Truyen3h.Co

(BBB) After all _ [Elemental power]

Chương 11: Gió

HoaimongThuongnho

Lại thêm vài ngày nữa trôi qua, BoBoiBoy cũng dần quen tay với công việc ở tiệm cacao. Ít nhất thì bây giờ em đã không còn cuống cuồng mỗi khi khách kéo vào, cũng chẳng còn cầm nhầm nguyên liệu rồi đứng ngơ ra tự hỏi mình vừa cho cái gì vào ly nữa.

Đặc biệt là whipping cream.

Thứ từng khiến em mất ăn mất ngủ vì mỗi lần đánh kem đều cho ra một hình dạng không thể gọi tên.

Có hôm thì xẹp lép như bị ai đè lên. Có hôm lại bông xù đến mức nhìn chẳng khác nào một ngọn núi tuyết thu nhỏ.

Thậm chí có lần BoBoiBoy còn lỡ tay bóp quá mạnh, kem phun lệch sang một bên, dính thẳng lên tay áo.

Taufan đứng bên cạnh nhìn mà cười đến mức phải vịn quầy.

Nhưng sau nhiều ngày luyện tập, ít nhất em cũng đã có thể tự tin nói rằng: BoBoiBoy đã tiến bộ!

Và bằng chứng rõ ràng nhất chính là... em tạo được hình gấu bằng kem tươi rồi!

BoBoiBoy đứng trước ly cacao, hai mắt sáng lấp lánh. Trên lớp kem trắng mềm mại là một bé gấu mũm mĩm có hai tai tròn tròn, hai mắt nhỏ xíu, một cái mũi chấm đen nằm ngay giữa... miệng hơi lệch một chút.

Được rồi, nhìn kỹ thì vẫn hơi lệch.

Nhưng đó là gấu!

Là một con gấu!

Một con gấu hoàn chỉnh!

Đối với người khác có lẽ chẳng đáng là bao, nhưng đối với BoBoiBoy hiện tại, đây chính là thành tựu mang tính lịch sử.

Em nhìn nó chằm chằm hồi lâu, vẻ mặt nghiêm túc chẳng khác nào đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật trị giá hàng tỷ đồng.

"Đẹp..." BoBoiBoy lẩm bẩm, "Đẹp quá..."

Nếu có thể, em còn muốn lập tức chụp ảnh lưu lại làm kỷ niệm. Dù sao để tạo ra được cái thứ này, em đã phải trải qua không ít thất bại.

Ban đầu, những con gấu kem của BoBoiBoy... không thể nói là gấu được.

Hai cái tai lúc thì một bên cao một bên thấp, lúc thì méo mó dính vào nhau. Có con còn chẳng có tai vì em bóp kem mạnh quá, hai cái tai vừa xuất hiện đã lập tức sụp xuống.

Mặt gấu cũng chẳng khá hơn. Có con bị lệch sang trái, có con lệch sang phải. Có con thì hai con mắt nằm cách nhau xa đến mức như đang nhìn nhau từ hai thế giới khác nhau.

Tệ nhất là một lần BoBoiBoy bóp phần đầu hơi quá tay.

Phụt! Một khối kem trắng lập tức phình lên, phình nữa rồi phình nữa. Đến khi BoBoiBoy dừng tay thì cái đầu gấu đã to gấp đôi bình thường, tròn vo, căng bóng, hai cái tai nhỏ xíu nằm chơ vơ ở hai bên.

BoBoiBoy: "..."

Taufan: "..."

Hai giây im lặng.

"Bạn nhỏ..." Taufan phải quay mặt đi, hai vai run bần bật, "Cái đó..." cậu cố gắng nhịn cười, nhưng khóe môi đã giật lên đến tận mang tai, "...là gấu thật hả?"

BoBoiBoy chớp mắt, "Chứ không phải gấu thì là gì?"

Taufan nhìn ly cacao, "Không biết nữa."

Cậu ôm bụng, "Nhìn giống bánh bao bị hấp quá tay hơn á!"

"TAUFAN!" BoBoiBoy lập tức phồng má. Em ôm ly cacao vào lòng như thể đang bảo vệ đứa con tinh thần vừa bị người ta xúc phạm.

"Cậu không được chê!"

"Tớ có chê đâu!" Taufan cười đến đỏ cả mặt, "Tớ chỉ đang... đánh giá nghệ thuật thôi."

