CHAP 20
Seohyun xách theo một túi thức ăn tiến vào trụ sở kế toán. "Này, mọi người vẫn khỏe chứ, tôi tới thăm mọi người."
Tiếp đó là tiếng chào hỏi vang lên.
Fany từ phòng làm việc thò đầu ra, "Seohyun, mau vào trong tán gẫu."
Seohyun mang theo thức uống đi vào phòng làm việc của Fany.
"Nói mau, hai người hưởng tuần trăng mật ở đâu? Có mang hình tới cho chị xem không?" Fany đưa tay ra muốn hình, Yuri có tiền như vậy, khẳng định sẽ đi rất nhiều nơi.
Seohyun đem thức uống đặt trên tay cô, "Không có đi hưởng tuần trăng mật."
"Tân hôn đã một tháng mà hai người vẫn chưa đi!" Fany uống một hớp lớn.
"Yunho làm rối loạn công ty, Yuri muốn thay đổi cơ cấu công ty, điểm này em phải thông cảm." Seohyun thản nhiên nói.
"Không đúng, chị phát hiện em không có cái loại hạnh phúc khi mới cưới, có phải Yuri đối xử không tốt với em?" Fany nhạy bén cảm giác được.
"Yuri đối với em rất tốt, chỉ là. . . . . ."
"Chỉ là cái gì? Em nói mau, sốt ruột chết đi được!"
Cô hôm nay đến đây vì uất ức đầy bụng muốn tìm Fany nói, nếu không, cô sợ mình sẽ điên mất. "Unnie, em hình như quá nhạy cảm thì phải."
"Tại sao lại nói vậy?"
"Cho tới bây giờ, Victoria hình như không có ý định trở về Mỹ, mọi người cùng sống chung một mái nhà, bất kể làm việc gì cũng có ba người, em hoàn toàn không có cái cảm giác mới cưới." Seohyun thẳng thắn nói.
"Ba người? Seohyun, vậy. . . . . . "chuyện đó..." cũng ba người làm?" Không thể nào?
"Chị nói đi đâu thế! Ý của em là, giống như ăn cơm, bất kể ở nhà hay đi ra ngoài đều có ba người, có lúc em muốn cùng Yuri đi ra ngoài một chuyến, cô ấy cũng đi theo; cho nên, trừ ngủ ra, chúng em không có thời gian riêng."
"Da mặt dày thật!" Fany mắng chửi. "Chỉ là, thời gian ngủ có thể đền bù tất cả, hai người. . . . . . Hạnh phúc sao?"
"Rất mĩ mãn." Seohyun đỏ cả mặt trả lời. Về phương diện này Yuri đối với cô rất dịu dàng, cảm giác bọn họ ở chung rất thích hợp, điểm này cô có thể khẳng định.
"Vậy cũng may, không để cho Victoria ảnh hưởng đến hai người là tốt rồi."
"Đích thật là không tồi, chỉ là, gần đây em phát hiện. . . . . ." Seohyun dừng một chút.
"Phát hiện gì? Em không cần ấp a ấp úng." Fany vội hỏi.
"Mấy ngày nay, Yuri rất khuya mới trở về, nhưng lại cùng Victoria vào cửa. Liên tục mấy buổi sáng, Victoria đều cố gắng đi cùng xe với Yuri ra ngoài."
"Ôi trời ơi!!, vậy nhất định là có vấn đề. Seohyun, làm sao em có thể chịu được chuyện này?"
"Ý chị là không phải em quá nhạy cảm, phản ứng của em là bình thường sao? Cũng không phải là em nghĩ lung tung?"
"Không có loại phản ứng này mới là không bình thường."
"Em cảm thấy mỗi ngày đi suy đoán chuyện như vậy rất mệt, em cảm thấy mình cũng sắp điên rồi, em không biết nên làm gì bây giờ?" Bộ dạng không biết làm sao của Seohyun bày ra ngoài không bỏ sót.
"Một ngày 24 tiếng đều ở bên cạnh Yuri, không để cho bọn họ có cơ hội." Fany đề nghị.
"Em không muốn làm vậy, làm vậy tương đương với việc không tin tưởng Yuri."
"Seohyun, bọn họ có thể quay lại với nhau, em phải cẩn thận."
"Chuyện như vậy làm thế nào mà cẩn thận, ý định kết hôn với em vốn đã không rõ."
"Chị cảm thấy em nên nói rõ ràng với Yuri, Yuri cùng Victoria mập mờ không rõ như vậy, sẽ đem em làm cho điên."
