Chương 23
Gió tháng Mười hai không nói nên lời
Đêm hôm sau, khi gác canh vừa đổi, phủ đệ của Nhiếp chính vương không một ánh đèn.
Tứ Nhi và Lạc Trầm lặng lẽ đưa một cỗ xe ngựa ra khỏi cổng sau.
Trên xe, Thúc Tư Kỳ mặc thường phục vải thô, áo choàng lông dày phủ kín từ đầu đến gối, tay giấu trong tay áo, mắt hơi khép.
Không ai biết đêm nay, vị vương đang nắm một nửa thiên hạ lại tự mình rời kinh — đến tìm một người từng bị lịch sử gạch tên.
•
Cuối canh ba.
Xe ngựa dừng ở một bãi đất nhỏ nằm sâu trong vùng núi Lạc Môn — nơi chỉ còn dấu tích của một am cũ nửa vùi trong đất.
Không giống Duyên Phong có người lui tới, nơi đây hoang vắng, lạnh đến buốt xương. Gió rít qua khe đá, mang theo mùi mục nát ẩm thấp, như chốn đã bị quên lãng từ trăm năm trước.
Một ánh đèn dầu đơn độc treo trước cửa am — tín hiệu duy nhất mà A Hành từng dặn, nhưng cũng không chắc sẽ dẫn đến đâu.
Thúc Tư Kỳ không để ai đi cùng.
Nàng bước xuống một mình, gõ cửa ba lần.
Cánh cửa mở ra sau hồi lâu, không phải bởi một lão nhân tóc bạc, mà là một nam nhân trung niên áo đen, dáng cao gầy, mắt sâu, ánh nhìn sắc như lưỡi dao cũ.
Y đứng trong bóng tối, chỉ lộ nửa mặt dưới ánh đèn dầu.
Không hỏi nàng là ai. Cũng không ngăn lại. Chỉ nghiêng người, mời vào.
•
Am nhỏ lạnh và đơn sơ, không hương, không tượng, chỉ có một chiếc bàn thấp, trên đặt một bộ ấm trà cũ kỹ và một tờ giấy được đè bằng hòn đá.
Nam nhân kia rót trà, giọng khàn, bình tĩnh:
"Ngài đến không ngoài dự liệu."
Thúc Tư Kỳ vẫn đứng, mắt lạnh:
"Ngươi không phải Vệ Trọng Khang."
"Không." Người kia thản nhiên. "Nhưng ta... là người cuối cùng còn đi lại được thay lão."
Không khí chùng xuống.
Thúc Tư Kỳ chậm rãi tiến lên một bước:
"Vậy ngươi thay lão, trả lời ta."
"Không được." Người kia rót thêm trà, ánh mắt không giao với nàng. "Vì lão không bảo ta trả lời, cũng không bảo ta im lặng. Ta chỉ được phép truyền lời."
"... Lời gì?"
Người kia đẩy về phía nàng một phong thư niêm kín bằng sáp đỏ, không ghi tên người nhận.
Nàng cầm lấy, chưa mở, hỏi:
"Lão ở đâu?"
"... Không ai biết." Người kia nói như thở ra. "Ngay cả ta, cũng chỉ gặp lão lần gần nhất vào ba tháng trước. Sau đó, lão không còn xuất hiện. Nhưng mỗi khi ngài tiến gần, lão đều biết."
Thúc Tư Kỳ nheo mắt:
"Hắn đang trốn ta?"
Người kia không đáp. Chỉ rót trà, đẩy ly về phía nàng.
"Không phải trốn. Mà là... đang đợi đến lúc thích hợp."
Thúc Tư Kỳ không động vào trà. Nàng nhìn người kia:
"Lão là người đầu tiên phát hiện đoạn bị xóa trong gia phả hoàng tộc. Ngươi là người thân cận duy nhất còn giữ liên lạc. Vậy ta hỏi: có phải từng có một hài tử bị ghi nhầm giới tính, bị xóa tên khỏi sổ sách, rồi biến mất không dấu tích?"
Người kia vẫn im lặng, như thể bị đóng băng trong thời khắc ấy.
Chỉ có ánh đèn dầu rung lên dữ dội, rồi lụi dần.
