Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 17

Anntth



Án cũ nơi trạm y – Quan huyện Lý Trường An

Buổi sáng sớm, mặt trời còn chưa lên khỏi rặng núi, Thúc Tư Kỳ đã cùng Trịnh Hạo Dương rời trọ, ngựa chạy thẳng về nha huyện.

Hôm nay, không có Kinh Lạc Y lẽo đẽo phía sau "ngứa mắt", nhịp điều tra của nàng nhanh đến bất ngờ. Trịnh Hạo Dương đi bên cạnh cũng thấy lạ, lẩm bẩm:

"Đi không gặp phải tảng đá nào, chắc là trời thương."

"Không." Thúc Tư Kỳ nhếch môi, nửa thật nửa đùa. "Là vì cái tảng đá sáng nay không rảnh để chắn đường."

Ngựa dừng trước huyện nha. Lý Trường An đã đứng sẵn, dáng khép nép cúi đầu, áo bào nhàu nhĩ. Vừa thấy Thúc Tư Kỳ, hắn ta liền rối rít nghênh đón, không quên lén nhìn sau lưng nàng, như chờ ai khác bước xuống.

"Ngươi tìm gì?" Thúc Tư Kỳ hỏi.

"Dạ... không có. Không có." Quan huyện vội cười gượng. "Chỉ là... không ngờ Đại nhân đến sớm như vậy."

Nàng không đáp, chỉ đưa tay vén áo, bước thẳng vào chính đường.

"Gọi người trạm y lên. Và đưa bản danh sách bệnh nhân còn sống – càng chi tiết càng tốt."

Lý Trường An toát mồ hôi. "Vâng... Vâng!"

Chưa đầy một canh giờ, nha dịch đã dẫn một y sinh đến: trẻ tuổi, mặt còn non, nhưng mắt mờ quầng thâm vì thiếu ngủ.

"Ngươi là người từng ở trạm y ngay thời điểm dịch phát?" Thúc Tư Kỳ hỏi.

"Vâng... tiểu nhân tên Lưu Bảo, là y sinh học nghề dưới trướng chưởng y Trầm Lâm, người phụ trách điều phối tại trạm phía đông..."

"Trầm Lâm đâu?" Trịnh Hạo Dương xen vào.

Lưu Bảo cứng người. "...Ông ấy... chết rồi. Bị lây bệnh, chưa đầy ba ngày đã không qua khỏi."

"Bệnh tình lạ lắm sao?" Thúc Tư Kỳ ngắt lời. "Đa phần người bệnh đều có triệu chứng giống nhau: sốt cao, nôn, thổ huyết, vài người sau ba ngày thì hôn mê rồi chết. Nhưng trạm phía đông của các ngươi – không hề ghi nhận ca tử vong nào ngoài Trầm Lâm. Vì sao?"

Lưu Bảo run tay. "Tiểu nhân... cũng không rõ. Nhưng... sau khi Trầm chưởng y chết, trạm y bị thu hồi. Tất cả hồ sơ đều bị đốt theo... lệnh trên."

"Lệnh trên?" Ánh mắt Thúc Tư Kỳ sắc như đao. "Trên là ai?"

"Là... huyện quan, Đại nhân Lý..."

Nàng nhìn sang Lý Trường An. Ông ta vội cúi đầu, chắp tay: "Đại nhân... khi ấy tình thế cấp bách, nếu để hồ sơ lan truyền ra ngoài sẽ khiến dân chúng hoảng loạn, nên vi chức mới—"

"Không cần ngụy biện." Giọng Thúc Tư Kỳ lạnh đi một phần. "Bắt đầu từ hôm nay, chia lại toàn bộ khu điều trị. Những người còn sốt, ho, hôn mê — dời hết sang khu phía bắc, dựng rào ngăn cách, đặt hai lớp trạm canh."

"Còn... dân lành và người đã khỏi?" Lý Trường An dè dặt hỏi.

