Chương 10
Giấc Mộng Giữa Ban Ngày
Nàng không biết rõ mình đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy... kể từ hôm thấy Tô Tĩnh Lam ngồi vắt vẻo trên cây, ánh mắt nàng cứ vô thức đảo quanh mỗi khi nữ quan đó có mặt. Nghe nàng ta nói nhiều quá thì nhức đầu, không thấy lại cảm thấy vắng.
Vô lý thật.
"Có lẽ... do gần đây mình mệt quá."
Nàng tự nhủ, bào chữa cho cảm giác mông lung khó hiểu.
Nhưng rồi hình ảnh vừa rồi lại hiện lên trong đầu — lúc Tô Tĩnh Lam ngồi trên nhánh cây, hai chân đong đưa, áo choàng phất phơ trong gió, cười hì hì gọi nàng là "Vương gia sống khổ như cây khô giữa mùa đông."
Thúc Tư Kỳ khẽ nhíu mày.
Ai cho gọi vương gia là cây khô?
Nàng đặt chén trà xuống bàn có phần mạnh tay, chạm phải tập tấu chương bên cạnh — tấu chương bị đẩy lệch, bìa sổ hơi rách.
Nàng nhìn vết rách, ngẩn người vài giây rồi bật cười:
"Chậc... Đúng là gần đây mình bị ảnh hưởng rồi."
Ảnh hưởng bởi một người, thật kỳ quái.
Thúc Tư Kỳ chống tay lên bàn, im lặng một lát rồi lắc đầu, nhỏ giọng như đang tự dặn dò:
"Không thể có chuyện đó. Mình... vốn dĩ là nữ."
Nói đến đây, giọng nàng ngừng lại.
Một khoảng im lặng lạ thường.
Mãi đến khi tiếng chuông báo giờ canh năm vang lên xa xa ngoài điện, nàng mới thở ra một hơi, kéo lại áo choàng, khẽ nhíu mày:
"...Tỉnh táo lại đi, Thúc Tư Kỳ. Đầu mùa đông rồi, không phải đầu xuân."
Một câu tự nói, vừa có vẻ lý trí, vừa như đang tự mỉa mình.
Nàng bước ra khỏi phòng, gió đầu đông lạnh buốt ùa vào cổ áo khiến nàng hơi rùng mình.
Phía xa, Tưởng Bình đang từ hành lang bên kia đi tới. Nhìn thấy nàng, hắn vội cúi đầu hành lễ:
"Vương gia sắp ra ngoài ạ?"
"Ừ."
"Có cần chuẩn bị xe ngựa?"
"Không. Đi bộ."
Nàng đáp gọn, sải bước ra sân.
Hôm nay là một ngày đẹp trời để... giả vờ như bản thân chẳng có gì thay đổi.
Hoặc giả, để trấn áp thứ cảm giác mơ hồ đang ngóc đầu dậy trong lòng — thứ cảm giác mà nàng không gọi tên được, cũng không muốn gọi tên.
Chưa cần.
Chưa đến lúc.
____
Thượng Uyển sang đầu đông, trời xanh đến kỳ lạ.
Tuyết chưa rơi, nhưng gió đã lạnh, hanh khô đến mức mỗi nhánh cây đều như giòn tan dưới ánh nắng. Tán lá cuối mùa còn sót lại trên những mái cung đình khẽ rung trong gió, tiếng xào xạc như lời thì thầm chậm rãi của mùa cũ.
Thúc Tư Kỳ ngồi nơi thư án, vừa hạ bút phê tấu vừa nghe tiếng quạ kêu ngoài sân, chẳng hiểu sao lại thấy... khó chịu.
Tấu chương hôm nay không ít, lại đều là việc vụn vặt: quan phủ Thượng Châu tranh quyền bổ nhiệm huyện lệnh; kho phủ Tuyên Châu báo mất năm trăm thạch lương; nhóm học sĩ trẻ đệ đơn xin khai giảng kỳ khảo nghị mùa đông...
Tất cả đều là chuyện cần định đoạt, nhưng nàng đọc xong ba phần, trong lòng vẫn như có gì không ổn.
Thư đồng thấy nàng cứ ngừng bút giữa chừng, tưởng nàng mệt, vội dâng trà. Thúc Tư Kỳ nhấp một ngụm, nheo mắt nhìn cửa sổ mở hé, thấy mây trắng lững lờ, mới chậm rãi nói:
"Trẫm..."
