Chương 16
Ký hiệu trong bóng tối
Sau bụi rậm là một nam nhân trung niên nằm bất động, thân mặc áo y sĩ cũ, cổ tay bị cứa sâu. Hắn thoi thóp, miệng khẽ run: "Tô... Lam... chưa... chết... nàng..."
Hắn chưa kịp nói hết, mắt đã trợn lên.
Một mũi kim bạc nhỏ găm sâu vào huyệt vai hắn — kẻ ra tay đã tẩu thoát trong bóng tối, không để lại dấu vết.
Thúc Tư Kỳ siết chặt thanh đoản kiếm. Kinh Lạc Y cúi người kiểm tra. Mũi kim bạc cắm sâu, không mang độc, nhưng rõ ràng là để phong bế huyệt đạo — không cho hắn nói nốt câu cuối.
"Thủ pháp này..." nàng chậm rãi, "...giống sát thủ bên Cửu Trùng Sơn, nhưng gọn và tuyệt quyết hơn."
Thúc Tư Kỳ thu lại thanh đoản kiếm, ánh mắt tối lại. "Không phải người giang hồ thường."
"Vậy là ai?" Kinh Lạc Y hỏi. "Không lẽ có cả tổ chức ẩn mình trong y quan?"
"Không chắc là quan..." Thúc Tư Kỳ đáp khẽ, "...nhưng chắc chắn có người không muốn ta biết Tô Lam còn sống."
Nàng cúi xuống, rút mảnh vải từ tay áo kẻ kia. Lót trong vạt áo có một mẩu giấy da mỏng, chỉ có bốn chữ viết bằng than đen:
"Vĩnh dật – trạm 3."
Một dòng duy nhất, không tên, không dấu hiệu, không chữ ký.
Kinh Lạc Y nhìn. "Vĩnh Dật là tên vùng đất phía Tây trấn Giác Lộ. Cách đây ba trạm kiểm dịch cũ."
Thúc Tư Kỳ gấp mảnh giấy lại, bỏ vào tay áo.
"Ta từng nghe về nơi đó," nàng chậm rãi, "nơi từng được dùng để chuyển người nhiễm bệnh — nhưng sau dịch thì bị bỏ hoang. Không ai vào, không ai canh."
Kinh Lạc Y cười nhạt: "Nơi tốt nhất để giấu người."
**
Trời hoàn toàn sụp tối.
Hai người không quay lại y viện như dự tính, mà rẽ sang hướng Tây, lần theo lối mòn dẫn ra khỏi núi.
Trạm kiểm dịch số ba giờ là một vùng lau lách hoang vắng, chỉ còn những khung gỗ trơ trọi, cột tre già khô cong, bảng ghi cấm vào đã phai chữ.
Thúc Tư Kỳ dừng lại ở đoạn đường có đá xếp bất thường.
Kinh Lạc Y đưa mắt nhìn quanh: "Bị xếp để che cửa hầm?"
"Không." Thúc Tư Kỳ đáp, tay lướt trên mặt đá. "Là đánh dấu lối rẽ."
Nàng đột ngột đổi hướng, bước sang bên triền đồi. Không xa lắm, có một căn nhà nhỏ gạch thô, mái ngói vỡ — đúng là căn được khoanh đỏ trong bản đồ.
Không có đèn. Nhưng dưới cửa có vết bùn ẩm mới khô. Có người đã vào — hoặc chưa rời đi.
Cả hai cùng rút vũ khí.
Cánh cửa gỗ mở ra, phát ra tiếng kẽo kẹt chậm rãi.
Bên trong là căn phòng nhỏ, vách tường treo dăm ba bản ghi cũ, trên bàn là một chồng sách y và bút lông còn vương mực.
Không một ai.
Nhưng ở giữa phòng, là chiếc hộp gỗ sơn đỏ có ổ khóa kiểu Nhật.
Kinh Lạc Y thầm rít: "Lại là kiểu khóa ba chốt."
