Chương 41
Như xa... như gần...
Sau buổi diện kiến Khánh Ninh cung, đoàn người không lập tức trở về mà thong thả đi dạo một vòng qua ngự hoa viên.
Lối đi rải đá ngọc thạch, hai bên trồng tùng cổ thụ, gió tháng Ba khẽ lùa qua cành khẽ lá, mang theo hương hoa sớm xuân thoảng nhẹ như thở. 'Thúc Tư Kỳ' cùng Cảnh Phi Yến đi sau, sải bước ổn định, giọng nói rì rầm thỉnh thoảng bật lên vài câu rồi lại im bặt, không quá gần gũi, nhưng cũng chẳng xa cách. Tư thế thong dong, nét mặt an nhiên.
Phía trước ba người Cảnh Sinh, Vương phi và Cảnh Hoành lại rôm rả vô cùng. Cảnh Sinh vừa đi vừa chỉ đông chỉ tây: "Chỗ kia năm đó ta trốn lên cây ngủ giữa giờ học. Còn góc này từng là nơi ta luyện khinh công, sau ngã đập mông, mất luôn hai tháng trị liệu!"
Cảnh Hoành lặng lẽ thở dài:
"Phụ thân a, hình như nơi nào trong cung người cũng từng... ngã?"
"Ngã cái đầu ngươi! Đó là 'thử nghiệm chiến thuật tiếp đất mềm'!"
Cả ba vừa đi vừa cười như thể đang du xuân, không hề mang tư thế của một đoàn vương thất đang dạo cung.
Chẳng mấy chốc đã đến lối rẽ dẫn đến một dãy hành lang nghỉ chân bằng trúc tím, khẽ ẩn mình sau rặng hoa quỳnh. Đây là nơi 'Thúc Tư Kỳ' đã sớm sai người chuẩn bị để mọi người dừng chân trước khi trở về phủ.
Vừa bước qua khúc quanh, bỗng có tiếng hành lễ vang lên từ một góc hành lang:
"Tham kiến Nhiếp chính vương điện hạ, Cảnh vương gia, Vương phi, các vị điện hạ."
Giọng nữ tử trong trẻo nhưng rất mực cung kính.
Mọi người nhìn sang, thấy một nữ quan trẻ tuổi vận y phục tím nhạt, thắt đai vàng thêu mây, tóc búi cao theo lễ triều chính, khí độ nghiêm cẩn - chính là Tô Tĩnh Lam.
'Thúc Tư Kỳ' thoáng dừng bước. Hắn đứng dưới ánh tà dương, lưng hơi thẳng hơn thường ngày, liếc mắt nhìn người hành lễ, ánh mắt không gợn sóng.
Chỉ nhàn nhạt gật đầu một cái.
"Miễn lễ."
Giọng nói bình thản, lạnh nhạt không một gợn sóng. Dù không thất lễ, nhưng rõ ràng là xa cách hơn ngày thường.
Cảnh Sinh nhíu mày, tay vuốt râu, ghé sát Vương phi hỏi nhỏ:
"Người kia là ai? Dáng đi vững, cử chỉ cứng cáp, chẳng giống kiểu nữ quan chỉ để điểm tô mặt mũi triều đình."
Tô Tĩnh Lam đã hành lễ xong, mới đứng thẳng người, giọng rõ ràng và mạch lạc:
"Hạ quan Tô Tĩnh Lam, hiện giữ chức Thị Thư thuộc Nội các, chuyên trách chỉnh lý thư tịch cùng điều phối một số sự vụ đặc biệt từ các Ty Giám."
Cảnh Hoành lẩm bẩm:
"Nội các... chẳng phải là nơi trọng yếu nhất trong việc nghị sự triều đình?"
Vương phi khẽ gật đầu, ánh mắt hiện ý tán thưởng:
"Nữ nhi trẻ tuổi, lại được giao việc trong Nội các, lại còn từng kiêm nhiệm một thời gian ở Gián Nghị Đài... Nếu không có ai hậu thuẫn, e là khó mà chen chân vào nổi. Trừ phi..."
Cảnh Sinh tiếp lời:
"...trừ phi Nhiếp chính vương đặc cách mở đường. Quả nhiên là có tầm nhìn."
'Thúc Tư Kỳ' vẫn đứng yên, chỉ hơi nghiêng đầu, giọng nhàn nhạt cất lên:
"Nàng từng hỗ trợ quản lý Thái Y Viện, Giám Sát Ty, Khâm Thiên Giám... đều gọn gàng. Chuyển về Nội các là vì phù hợp hơn."