Một lúc sau, y mới cất giọng khẽ khàng, rất khẽ:
"Có những câu hỏi, không nên hỏi vào đêm khuya."
Thúc Tư Kỳ hơi nghiêng đầu.
Gió bên ngoài đập mạnh vào cửa gỗ mục.
Nàng nhìn người kia, giọng thấp đi:
"Vậy... trong nhóm hậu nhân bị thất lạc, có ai từng được ghi chú là 'người của Nguyên Lăng'?"
Lần này, ánh mắt người kia khựng lại.
Y không gật, không lắc. Chỉ chậm rãi rút ra một đồng kim bài đã hoen gỉ, đặt lên bàn, rồi nói:
"Ta không thể trả lời."
"Nhưng nếu một ngày... ngài tìm được người mang đồng kim bài thứ hai, thì có thể hỏi trực tiếp."
Thúc Tư Kỳ bước tới, cầm lấy kim bài. Cảm giác lạnh truyền từ lòng bàn tay lên tận cánh tay.
Mặt sau của nó... không có ký hiệu hoàng thất, cũng không phải tín vật triều đình. Chỉ có một chữ cổ: "Tử".
Tử... là con. Cũng là chết.
Cũng là bắt đầu.
____
Trên đường rời khỏi am, gió càng lúc càng lớn.
Lạc Trầm không hỏi nàng được những gì, chỉ đưa áo choàng dày hơn, nhìn thoáng qua phong thư nàng vẫn chưa mở.
Đêm ấy, trong khoang xe ngựa, Thúc Tư Kỳ lần đầu tiên nhận ra — có những bí mật không cần ai che giấu, bởi vì chính người trong cuộc cũng không dám đào sâu.
Phong thư nặng trĩu trong lòng tay.
Kim bài lạnh lẽo bên ngực.
Người kia không nói gì rõ ràng. Nhưng sự im lặng ấy... đã đủ thay cho một lời khẳng định.
**
Thư phòng Kỷ vương phủ vẫn sáng đèn rất muộn.
Cửa sổ khép hờ, ánh sáng trong phòng hắt ra tạo thành một vệt dài lên nền tuyết mỏng ngoài sân. Gió lùa qua song cửa khẽ lay rèm lụa.
Thúc Tư Kỳ ngồi sau bàn án, tay áo rộng vắt qua thành bàn. Trước mặt nàng là phong thư vẫn chưa mở, đặt sát bên khay mực. Đèn trên án cháy ổn định, ánh sáng vàng ấm nhưng không đủ xua đi cái lạnh đang thấm vào lòng người.
Lạc Trầm đứng yên trong góc thư phòng, không nói gì, cũng không rời mắt khỏi dáng lưng bất động của nàng.
Một hồi lâu, khi đồng hồ nước đã chảy qua gần hai khắc, A Hành bước vào, quỳ một gối thi lễ.
"Vương gia."
Thúc Tư Kỳ không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật, giọng nhẹ như khói:
"Việc điều tra gia phả ở Thái Miếu, ngừng tại đây."
A Hành thoáng ngạc nhiên: "Đã chạm được vài vết tích... nếu lần theo—"
"Giao lại cho Nhất Ảnh."
Câu nói dứt khoát, không cho thương lượng. Lạc Trầm khẽ ngẩng đầu liếc nhìn, còn A Hành thì nhíu mày thật sâu.
"Thuộc hạ... tuân lệnh."
Thúc Tư Kỳ rút từ trong hộc bàn một chiếc hộp gỗ đen bóng, đặt bọc lụa vào trong, khóa lại bằng cơ quan chốt mật chỉ mình nàng biết. Sau đó, nàng đẩy hộp vào đáy ngăn, phủ lên bằng văn thư thường nhật.
Nàng ngẩng đầu nhìn A Hành.
"Từ ngày mai," nàng nói chậm, "ngươi theo dõi toàn bộ mọi động tĩnh liên quan đến Đông Doanh."
Căn phòng im bặt trong thoáng chốc.
Lạc Trầm bước ra một bước, mày cau lại. A Hành cũng hít sâu: "Vương gia, Đông Doanh không giống bọn khác. Thế lực của chúng chia rải rác, không rõ tôn chỉ, hành tung như bóng ma."