"Đánh giá cái đầu cậu!" BoBoiBoy tức tối quay mặt đi.

Nhưng dù có cười BoBoiBoy bao nhiêu lần đi nữa, Taufan vẫn chưa bao giờ thật sự bỏ mặc em tự mày mò. Mỗi lần BoBoiBoy loay hoay mãi mà lớp kem vẫn méo mó, hai cái tai gấu bên cao bên thấp, đến mức em bắt đầu nản chí muốn bỏ cuộc thì Taufan vẫn kiên nhẫn đứng bên cạnh chỉ từng chút một.

"Bóp nhẹ thôi nè. Đừng giữ túi kem thẳng quá, hơi nghiêng sang bên này."

"Ừ, đúng rồi đó! Từ từ thôi, đừng vội!"

Có khi Taufan còn trực tiếp cầm tay hướng dẫn cho em cách điều chỉnh lực, rồi lại để BoBoiBoy tự làm từ đầu.

Hỏng thì làm lại, lệch thì sửa, không đẹp thì thử thêm lần nữa. Cứ như vậy, chẳng biết từ lúc nào BoBoiBoy đã thật sự làm được.

Và cuối cùng... công sức cũng được đền đáp!

BoBoiBoy nâng ly cacao sữa lên ngang tầm mắt, hai mắt mở to nhìn thành quả của mình.

Trên lớp whipping cream trắng mềm mại là một bé gấu tròn vo đang nằm ngay ngắn. Hai cái tai tuy vẫn hơi lệch. Đôi mắt cũng chẳng hoàn toàn cân đối và cái miệng còn hơi méo sang một bên.

Nhưng... Đó là gấu! Là một con gấu chính hiệu!

Thật sự là gấu đó! Nhìn phát biết ngay là gấu luôn!

BoBoiBoy cảm động đến mức muốn khóc. Em đưa tay quẹt quẹt khóe mắt, lau đi giọt nước mắt vô hình, vẻ mặt nghiêm túc đến mức cứ như vừa hoàn thành một cột mốc vĩ đại nào đó trong đời.

"Taufan!" BoBoiBoy xoay phắt người lại, đôi mắt nâu sáng rực vì phấn khích, "Cảm ơn cậu nhaaa! Tớ làm được rồi nè!"

Em vui vẻ chộp lấy hai tay Taufan rồi lắc lắc liên tục. Bộ dạng chẳng khác nào một đứa trẻ vừa hoàn thành được bài tập khó nhất đời và đang nóng lòng khoe chiến tích với người bên cạnh.

Taufan bị kéo đến nghiêng ngả, mái tóc cũng lắc theo nhưng cậu chẳng những không khó chịu mà còn bật cười.

"Hehe, bạn nhỏ giỏi quá trời luôn á!" Đôi mắt Sapphire cong cong, ý cười gần như tràn ra ngoài.

"Học nhanh thiệt sự luôn đó."

Được khen, BoBoiBoy lập tức ngượng ngùng. Hai bên má hơi đỏ lên, bàn tay theo phản xạ đưa lên xoa xoa mái tóc nâu.

"...Tớ có trẻ con quá không ta?"

Em lí nhí, dù sao cũng chỉ vì tạo hình được một bé gấu bằng kem thôi mà vui đến mức này... ngẫm lại hình như hơi ngốc thật.

Nhưng Taufan chỉ nhìn em vài giây rồi bật cười.

"Có đâu." Cậu chống cằm, nghiêng đầu nhìn BoBoiBoy, ánh mắt vốn luôn sáng rỡ nay lại mềm hẳn xuống, "Tớ thấy như vậy đáng yêu mà."

"..." BoBoiBoy lập tức im bặt, hai bên tai cũng đỏ theo. Em quay mặt sang chỗ khác, giả vờ chăm chú nhìn ly cacao trong tay.

Đáng yêu gì chứ... Chỉ là làm được con gấu thôi mà...

Thế nhưng khóe môi lại chẳng thể nào hạ xuống được. Hiện tại quán khá vắng khách, vậy nên Taufan và BoBoiBoy mới có được khoảng thời gian rảnh rỗi để luyện tập trang trí.

Ông chủ tiệm cũng chẳng những không phàn nàn mà còn khá ủng hộ. Thỉnh thoảng thấy BoBoiBoy loay hoay mãi với một kiểu tạo hình nào đó, ông còn chủ động bảo Taufan hướng dẫn thêm cho em.