Một câu đánh giá ngắn gọn, không thừa không thiếu. Rõ là tán thành, nhưng lại nghe như đang nhận xét một món vật dụng tiện tay.
Tô Tĩnh Lam hơi ngẩng đầu, ánh mắt như muốn nhìn rõ người trước mặt - có gì đó trong giọng nói kia khiến nàng cảm thấy rất quen, lại rất xa. Rõ ràng chỉ mới mấy ngày trước, người này còn gọi tên nàng bằng giọng thấp hơn một chút, có ý cười nhẹ trong mắt.
Sao hôm nay... lại như thể hai người chỉ mới quen sơ ở triều nghị?
Nàng cười nhẹ, không để lộ điều gì, chỉ hơi cúi đầu:
"Hạ quan còn việc tại Khâm Thiên Giám cần bàn giao, xin phép không ở lại lâu."
"Ừ." - 'Thúc Tư Kỳ' đáp một tiếng, chẳng níu giữ cũng chẳng quay đầu lại.
Tô Tĩnh Lam khẽ hành lễ, quay người rời đi. Bóng lưng vẫn thẳng tắp, bước chân không nhanh không chậm - chỉ là, không ai thấy ánh mắt nàng đã tối hơn một chút, như mực thấm vào giấy.
Cảnh Phi Yến nghiêng đầu, nhìn theo bóng Tô Tĩnh Lam khuất sau khúc hành lang, giọng lười biếng như không để tâm:
"Người ấy... trước nay vẫn thân thiết với điện hạ?"
"Có lúc vậy, có lúc không." - 'Thúc Tư Kỳ' thản nhiên đáp, không quay đầu lại, tiếp tục cất bước.
Cả hai lại thong thả rảo bước, như thể chuyện vừa rồi chẳng đáng để bận lòng.
Chỉ có Tưởng Bình, đứng gần đó, lặng lẽ nhìn theo bóng hai người đang bước về hai hướng ngược nhau - một đi khuất sau hành lang trúc, một thong thả theo lối về phía đình nghỉ.
Hắn đứng yên, lòng như có lửa đốt, nắm chặt tay áo mình đến mức nhăn cả vạt.
"Xong rồi... Tô đại nhân mà hiểu lầm là bị lạnh nhạt... chẳng lẽ vương phi tương lai của chủ tử sẽ chạy trốn thật sao?"
Tưởng Bình quay đầu nhìn 'Thúc Tư Kỳ'- vị Nhiếp chính vương hiện giờ.
Một kẻ đang giả làm chủ tử, giả quá đỗi hoàn hảo. Lạnh lùng vừa đủ, uy nghi đúng mức, ngay cả cái gật đầu cũng không dư tình.
"Không được, phải tìm cách! Nếu cứ thế này, về sau chủ tử trở lại, chỉ sợ nước đã tràn bờ đê!"
Tưởng Bình cắn môi, luống cuống giữa hai hướng.
Một bên là Tô Tĩnh Lam đi khuất.
Một bên là 'Thúc Tư Kỳ' tiếp tục cùng Cảnh Phi Yến thản nhiên chuyện trò.
Hắn luống cuống quay qua quay lại như con rối giữa hai dây kéo, đứng chôn chân tại chỗ mà không biết phải đuổi theo ai - khuyên 'Thúc Tư Kỳ' bớt vô tình, hay đi tìm Tô đại nhân giải thích giùm?
Chỉ biết trong lòng hắn vang lên một câu ai oán:
"Giả mạo thì cũng đừng giả quá... Giả tới mức sắp giả mất thê tử người ta luôn rồi!"
**
Tô Tĩnh Lam vừa bước xuống xe ngựa, đã thấy lão quản gia đứng đợi sẵn bên cổng phủ. Gió chiều lùa qua, chiếc áo choàng mỏng nàng khoác lay động nhẹ, một mảnh hoa văn chìm nơi tay áo khẽ lộ.
"Tiểu thư" - lão quản gia bước đến, giọng thấp, đầy ân cần - "Hôm nay về sớm hơn thường lệ. Điện hạ... có gì khiến người không vui sao?"
Tô Tĩnh Lam khựng lại một chút, nhưng rồi vẫn nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Không có gì. Chỉ là trời chiều gió lớn, ta hơi mỏi đầu."