"Dời sang tây trấn, cho thầy thuốc khám từng người một. Ai trái lệnh — bắt tại chỗ."

"Bắt... bắt tại chỗ?" Quan huyện tái mặt.

Thúc Tư Kỳ không nói thêm, quay sang Trịnh Hạo Dương: "Cho người viết công văn niêm yết. Đem ấn ta đóng vào. Không cần đợi ban đêm."

"... Tuân lệnh."

Mệnh lệnh này quá bất ngờ. Trong hơn hai mươi năm làm quan huyện, Lý Trường An chưa từng thấy ai quyết đoán như vậy, lại càng chưa từng gặp ai... hành động kiểu "không cho kịp thở".

Trưa hôm ấy, y sinh được triệu đến thêm hai lượt, bệnh nhân bắt đầu được phân dời. Trong danh sách, có một cái tên làm Thúc Tư Kỳ chú ý — Tô thị, mười tuổi, sống sót sau dịch nhưng không có họ hàng, hiện bị câm, không nhớ rõ thân phận.

"Họ Tô?" Trịnh Hạo Dương cũng chau mày.

Thúc Tư Kỳ chỉ gật đầu. "Đưa tiểu cô nương về phủ tạm. Cho người theo dõi."

**

Chập tối, Lý Trường An bí mật rời nha môn, mang theo hộp hương quý, men theo ngõ nhỏ đến miếu Thổ Địa sau núi. Không lâu sau, một người áo đen trùm kín đầu lặng lẽ bước ra từ rặng cây.

"Quan huyện Lý đến đây... là để xin ý chỉ?"

Lý Trường An quỳ xuống, hai tay dâng hương: "Người kia... quyết liệt quá. Nếu còn kéo dài, chuyện cũ e không giấu được nữa..."

Người áo đen cười lạnh, giọng khàn như than cháy:

"Vậy thì... cho hắn chút quà. Gió Duyên Phong nhiều khi cũng biết cắt họng người rất sạch."

Người áo đen vươn tay nhận lấy hộp hương, khẽ mở nắp.

Một mùi thơm ngọt ngào lan ra, êm dịu nhưng ám muội, như thể che giấu dưới hương sen là một bể máu lạnh băng.

Hắn nhìn chằm chằm vào Lý Trường An, giọng trầm xuống:

"Ngươi chỉ cần lo giữ miệng. Chuyện còn lại... Đông Doanh sẽ thu dọn."

"Thật... không để lại dấu vết?"

"Gió không để dấu chân. Người chết rồi, cũng đâu còn gì để nói."

Một cơn gió bấc bất ngờ nổi lên, cuốn theo sương trắng quẩn quanh miếu nhỏ. Trong nháy mắt, người áo đen biến mất như chưa từng hiện diện.

Lý Trường An đứng dậy, lau mồ hôi lạnh bên trán, nhưng chân vẫn mềm nhũn. Hắn lảo đảo quay lưng rời đi, không biết rằng – sau tấm bia đá rạn nứt bên cạnh miếu – một đôi mắt vẫn dõi theo hắn từ đầu đến cuối.

Đôi mắt ấy... lạnh như sương đêm, sâu như hố đá, không chớp lấy một lần.

____

Trời chập choạng tối, Duyên Phong chìm trong màn sương đặc quánh. Đèn lồng dọc theo con phố chính lập lòe ánh sáng, hắt lên những mái nhà cũ kỹ đã sẫm màu vì thời gian. Không khí phảng phất mùi thảo dược và hương khói, nhưng ẩn sâu trong đó là sự bất an không thể gọi thành tên.

Thúc Tư Kỳ cùng Trịnh Hạo Dương trở về quán trọ sau một ngày dài dò la trong y quán và tửu lâu. Mấy ngày gần đây, số người đổ bệnh ở Duyên Phong đột nhiên giảm hẳn, nhưng tin đồn về những cái chết bất thường lại tăng lên, âm thầm mà chắc chắn. Một số xác chết được phát hiện trong ngõ nhỏ, trên người không còn dấu hiệu bệnh trạng, nhưng mắt mở trừng trừng, tròng đen xám xịt như bị thứ gì rút cạn sinh khí.