...

Lộp bộp... bộp... RÀOOOO.

Bầu trời xám xịt cuối cùng cũng trút hết những đám mây nặng nề xuống mặt đất. Cơn mưa ban đầu chỉ lác đác vài tiếng lộp bộp trên mái hiên, nhưng chẳng mất bao lâu đã trở nên dày đặc, hóa thành một màn nước trắng xóa phủ kín khoảng sân trước tiệm.

Ánh đèn đường bên ngoài bị những vệt nước kéo dài làm cho nhòe đi, trông méo mó như một bức tranh vừa bị ai đó dùng tay quệt ngang.

Không khí trong tiệm cũng nhanh chóng lạnh xuống. Hơi ẩm len qua khe cửa, mang theo mùi đất ướt ngai ngái nhưng thân thuộc đến kỳ lạ, hòa cùng hương cacao còn vương trên quầy pha chế.

BoBoiBoy vô thức hít sâu một hơi.

Em thích mùi mưa.

Rất thích.

Nó luôn mang đến cho em một cảm giác khó tả. Giống như chỉ cần cơn mưa đủ lớn, mọi âm thanh ồn ào của thế giới đều sẽ bị màn nước kia cuốn đi mất. Những tiếng xe cộ, tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân vội vã... tất cả đều trở nên xa xôi.

Chỉ còn tiếng mưa, đều đều và bình yên.

BoBoiBoy chống hai tay lên quầy, lặng lẽ nhìn nền trời xám đục ngoài kia.

Bên cạnh em, Taufan cũng không nói gì.

Hiếm lắm.

Hiếm đến mức gần như chẳng bao giờ có chuyện một người lúc nào cũng tràn đầy năng lượng như cậu trai ấy lại chịu ngồi yên lâu đến vậy.

Tiệm Cacao chìm trong âm thanh của mưa. Những hạt nước rơi lộp bộp trên tán lá, trượt dọc theo từng phiến lá xanh rồi tí tách rơi xuống nền đất.

Một cơn gió lạnh lùa qua, nó nghịch ngợm cuốn theo vài hạt mưa nhỏ li ti bay vào trong.

Lách tách.

Một giọt rơi lên mu bàn tay BoBoiBoy làm em khẽ rùng mình.

Lạnh buốt. Nhưng cũng thú vị thật.

BoBoiBoy đưa tay ra ngoài một chút, để vài hạt mưa tiếp tục rơi xuống lòng bàn tay. Chúng như những viên ngọc vụn, vừa chạm vào da đã nhanh chóng tan biến.

Có lẽ... người ta thường nói mưa luôn gắn liền với những điều buồn bã, với chia ly, với những ký ức dang dở mà con người chẳng thể nào quay lại sửa chữa.

BoBoiBoy cũng từng nghĩ như vậy, bởi mỗi khi trời mưa thế này, em lại nhớ đến ông nội. Người đã từng thương em rất nhiều.

Rất, rất nhiều.

Dù lúc ông mất, BoBoiBoy chỉ mới năm tuổi nhưng những ký ức về ông vẫn chẳng hề phai đi. Em vẫn nhớ đôi bàn tay ấy, ấm áp và hơi chai sần. Nhớ cảm giác bàn tay ông xoa lên mái tóc mình mỗi khi em làm nũng. Nhớ cả tiếng cười trầm trầm mỗi lần ông bế em đặt lên vai, mặc cho đứa trẻ nhỏ xíu khi ấy cứ thích thú cười vang.

Những ký ức ấy vốn đã rất xa nhưng chẳng hiểu sao vào những ngày mưa... chúng lại trở nên rõ ràng đến vậy.

Và rồi giống như mọi lần, một ký ức khác cũng chậm rãi hiện lên.

Ngày hôm đó... trời cũng mưa như thế này. Mưa rất lớn, lớn đến mức khung cảnh bên ngoài cửa kính chỉ còn là một màu xám nhòe nhoẹt.

BoBoiBoy khi ấy còn quá nhỏ để hiểu được ý nghĩa thực sự của sự chia ly, em chỉ nhớ mình đã đứng ở đó.

Nhỏ bé, bất lực và chẳng hiểu tại sao người mình yêu thương nhất lại không thể mở mắt dậy nữa.

