Truyen3h.Co

bé ơi từ từ

7.3 phát tình

suzi_fein

"hức...khó chịu...duy giúp anh đi mà...hức"

quang anh cả người run rẩy nấc lên từng tiếng, ngón tay bên dưới vẫn luân động không ngừng, tạo thành từng tiếng lép nhép đỏ mặt. pheromone hoa nhài thấm đẫm từng ngóc ngách trong căn phòng, len lỏi vào buồng phổi của alpha nọ khiến nó căng cứng người. thấy em nhỏ khó chịu đến phát khóc, cả người nóng bừng lên dù điều hoà đang bật dưới 20°C thì đức duy cũng mủi lòng, nó cúi xuống ngậm lấy cánh môi đang hé mở, lưỡi nhỏ luồn lách khám phá trong khoang miệng ẩm ướt, trao nhau nụ hôn kiểu pháp mãnh liệt, nó rút tay ra khỏi lỗ dâm nhầy nhụa nước mà ôm lấy mông mềm, ép cả người em nhỏ vào sát gần bản thân, pheromone mùi gỗ tỏa ra nhẹ nhàng như quấn lấy từng tấc da thịt mịn màng của người nhỏ, xoa dịu tâm hồn khỏi cơn kích động vốn không đáng có.

quang anh dần dần hết uốn éo, cả người thả lỏng hưởng thụ từng cái xoa dịu dàng của người yêu, mùi hoa nhài dường như không còn nồng đậm mà trở về thứ hương dịu nhẹ vốn có. đức duy ôm chặt lấy người yêu, nó nhẹ nhàng đặt quang anh nằm xuống đệm, rải từng nụ hôn vụn vặt lên khắp mặt, đến xương quai xanh, đến cánh tay thon gọn, đến vùng bụng thơm mùi sữa tắm rồi cuối cùng lướt môi trên vùng da mẫn cảm của phần đùi trong. nó nâng chân em nhỏ đặt lên vai, tách mở hai bên mép đùi đã hiện vài dấu hôn đỏ chót, cúi xuống liếm nhẹ lỗ dâm e ấp, quang anh rít lên mấy tiếng nhỏ xíu, đưa tay xuống nắm lấy mái đầu bạch kim của đức duy. nó rê lưỡi xung quanh mép lồn rồi day lấy hột le đang có dấu hiệu cương lên, ngậm hết vào miệng mà mút lấy mút để. từng tấc thịt đỏ hỏn được nó thưởng thức một cách ngon lành, thọc lưỡi vào sâu trong lỗ lồn, sống mũi thon dài cạ lên le đĩ khiến người trên sướng đến độ phun ra mấy đợt nước dâm đều được nó nuốt hết xuống bụng.

"hức...duy...sướng...thêm đi mà...ư..."

quang anh khó chịu đến phát điên, tuyến thể nhạy cảm như có dòng điện xẹt qua làm cả người em nhỏ kích động, cố dí đầu thằng duy vào sâu trong trong động nhỏ. đức duy mê điên lên được cái mùi hoa nhài ngào ngạt từ người em nhỏ, đến lỗ dâm cũng vương vấn thứ hương ngọt ngào này, nó há to miệng ngậm trọn lồn non, quang anh run lên trông thấy trước khi xối hết từng đợt nước dâm lên mặt nó mà không báo trước. thằng duy thoả mãn hưởng thụ thứ nước nhầy nhụa mà nó cho là "nước tiên nước thánh" kia.

"ư...á...hức...sướng...ưm...chịch bé...duy ơi chịch bé đi mà...hức"

quang anh đột nhiên kéo cằm nó lên ngang mặt, thè lưỡi ra liếm lấy liếm để nước dâm của chính mình dính ướt nhẹp trên mặt nó, đức duy để ý có vẻ em nhỏ nhà nó đang dần mất tự chủ vì cơn phát tình, dáng vẻ thèm chịch này làm nó cửng cả cu.

"ư...chịch bé đi mà...duy...hức...~"

dứt lời, đức duy lật cả người em lại đặt dưới thân, con cặc nó trướng đến phát đau trong lớp quần đùi dày dặn.

"vợ ngoan...ha...để em thương vợ nhé"

"hức...nhanh lên...cho bé đi...hức...đức duy aa~"

hương hoa nhài quanh quẩn nơi khứu giác, đánh thẳng vào tâm trí khiến nó nứng càng thêm nứng, thoát y vội vàng rồi gác hai chân em nhỏ lên vai, đầu khấc đỏ sẫm màu được đặt trước cửa huyệt. nó cười khẩy, cạ qua cạ lại bên ngoài miệng lồn nhầy nhụa nước khiến em nhỏ khó chịu cựa quậy.

"cho vào đi mà...hức...duy trêu bé"

"muốn gì thì phải xin cho đàng hoàng vào quang anh" - nó nói với chất giọng trầm quen thuộc.

"chồng...chồng cho em ạ...ưm"

có vẻ cái kiểu xưng hô này không vừa ý nên nó vẫn im lặng, mân mê từng nếp nhăn bên ngoài mép lồn, chà chà cặc béo lên le đĩ làm quang anh quắn quéo hết cả người, dãy dụa đòi hỏi thêm từ người thương.