Lão quản gia cúi đầu, ánh mắt vẫn không giấu được vẻ lo lắng. Từ ngày tiểu thư trở về từ buổi ngự hồ, tâm tình vốn sáng sủa hơn đôi phần, vậy mà hôm nay...
Lão không hỏi nữa, chỉ nghiêng người mời:
"Tiểu thư có muốn nghỉ ngơi, hay..."
"Ta vào thư phòng một lát." - Nàng ngắt lời, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Nàng cũng không nói gì thêm, chỉ khẽ phất tay áo, đi thẳng về phía thư phòng.
Trong thư phòng, ánh sáng xuyên qua cửa sổ rọi lên giá sách gỗ mun, phản chiếu từng nét bụi rất mảnh. Tô Tĩnh Lam gỡ áo khoác, đặt xuống ghế, rồi bước tới bên bàn. Một tay mở hộc kéo, tay còn lại rút ra một ống trúc đã được niêm phong cẩn thận.
Nàng tháo nắp, trút ra bức thư mà Tả Hạc từng mang về từ Nam Ngạn. Dòng chữ quen thuộc hiện ra, vẫn là lối viết cứng cáp giản lược của hắn.
Tô Tĩnh Lam nhíu mày. Tay cầm bức thư hơi siết lại, mi mắt khẽ trầm xuống.
"Sầm Ty..."
Cái tên ấy xuất hiện bên cạnh chữ "Đông Doanh", lại còn trong vùng giáp biên - không thể là trùng hợp. Nhưng điều khiến nàng bận tâm hơn là cảm giác rất lạ khi nhìn hai chữ này... như đã từng nghe qua ở đâu đó, rất mơ hồ.
"Là người của Đông Doanh?" - Nàng trầm giọng tự hỏi, ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn - "Hay là... người của ta?"
Nghĩ đến đây, lồng ngực nàng bất giác trầm xuống. Cảm giác xa lạ pha lẫn quen thuộc, như sương mù trước mắt - vừa chạm tới lại vụt tan đi.
Nàng ngồi như thế rất lâu. Trong phòng dần tối lại, ánh nắng bên ngoài đã đổi thành màu chàm sẫm. Tiếng gió thổi qua mái ngói gợn đều, nhưng nàng không hề hay biết.
Chỉ đến khi một cung nữ gõ cửa, nhắc trời đã muộn, nàng mới khẽ giật mình. Gấp thư lại, nàng đứng dậy, tự mình thay y phục để về sương phòng nghỉ ngơi.
Trên hành lang lát đá, nàng bước chậm.
Tô Tĩnh Lam đứng trước khung cửa sổ mở, ánh chiều muộn vương lên vạt áo lụa trắng in hoa mai ẩn sắc. Mùi hương trà sâm lúc trưa như vẫn còn đọng nơi chóp mũi, nhưng cảm giác ấm áp khi ấy lại mơ hồ hơn bao giờ hết.
Nàng khẽ tựa người vào khung gỗ, mắt nhìn ra sân trong không tiêu điểm.
Ban trưa ấy... ánh mắt của Thúc Tư Kỳ nhìn nàng - không có gì đặc biệt.
Nụ cười cũng chỉ là khách khí.
Câu nói thì đơn giản đến mức khiến nàng thấy xa lạ.
Rõ ràng chỉ mới mấy ngày trước, người kia còn đứng cạnh nàng dưới tàng cây liễu bên hồ, mắt ánh nắng, giọng mang chút ý cười, nói chuyện vặt chẳng cần kiêng kỵ. Khi ấy... nàng còn nghĩ, giữa họ có thể từ từ tiến thêm một chút.
Chỉ là... hôm nay, tất cả đều khác.
Thúc Tư Kỳ cười với Cảnh Phi Yến - biểu tỷ của nàng ta.
Họ đi cạnh nhau, nói chuyện với vẻ thân thiết tự nhiên, như thể rất hiểu nhau.
Dù biết rõ mối quan hệ đó chẳng có gì đáng để bận tâm... nàng vẫn cảm thấy có chút gì đó chua nhẹ trong lòng, như cắn phải một múi cam còn xanh.
Nàng không hiểu rõ mình đang nghĩ gì, cũng không muốn nghĩ quá sâu.
Chỉ là... hơi buồn.
Nàng tự cười, giọng thấp đến mức chỉ có gió nghe được:
"Ta cũng đâu phải gì của nàng..."
Lời chưa dứt đã tan trong gió.
Tô Tĩnh Lam không dám phủ nhận, nhưng cũng không dám thừa nhận. Tình cảm ấy, dù chưa sâu đậm, nhưng rõ ràng đã len vào lòng nàng tự lúc nào.