Ký ức ấy đã nằm im rất lâu trong một góc nào đó của tâm trí. Nhưng mỗi khi mưa xuống... nó lại lặng lẽ trở về như thể bầu trời vẫn còn nhớ và cũng đang thay em nhớ về một người đã rời đi.

"Taufan..." Giọng BoBoiBoy rất nhẹ, mềm đến mức gần như tan vào tiếng mưa.

Taufan khẽ giật mình. Cậu vốn đang nhìn màn nước trắng xóa trước mặt, ánh mắt thất thần như thể tâm trí đã trôi đến một nơi nào đó rất xa.

Tiếng gọi kéo cậu trở về.

Taufan chậm rãi quay đầu. Và rồi đôi đồng tử sapphire bất ngờ co lại. Bàn tay cậu gần như theo bản năng chộp lấy tay BoBoiBoy đang đặt trên quầy, nhanh đến mức chính cậu cũng không kịp suy nghĩ.

BoBoiBoy khựng lại.

"H-hả?" Em tròn mắt nhìn xuống bàn tay đang bị nắm lấy, rồi lại ngẩng lên nhìn Taufan.

Bàn tay kia siết hơi chặt như thể chỉ cần buông ra thì một thứ gì đó sẽ biến mất.

Taufan cũng nhận ra hành động của mình. Cậu sững người vài giây sau đó vội cúi đầu, mái tóc nâu rũ xuống che đi phần lớn biểu cảm.

"K-không có gì..." Giọng nói vốn luôn trong trẻo, vui vẻ giờ lại thấp hơn bình thường rất nhiều.

BoBoiBoy chớp mắt.

"Nhưng mà... bạn nhỏ nói tiếp đi." Taufan ngắt lời, cậu vẫn không ngẩng đầu. Bàn tay đang nắm lấy tay em cũng chưa buông ra, "...Tớ nghe."

Bàn tay BoBoiBoy rất ấm. Ấm đến mức khiến những đầu ngón tay vốn lạnh ngắt của Taufan run lên khe khẽ.

Và dường như BoBoiBoy cũng nhận ra điều đó. Dù chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, em vẫn không rút tay ra khỏi cái nắm chặt gần như có phần thất thố kia.

Ngay khoảnh khắc vừa nhìn sang BoBoiBoy, Taufan đã cảm thấy một nỗi sợ hãi kỳ lạ bóp nghẹt lấy lồng ngực. Không phải kiểu sợ hãi khi đứng trước một thứ nguy hiểm mà là một thứ còn đáng sợ hơn.

Sợ mất đi.

BoBoiBoy rõ ràng vẫn đang ở đây, ngay bên cạnh cậu và chưa đến nửa mét. Gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào.

Thế nhưng trong mắt Taufan lúc này, em lại xa đến mức tưởng như chỉ cần chớp mắt một cái thôi, bóng dáng ấy sẽ lập tức bị màn mưa ngoài kia nuốt mất.

Đôi mắt nâu vẫn dịu dàng như thường ngày, nhưng chẳng hiểu sao Taufan lại cảm thấy chúng đang nhìn xuyên qua cơn mưa, nhìn đến một nơi mà cậu không thể nào với tới.

Giọng nói của BoBoiBoy cũng vậy.

Rất nhẹ mà cũng rất xa. Từng chữ tan vào tiếng mưa, mỏng đến mức gần như chẳng còn lại gì.

Một cảm giác lạnh buốt bò dọc sống lưng Taufan.

Không. Không được.

Đừng nhìn như vậy.

Đừng nói bằng giọng đó.

Những suy nghĩ ấy xuất hiện liên tiếp, hỗn loạn đến mức Taufan gần như không thể phân biệt đâu là nỗi sợ, đâu là bản năng.

Cậu ghét cảm giác này.

Ghét cái cách trái tim mình đột nhiên đập loạn lên chỉ vì một câu nói chưa hoàn chỉnh.

Ghét việc bản thân không thể làm gì ngoài nhìn BoBoiBoy.

Và đáng ghét nhất... là cái ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu cậu.

Giữ lại. Chỉ cần giữ lấy là được.

Giữ thật chặt.

Đừng để em đi đâu cả.

Đừng để em biến mất.

Đừng để bất kỳ thứ gì trên thế giới này có cơ hội mang em rời khỏi đây.

Ý nghĩ ấy đáng lẽ phải khiến Taufan sợ chính mình nhưng kỳ lạ thay, nó lại khiến cậu bình tĩnh hơn. Một sự bình tĩnh méo mó, bởi chỉ cần BoBoiBoy còn ở đây, mọi thứ đều có thể giải quyết.