"Bởi vì như thế, càng cần rõ. Huống hồ lần trước ở Duyên Phong đụng độ với Đông Doanh, ngươi cũng biết ít nhiều." Thúc Tư Kỳ đáp, rồi rút từ bên hông một tấm lệnh bài đen nhánh, viền khắc mờ họa tiết sói giáp mũi tên, ném về phía A Hành.
A Hành đưa hai tay đón lấy, sững người.
Huyết Ẩn Lệnh.
Lệnh bài triệu ám vệ của Kỷ Vương phủ — nhưng chỉ dùng khi chiến sự đột biến, khi cái chết đã cận kề.
Giọng Thúc Tư Kỳ khẽ vang lên, nhưng vang vọng đầy dằn vặt:
"Năm đó Đông Doanh không giết Tô Tĩnh Lam, vì sao?"
A Hành khựng lại, muốn nói lại thôi.
Thúc Tư Kỳ nhìn ra ngoài song cửa, bóng cây in dài trên nền tuyết. Gió đêm chạm vào mắt nàng, trong phút chốc, những nét cứng rắn dịu xuống, như thể có gì đó đang lặng lẽ rạn nứt.
"Nếu có ngày," nàng nói chậm, "kẻ từng bị bỏ lại quay về... ta muốn biết, có bao nhiêu thứ đã bị bóp méo thành giả dối."
Lạc Trầm từ nãy đến giờ vẫn không lên tiếng. Giờ mới chậm rãi tiến đến gần, ánh mắt dừng lại ở kim bài vừa được giấu kín.
"Nếu có điều gì xảy ra," y nói khẽ, "người muốn giấu cả đời sao?"
Thúc Tư Kỳ lắc đầu, giọng nhẹ hơn cả tiếng gió:
"Không phải muốn giấu cả đời. Chỉ là... chưa sẵn sàng để sự thật đó bóp nghẹt mình."
Ngoài sân, sương đã đóng thành băng mỏng trên bậc thềm đá. Một con quạ đen đậu trên ngọn cây hót lên một tiếng rất nhỏ.
Đêm, dường như còn rất dài.
**
Sau khi nhận lệnh, A Hành rời khỏi thư phòng.
Lạc Trầm vẫn không rời đi, ánh mắt hơi tối. Thúc Tư Kỳ im lặng rất lâu mới lên tiếng:
"Có từng nghe qua một cái tên... Thừa Ảnh?"
Lạc Trầm cau mày. "...Một trong những tên xếp đầu danh sách ám ảnh của triều đình mười năm trước. Đã chết rồi."
"Năm đó không có xác," nàng nói, ánh mắt khẽ liếc qua người đối diện "chỉ có một tấm khăn dính máu."
Lạc Trầm hơi siết tay.
"Thừa Ảnh từng là hộ vệ trung tâm của Đông Doanh, thuộc lớp thủ cốt – tầng cao nhất. Cách hành động, cách xuất hiện, đến cả mùi ám hương thấm trong áo – đều theo lệnh người đứng đầu."
"Người đó... bây giờ là ai?" Lạc Trầm hỏi khẽ.
Thúc Tư Kỳ khép mắt. Một thoáng lặng yên như gió bị giữ lại giữa đêm đông. "...Không ai biết. Trên danh nghĩa, Đông Doanh không còn chủ. Kẻ đương quyền chỉ là tạm quyền. Chủ nhân thực sự — chưa từng lộ diện."
Lạc Trầm gật nhẹ. "Tức là... trong bóng tối, vẫn còn một vị trí đang để trống."
"Không hẳn là trống," Thúc Tư Kỳ nói, giọng trầm xuống. "Có thể người đó... vẫn còn sống. Nhưng vì lý do nào đó, chưa thể trở về."
Lạc Trầm trầm ngâm, sau cùng thấp giọng: "Hoặc cũng có thể... họ không biết người kia là ai."
Một thoáng im lặng kéo dài. Ánh đèn trên bàn khẽ lay động, phản chiếu ánh mắt sâu thẳm của Thúc Tư Kỳ.
"Nếu là vậy," nàng nói khẽ, "thì vì sao Đông Doanh đến giờ vẫn chưa ra tay? Không đưa người đi, không ám chỉ, không tiếp cận?"