Thúc Tư Kỳ lần này không mở vội, mà dùng lưỡi dao khều nhẹ dưới đáy hộp. Một tiếng "tách" nhỏ vang lên — trong đáy có lót bẫy kim độc, chốt đã được kích.
"Có người muốn kẻ mở nó... chết." nàng nói.
Kinh Lạc Y nhìn nàng, ánh mắt giờ không còn hờ hững nữa.
"Ngươi rốt cuộc là ai, Thúc Tư Kỳ?"
Thúc Tư Kỳ không đáp. Nhưng ánh mắt nàng giờ lạnh và sáng như lưỡi thép.
Dưới đáy hộp, là một bản báo cáo viết tay, bên trên đóng dấu triện mờ của phủ Nội Sử, góc có chữ:
"Lưu trữ – tuyệt mật. Không được sao chép."
Nội dung ghi lại lời khai của một người: "người y viện từng trực tiếp chứng kiến lệnh di chuyển một tiểu cô nương khoảng ba, bốn tuổi, không hồ sơ, không bệnh chứng nặng, nhưng được liệt vào dạng 'không thể ở lại'. Người đó từng phản đối, nhưng sau một đêm... biến mất khỏi phủ."
Tên người khai: bị gạch nhoè.
Góc cuối có một câu viết tay thêm:
"Nếu nàng còn sống, chỉ có thể ở Vĩnh Dật – hoặc đã rơi vào tay bọn họ."
Không có tên "bọn họ". Nhưng ở mép giấy, lại có một ký hiệu nhỏ như vết mực nhòe — tam giác lồng tròn.
Căn phòng bỗng dưng lạnh hơn. Gió thổi qua khe ngói vỡ, cuốn theo hơi lạnh đến lạ.
Kinh Lạc Y siết chặt trâm bạc, nhìn nàng: "Người sống sót trong vụ dịch là nữ, không bệnh, bị đưa đi... ký hiệu trùng khớp... Tô Lam."
Thúc Tư Kỳ gật nhẹ, nhưng ánh mắt trầm xuống: "Chỉ còn một câu hỏi... vì sao nàng không chết? Và vì sao... bọn họ vẫn chưa giết?"
Gió rít mạnh hơn, thổi tắt ngọn đèn mờ trong phòng.
Cả hai quay đầu cùng lúc. Phía sau — có tiếng bước chân đang dừng lại ngoài cửa.
Thúc Tư Kỳ đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng, đồng thời xoay người sang bên, lưng áp tường, tay nắm chặt chuôi đoản kiếm.
Kinh Lạc Y hiểu ý, hạ thấp người, rút chiếc trâm bạc ra khỏi vạt áo, động tác nhẹ như mèo. Ánh mắt nàng lúc này đã không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà sâu thẳm, lạnh như nước hồ đóng băng giữa trời đêm Mạc Bắc.
Tiếng bước chân ngừng lại.
Một nhịp tim lặng thinh.
Rồi — cánh cửa gỗ bị đẩy nhẹ, kêu lên tiếng "cót két" rợn người.
Không ai xuất hiện.
Chỉ có bóng tối, và một vệt khói hương mờ mờ theo gió lách qua khe cửa.
Khói?
Thúc Tư Kỳ lướt ánh mắt nhìn lên trần — khói mỏng, mang mùi nhè nhẹ, không rõ là trầm hay độc dược. Một loại mùi nàng chưa từng ngửi, nhưng bản năng lập tức căng lên như dây đàn.
"Ngươi cảm thấy gì không?" nàng nghiêng đầu hỏi khẽ.
"Đầu hơi choáng," Kinh Lạc Y đáp, giọng vẫn vững vàng nhưng sắc mặt đã biến đổi đôi chút. "Không giống mê hương, mà là thứ gây mỏi cơ bắp..."
"Rút lui." Thúc Tư Kỳ không do dự.
Nàng kéo Kinh Lạc Y, tránh ra cửa chính, vòng vào một lối nhỏ sau giá sách gãy. Cửa hậu bị khoá nhưng chốt gỗ đã mục, chỉ một cú đạp là bung ra.