Chuyện gì cũng được, miễn là em vẫn còn ở đây.

Sau đó Taufan nghe thấy BoBoiBoy tiếp tục lên tiếng.

"Người ta nói mưa là do ông trời khóc để tiễn người đã khuất..." BoBoiBoy khẽ cười, ánh mắt vẫn dõi theo màn mưa ngoài kia, "Hôm ông tớ rời đi, trời cũng mưa như vậy."

Taufan im lặng, hững ngón tay vô thức siết lại.

Ông trời khóc để tiễn người đã khuất?

Vậy nếu một ngày nào đó người đứng trước mặt cậu cũng biến mất...

Ai sẽ khóc?

Ai sẽ giữ em lại?

Ai sẽ gọi em trở về?

Không. Taufan không muốn biết. Cậu cũng chẳng cần biết bởi vì chuyện đó sẽ không xảy ra.

Không bao giờ!

"Vậy nên... nếu như..." BoBoiBoy ngập ngừng, "Chỉ là nếu như thôi nhé... có một ngày tớ–"

"..." Taufan cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. Rồi như có thứ gì đó trong đầu rắc một tiếng.

Không.

Đừng nói tiếp.

Cậu không muốn nghe.

Không được nghe.

Không cần nghe.

Bởi vì chỉ cần nghe thêm một chữ nữa thôi, cái viễn cảnh mà cậu cố gắng phủ nhận sẽ trở thành một thứ có hình dạng rõ ràng.

Và Taufan ghét nó. Ghét đến mức muốn bóp nát nó trước khi nó kịp thành hình.

Cậu siết tay BoBoiBoy mạnh hơn. Đến khi chính BoBoiBoy khẽ giật mình vì đau, Taufan mới nhận ra mình đang làm gì.

Nhưng cậu không buông, không phải vì cố tình. Mà vì bàn tay này là thứ duy nhất khiến cậu cảm thấy BoBoiBoy vẫn còn ở đây.

Vẫn còn thật, vẫn còn ấm, vẫn còn thuộc về hiện tại.

Taufan ngẩng đầu. Đôi mắt Sapphire vốn luôn sáng rực sức sống giờ đây lạnh đến mức gần như không còn nhận ra vẻ vốn có của nó.

Không còn vẻ tinh nghịch, không còn nụ cười vô tư. Chỉ còn một sự tập trung đáng sợ, như thể toàn bộ thế giới trước mắt đã bị thu hẹp lại thành duy nhất một người.

"Bạn nhỏ." Giọng cậu rất thấp, gần như hòa vào tiếng mưa, "Không có nếu như."

Từng chữ rơi xuống chậm rãi.

"Và càng không được phép nghĩ tới."

BoBoiBoy vô thức rùng mình.

Cậu nhìn em thật lâu. Trong đầu Taufan vẫn còn hàng trăm suy nghĩ đang gào thét.

Đừng đi.

Đừng biến mất.

Đừng bỏ lại chúng tớ.

Đừng bắt tớ phải nhìn thấy một lần nữa.

Nhưng cuối cùng, chẳng câu nào trong số đó được nói ra. Bởi Taufan biết mình không thể, vì nếu nói ra thì BoBoiBoy sẽ nhìn cậu bằng ánh mắt gì?

Sợ hãi?

Xa lánh?

Hay thương hại?

Không. Cậu không muốn bất kỳ ánh mắt nào trong số đó. Cậu chỉ muốn BoBoiBoy vẫn cười với mình như mọi ngày.

Vẫn gọi cậu là Taufan, vẫn đứng bên cạnh cậu... và vẫn ở đây.

Thế là đủ.

Ít nhất... Phải là đủ.

Một thoáng im lặng rồi khóe môi cậu cong lên, một nụ cười rất nhẹ. Nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.

Ngay lúc BoBoiBoy hé môi định nói gì đó, Taufan đột nhiên chớp mắt.

"Yo, thôi nào~" Nụ cười quen thuộc lập tức quay trở lại trên gương mặt cậu nhanh tới mức khiến người ta hoài nghi mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Taufan híp mắt cười toe toét, giọng nói cũng trở về vẻ tươi sáng thường ngày.