"Có lẽ vậy, em thật sự nên cùng Yuri nói chuyện rõ ràng." Seohyun đã quyết định.
Rời khỏi trụ sở kế toán, Seohyun đến tập đoàn Kwon thị tìm Yuri, cô muốn cùng Yuri nói cho rõ ràng.
Đến tập đoàn Kwon thị, đúng lúc tan sở, cô định đi vào công ty, trùng hợp nhìn thấy xe của Yuri đi ra từ bãi đậu xe.
Cô đang muốn ngoắc tay đón Yuri, vừa lúc Yuri quẹo khúc quanh, Seohyun nhìn thấy rõ ràng Yuri và Victoria đang ngồi trong xe, cô vội vàng buông tay xuống.
Bọn họ một đôi ra vào như vậy. . . . . .
Cô không nên suy đoán lung tung, chỉ là đi cùng xe, không phải ngủ cùng giường, cô không nên nghĩ bậy, không nên, không nên! Nhưng cô lại cố tình nghĩ về phương diện kia, cô giơ tay gọi tắc xi, đi theo họ.
Đên nơi là một phòng ăn có không khí thoáng mát.
Seohyun ngồi vào một góc, dũng cảm nhìn chằm chằm bọn họ, chuẩn bị tiếp nhận sự thật bất cứ lúc nào.
Victoria theo sau Yuri ngồi xuống, "Yuri, tối nay không cần về nhà." Cô mấy đêm liên tục quấn lấy Yuri nhưng lại không có bản lãnh đem Yuri lên giường.
"Không trở về nhà? Ngồi ở chỗ này cả buổi tối?" Yuri uống rượu trước khi thức ăn được mang lên, biết rõ ý muốn của cô, lại giả vờ ngu ngốc không biết.
Yuri kết hôn cùng Seohyun, chính là muốn thoát khỏi Victoria, không nghĩ tới Victoria vô lại không chịu đi, còn có ý vô tình dụ dỗ cả một tháng.
Gần đây Victoria dứt khoát quấn chặt Yuri, mục đích muốn trở lại bên cạnh Yuri. Mà Yuri vì muốn thử xem mình có phải đã miễn dịch với Victoria hay không, liền liều mạng chấp nhận cô hấp dẫn.
Sau lần thử này, Yuri mới phát hiện trong một tháng tân hôn này, Seohyun đã hoàn toàn chiếm cứ trái tim mình, không những làm Yuri không để ý đến Victoria hấp dẫn, còn lý giải rõ ràng mình đối với Victoria chỉ là mê hoặc nhất thời.
"Làm sao có thể ngồi ở chỗ này cả buổi tối? Yuri biết rõ ý của em, còn cố ý xuyên tạc!" Victoria bắt được tay Yuri, uống một hớp rượu hắn đã uống.
"Victoria , về Mỹ đi, trả lại không gian sinh hoạt cho tôi và Seohyun." Liên tục mấy buổi tối về muộn, Yuri sợ Seohyun hiểu lầm, chuyện này nên kết thúc rồi.
"Không, Yuri còn yêu em. Em biết rõ Yuri giận em lúc Yuri mù không để ý đến Yuri, ai có thể nguyện ý gả cho người mù, Yuri phải thông cảm cho em." Victoria tự cho là đúng nói.
Seohyun nguyện ý gả cho mình khi bị mù. "Tôi phát hiện tôi cũng không thương cô, tôi thừa nhận tôi bị vẻ bề ngoài của cô mê hoặc, nhưng khi sống chung, tôi phát hiện cô không hấp dẫn được tôi nữa."
"Seohyun được sao?"
"Cô ấy được."
"Em không tin, người Yuri yêu là em." Victoria khẽ nói.
"Không phải, tôi không có yêu cô, chẳng qua là đã từng bị mê hoặc mà thôi."
"Không phải, không phải, Yuri yêu em ." Victoria đột nhiên đặt lên môi Yuri, ôm Yuri thật chặt, hôn Yuri thật sâu.
Một màn này đập vào mắt, Seohyun suýt nữa muốn ngất xỉu, mặc dù cô đã chuẩn bị tâm lý tiếp nhận chuyện này; nhưng khi nó xảy ra cô vẫn chịu không nổi.
Cô tuyệt đối không thể nào nhìn nữa, nhưng cô cũng không muốn bị ức hiếp thảm như vậy, nếu không thương cô vì sao lại bắt cô gả cho Yuri? Cô muốn Yuri nói rõ ràng.