Hai người lao ra hành lang hẹp, men theo vách tường đá rêu ẩm trơn trượt. Bóng người phía sau không đuổi theo, nhưng hơi lạnh vẫn phả sau gáy. Như thể có thứ gì đó đang lặng lẽ quan sát.
Ra tới giếng trời bên ngoài miếu đổ, ánh trăng rọi xuống mặt đất loang lổ. Cả hai mới dừng lại thở gấp.
Kinh Lạc Y ngồi phịch xuống bậc đá, quệt mồ hôi trán. "Thứ đó không đơn giản là mê hương... mà có thể có chất độc tinh vi. Cũng có thể... là để thử phản ứng."
"Thử?" Thúc Tư Kỳ nhìn nàng.
"Có người đang theo dõi. Nhưng không giết, không bắt, chỉ thả một ít khói... là đang dò xét."
Thúc Tư Kỳ im lặng.
Trong đầu nàng, câu chữ trong bản báo cáo vừa đọc lại vang lên như tiếng kim loại gõ vào thành chum rỗng: Nếu nàng còn sống, chỉ có thể ở Vĩnh Dật – hoặc đã rơi vào tay bọn họ.
Vĩnh Dật. Đó là trấn nhỏ nơi đặt một phần trạm y viện trung ương năm xưa. Cũng là nơi cách biên giới không xa.
"Tam giác lồng tròn," nàng lặp lại, mắt nhìn xa xăm. "Ngươi từng thấy ký hiệu đó chưa?"
Kinh Lạc Y lắc đầu. "Không. Nhưng... cách họ gài bẫy, giấu tài liệu, dùng khói thử phản ứng — không giống triều đình."
"Cũng không giống đám tặc thường."
"Vậy chỉ có thể là..." Kinh Lạc Y nhìn sang. "Một tổ chức."
Thúc Tư Kỳ không đáp. Nhưng lòng đã lặng lẽ chốt lại hai chữ đó.
Tổ chức.
Không phải người. Không phải một cá nhân có thù oán. Mà là một thế lực. Một thế lực từng chạm vào y viện, từng nhúng tay vào vụ dịch, từng đưa một đứa trẻ "không bệnh, không hồ sơ" rời đi... rồi biến mất.
Mà đứa trẻ đó, giờ đang ở cạnh nàng. Không biết gì, không nhớ gì.
Tô Tĩnh Lam.
Một tiếng cú kêu xa xa vọng lại từ rừng cây bên ngoài. Gió đêm thổi qua giếng trời, phả lên mặt Thúc Tư Kỳ hơi lạnh lạ thường.
Nàng quay sang nhìn Kinh Lạc Y đang lau trâm bạc bằng mảnh vải sạch, lại bất giác nhớ tới vạt áo nữ nhi lộ ra trong khoảnh khắc trước đó. Một lớp lớp bí mật đang bủa quanh, không biết ai là con cờ, ai là tay chơi.
Nhưng nàng biết một điều: Trò chơi này... đã bắt đầu rồi.
"Chúng ta quay về thôi," Thúc Tư Kỳ nói khẽ. "Đêm nay đủ nhiều manh mối."
"Và đủ nhiều nguy hiểm." Kinh Lạc Y gật đầu, đứng dậy. "Lần sau đi tìm bí mật, ta sẽ đi giày mềm hơn."
"Lần sau... nếu còn có lần sau."
Cả hai bước ra khỏi bóng tối, rời khỏi miếu cũ, hòa vào làn sương mờ đêm hạ.
Một bản báo cáo giấu dưới đáy hộp.
Một ký hiệu không tên.
Một đứa trẻ từng bị đem đi vì lý do "không thể ở lại".
Gió lại rít qua mái miếu nứt, mang theo mùi khói hương chưa tan hết. Trong gian phòng trống, bóng đêm lại kéo về — nặng nề và câm lặng như một miệng giếng không đáy.