Một hồi lâu sau, nàng mới khe khẽ thở dài.
Không quá bi thương, nhưng cũng đủ khiến lòng chùng xuống.
Nàng với tay, khép lại cửa sổ. Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên, cắt đứt mọi hình ảnh còn vương trong đầu.
Cùng lúc ấy, ở phía bên kia hoàng thành, một khung cửa sổ khác cũng vừa khép lại - nhưng không phải bởi bàn tay thiếu nữ u sầu.
Đó là cửa thư phòng ở Kỷ vương phủ, nơi ánh đèn vàng vừa lên, hắt bóng người đang ngồi sau bàn.
Lạc Trầm trong áo choàng đen đứng trước bàn, ánh nến chiếu nghiêng lên một bên mặt, đôi mắt sâu và sắc.
Đối diện hắn, 'Thúc Tư Kỳ' ngồi tựa ghế, tay vẫn cầm bút, một tập công văn mở dở trên bàn.
Tiếng cửa sổ khép lại phía sau, mang theo gió và hơi sương cuối ngày, cũng vừa vặn là lúc... sự im lặng giữa họ chạm tới tầng ý vị sâu hơn.
Ánh nến trong thư phòng khẽ lay động, ánh sáng mờ ấm dập dờn theo từng cơn gió lùa.
Lạc Trầm đứng lặng trước bàn, cả người vận một thân áo choàng đen đã nhuốm bụi đường. Vạt áo bên trái rách toạc, nơi mép còn loang một vệt máu khô kéo dài từ vai xuống hông. Không có vẻ chật vật, nhưng cũng đủ để đoán ra hắn vừa trải qua một hành trình không êm đềm.
'Thúc Tư Kỳ' đặt bút xuống, nghiêng mặt nhìn hắn, đáy mắt như nước trong giếng cũ - phẳng lặng, nhưng sâu.
"Chuyện ở Kha Lạc... nói rõ đi."
Lạc Trầm khẽ gật đầu. Thanh âm hắn không lớn, nhưng từng câu từng chữ đều chắc nịch:
"Trên đường từ biên thùy Kha Lạc trở về, thuộc hạ và A Dương liên tục bị truy kích. Bọn hắc y nhân theo dấu gắt gao - ban đầu chỉ là thám tử, nhưng đến đoạn qua Huyền Khê lĩnh thì có dấu hiệu rõ ràng của Đông Doanh."
Hắn ngẩng mặt, ánh mắt sẫm lại.
"Không chỉ là một toán. Ít nhất ba nhóm phối hợp, vũ trang nghiêm ngặt, hành động như đội quân tinh nhuệ. Đánh dấu hiệu theo tay, dùng ám ngữ của Đông Doanh."
'Thúc Tư Kỳ' vẫn im lặng lắng nghe, bàn tay phải đặt trên bàn khẽ gõ nhịp đều.
Lạc Trầm tiếp lời, giọng trầm xuống một chút như đang hồi tưởng.
"Bốn người chúng ta lúc đó bị dồn đến đoạn sơn cốc chật hẹp. Không thể giáp công lùi thủ. Lôi Phong liền đề nghị chia làm hai ngả: hắn và lão Vệ phá vòng ngoài thoát trước, còn ta và A Dương đánh nghi binh, cầm chân đối phương."
Hắn dừng lại một thoáng, mắt hạ xuống, môi mím nhẹ như đang tự trách.
"Chúng ta đốt khói mù, chia quân dẫn dụ. Sau đó mỗi người tự bứt ra theo hướng ngược nhau để thoát thân. Ta còn quay lại điểm hẹn cũ khi trời gần sáng... nhưng cả ba người kia, đã hoàn toàn mất dấu."
Giọng hắn khàn khàn:
"Không thấy xác. Không dấu máu. Chỉ còn mấy dấu ngựa loãng dẫn ra hai hướng khác biệt."
'Thúc Tư Kỳ' nhíu mày. Tay trái nàng đặt trên đùi siết nhẹ, bàn tay phải vẫn không dừng gõ, nhịp gõ càng lúc càng chậm.
Tưởng Bình đứng ở cửa sổ - chính tay hắn là người khép lại khung cửa ấy, giờ phút này vẫn chưa dám rút lui. Lưng dán vào khung gỗ, tay nắm lấy tay áo mình đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Lạc Trầm chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt không dao động:
"Thuộc hạ đã lần theo hai hướng ấy, nhưng không phát hiện được gì ngoài dấu vết bị cố tình xóa bỏ. Đông Doanh hành động có tổ chức, khả năng cao là đã biết trước đường thoái lui của chúng ta."