Nàng khựng lại. Mình đâu phải hoàng đế thật.
Lại hắng giọng: "Sao dạo này chẳng nghe tin gì của ấu đế?"
Thư đồng sửng sốt, vội cúi đầu:
"Khởi bẩm Vương gia, mấy hôm nay tiểu bệ hạ không đến Tư Văn điện học như thường lệ. Nô tài tưởng là có chỉ tạm nghỉ, nhưng đến hôm qua vẫn chưa thấy hồi cung, hỏi thì mới biết... hình như từ hôm trước đã chuyển đến Khánh Ninh cung, ở bên Thái hoàng thái hậu."
Thúc Tư Kỳ khựng lại giây lát.
Từ sau hôm đến Tư Văn điện xem tiểu hoàng đế học hành, quả thực nàng đã bận túi bụi với việc điều quân, xử lý tấu chương, tiếp sứ thần và cả chuyện mật báo từ Tây Di. Đến mức... không nhớ nổi đã bao lâu chưa nhìn thấy đứa trẻ này.
Nàng buông bút, đứng dậy phủ áo choàng. Một tay kéo cổ áo lên che kín cổ, tay kia chắp sau lưng, giọng nhàn nhạt:
"Chuẩn bị kiệu. Bản vương đến Khánh Ninh cung một chuyến."
Thư đồng hoảng hốt: "Vương gia, không bằng để nô tài đi thỉnh ấu đế—"
"Không cần."
Giọng nàng không cao, nhưng âm điệu chấm dứt mọi phản đối.
**
Khánh Ninh Cung
Điện cung Thái Hoàng Thái Hậu vẫn vắng lặng như chốn tịnh cư. Không trang trí nhiều hoa lệ, không rộn tiếng tỳ bà, chỉ có tiếng gió lùa qua trụ hành lang, và mùi gỗ đàn hương cháy nhẹ suốt bốn mùa.
Thúc Tư Kỳ bước qua cửa cung, mũ trùm nhẹ kéo xuống. Tuy gió lạnh luồn qua vạt áo, nhưng nàng vẫn bước khoan thai như thường. Bóng áo xanh lặng lẽ giữa sân gạch xám, khiến cung nhân hai bên hành lang đều khom người hành lễ, không dám thở mạnh.
"Tham kiến Vương gia."
Nàng không đáp, chỉ gật đầu nhè nhẹ.
Đến tận cửa đại điện, tiếng hài tử trong vắt vọng ra:
"Không phải! Phải viết thế này cơ!"
"Thái hoàng tổ mẫu nói 'thiên hạ đại trị' không thể dựa vào may rủi, không được dùng chữ 'nếu'!"
Lão Phật gia bật cười khẽ, giọng hiền từ: "Rồi rồi, tiểu bệ hạ nói đúng."
Một giọng khác chen vào, mềm mại như sợi chỉ thêu: "Hoàng nhi ngoan, cẩn thận quá sẽ khiến văn thiếu cảm tình."
Giọng đó... là Cố hoàng hậu.
Thúc Tư Kỳ dừng chân trước cửa điện.
Một tiểu thái giám nhận ra nàng, run rẩy vén rèm, vội cúi mình:
"Khởi bẩm... Vương gia đến."
Bên trong im bặt một nhịp. Rồi giọng trầm thấp ấm áp cất lên:
"Kỳ Nhi? Vào đi."
Chỉ hai chữ "Kỳ Nhi" đơn giản, lại khiến khóe mắt Thúc Tư Kỳ khẽ động.
Kỳ Nhi — là tên chỉ có Thái Hoàng thái hậu gọi nàng. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng thay đổi. Mọi người ngoài kia đều gọi Cảnh Giai Kỳ vì "Vương gia", nhưng mỗi lần nghe hai chữ đó từ miệng bà, trong lòng nàng lại sinh ra cảm giác rất khó nói thành lời, rồi tự nhủ thầm rằng đây là cảm xúc của 'nàng' để lại.
Kính trọng có. Kính sợ cũng có. Nhưng trên hết, là cảm giác... yên ổn kỳ lạ, tựa như từ sâu thẳm lòng, vẫn luôn tin tưởng người kia là nhà.