**
Ánh trăng đã lên cao khi Kinh Lạc Y trở lại quán trọ. Trong sân chỉ còn ánh đèn dầu yếu ớt từ lầu trên hắt xuống, gió khuya thổi qua lữ điếm cũ kỹ khiến song cửa phát ra những tiếng "kẽo kẹt" đều đều.
A Khương đã chờ sẵn trên bậc thềm, vừa thấy nàng liền đứng bật dậy:
"Đại nhân! Ngài đi đâu mãi không về, khiến nô tỳ lo lắng suýt đi tìm!"
"Gặp vài việc," Kinh Lạc Y xua tay, giọng lười biếng. "Không chết được."
Phía sau A Khương, Diêu Quảng đứng khoanh tay, đôi mày nhíu lại:
"Đại nhân, thứ cho ta nói thẳng. Việc người cứ dây dưa ở Duyên Phong thế này... không hợp lý. Lẽ ra ta nên báo cáo cho bệ hạ từ sớm."
"Vậy ngươi định viết gì trong tấu?" – nàng cười khẽ – "Rằng ta vừa dọa lật tung phủ hộ bộ, vừa truy tra án ba mươi năm, lại còn đột nhập miếu hoang giữa đêm chỉ để tìm... vài tờ giấy mục?"
Diêu Quảng không nói. Mắt hắn sắc như dao, nhưng vẫn cúi đầu.
Kinh Lạc Y chống một tay vào cột gỗ bên hiên, ngẩng đầu nhìn mảnh trời sao xa xăm:
"Ngươi biết không, Diêu Quảng... Trên chiến trường, vạn người tranh một thắng bại, máu nhuộm đỏ áo, ấy là dũng. Nhưng biết người biết ta, trăm trận trăm thắng — mới là trí."
Nàng quay sang, ánh mắt như vô tình nhưng lại sắc lạnh:
"Triều đình Nam Uyên nhìn ngoài có vẻ vững vàng, kỳ thực chằng chịt rối ren như ổ rắn. Càng hỗn loạn, ta càng thấy thú vị. Ta cần hiểu rõ bọn họ đang giấu gì, che gì, và nếu may mắn... cầm được một nhược điểm chí mạng."
A Khương khẽ liếc nàng, hạ giọng: "Người thật sự muốn lật cả triều đình Nam Uyên?"
Kinh Lạc Y không đáp. Nàng khẽ đặt cây trâm bạc lên bàn, chậm rãi nói:
"Nếu có thể, ta muốn biết... máu trong vết chém này — có bao nhiêu phần là của ta, và bao nhiêu là của bọn họ."
____
Bên kia, tại một lữ điếm khác trong thành.
Thúc Tư Kỳ ngồi dựa vào ghế trúc, áo ngoài đã cởi, chỉ còn áo mỏng bên trong phủ lưng, trông không khác gì một vị thư sinh công tử nhàn tản. Trịnh Hạo Dương bưng một thau nước vào, vẫn thở hổn hển:
"Trời ạ... đừng nói là ngài thật sự muốn ở lại miếu hoang đó qua đêm?"
"Ta đã ở lại thật đấy thôi." – Thúc Tư Kỳ đáp thản nhiên. "Còn tìm được vài thứ thú vị."
Nàng không nói chi tiết, chỉ nhắc đến những hộp gỗ và dấu niêm tuyệt mật. Tô Tĩnh Lam ngồi đối diện, vẫn trầm mặc, chỉ lặng lẽ rót trà. Ánh nến soi lên gương mặt nàng, khiến nét lạnh lùng càng rõ.
Trịnh Hạo Dương ngáp một cái dài, khoát tay:
"Ngài cứ tiếp tục trò mạo hiểm đi, thần chỉ cần không bị lôi ra làm mồi nhử là tốt lắm rồi. Thôi, thần xin đi nghỉ trước."
Khi bóng Hạo Dương khuất sau rèm, Thúc Tư Kỳ mới xoay người, chống cằm, giọng nhẹ nhàng nhưng lười nhác như đang buông một câu bâng quơ:
"Ngươi có từng... bị lạc chưa?"