'Thúc Tư Kỳ' không trả lời ngay. Nàng dựa nhẹ vào lưng ghế, ánh mắt trầm xuống như đang lọc từng chữ trong lời hắn nói.
Một hồi sau, nàng mới khẽ cất giọng:
"Ngươi có hỏi được gì từ lão Vệ hay A Dương trước khi chia ngả không? Có điều gì đáng ngờ, hoặc... manh mối về mục tiêu thật sự của Đông Doanh?"
Lạc Trầm lắc đầu, thần sắc nghiêm nghị:
"Không. Trước lúc tách ra, A Dương chỉ kịp nói: 'lão Vệ biết hướng thoát, cứ để lão dẫn'. Mà lão Vệ thì cũng bị thương nơi vai, không nói được nhiều."
Một thoáng im lặng trôi qua, kéo dài đủ để Tưởng Bình cảm thấy lòng mình đổ mồ hôi lạnh. Hắn vẫn nhớ rõ từng lời chủ tử dặn trước khi rời đi: "Lạc Trầm tâm tư khó dò, gặp hắn thì cứ để Lôi Phong hỏi, ngươi chỉ đứng ngoài."
Nhưng giờ... ánh mắt kia, giọng nói kia... lạnh lùng đến mức khiến hắn thấy thật sự như đang đối diện một kẻ xa lạ.
Sau cùng, 'Thúc Tư Kỳ' khẽ thở hắt ra. Hơi thở nhẹ nhưng dài, như đè nén rất nhiều tầng suy nghĩ.
Nàng nhắm mắt, rồi mở ra, ánh nhìn vững vàng:
"Hiện tại... chỉ có thể tin Lôi Phong đủ thông minh để sống sót."
Tưởng Bình đứng phía sau khẽ run bả vai, như có gì đó nghẹn nơi cổ họng.
Lạc Trầm im lặng cúi đầu, giọng trầm ổn:
"Thuộc hạ hiểu."
'Thúc Tư Kỳ' đưa tay lật một tờ công văn, cất giọng không nhanh không chậm:
"Mấy ngày tới, ngươi nghỉ ngơi đi. Cần thuốc hay người điều trị, cứ nói với Tưởng Bình."
Lạc Trầm cung kính chắp tay:
"Tuân lệnh."
Hắn nghiêng người thi lễ, rồi quay lưng, bước từng bước trầm ổn về phía cửa.
Gió đầu hạ phất nhẹ qua khung cửa thư phòng, thổi vào chỉ vừa đủ lay động sợi trầm hương, khiến khói mỏng lượn thành từng vòng rồi tan dần trong ánh nến.
'Thúc Tư Kỳ' ngồi yên sau bàn, không lập tức viết tiếp. Ngón tay thon gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, nhịp đều đều như trống trận, rồi chậm rãi dừng lại khi cánh cửa vừa khép hẳn phía sau.
Lạc Trầm đã đi.
Chỉ còn bóng tối, ánh nến, và một chiếc bóng in nghiêng trên nền đá trắng của một người ngồi không nhúc nhích, mắt nhìn về phía cửa - nơi cái lưng kia đã khuất, kéo theo cả một tầng nghi ngờ còn chưa tan đi trong lòng.
Lưng hắn thật thẳng.
Lạnh lẽo, âm u đến lạ lùng.
Nàng nhắm mắt rơi vào hồi ức.
...
Đêm đó, thư phòng vẫn như xưa. Lặng như nước đá, quen thuộc đến mức mỗi vị trí trong phòng - góc án thư, giá sách, khung bình phong thêu cảnh thủy mặc - đều như được tạc vào trí nhớ.
Lôi Phong đứng trước giá sách, ánh mắt lặng yên quét qua từng ngăn gỗ - tất cả vẫn y nguyên như hai năm trước. Thậm chí quyển binh pháp năm xưa hắn tiện tay rút ra xem lúc chờ nàng phê tấu, vẫn nằm đúng chỗ cũ.
Chỉ khác một điều: có thêm một lớp bụi mỏng.
Hắn im lặng một thoáng, tưởng như chỉ cần nhắm mắt lại... là có thể trở về đoạn tháng năm cũ.
Chợt - tiếng cửa mở.
Lôi Phong xoay người.