"hức...ba...ba chịch em...nhanh lên mà..."

nghe được từ khoá, đầu khấc to béo lút cán thẳng vào cửa động. lỗ lồn tự tiết dịch dâm bôi trơn khiến cặc bự ra vào mượt mà hơn, từng cú thúc đều sượt trúng điểm sướng của em. đức duy ngửa cổ thở hắt, pheromone hương gỗ tuyết tùng bao trùm khắc căn phòng ngủ, dỗ dành omega đang quằn quại trong cơn phát tình.

"ưm...hong đủ...hức...ba chịch mạnh...hơn...hức..."

quang anh chới với trong cơn nhục dục, hai mắt trợn ngược lên mất tiêu cự, tay nhỏ túm chặt ga giường chịu đựng từng cú nắc hông mãnh liệt của alpha nọ, cả người sốc nảy chìm đắm trong cơn sướng, cơ thể tiết ra nhiều hormone oxytocin và dopamine, thúc đẩy cơn khoái lạc đến cực đỉnh. cặc nhỏ giật giật bắn ra tinh dịch lên khắp bụng dưới của đức duy, em nhỏ há miệng cố đớp lấy từng ngụm không khí.

"hức...sướng...cặc ba chịch...bé sướng...ưm..ahh"

"ba đã cho em bắn chưa?"

dứt lời, đức duy thả ra một lượng pheromone đủ nhiều để cảnh báo em nhỏ, quang anh tiếp xúc với hương gỗ quen thuộc, cả người run lẩy bẩy, lồn nhỏ siết chặt từng thớ gân trên con cặc thô to làm nó rít lên sung sướng.

"lồn bót vãi cặc...arg...kẹp hỏng thì ba lấy gì cho em nhún hả"

chát...chát...chát

má đào hồng dần chuyển đỏ bởi những cái tát giáng xuống không chút thương tiếc, em nhỏ đau đến mức nức nở trong vòng tay nó, nhưng không thể phủ nhận rằng em đang rất phê.

bỗng nhiên đức duy bế bổng em nhỏ lên, đưa tay xuống ôm trọn bờ mông căng bóng dịch dâm rồi bước xuống giường, hướng về phía ban công đã được khoá cẩn thận. từng bước đi đều khiến con cặc đâm vào sâu hơn, cảm giác có thể chạm đến tận thành ruột của em. quang anh thít chặt lấy lồn tơ, cảm nhận từng cú nắc mạnh mẽ từ người yêu, hai tay ôm lấy bờ vai rộng từng là điểm dựa vững chắc sau những cuộc chỉ trích oan uổng từ rap việt mùa 3.

cạch

tiếng mở cửa ban công vang lên bên tai người nhỏ, quang anh giật bắn mình khi cảm nhận từng đợt gió lạnh phả vào người, cố giấu đi gương mặt đã ửng đỏ vào bờ ngực người nọ.

"hức...duy vào đi...ưm...làm gì th-"

"quang anh lại xưng hô sai rồi?"

vừa hỏi vừa nắc từng cú sâu hoắm, đáp trực tiếp vào điểm mẫn cảm của em nhỏ, hai hòn dái nặng trịch va đập vào bờ mông nộn thịt vang lên từng tiếng bạch bạch chói tai. nó đổi tư thế cho quang anh, quay người em nhỏ lại để em dựa lưng vào ngực nó rồi đi về phía ban công, ngang nhiên tách hai chân em giống tư thế xi tiểu cho em bé. nhân lúc xinh yêu đang ngơ ngác thì nó nắc như điên cây hàng nóng hôi hổi vào lỗ dâm ngập nước, thúc mạnh vào điểm gồ bên trong. em nhỏ bắn mình trước từng cú dập đến nhừ người của đức duy, nước dãi chảy dài xuống tận cần cổ thon gọn. cúi xuống liếm trọn thứ nước nhơ nhớp của anh nó, úp mặt vào tuyến thể đậm mùi hoa nhài thơm ngát mà hít lấy hít đẩy.

nó nghiện cái mùi này đến điên lên được...omega của nó...tình yêu của nó...

"hức...vào đi m-mà...hức...hong thích ngoài này...đâu...ưm"

bên dưới vẫn còn rất nhiều hộ dân của chung cư đang tụ tập nói chuyện, chỉ cần ngước lên trên là sẽ thấy hình bóng hai thân thể đang quấn quýt ở ngoài ban công. quang anh khóc không ra nước mắt, cầu xin em người yêu đừng làm tình lộ thiên như này, có bị phát hiện thì em nhỏ sẽ xấu hổ đến chết mất. đức duy liếc xuống gương mặt ửng hồng nhắm tịt hai mắt nhưng miệng vẫn rên ư ử tên nó thì cười khẩy, lại lần nữa đem đầu khấc to béo lút cán tận gốc, lông cặc lưa thưa cọ nhẹ vào đào xinh nhuộm đỏ cả một bên má mông. chỗ giao hợp sủi bọt trắng kêu chóp chép vang to cả một khu, khiến em nhỏ sợ hãi co rúm người lại.