Tô Tĩnh Lam liếc sang, không hiểu: "Sao tự nhiên lại hỏi vậy?"
"Thì... ví như khi còn nhỏ, lạc giữa chợ xuân, hay lạc trong rừng núi, hoặc..." – nàng khẽ nheo mắt – "Lạc khỏi nhà?"
Tô Tĩnh Lam im lặng một nhịp, rồi lắc đầu:
"Không nhớ."
"Không nhớ? Hay không muốn nhớ?" – Thúc Tư Kỳ ngả người ra sau, ánh mắt nửa đùa nửa thật. "Ngươi nhỏ xíu khi ta mười tuổi còn đang lôi kéo áo nương nương đòi bánh ngọt, chẳng lẽ chẳng có ký ức nào sao?"
Tô Tĩnh Lam vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt khẽ dao động. Một nhịp thở rất khẽ, nàng cúi đầu uống trà, tay cầm chén rất chắc:
"Ta chỉ nhớ từ lúc ở học đường nữ quan, ngoài ra... đều mơ hồ."
Thúc Tư Kỳ khẽ "ừm", ánh mắt không còn trêu ghẹo. Trong lòng nàng, từng chữ "mơ hồ" như khớp vào từng ô trống.
Nàng thản nhiên chống cằm:
"Thế thì... để ta kể ngươi nghe chuyện về một tiểu cô nương bị đưa ra khỏi y viện năm xưa, không hồ sơ, không bệnh tật. Kỳ lạ, đúng không?"
Tô Tĩnh Lam không đáp. Trong mắt nàng, sóng nước lặng như gương, nhưng tay dưới bàn lại khẽ siết.
Bên ngoài, gió đêm lại nổi. Những lá cây khô bị cuốn lăn thành vòng dưới mái hiên. Trong một căn phòng, hai người đối mặt nhau, không ai lên tiếng, không ai chạm vào sự thật đang gõ cửa.
Thúc Tư Kỳ chờ một hồi lâu vẫn không thấy Tô Tĩnh Lam đáp, liền khẽ khụ một tiếng, nhấc chén trà rỗng lên nhìn rồi thở dài như ai oán:
"Trà nguội rồi... Người cũng nguội. Tô nữ quan, ta thấy hôm nay ngươi thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, cứ lạnh như cái giếng cổ trong miếu."
Tô Tĩnh Lam nghiêng đầu nhìn nàng: "Hoa? Ngọc? Ý ngươi là ai?"
"Còn ai vào đây?" – nàng đưa tay chỉ chính mình, vẻ mặt u sầu làm ra vẻ thành khẩn – "Là ta đó! Một đoá xuân sắc bị lãng quên giữa gió sương, trà nguội người lạnh, ngay cả bánh ngọt cũng không có ăn. Phận nhiếp chính này thật đáng thương làm sao..."
Tô Tĩnh Lam im một lát, cuối cùng không nhịn được khẽ bật cười.
Thúc Tư Kỳ lập tức giơ tay: "Cười rồi nhé? Ta ghi nhận. Vậy mai dẫn ta đi ăn chè hạt sen bọc tuyết đi."
"Ngài có thể tự đi."
"Không được." – nàng bĩu môi, đứng dậy đi về phòng, vừa đi vừa than – "Đi một mình dễ bị lạc. Lỡ ta lại biến mất như tiểu cô nương năm xưa thì sao? Ai sẽ đi tìm ta? Ai sẽ khóc nức nở vì mất đi một nhiếp chính tài hoa tuyệt thế đây?"
Phía sau, Tô Tĩnh Lam cười lắc đầu, ánh mắt như phủ một lớp sóng dịu nhẹ, sâu trong đó là một tia ấm áp rất khẽ... vụt qua rồi biến mất.
Cánh cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, chặn gió đêm ngoài kia, nhưng ai trong hai người đều biết — cuộc lạc đường năm xưa, thật ra... vẫn chưa kết thúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co