Ngồi bên chiếc bàn gỗ thấp, Thúc Tư Kỳ lật giở từng trang hồ sơ cũ mà nàng thu được từ y quán lớn nhất trấn. Những ghi chép rời rạc, thiếu ngày tháng và thông tin về thuốc đã dùng, chẳng khác nào một vũng nước đục.

"Vương gia, người không nghỉ ngơi sao?" – Trịnh Hạo Dương rót một chén trà nóng, đẩy về phía nàng.

"Chưa được. Còn nhiều điều chưa rõ." – Nàng khẽ đáp, ánh mắt không rời trang giấy.

Gió rít lên ngoài cửa sổ, mang theo một luồng khí lạnh buốt như kim châm. Thúc Tư Kỳ nhíu mày. Nàng đứng dậy, cầm kiếm, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sổ ra.

Sương mù dày đặc tràn vào, trắng xoá như sữa loãng. Một bóng đen thoáng lướt qua mái nhà đối diện, nhanh như chớp.

Trong khoảnh khắc, ánh bạc của một lưỡi đao vụt lên trong màn sương. Không do dự, Thúc Tư Kỳ lao ra ngoài cửa sổ, thân hình uyển chuyển như chim yến.

Mái ngói dưới chân phát ra âm thanh lách cách khi nàng đáp xuống. Gió lồng lộng quất vào mặt, nhưng nàng không dừng lại. Kẻ kia thân pháp cực nhanh, không lớn con nhưng linh hoạt dị thường. Thân ảnh như tan vào sương mờ, thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh.

Không giống dân giang hồ. Không phải quan binh. Sát thủ.

Thúc Tư Kỳ biết rõ, kẻ đến đêm nay không phải để dọa dẫm. Là để giết.

Một nắm phi tiêu từ mái hiên bên trái phóng thẳng về phía nàng. Không chút hoảng loạn, Thúc Tư Kỳ nghiêng đầu tránh, kiếm rung lên đánh bật hai mũi, ba mũi còn lại xẹt qua tóc nàng, cắm sâu vào bức tường đá sau lưng.

Một tiếng "phập" trầm đục vang lên.

Bóng đen kia dừng lại giữa hai mái nhà, không chạy nữa.

Khoảng cách giữa hai người chỉ còn hơn trượng. Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Sương mỗi lúc một dày, trắng như tấm màn tử thần. Tiếng tim đập vang rõ trong tai.

Ánh trăng hiếm hoi rọi xuống lưỡi kiếm đối phương: cong như vuốt hổ, ánh kim thẫm màu – có độc. Loại sát khí này, nàng từng thấy... trên chiến trường Mạc Bắc.

Là sát thủ huấn luyện bài bản.

Chỉ có một tổ chức mới nuôi dưỡng được loại người như thế này.

Trong khoảnh khắc, một suy đoán lóe lên trong đầu nàng – Đông Doanh?

Không kịp nghĩ nhiều. Kẻ kia tấn công.

Bóng đen tung người tới, thân pháp như quỷ mị. Thúc Tư Kỳ nâng kiếm đón đỡ, hai thanh kiếm chạm nhau tóe lửa. Mùi thuốc độc tan trong không khí, thấm vào khứu giác.

Chiêu thức của đối phương không hoa mỹ, nhưng chuẩn xác và chí mạng.

Sau hơn mười chiêu, cả hai tách ra, đứng cách nhau hai nóc nhà. Hơi thở mỏng tang, không ai phát ra tiếng.

Bất chợt, từ phía sau, một tiếng rít vang lên. Một mũi tên lao đến.

Thúc Tư Kỳ nghiêng người tránh, nhưng không kịp. Mũi tên thứ hai xuyên qua vai trái, đau rát.