Cô đứng dậy ngẩng đầu, dũng cảm đi về phía bọn họ, cô không muốn để ý đến hình ảnh kia.
Đi tới trước mặt bọn họ, hai người vẫn còn hôn! Hôn lâu như vậy cũng không sợ hít thở không thông. Cô bưng lên một chén nước ở trên bàn, dội lên người bọn họ, để bọn họ tỉnh táo lại.
Victoria lập tức buông Yuri ra, sau đó hét ầm lên: "Là tên khốn kiếp nào?"
"Không phải tên khốn kiếp nào mà là Kwon phu nhân." Seohyun âm thanh mềm mại tràn đầy dũng khí.
"Seohyun!" Yuri sốt ruột, Yuri đang muốn kết thúc, Seohyun đột nhiên xuất hiện, tình cảnh này nên kết thúc thế nào đây? "Seohyun, em nghe Yul giải thích."
"Tôi không cần giải thích, tôi chỉ muốn biết, tại sao Yuri muốn tôi gả cho Yuri?" Seohyun không dể ý đến ánh mắt tới từ bốn phía hỏi.
"Chúng ta rời nơi này rồi nói sau." Yuri không muốn lên trang nhất của các tờ báo giải trí vào ngày mai.
"Không cần, ở chỗ này nói là được rồi, nói xong tôi lập tức đi ngay, sẽ không làm trở ngại hai người, hai người có thể tiếp tục."
Cô là Kwon phu nhân, nói cái gì vậy? "Đi theo Yul." Yuri đứng dậy kéo tay cô muốn đi.
Victoria lại kéo một cái tay khác của Yuri không cho Yuri đi, "Yuri, thành thật nói cho cô ấy biết, Yuri cũng không thương cô ấy, người Yuri yêu thủy chung đều là em."
Seohyun bỏ tay Yuri đang kéo cô ra, nước mắt rơi xuống, "Điểm này tôi hiểu rất rõ, hai người không cần chứng minh. Tôi chỉ muốn biết, tại sao Yuri lại muốn tôi gả cho Yuri?"
Yuri sao có thể nói là ý định ích kỷ ban đầu, như vậy sẽ làm cô bị thương sâu hơn. Yuri thờ ơ im lặng chăm chú nhìn vào cô.
Yuri không nói, làm Seohyun suy nghĩ lung tung nhiều hơn. "Có phải vì tôi dễ bị ức hiếp không? Cho nên các người hợp lại bắt nạt tôi, giống như khi còn bé."
"Seohyun, xin em đừng hiểu lầm." Yuri chân tay luống cuống.
"Yuri, tôi cho là Yuri và bọn họ không giống nhau, Yuri sẽ không ức hiếp tôi, Yuri sẽ giúp tôi, cứu tôi." Seohyun vừa nói vừa khóc, sau đó lộ ra nụ cười nhợt nhạt, "Tôi nhớ ra rồi, Yuri nói Yuri cứu tôi vì muốn đem tôi làm đối tượng thí nghiệm hô hấp nhân tạo."
Yuri không muốn cô tiếp tục nghĩ lung tung, càng nghĩ càng tệ, như vậy sẽ càng khó giải thích hơn.
Yuri đẩy Victoria ra, muốn ôm Seohyun vào trong lòng yêu thương , mới có thể cùng cô nói rõ ràng, thành thật nói mình yêu cô.
Nhưng khi tay của Yuri bắt lấy Seohyun thì cô liền tránh, sau đó lảo đảo nghiêng ngã lao ra phòng ăn.
"Seohyun!" Yuri đuổi theo.
Seohyun về lại căn nhà trước kia. Trước cửa dán "Nhà cần bán", dụng cụ trong nhà đã đưa cho người khác hoặc bị vứt bỏ, một mảnh trống rỗng.
Cô ngồi ở trong góc phòng, ẩn mình trong bóng tối, không ngừng tự hỏi cô nên giải quyết vấn đề cùng Yuri như thế nào, cho đến khi mặt trời chiếu vào trên người cô.
Ngồi cả một buổi tối, hai chân cô tê dại, lưng đau, cộng thêm một đêm không ngủ, vừa đứng lên, liền lảo đảo muốn ngã.
Chỉ là, những thứ này đều đáng giá, cô đã biết nên giải quyết vấn đề như thế nào.
Cô mở di động ra, trong di động có một đống cuộc gọi nhỡ cùng giọng nói, tất cả đều của Yuri, cô cũng không muốn nghe, trực tiếp gọi đến tập đoàn Kwon thị.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co