Lạc Trầm cân nhắc từng lời: "Có thể là để tránh rút dây động rừng. Hoặc vì... thân phận người đó, vốn dĩ chưa thể xác nhận."
Thúc Tư Kỳ mím môi, tay chạm nhẹ lên chuôi lệnh bài đen đặt bên bàn.
"Nếu ngay cả Đông Doanh cũng chưa dám chắc người kia có thật là 'người đó' hay không..." Giọng nàng khẽ khàng, nhưng từng chữ lại sắc như dao. "Thì kẻ đứng sau hiện tại, có lẽ đang đánh cược."
Lạc Trầm hơi cúi đầu.
"Nếu đánh cược, vậy... là cược vào điều gì?"
Thúc Tư Kỳ ngẩng lên nhìn ánh sáng lập lòe ngoài cửa sổ.
"Vào việc... thời thế sẽ ép người đó bước ra."
Lạc Trầm không đáp, chỉ lặng im nhìn ánh mắt của Thúc Tư Kỳ. Trong đó không chỉ là suy đoán — mà còn là cảnh giác sâu sắc đến lạnh người.
"Nếu thật sự có người đang âm thầm dọn đường..." giọng Thúc Tư Kỳ chậm rãi, "chúng ta không thể cứ ngồi chờ bị động."
Nàng khẽ đẩy về phía Lạc Trầm một tập hồ sơ mỏng.
"Đây là danh sách những điểm chuyển giao hàng hóa bí mật mà Đông Doanh từng liên lạc với các phường buôn phía nam. Dấu vết rất mờ... nhưng có thể lần ra một chút gì đó."
"Đã lệnh cho A Hành đi rồi sao?"
"Vâng. Hắn sẽ không quay lại sớm."
Thúc Tư Kỳ xoay nhẹ lệnh bài đen trên bàn. "Nếu Đông Doanh thật sự định hành động, người đầu tiên chúng sẽ loại bỏ — là ta."
Lạc Trầm nhìn ánh sáng yếu ớt phản chiếu nơi chuôi lệnh bài, đáy mắt khẽ động.
"Nếu thật sự như vậy... Vương gia, có từng nghĩ đến chuyện lui một bước?"
Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đen như vực sâu, không gợn sóng.
"Lui một bước thì ai sẽ chắn gió cho họ?"
Không cần nói rõ "họ" là ai, Lạc Trầm cũng hiểu.
____
Cùng lúc đó —
Một tầng hầm bằng đá nằm sâu trong dãy núi phía bắc Tầm Vân sơn, đèn dầu leo lét cháy.
Gió lùa qua khe cửa hẹp, không khí đặc quánh mùi thuốc kim loại. Trong gian phòng đá xám xịt, người nọ khoác một bộ y sam đen không viền, đang ngồi trên bậc đá cao nhất. Sau lưng hắn là một bức rèm đỏ đậm, in hoa văn song long quấn nhau, đã nhạt màu theo năm tháng.
Trước mặt hắn, một hắc y nhân quỳ rạp, mũ chùm đầu che nửa mặt, không dám ngẩng lên.
"Lần cuối cùng có ai tận mắt nhìn thấy... là khi nào?"
"Thưa, mười bảy năm trước."
"Mười bảy năm... đủ để một người chết đi sống lại a."
Hắc y nhân cúi đầu thấp hơn: "Chúng thuộc hạ đã cài người khắp các tuyến liên lạc từ phía nam. Gần đây có tin... nàng xuất hiện trong nội thành kinh đô Thượng Uyên."
Một thoáng im lặng như tảng đá đặt xuống mặt nước. Ngay cả ánh đèn dầu cũng dường như dao động.
"Chắc chắn là nàng sao?" người ngồi trên hỏi, giọng khàn khàn pha lẫn thứ uy lực khiến không khí nghẹt lại.
"Không dám chắc." Người bên dưới đáp. "Năm đó chúng ta không kịp xác nhận. Người của Tô gia giấu nàng rất kỹ. Hiện giờ chỉ biết... nàng còn sống."
"Nàng... còn nhớ gì không?"
"...Tạm thời chưa rõ. Không có dấu hiệu hồi ức rõ ràng. Nhưng..." người kia chần chừ, "nàng đang ở gần một nhân vật trọng yếu."
Người ngồi trên bậc đá không hỏi tên. Hắn không cần.