Nàng lùi lại, tay vẫn giữ chặt chuôi kiếm. Máu rỉ xuống tay áo, nhuộm đỏ vạt áo màu nhạt.

Kẻ kia không nhân cơ hội xông lên mà nhanh chóng rút lui về phía bắc, lẫn vào sương mù.

Thúc Tư Kỳ cắn răng đuổi theo một đoạn, nhưng mất dấu ở một ngã rẽ tối tăm.

Phía trước là một căn nhà bỏ hoang, cửa gỗ xộc xệch mở hé.

Nàng bước vào, tay nắm chắc kiếm, ánh mắt quét qua mọi góc tối.

Không khí trong nhà nồng mùi ẩm mốc. Trên sàn rải rác vết chân in bùn chưa khô, cho thấy kẻ kia từng ẩn thân ở đây.

Một tiếng "két" vang lên sau lưng – cánh cửa khép lại.

Thúc Tư Kỳ xoay người, mũi kiếm dựng thẳng.

Không có ai. Chỉ là gió.

Hoặc... không chỉ là gió.

Tiếng bước chân nhỏ vụn vang lên trên mái nhà.

Kẻ kia chưa đi xa. Có thể là đồng bọn.

Máu từ vai nhỏ giọt xuống sàn, đỏ tươi. Thúc Tư Kỳ lấy thuốc cầm máu trong người, tạm băng lại vết thương.

Nàng nhìn lên xà nhà, rồi nhẹ bước lùi vào góc tối.

Mười nhịp thở trôi qua.

Một bóng đen nhảy xuống giữa nhà, lướt qua đúng vị trí nàng từng đứng.

Kiếm lóe lên trong im lặng.

Nhưng lần này, là Thúc Tư Kỳ ra tay trước.

Lưỡi kiếm lạnh ngắt kề sát cổ đối phương, nhưng hắn nghiêng đầu tránh, tung một cước về phía ngực nàng. Thúc Tư Kỳ lùi lại, kiếm và cước đánh nhau, tạo thành tiếng chát chúa.

Giao đấu chỉ kéo dài chưa đầy mười chiêu, bóng đen thấy không chiếm được thượng phong, lập tức lao ra cửa sổ, biến mất trong màn sương.

Thúc Tư Kỳ không đuổi theo nữa. Vai đau buốt, hơi thở hỗn loạn.

Nàng rút một mảnh vải đen vướng trên xà nhà – có thêu hình một đóa mạn đà la trắng.

Mắt nàng tối sầm lại.

Chỉ có một nơi mới dùng biểu tượng này...

Đông Doanh.

____

Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hết, bầu trời Duyên Phong vẫn bao phủ một sắc xám ảm đạm khác thường. Ánh nắng gắng gượng xuyên qua từng lớp mây dày, khiến cảnh vật quanh tiểu viện như nhuộm một màu u tối.

Trong sân trọ, Thúc Tư Kỳ ngồi lặng dưới mái hiên, vai trái băng bó tạm bợ. Vết thương từ mũi tên đêm qua vẫn rỉ máu, từng giọt đỏ thẫm nhuộm ướt vạt áo.

Trịnh Hạo Dương đứng bên, nét mặt cau có:

"Vương gia, thuộc hạ đã lục tung căn nhà hoang, chỉ thấy dấu chân lộn xộn, không có manh mối rõ ràng. Kẻ đó chắc quen đất hoặc có người tiếp ứng."

Thúc Tư Kỳ không đáp, tay vuốt nhẹ thân kiếm, ánh mắt sâu hoắm như đáy giếng đen.

Nàng nhớ tới mùi hương thoảng trong căn nhà—"Thanh Sâm trầm hương". Một thứ không bán ngoài chợ, chỉ có giới sát thủ chuyên nghiệp mới dùng để át mùi máu và độc khí.

Không phải là thích khách thường tình.
Cũng không phải bọn giang hồ vặt.
Là Đông Doanh.