"Đừng cứ nói mấy chuyện đó nữa tình yêu ơi, mau già lắm á!" Cậu còn tiện tay lắc lắc bàn tay vẫn đang nắm lấy BoBoiBoy như làm nũng. Cứ như con người lạnh lẽo vừa rồi hoàn toàn chưa từng tồn tại.

BoBoiBoy ngẩn người mất vài giây.

"...Hả?" Em thậm chí còn chưa kịp tải xong tình huống hiện tại thì Taufan đã chỉ xuống nền đất ướt bên ngoài cửa kính rồi bắt đầu liến thoắng liên hồi.

"Người ta hay bảo mùi đất lúc trời mưa là 'mùi trời', nghe lãng mạn ghê đúng hông? Kiểu chất phác, dịu dàng, chữa lành các thứ á."

Taufan chống cằm, ra vẻ thần bí rồi giơ ngón tay lên như giáo viên chuẩn bị công bố chân lý cuộc đời.

"Nhưng mà thật ra..." Cậu kéo dài giọng, "Đó toàn là mùi vi khuẩn thôi."

BoBoiBoy: "..."

"Hương mà nãy giờ tụi mình đứng đây hít lấy hít để đó hả?" Taufan cười hí hửng, "Là do mấy bé vi khuẩn dưới đất tiết chất ra lúc gặp nước mưa á!"

"Hahaha!" Taufan tự cười trước phát hiện khoa học đầy bổ ích của mình.

"..." Không khí im phăng phắc, BoBoiBoy đứng đơ người. Em cảm thấy những cảm xúc sâu lắng, u ám và đầy tâm trạng của mình lúc nãy vừa bị ai đó dùng dép đập bốp một cái bay sạch khỏi đầu.

Khoảnh khắc này mà có thêm con quạ bay ngang kêu "quác quác" nữa chắc chuyển thể thành phim hài luôn rồi quá.

Taufan cuối cùng cũng nhận ra phản ứng kỳ quặc từ người bên cạnh. Cậu chớp mắt nhìn BoBoiBoy, BoBoiBoy cũng nhìn lại cậu.

Hai người cứ thế im lặng vài giây giữa tiếng mưa rơi ào ạt bên ngoài.

"Hmf..." Khóe môi BoBoiBoy run run, "Pff!!!" Cuối cùng em không nhịn nổi nữa mà bật cười thành tiếng. Ban đầu chỉ là tiếng cười nhỏ nghèn nghẹn trong cổ họng, nhưng càng nhìn vẻ mặt ngơ ngác pha chút bối rối hiếm hoi của Taufan, BoBoiBoy càng cười dữ hơn.

Em ôm bụng cúi người xuống quầy, vai run lên liên tục.

"Trời ơi... hahaha..."

Taufan ngơ ngác vài giây rồi cũng bật cười theo, dù rõ ràng cậu còn chẳng hiểu mình vừa làm gì buồn cười đến vậy. Nhưng mà người ta nói tiếng cười là thứ dễ lây nhất mà. Tiếng cười trong trẻo của cả hai nhanh chóng hòa lẫn vào tiếng mưa bên ngoài.

Màn không khí nặng nề lúc trước cũng theo đó tan đi từng chút một, chỉ còn lại hương cacao thoang thoảng, tiếng mưa rơi đều đều...

Và hai bóng người đứng cạnh nhau dưới ánh đèn vàng ấm áp của tiệm Cacao.

Một lát sau cả hơi dựa trên quầy thở hồng hộc, có thể tắc thở vì cười mất. Đúng lúc Taufan định bày thêm trò gì đấy thì tiếng chuông điện thoại của quán réo lên. BoBoiBoy vội vàng lau đi giọt nước đang vương nơi khóe mi, hắng giọng nghiêm túc bắt máy.

"Dạ, tiệm Cacao xin nghe ạ."

"Dạ, dạ, vâng ạ, tụi cháu sẽ làm ngay."

Cúp điện thoại, BoBoiBoy xắn tay áo cột tạp dề, "Có đơn đặt năm ly cacao nóng, địa chỉ cũng gần đây. Tớ đi làm việc đây, hôm nay không phải ca của cậu nên cứ ngồi chơi đấy đi."

"Không chịu, tớ phải giúp bạn nhỏ chứ."

"Thôi được rồi." BoBoiBoy cười nhẹ, bó tay với cậu bạn luôn dư năng lượng hai bốn giờ trên bảy này.

