Truyen3h.Co

(BH + HĐ) Cô ấy

Phần 8

tachoan


Tôichết lặng, cả người như không có sinh khí, mắt ánhlên đầy tơ máu vì nhiều đêm không ngủ, má hốc háctrắng bệch, nhìn mẹ đang quỳ dưới chân tôi, ngườimẹ chịu khổ nuôi dạy tôi với anh trai nên người. Mẹtôi đã ngoài 45 nhưng lại như già dặn hơn so với độtuổi 45, đôi mắt đầy đau thương chịu đựng vì con vìcái, để nuôi nên người, trên người nhiều bệnh, ítkhi đi bệnh viện khám chỉ để chịu đựng nuôi tôi vớianh tôi nên người, còn bố tôi, dù ông đối xử với mẹrất tệ, nhưng ông rất anh em tôi, không bao giờ để tôivà anh trai thiệt thòi cái gì, tôi chưa bao giờ thấy bốkhóc, hiện tại bây giờ đôi mắt bố ngấn lệ, miệngchửi rủa đầy bất lực ánh lên tia cầu xin tôi, anhtrai tôi thì đang ở xa, du học tại Mỹ cũng phải bay vềđây cầu xin tôi, chết lặng nhìn cả gia đình, tôi mệtmỏi gục ngã.



Tìnhyêu của tôi và Thủy là sai lầm sao, không được giađình công nhận, hàng xóm miệt thị, tôi không quan tâmmọi người xung quanh nghĩ gì, như bố và mẹ là ngườiban cho tôi mạng sống, nuôi dưỡng tôi nên người, saotôi có thể để người thân tôi chịu khổ vì tôi cơchứ. Tôi mệt mỏi nhìn về phía cửa sổ.





-Thủy, em thật sự rất mệt. Thủy đang ở đâu, Thủyơi..sao Thủy không xuất hiện, em sắp gục ngã rồi..Thủyơi ...em không thể để bố mẹ chịu khổ vì em..Thủyơi...em phải làm sao...Thủy ơi..Thủy ...



Ngoàitrời, mưa tầm tã, trong phòng vang vỏn vẹn bản nhạctiếng hoa mà tôi thường nghe, đúng với tâm trạng củatôi



"Tráitim em rất lạnh (我的心好冷)





Thànhphố đang hòa dần vào đêm đen

Khitình yêu trôi qua..

Cómấy ai là được hạnh phúc?

Khôngcó ai yêu em

Khôngcó ai chờ đợi em

Emtừng nghĩ em sẽ không thấy cô đơn

Conngười nơi đây quá lạnh lùng

Nênchẳng có kết cục nào bền vững

Ngườicòn lẻ bóng lại mình em

Embước đi quá lâu trong cô độc

Nướcmắt cũng không ngừng rơi

Liệurằng ai có thể góp nhặt tình yêu lại trao cho em?

Tráitim em rất lạnh

Chờđợi anh tới ủ ấm

Màanh đến giờ vẫn không hiểu lòng em

Trongđêm mưa lạnh giá

Aoước được anh ôm vào lòng

Vậymà tất cả chỉ đổi lấy một câu "Em thãy tự giữgìn"

Tráitim em băng giá

Chờđợi anh tới sưởi ấm

Emhận bản thân mình quá vô dụng

Liệucòn có ai như em

Chiềutổn thương nhiều là thế

Lòngđau như cắt mà chẳng một ai thấu hiểu

Nổiđau của em.... "

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co