Lạc Trầm từng nói vỏn vẹn một câu, sắc lạnh như lưỡi dao:
"Đông Doanh, không phải quần chúng. Bọn họ là con dao giấu trong bóng tối, đâm người không một tiếng động."

Không phải nàng tự biết. Mà là lời hắn truyền lại.

Và giờ đây, với mảnh vải thêu đóa mạn đà la trắng—biểu tượng thấm đẫm máu và toan tính—nàng hiểu: một khi Đông Doanh nhúng tay, người bị nhắm trúng – dù là đại thần hay vương gia – phần lớn đều không sống quá ba ngày.

Mà nàng... đã qua một đêm.

Liệu kẻ đó là điềm báo... hay mới chỉ là màn dạo đầu?

**

Chiều cùng ngày, Tô Tĩnh Lam mới trở về từ huyện phía Nam, nơi nàng dò la được thông tin về một nhóm người từng chữa trị trong vụ "dịch nhẹ" năm xưa. Vừa đặt chân vào sân, Tĩnh Lam đã cau mày khi thấy sắc mặt trắng bệch của Thúc Tư Kỳ.

"Sao lại bị thương?" – giọng nàng trầm xuống, không giận, nhưng lạnh.

"Chỉ là vết xước." – Thúc Tư Kỳ cố nhếch môi, nhưng cơn đau nơi vai trái khiến nàng lộ ra nét cau mày thoáng qua.

Tô Tĩnh Lam không nói gì thêm. Nàng bước đến ngồi xuống, không hỏi, cũng không xin phép, cứ thế cẩn thận cởi bỏ băng cũ, bắt đầu thay thuốc. Động tác của nàng trầm tĩnh, ngón tay ấm mà lạnh, như chứa một tầng sóng ngầm không dễ chạm tới.

"Chuyện gì xảy ra?" – cuối cùng nàng hỏi.

"Có người theo dõi. Ta đuổi theo... bị mai phục."

Tĩnh Lam lặng im.

Không hỏi thêm. Nhưng ánh mắt sâu thẳm kia như đã ghi lại mọi chi tiết.
____

Đêm hôm ấy, trọ Duyên Phong yên tĩnh lạ thường. Trịnh Hạo Dương canh ngoài cổng. Tô Tĩnh Lam vẫn chưa vào phòng. Nàng đứng nơi hành lang gỗ, ngắm bóng trăng mờ soi trên mái ngói âm u.

Gió thổi mạnh, vạt áo nàng lật lên từng nhịp.

Có tiếng động.

Một tiếng tạch rất khẽ từ xà nhà.

Không kịp quay đầu, Tô Tĩnh Lam chợt cảm nhận được luồng sát khí phả sau gáy. Nàng nghiêng người theo bản năng, một lưỡi dao lạnh lẽo sượt qua má, để lại vết rướm máu.

Bóng người đen lao xuống từ nóc nhà, thân hình uyển chuyển như báo đêm, không phát ra tiếng.

Tô Tĩnh Lam không mang theo vũ khí – nàng chỉ đi dạo gió. Nhưng ánh mắt nàng không hề hoảng.

Ngay giây sau, lưỡi đao thứ hai đã chém tới.

Tạch!

Một thân ảnh từ sau hành lang vụt đến, chắn ngay giữa Tô Tĩnh Lam và mũi đao.

Tiếng kim loại đâm vào da thịt vang lên lạnh người.

Máu bắn tung, nhuộm đỏ tay áo.

"Cảnh Giai Kỳ!"

Tô Tĩnh Lam hoảng hốt đỡ lấy nàng. Cánh tay Thúc Tư Kỳ ôm lấy vai nàng, máu từ lưng tràn ra không ngừng. Mắt nàng vẫn mở to, tay còn giữ thanh kiếm đã vung lên đỡ nhát chém thứ ba – nhưng rõ ràng đang gắng đến cực hạn.

Kẻ áo đen khựng lại. Nhận thấy bị phát hiện, hắn lùi về phía sau, quăng ra một quả khói lựu rồi biến mất vào đêm đen.