Thúc Tư Kỳ bước vào.
Trong điện không ấm áp như tưởng tượng. Than hồng đặt giữa phòng chỉ tỏa ra chút hơi ấm, xua không hết gió lạnh đầu đông.
Lão Phật gia ngồi trên tháp nhỏ gần án thư. Mái tóc trắng búi cao, dung nhan dù đã có tuổi vẫn giữ nét quý phái, ánh mắt sáng ngời. Trên đùi bà là một xấp giấy chi chít chữ — là bài luận tiểu hoàng đế mới viết.
Bên tay trái là Cố hoàng hậu — mẫu thân của hoàng đế. Nàng ta mặc cung phục nhạt màu, tóc búi đơn giản, dung nhan dịu dàng mà nhẫn nhịn. Nhìn thấy Thúc Tư Kỳ, nàng mỉm cười đứng dậy hành lễ:
"Thần thiếp tham kiến Vương gia."
Thúc Tư Kỳ hơi cúi đầu, lễ đáp nhàn nhạt: "Thái hậu miễn lễ."
Cố hoàng hậu thoáng siết chặt tay áo, rồi lại thả lỏng.
Bên tháp gỗ tử đàn, Cảnh Quân đang ngồi xổm bỗng nhảy dựng lên: "Hoàng bá!"
Y chạy đến như một cơn gió, hai tay níu tay áo nàng, ánh mắt sáng rỡ như vừa được gặp người thân lâu năm: "hoàng bá đến tìm trẫm sao?"
Thúc Tư Kỳ cúi xuống, khẽ xoa đầu y.
Lâu rồi mới chạm vào mái tóc mềm ấy, nàng chợt phát hiện... y đã cao thêm một chút.
"Là ta sơ suất." – nàng nói, nhẹ hơn thường ngày – "Không hỏi đến chuyện học hành của bệ hạ đã mấy hôm rồi."
Lão Phật gia nghe vậy chỉ mỉm cười, ánh mắt như nhìn thấu ba phần tâm tư trong lòng nàng.
Cố hoàng hậu cũng cười, nhưng không thật lòng: "Thần thiếp thường bảo bệ hạ rằng, Vương gia bận quốc sự, không phải lúc nào cũng để tâm đến chuyện nhỏ trong hậu cung..."
"Chuyện của bệ hạ," Thúc Tư Kỳ ngắt lời, ánh mắt vẫn dịu nhưng giọng đã rõ ràng, "Chưa bao giờ là chuyện nhỏ."
Không khí trong điện khẽ trầm xuống.
Cố hoàng hậu vẫn mỉm cười, nhưng đầu ngón tay đã lặng lẽ siết chặt gấu váy.
Lão Phật gia đỡ lời đúng lúc: "Được rồi, được rồi. Mẫu tử các ngươi đều vì đứa nhỏ cả, chẳng qua mỗi người một cách. Kỳ Nhi hôm nay đến, là do nhớ tiểu bệ hạ thật lòng."
Thúc Tư Kỳ nhìn sang bà, ánh mắt mềm lại: "mẫu hậu gần đây có khỏe?"
Lão Phật gia khẽ ho một tiếng, cười nói: "Già rồi, thời tiết vừa trở lạnh đã đau đầu, nhưng vẫn sống được. Chỉ không biết đến bao giờ còn nhìn thấy các ngươi bình yên thế này."
Thúc Tư Kỳ khom người thấp hơn chút nữa, giọng trầm hẳn xuống: "Chỉ cần ta còn, thiên hạ không loạn, bệ hạ không tổn thương."
Lão Phật gia nhìn nàng thật lâu, rồi gật đầu: "Vậy ta yên tâm."
Bên cạnh, Cố hoàng hậu nhìn cảnh ấy mà môi mím lại. Cái danh "Nhiếp chính vương" của Thúc Tư Kỳ, nàng nghe một lần là thắt tim một lần. Không phải vì quyền thế của đối phương, mà vì... sự tồn tại ấy đã cướp đi mọi cơ hội để nàng ở gần hài tử như một người mẫu thân thực sự.
Thúc Tư Kỳ chăm chú lắng nghe lời dặn dò của Lão Phật gia, đôi khi cúi đầu, đôi khi đáp ngắn. Còn tiểu hoàng đế thì quanh quẩn bên nàng, tay không ngừng kéo vạt áo, ánh mắt dính chặt không rời.