Hơi thở vẫn đều đều. Nhưng ánh mắt sau lớp tóc dài thả rũ như tẩm lưỡi dao trong tĩnh mịch.
"Không được đánh động lúc này. Mọi vết cắt đều phải chính xác."
"Rõ."
Một lát sau, giọng nói kia lại vang lên, như lướt qua lưỡi dao bọc trong lụa:
"Nếu nàng vẫn chưa biết mình là ai... thì hiện tại, nàng không phải di vật. Cũng không phải thiếu chủ."
"...?"
"Nàng chỉ là một quân cờ... trong tay ta."
Không gian như chìm vào cái lạnh vô hình. Ngoài cửa đá, một tiếng động rất khẽ vang lên — tiếng dây xích kéo theo gió bấc đầu đông.
Người trên bệ đá vẫn không động đậy, chỉ giơ tay lên nhẹ nhàng búng vào một phiến ngọc đen đặt trước mặt.
Một âm thanh sắc lạnh vang lên, rồi tan vào đêm tối.
Hắc y nhân hiểu ý, lập tức lui xuống, thân hình như tan vào bóng tường.
Còn lại chỉ mình hắn, vẫn ngồi đó, ánh nến loang loáng trên bệ đá lạnh như da cá — không người nào biết rốt cuộc hắn là ai, cũng như không người nào rõ vì sao hắn kiên nhẫn đến vậy, chờ mười bảy năm, chỉ để giữ im lặng trước một cái tên chưa từng được gọi lại.
____
Mà ở một nơi khác, trong phòng tĩnh dưỡng của Tô Tĩnh Lam ánh nến chập chờn.
Nàng ngồi bên cửa sổ, không đắp chăn, hai tay gác lên thành gỗ, mắt khẽ nhắm. Màn đêm ngoài kia nhuộm sẫm màu mực, tiếng gió vỗ vào cửa sổ như thổi thốc từng tiếng thở dài bị lãng quên từ thuở xa xưa.
Mười tám năm trước...
Nàng nhớ rất rõ.
Khi tròn mười tuổi, lão quản gia họ Trình — người hầu luôn trầm mặc theo bên cạnh nàng như một chiếc bóng — đã trao lại cho nàng một bọc gấm cũ kỹ.
Trong đó có một phong thư, con dấu đỏ của quan thượng thư lộ rõ bên mép giấy ố vàng:
"Tô gia, nay đã bị diệt toàn tộc. Lệnh thiên kim là hậu nhân còn sống duy nhất. Từ nay được ghi tên là Tô Tĩnh Lam, kế thừa danh tự này."
Chỉ vậy.
Không một câu giải thích. Không một lời dặn dò.
Từ đó, nàng biết mình không phải một cô nhi tình cờ được nuôi lớn.
Mà là một phần còn sót lại... của một gia tộc từng bị xóa sổ trong một đêm.
Nàng từng thử hỏi quản gia Trình. Nhưng ông chỉ cúi đầu:
"Khi tiểu thư đủ lớn, tự khắc sẽ có người tìm đến."
Năm tháng qua đi, chẳng ai đến cả.
Cho đến Duyên Phong, nàng bị ám sát.
Cho đến sau đó — có người truyền tin: "Hắn từng tìm kiếm tiểu thư suốt mười mấy năm qua."
Hắn là ai?
Người đó là người của Tô gia, hay là người khác?
Có lúc, nàng mơ hồ nghĩ: nếu Tô gia đã bị diệt, tại sao duy nhất mình sống sót?
Lão quản gia không thể là kẻ che chở nàng một mình. Không thể. Khi nàng còn chưa đầy tuổi, là ai đã đưa nàng thoát ra khỏi nơi máu tanh ngập trời đó?
Gần đây... nàng nghe được cái tên: Đông Doanh.
Không ai nhắc đến nó công khai. Nhưng nàng đủ nhạy để nhận ra — có thứ gì đó đang trỗi dậy dưới lớp tro tàn cũ kỹ, liên quan đến mình.
Lúc mơ hồ, nàng cảm thấy như từng đứng giữa hành lang tối lạnh, tay cầm lệnh bài đen nhánh, xung quanh là sát khí âm trầm.
Nhưng mở mắt ra... chẳng có gì cả.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co