Cả sân trọ dậy lên náo loạn. Trịnh Hạo Dương lao tới, nhưng chỉ còn lại vết chân hỗn loạn và một mảnh lụa đen có thêu dấu trăng lưỡi liềm.

Trong phòng, ánh đèn lập lòe. Tô Tĩnh Lam tự tay sát trùng và băng vết thương cho Thúc Tư Kỳ. Tay nàng run nhẹ, nhưng giọng vẫn cố giữ đều:

"Sao lại chắn thay ta? Ngươi... điên rồi sao?"

Thúc Tư Kỳ nhoẻn cười, nhưng môi tái nhợt:

"Không đến nỗi. Vết xước thôi mà, chỉ là... hơi dài, hơi sâu, hơi đau chút."

Ánh mắt nàng vẫn sáng, như thể cố đùa để giảm nhẹ không khí, nhưng mồ hôi lấm tấm trên trán đã phản bội sự thật.

Tô Tĩnh Lam không đáp. Nàng cúi đầu tiếp tục băng bó, tay siết chặt hơn một chút.

Một lúc sau, nàng khẽ hỏi, giọng trầm:

"Vì cái gì?"

Thúc Tư Kỳ nhìn nàng. Trong thoáng chốc, nét cười trên môi phai dần, ánh mắt sâu như đêm khuya:

"Ta không kịp nghĩ. Thấy ngươi gặp nguy hiểm... thì thân thể đã tự động cử động trước."

Tĩnh Lam thoáng khựng lại.

"Vì ta là đồng đội?" – nàng hỏi, khẽ thôi.

Thúc Tư Kỳ đáp, giọng rất nhẹ, như sợ chính mình nói ra:

"Ta nghĩ không chỉ là vậy."

Câu trả lời ấy khiến lòng Tô Tĩnh Lam rung lên một nhịp kỳ lạ. Có điều gì đó vừa hiện hình trong tim, vừa mềm mại, vừa đau nhói.

Nàng cúi đầu, giọng nghèn nghẹn:
"Đừng làm vậy nữa."

Thúc Tư Kỳ nhắm mắt lại, khẽ gật.

**

Canh ba. Trong gian phòng nhỏ cuối hành lang, ánh đèn dầu hắt lên vách gỗ những bóng đổ chập chờn.

Trịnh Hạo Dương đặt mảnh lụa đen vừa thu được lên mặt bàn, dùng đầu ngón tay gạt lớp bụi còn bám. Một vầng trăng lưỡi liềm, thêu bằng chỉ bạc đã ngả màu, hiện ra rõ rệt dưới ánh đèn.

Hắn cau mày, giọng thấp như tự nói với mình:

"Trăng lưỡi liềm tẩm độc..."

Ký hiệu ám sát cổ xưa nhất của Đông Doanh, chỉ dùng trong những vụ không được phép thất bại. Theo hồ sơ lưu trữ từ thời phụ thân hắn còn tại vị trong Nha Thám Viện, chỉ cần ký hiệu này xuất hiện... tức là đã có một án tử được ban xuống.

Hắn khẽ nắm chặt tay.

Không phải dọa. Là tuyên chiến.

Trong thoáng chốc, một nỗi bất an lạnh buốt dâng lên trong lòng.

Đông Doanh không phải giang hồ. Không phải quan trường. Họ là một thế lực ẩn thân giữa hai thế giới đó — một lần xuất hiện, là một lần máu chảy.

Và lần này, mục tiêu của họ... không phải ai khác.

Là Nhiếp chính vương.

Trịnh Hạo Dương ngẩng lên, nhìn ra khe cửa sổ nơi ánh trăng nhòe nhạt rọi vào. Ngoài kia, gió vẫn thổi từng cơn không rõ phương hướng. Trong lòng hắn, một câu hỏi vang lên rõ rệt:

Là ai?

Ai đã thuê Đông Doanh?

Và vì sao... lại là lúc này?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co