Đến khi mặt trời chếch về tây, nàng mới đứng dậy cáo từ.
Lão Phật gia tiễn đến tận cửa điện, khẽ dặn: "Kỳ Nhi, trời vào đông rồi, nhớ mặc ấm."
Nàng khẽ khựng. Đó là câu nói mà nàng từng nghe khi còn bé, từ trong những mảnh kí ức mơ hồ còn sót lại trong tâm trí Cảnh Giai Kỳ.
Gió đầu đông lùa qua tà áo. Thúc Tư Kỳ xoay người hành lễ thật sâu:
"Nhi thần ghi nhớ."
Cố hoàng hậu vẫn ngồi yên trong điện, tay đặt lên tách trà lạnh ngắt, mắt nhìn xa xăm.
**
Ra khỏi Khánh Ninh cung, nắng chiều trải dài trên bậc đá xám. Thúc Tư Kỳ không vội lên kiệu, chỉ chắp tay sau lưng đi dạo một đoạn ngắn.
Chỉ khi bước ra khỏi tầm mắt mọi người, nàng mới khẽ thở dài.
Dù ai có gọi nàng là gì, dù quyền lực có chất cao như núi, thì cuối cùng, nàng vẫn không phải là người nhà của đứa trẻ ấy.
Chưa từng là.
Và có lẽ... sẽ chẳng bao giờ là.
...
Tiếng xoong nồi va nhau lách cách vang lên. Mùi cá kho tiêu nức mũi lan khắp gian bếp.
"Ai còn chưa rửa tay thì đừng có động đũa đấy nhé!" – giọng mẹ nàng vang lên như chuông đánh thức cả nhà.
Thúc Tư Kỳ giật mình ngẩng đầu.
Trước mặt là chiếc bàn tròn quen thuộc, mặt bàn còn bị hư một góc vì lần đệ đệ nàng lỡ dùng làm... sân bay cho máy bay mô hình. Trên bàn đã dọn sẵn chén, canh rau cải nóng hổi, đĩa trứng chiên hành vàng ruộm, bên cạnh là con cá lóc đang bốc khói — món tủ của lão ba.
Gian nhà bếp không đổi: tường xanh ngả ngả, quạt trần chạy kẽo kẹt, đèn huỳnh quang vẫn chập chờn như ngày nào.
Còn mẹ nàng — vẫn là cái tạp dề sọc caro, vẫn hay nói "ăn cho cố vào rồi ngủ quên bài vở", và vẫn nấu cơm như sợ các nàng đói ba ngày.
Lão ba thì đang bật TV, xem bản tin thời sự, miệng cằn nhằn mấy vụ đấu thầu đất đai với vẻ mặt vô cùng nhập tâm. Đệ đệ thì ngồi đối diện, vừa gắp thịt vừa cắm mặt vào điện thoại, không quên đẩy đĩa trứng lại gần nàng — hiếm khi hào phóng.
Thúc Tư Kỳ nhìn chằm chằm cảnh tượng ấy.
...Khoan đã.
Khoan đã.
Nàng cúi xuống nhìn áo mình: sơ mi trắng, quần jean. Rồi quay đầu lại ngó tường: trên lịch treo là ngày hôm nay, đúng thật. Mắt chớp mấy cái. Tay nhéo thử... đau.
Không phải mơ à?
Nàng mấp máy môi, một câu bật ra theo phản xạ:
"Ta... ta về rồi sao?"
Mẹ nàng đang bận tay, không ngẩng đầu:
"Gì mà 'ta về rồi', bớt đọc mấy cái truyện xuyên xuyên lại đi Tiểu Kỳ. Hôm nay còn không rửa chén là ta trừ điểm công dân tử tế đấy nhá."
Thúc Tư Kỳ ngơ ngác, ngó quanh lần nữa. Đầu nàng nhảy số như tính kế sách triều chính:
Không phải mơ. Không phải ảo giác. Vậy thì... xuyên ngược trở về thật rồi?