"rên to lên quang anh, cho mọi người nghe xem ai đang chịch bé đến khóc nức nở đây này"

"hức...là ba duy...hức...ba duy chịch em...ưm"

"mở mồm ra mà rên"

họ hoàng thấy người yêu cố với tay lên che miệng thì không hài lòng, đức duy bóp chặt lấy mông em mà nắc mạnh như mất trí, từng thớ gân cạ tên tường thịt mềm ẩm làm em nhỏ đê mê không lối thoát, lưỡi thè ra thở hồng hộc.

"làm đến khi nào bé ngất thì thôi nhé~"

lời nói vừa cất lên, quang anh liền trố mắt quay lại nhìn nó, miệng chưa kịp nói gì thì đã phải rên rỉ sau từng cứ dập sỗ sàng, đè nghiến lên lớp thịt mềm mại. đêm nay em nhỏ phải mệt rồi đây...

_____________

sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày len qua lớp rèm cửa mỏng, dịu dàng hắt lên làn da trần của hai cơ thể đang quấn lấy nhau. căn phòng vẫn còn thoang thoảng mùi pheromone — một chút hoa nhài đậm đà quyện cùng gỗ tuyết tùng trầm ấm, lưu luyến như thể chính không gian cũng không nỡ quên đi hơi thở của một đêm đầy bản năng và yêu thương.

quang anh cựa mình nhẹ, cả cơ thể ê ẩm và mỏi nhừ. cơn phát tình không có thuốc ức chế, lại trôi qua bằng một đêm dài triền miên trong vòng tay alpha của mình — em nhỏ gần như chẳng còn chút sức lực nào. tuyến thể sau gáy vẫn nhức nhối nhưng được bao phủ kỹ bằng vết đánh dấu cũ, được làm mới lại suốt đêm, đến giờ vẫn âm ấm dễ chịu.

em hé mắt.
và thấy nó.

đức duy nằm bên cạnh, một tay vẫn quàng ngang eo em, tay còn lại đỡ lấy đầu như thể chỉ cần nới lỏng một chút là em sẽ tan biến đi mất. mặt nó dụi vào hõm cổ em, hơi thở đều đều nhưng lại xen chút run rẩy.
đôi mắt nó mở ra trước khi em kịp quay đi.

và rồi... ánh mắt hai đứa chạm nhau. một thoáng im lặng bao trùm. không ngượng ngùng, không giận hờn, chỉ còn cảm giác được tìm thấy sau những ngày đi lạc khỏi nhau.

nó là người phá vỡ sự yên lặng đó. giọng nó khàn đặc, vừa tỉnh giấc, vừa nghẹn lại vì điều gì đó còn chưa nói ra.

"em xin lỗi, quang anh..."

em nhỏ im lặng, chỉ nhìn nó. nó cắn nhẹ môi, rồi siết em chặt hơn một chút, chôn mặt vào cổ em như để trốn đi ánh nhìn của chính người mình yêu nhất.

"tối hôm qua, lúc xuống sân khấu... em thấy đoạn fancam của anh với anh dương. anh biết đấy, mấy tuần nay trên mạng toàn mấy video ghép đôi hai người, cả mấy bài đăng gán ghép đủ kiểu... anh thì cứ thân thiết như thế, mà em thì..."

nó thở dài.

"em biết là anh không có gì hết nhưng em vẫn... em vẫn ghen đến phát điên. không phải vì em không tin anh...mà là vì em yêu anh, nên em sợ"

nó nắm lấy tay em, ngón cái vô thức vuốt lên mu bàn tay đã được ủ ấm sau một đêm.

"em xin lỗi vợ ạ...em không tự chủ được cảm xúc nên lỡ lời. vợ thương em với ạ..."- giọng nó lạc đi. lần này là thật sự.

"lúc anh phát tình... em tưởng mình sẽ không kịp"

em nhỏ vẫn im lặng nhưng đôi mắt đã long lanh nước. nó cúi xuống, khẽ đặt trán lên trán em.

em không nói gì. chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc nó — như mọi lần khi nó mệt. rồi em rúc đầu vào ngực nó, để pheromone của nó ôm lấy mình một lần nữa.

và lần này, không phải vì bản năng.
mà là vì yêu.

"lần sau... đừng ghen linh tinh như vậy nữa" – em nói, giọng khẽ run, "anh sợ lắm"

nó ôm em vào lòng, vùi cả hai vào chăn ấm.

"không có lần sau đâu. lần tới, nếu thấy ghen... em sẽ nói, để vợ dỗ, không dỗi như thế nữa đâu ạ"

nắng đã lên cao ngoài khung cửa. trên chiếc giường vốn từng là nơi họ rời xa nhau, giờ lại là nơi họ trở về – vụng về, đầy tổn thương... nhưng cũng đầy yêu thương.

và cả hai biết, kể từ giây phút này, họ sẽ không để lạc nhau thêm một lần nào nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co