Chẳng mấy chốc dưới sự giúp đỡ của Taufan mà đơn hàng đã nhanh chóng hoàn thành. BoBoiBoy cẩn thận cho từng ly vào túi giữ nhiệt, rồi bỏ vào hộp giao hàng.

"Để tớ đi giao cho, trời cũng tạnh mưa rồi."

Taufan chẳng để em kịp làm gì đã nhanh chóng xách túi hàng chạy ra bãi xe, đặt vào chiếc giỏ đằng trước rồi đạp xe phóng đi.

Gió.

BoBoiBoy chợt nảy ra suy nghĩ đó, Taufan hệt như một cơn gió, tinh nghịch, hoạt bát không biết mệt, cứ như vậy tự do đi khắp nơi.

"Haizz..." BoBoiBoy thở dài, chỉ mong đơn hàng đến nơi nguyên vẹn.

Chưa đầy mười phút sau Taufan về cùng túi hàng rỗng, "Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc hehe!", cậu đưa tay tạo hình chữ V chiến thắng, còn nháy mắt một cái với BoBoiBoy.

"Tặng cậu cái này. Tớ tiện đường mua á."

Taufan nói, nhét vào tay BoBoiBoy một chiếc hộp trắng nhỏ. Mở ra bên trong là chiếc bánh chessecake chocolate dâu tây thơm lừng, còn đang tỏa ra chút hơi lành lạnh. Đôi mắt nâu sáng lấp lánh khi thấy chiếc bánh, thật lâu lắm rồi em mới được ăn lại món ngọt kể từ khi dọn nhà lên đây.

"Ăn chung đi Taufan, dù sao cũng do cậu mua mà." Vui vẻ lấy ra hai chiếc nĩa từ trong tủ bếp, em ngồi xuống cẩn thận mở hộp bánh ra, xắn một miếng vừa ăn rồi nhét vào miệng.

Ngon quá đi! BoBoiBoy híp mắt thỏa mãn, tuy trời lạnh mà ăn bánh lạnh nghe có vẻ hơi kỳ nhưng thật ra lại rất hợp. Cũng tăng vị giác nữa!

Ăn hơn nửa chiếc bánh BoBoiBoy mới chợt nhận ra nãy giờ cũng chỉ có mỗi em dứt gần hết. Taufan không hề đụng đến, cậu ấy chỉ ngồi đó nhìn em một cách chăm chú. Ngay lúc em tò mò nhìn lại thì đôi mắt sapphire kia đã mau lẹ dời đi, hướng về sân trước.

"Ối chà, khách tới rồi, để tớ đi cho, cậu mau ăn đi." Để lại một câu rồi lủi mất.

BoBoiBoy nhìn xuống phần bánh... Chỉ còn một chút, vừa nãy còn hơn nửa mà?

"..."

"TAUFAN!!! Tưởng cậu không ăn???" BoBoiBoy hét ầm lên, nhìn về hướng cậu trai kia đã chuồn đi, "Làm gì có khách đâu cơ chứ!??"

Taufan ở xa xa ngoái lại cười hề hề, trên khóe miệng còn vương lại vệt phô mai, là vừa nãy lúc đứng lên cậu ta đã tiện tay tọng cả đống vào miệng, "Hehe tớ đã bảo cậu ăn mau đi mà không nghe."

Thấy bóng Taufan khuất dần sau hàng cây, BoBoiBoy tức anh ách nhưng không làm gì được cái tên nhanh như gió kia, nói đến là đến, đi là đi. Hoàn toàn chẳng có thông báo trước gì cả. Em cau có ăn nốt miếng cuối cùng, rồi bắt tay vào dọn dẹp tiệm để chuẩn bị đóng cửa. Lúc này, ông chủ tiệm từ bên trong nhà đi ra như thường lệ.

"Ủa, ông vừa nghe tiếng thằng Taufan đâu đây?"

"Cậu ấy về trước rồi ông ơi." BoBoiBoy cười chào chủ tiệm một cái, vui vẻ đáp.

"Vậy à? Đã dặn là phải giúp cháu rồi kia mà, cái thằng đó, lần tới trừ lương mới được." Ông nhăn mày, cũng kéo tay áo phụ BoBoiBoy dọn dẹp dụng cụ. Em cười lớn, cùng ông chủ câu được câu không mà trò chuyện trong lúc dọn quán.

