di.chuyển

Thụy Hiên hoàn toàn quên mục đích ban đầu, hiện tại đầu óc chỉ còn nguyện vọng này.

Ngươi đang làm cái gì? – Sở Hoài Chi chưa vào phòng đã nghe hắn quát, không khỏi nhăn mi kỳ quái hỏi.

Ngươi không cần biết! – Không thấy rõ người tới cũng không nghe rõ thanh âm người nọ, Thụy Hiên không có hảo khẩu khí đáp lại.

Ta chỉ thấy một người quỳ rạp dưới đất, tay chân lộn xộn, hô to gọi nhỏ…. ta có thể xin hỏi ngươi đang làm gì không? – Sở Hoài Chi cười lạnh, ngồi xổm xuống nhìn hắn hỏi.

Ta không phải nói ngươi không cần biết sao? – Thụy Hiên phiền táo hô lên, nhưng khi hắn ngẩng đầu nhìn người nọ, một câu đều nói không ra.

Sao vậy? Nói chuyện a! Khẩu khí lúc nãy đâu rồi? – Đưa tay đem đầu Thụy Hiên đang cúi xuống ngẩng lên, Sở Hoài Chi cười khủng bố.

Oa–oa– đây là nụ cười tràn ngập xơ xác tiêu điều a!!!

Không phải ngươi đang muốn trốn chứ?

Thụy Hiên đầu tiên là gật đầu sau đó lại lắc đầu.

Không cần hỏi cũng biết trong lòng ngươi suy nghĩ cái gì – Sở Hoài Chi vừa nói vừa ôm Thụy Hiên đến bên bàn – Ngươi… muốn chạy trốn đúng không? Đáng tiếc toàn thân vô lực không thể trốn đúng không?

Thụy Hiên sống chết lắc đầu, một câu cũng không nói nên lời.

Đừng phủ nhận… xem ra còn chưa làm đủ, nếu không sao ngươi có thể thầm nghĩ muốn chạy trốn.

Sở Hoài Chi hung hăng xé rách trường bào trên người Thụy Hiên, vươn tay thô lỗ xâm nhập cơ thể Thụy Hiên.
Ân!!! – Thụy Hiên sợ hãi bởi vì khẩu huyệt đột nhiên bị người mãnh liệt trừu sáp.

Mới như vậy đã bắt đầu hưng phấn? – Sở Hoài Chi trào phúng nói, hai ngón tay đi sâu vào tiểu huyệt.

Ai hưng phấn? Trẫm không có!! – Thụy Hiên vất vả đè nén thanh âm bình thường, đương nhiên phủ nhận hết mọi trào phúng của Sở Hoài Chi.

Ác? Phải không? – Sở Hoài Chi nhíu mày không tin – Kia vì sao lại cao hứng khóc, ngươi giải thích sao đây? -Tay cầm phân thân Thụy Hiên ác liệt siết chặt.

A!! Ngươi dừng tay cho trẫm!! A… cáp…buông…tay – Thụy Hiên trước hành động của Sở Hoài Chi đã hết uy thế mắng chửi người, chỉ có thể ngồi phịch trên bàn phát ra âm thanh đứt quãng.

Dừng tay? Không được a… ngươi hưng phấn như vậy, thỏa mãn như vậy, ta đương nhiên cũng muốn! – Sở Hoài Chi cởi bỏ quần áo, lấy phân thân hùng vĩ cứng rắn của mình đưa vào cơ thể Thụy Hiên.

A…ngươi đi ra…đi ra – Thụy Hiên chịu không nổi kêu to.

Đi ra? Khó mà làm được – Sở Hoài Chi không chút thương hoa tiếc ngọc, đánh thẳng phía trước, hoàn toàn đem Thụy Hiên trở thành công cụ phát tiết, tiểu huyệt vì gã thô lỗ mà bị phá hư, cũng không quan hệ đến gã, chẳng qua là một chút trừng phạt thôi.

A….đáng giận…đáng chết…a – Hai tay Thụy Hiên ôm mặt mình, vừa khóc vừa mắng, rốt cuộc không biết là mắng Sở Hoài Chi hay chính mình hoặc là cả hai.

Khi Sở Hoài Chi phát tiết, Thụy Hiên cũng đạt cao trào mà ngất đi.

Ngươi sẽ không muốn chạy trốn nữa!!

Cùng với thanh âm Sở Hoài Chi, Thụy Hiên chìm vào hôn mê.

Một nhóm tỳ nữ tụ tập ngoài phòng khách phủ Tướng quân, mà bọn họ lén lút đối với chủ tử của bọn họ….

Xoi mói a.

Ai! Ngươi đừng chen nữa.

Ngươi mới đừng chen!! Đừng chắn tầm mắt của ta.
Hư các ngươi im lặng, không cần động đến Tướng quân cùng Mộc thừa tướng.

Ai để ý ngươi a.

Bất quá mặc kệ, Tướng quân cùng Mộc thừa tướng qủa thực tiêu soái ngây người.

Đúng vậy a! Bất quá ta thích loại nam nhân tiêu soái giống Thừa tướng.

Thừa tướng không tồi nhưng lại thiếu hương vị nam nhân giống Tướng quân…

Được rồi! Được rồi! Chúng ta biết ngươi yêu nhất Tướng quân.

Tuy là nói lén lút, nhưng âm thanh các nàng kỳ thực rất lớn, nếu hai nam nhân trong thư phòng không mặc kệ, các nàng cũng vô pháp thế nào không làm việc tụ tập một chỗ thảo luận về chủ tử nhà mình.

A…. hạ nhân nhà ngươi quả thật đúng là lão lắm chuyện – Mộc Dĩnh Nhiên cầm bút lông đỏ trong tay, chú thích trên bản đồ, biểu tình không hảo hữu nói.

Sở Hoài Chi trừng mắt liếc Mộc Dĩnh Nhiên một cái – Hạ nhân nhà ngươi chẳng phải cũng giống vậy sao?

Mộc Dĩnh Nhiên lắc đầu phản bác – Không giống, ít nhà hạ nhân nhà ta còn tụ tập ở một nơi xa, không gần đến nổi bước ba bước đã tới.

Đáng giận – Sở Hoài Chi dùng sức nắm cái bàn, muốn lao ra đuổi chúng nữ tỳ, nhưng lo lắng sợ bạn tốt chê cười không có phong độ, chỉ có thể nắm cái bàn tiết giận.

Đại ca, ngươi nhẹ tay thôi, hại ta thiếu chút nữa làm sai rồi – Mộc Dĩnh Nhiên nhăn mặt nhìn bản đồ.Sở Hoài Chi liếc y một cái, không nói gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co