Mắt nàng sáng rỡ, sống mũi bỗng cay, không phải vì xúc động mà là vì... mùi tiêu trong cá kho nhiều quá. Nàng gắp một miếng trứng, ăn vào thấy nóng — nóng thật! Làm nàng suýt khóc vì ngon. Không phải cháo trắng cầm hơi, không phải lương khô quân đội, càng không phải món tráng miệng quý tộc mà lạnh đến tận lòng.
Đệ đệ bất ngờ lên tiếng:
"Ơ mà tỷ, ngươi không đi học à? Vương gia như ngươi mà trốn học vậy ổn không?"
Thúc Tư Kỳ đang gắp rau thì khựng lại.
...Cái gì?
Nàng quay sang.
Chỉ thấy đệ đệ ngước lên, gương mặt bỗng chốc... hóa thành Tưởng Bình, thần sắc nghiêm trọng:
"Vương gia, không xong rồi! Đại Lý Tự có biến, nội giám tới mời người vào điện Tĩnh Minh!"
...
Ầm!
Chén cơm rơi xuống đất. Thúc Tư Kỳ bật dậy.
⸻
Trời đã trưa. Trong phòng chỉ còn tiếng gió nhè nhẹ quét qua cửa sổ mở hé. Tấm rèm màu lam nhạt khẽ lay động như tay ai đó vừa rút đi.
Thúc Tư Kỳ vẫn ngồi bất động trước bàn thư án, trán còn dính vết in từ cánh tay. Bên cạnh là quyển sách bị đè gập, một nửa còn dang dở viết dở ghi chép.
Nàng dụi mắt.
...Hóa ra là nằm mơ?
Tay nàng đưa lên chạm vào trán — lạnh. Cả người cũng lạnh. Không biết do tiết trời đầu đông hay do dư âm của cơn mộng khiến sống lưng còn rịn mồ hôi.
Một giấc mộng giữa ban ngày, vậy mà chân thực hơn cả những đêm trường mệt mỏi.
Nàng cúi người nhặt lại quyển sổ rơi trên đất, tiện tay lật ra, nhìn thấy dòng chữ nắn nót viết bằng bút son đỏ:
"Ngày mai, họp nghị sự về vụ rối loạn ở Tân Châu."
Thúc Tư Kỳ cười khẽ.
Vẫn là triều chính. Vẫn là Nam Uyên. Không ai cho nàng thời gian để yếu lòng.
Cũng không ai để nàng chỉ làm một người bình thường nữa.
Nàng đứng dậy, khoác áo, vuốt lại tay áo chỉnh tề. Mọi thứ đều phải quay lại đúng vị trí của nó.
Chỉ là, trước khi bước ra ngoài, nàng dừng lại ở ngưỡng cửa, khẽ nhíu mày.
"Cũng lạ... Tưởng Bình mà biết trong mộng mình gọi hắn là 'đệ đệ', không biết sẽ phản ứng thế nào?"
Nghĩ đến đây, nàng bật cười thành tiếng, đoạn xoay người bước ra nắng.
Một ngày mới lại bắt đầu, còn người trong mộng...
Có lẽ, chỉ nên tồn tại ở đó.
Không có bữa cơm gia đình, không có dáng mẹ lom khom trong bếp, không có tiếng lão ba càm ràm "ăn cơm đừng cầm điện thoại", càng không có đệ đệ nheo mắt chê bai đầu tóc nàng rối.
Chỉ có gió đông thổi ào qua từng mái ngói, và một thân ảnh mặc triều phục đang soi bóng mình trong lớp sương sớm.
Nàng khẽ cười, lần này là cười thật.
Không quá chua chát, cũng chẳng bi lụy — giống như thể cuối cùng cũng chấp nhận được chuyện có những điều, dẫu đẹp đến đâu... cũng chỉ có thể giữ trong tim.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân quen thuộc, Tưởng Bình vừa vào cửa đã chau mày:
"Vương gia, sắc mặt người không tốt, đêm qua lại mơ thấy... chuyện cũ sao?"
Thúc Tư Kỳ chỉnh lại cổ áo, lười biếng đáp:
"Không hẳn là chuyện cũ... là chuyện chưa từng xảy ra."
Nàng quay người, bóng áo choàng nhẹ phất qua nền đất.
Không chờ Tưởng Bình hỏi thêm, nàng đã bước qua hắn, để lại một câu:
"Dặn nhà bếp hâm trà gừng. Hôm nay trời lạnh hơn thường lệ."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co