" BoBoiBoy, có cần tôi giúp gì không?" Một giọng nói quen thuộc vang lên từ đằng sau, người đến là Halilintar. Đi cùng anh... dĩ nhiên là thầy giáo chủ nhiệm của em – Solar.

Tình cảm tốt thật đấy.

Cảm thán một câu xong, BoBoiBoy lại hướng mắt về cái người đang bị Halilintar xách như xách mèo lơ lửng giữa không trung.

"Taufan à." Em híp mắt cười, giọng nói cũng trở nên rợn gáy, khiến Taufan – người vừa lủm gần hết chiếc bánh một cách bất ngờ rồi chuồn đi – lạnh sống lưng.

"Haha, chào. Trùng hợp quá nhỉ?"

"Tôi tới rủ cậu đi ăn, tình cờ thấy thằng nhóc này hớt hải chạy ngược lại, trên mặt còn đang cười gian. Tiện tay bắt lại."

Halilintar mở miệng, kể lại lí do tại sao anh lại có mặt ở đây.

"Ồ vậy à? Cảm ơn anh nhé! Cơ mà chờ em một xíu, dọn dẹp xong rồi cùng đi, thầy chủ nhiệm...đi ăn cùng luôn ạ?"

Nói xong BoBoiBoy lại sực tỉnh, trời ơi, ngu ơi là ngu! Sao có mỗi chuyện hai người đi chung với nhau mà em cứ hỏi hoài hỏi mãi. Có khi nào thầy Solar cọc lên, rồi đì em tới chớt ở lớp luôn không!? BoBoiBoy như nghĩ tới cảnh tượng ấy sẽ xảy ra ở tương lai gần, rùng mình ôm chặt cánh tay.

Đ-đáng sợ!

Nhưng khác với tưởng tượng của em, Solar chỉ vươn tay chỉnh lại cặp kính, cười ôn hòa, "Ừ... xong việc về nhà, tình cờ gặp Halilintar nên rủ, cậu ta lại muốn gọi thêm em nên mới đi cùng. Nhưng gọi điện cả buổi cũng không thấy bắt máy nên đến chỗ em làm thêm luôn."

"Dạ? Anh Halilintar có gọi cho em á? Điện thoại... đâu rồi?" BoBoiBoy lục tìm nhưng không thấy bóng dáng con dế cưng của mình đâu.

"Ở kia..." Người lên tiếng là Taufan, cậu chỉ tay vào một chiếc hộp thiếc nằm trong góc tiệm cacao. Khi lấy điện thoại ra, em phát hiện nó đã bị tắt nguồn từ bao giờ.

"Taufan, cậu có giải thích gì không?" BoBoiBoy chớp mắt lườm qua cậu trai vẫn đang bị xách như mèo con khiến cậu co rúm lại. "Khụ, thì... lúc tớ nhờ cậu đi lấy nguyên liệu để tập làm kem trang trí, điện thoại đổ chuông, nhưng mà do thấy không quan trọng nên tớ tắt luôn."

Không muốn khoảng thời gian riêng bị phá đám.

"..."

Bật nguồn lên, tuyệt vời, ba cuộc gọi nhỡ và mười tin nhắn. May là không phải chuyện gì quá nghiêm trọng. Tuy vậy nhưng cũng không thể không dạy dỗ cậu ấy, nghĩ là làm, BoBoiBoy vươn tay nhéo lấy cái tai của Taufan khiến cậu chàng kêu la oai oái.

"Sau này không được thế nữa!"

"Dạ dạ không dám nữa! Oaa oaa tha cho tớ." Taufan giãy dụa giữa không trung sau đó bị Halilintar vô tình buông tay cái rụp, thế là cậu tiếp đất bằng mông, kêu trời gọi đất.

BoBoiBoy che miệng bật cười, nhưng vẫn cố nghiêm túc nén lại vì biểu cảm của Taufan, em hài lòng thả tay ra rồi quay sang Halilintar. "Xong việc rồi, bây giờ chúng ta đi ăn gì vậy?"

"Lẩu."

"Yayy, trời lạnh ăn lẩu là nhức nách!"

────────୨ৎ────────

Đôi lời muốn nói:

Thật ra muốn khai thác nhiều hơn khoảng thời gian giữa Taufan và em Oboi, nhưng tả tâm lí hăng quá thế là phải kết sớm >< Xinloi anh Gió nhiều, chương này đành cho anh lên sàn như thế thôi.

Tái bút: Đã chỉnh sửa lại vào 9/8/2026

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co