Chiếc áo choàng đen theo động tác đó trượt khỏi vai, mũ trùm cũng rơi xuống. Hắn ngẩng lên - và thấy người đang đứng nơi ngưỡng cửa.
Người kia mặc áo bào màu tro nhạt, không đeo vương miện, không mang đai ngọc. Mái tóc dài buộc gọn bằng dải lụa đen, ánh mắt sâu và tĩnh như một mặt hồ ban đêm không gợn sóng.
Nàng nhìn hắn một cái, ánh mắt không lộ mừng vui - chỉ có một câu, nhẹ đến mức như hơi thở tan ra giữa không khí:
"Ngươi... rốt cuộc đã đến."
Lôi Phong siết tay bên sườn. Ngực hắn nhói lên vì những tầng xúc cảm đang va vào nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy - là nhẹ nhõm, là nghẹn ngào, là biết ơn, là bao kìm nén chưa kịp nói.
"Chủ tử." - Hắn khẽ gọi.
Hai năm xa cách, nhưng chữ ấy vẫn tự nhiên như ngày đầu quy phục. Một tiếng gọi, hai chữ, đủ dời cả trời đất trong lòng hắn.
Nàng gật đầu, bước đến bên án thư, động tác trông qua vẫn thong thả như thường, nhưng trong từng nhịp chân lại mang theo một thứ áp lực rất khó phân rõ - là trọng trách, hay là... thử thách?
Thúc Tư Kỳ chậm rãi ngồi xuống, không cần ngẩng lên, cũng không cần quanh co:
"Có biết vì sao bản vương gọi ngươi âm thầm trở về không?"
Lôi Phong hơi cúi người. Gương mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng đáy mắt sâu thẳm như mặt hồ mùa đông - không phải là không có gợn, mà là gợn đã chìm quá sâu, người ngoài khó lòng nhìn ra.
Từ trước đến nay, nàng chưa bao giờ là người nói dài dòng. Mệnh lệnh được viết ra luôn ngắn gọn như nhát dao gọt vào đá. Lá thư nàng gửi hắn cũng chỉ vỏn vẹn hai chữ: "Trở về".
Nhưng hắn biết - giữa hắn và nàng đã có một loại ám hiệu riêng, chỉ có hai người hiểu. Từng nét mực, từng khoảng cách giữa các dòng, độ nặng nhẹ của tay viết, thậm chí là loại giấy được chọn... tất cả đều là tín hiệu.
Một bức thư ngắn ngủi, nhưng trong mắt hắn, lại là cảnh báo đỏ rực.
Bởi vậy, hắn không hỏi lại. Chỉ khẽ cúi đầu, giọng trầm:
"Thuộc hạ... mong chủ tử giải đáp."
Thúc Tư Kỳ nghe xong, môi hơi nhếch lên, nụ cười phảng phất như sương sớm lướt qua mặt hồ, lạnh nhạt nhưng không hoàn toàn vô tình.
"Ngươi rõ ràng biết." - Nàng nghiêng mặt - "Nhưng vẫn như thế, khiêm tốn."
Ánh mắt Lôi Phong hơi mềm xuống. Khí thế quanh người như được thu về, đôi vai thả lỏng, khí chất không còn căng như dây cung nữa. Giọng hắn cũng hạ thấp:
"Chủ tử quá lời."
Nàng không đáp, cũng không chấp nhặt lời khách sáo.
Một tay nàng lướt qua mặt bàn, lấy từ trong ống tay áo vài tờ thư được xếp ngay ngắn, đẩy về phía hắn.
Lá thư đầu có dấu đỏ mờ, chữ viết quen thuộc. Là bút tích của Nhất Ảnh.
"Đọc đi."
Giọng Thúc Tư Kỳ không cao, không thấp, nhưng đủ để khiến người khác không dám trái lời.
Trong lúc Lôi Phong lật từng tờ thư, nàng cũng từ tốn nhấc chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, đoạn mở miệng, thanh âm vang lên giữa căn phòng trầm mặc:
"Mười năm trước, Thừa Ảnh - sát thủ cao tầng của Đông Doanh - bị tuyên bố là đã tử trận trong vụ hỏa hoạn ở Thái Miếu."
Lôi Phong cau mày. Bàn tay cầm thư hơi siết chặt hơn, mắt quét nhanh những dòng chữ được mã hóa đặc biệt.
Nàng tiếp tục:
"Không có thi thể. Không có vật chứng xác thực. Tất cả những gì tìm được, chỉ là một mảnh khăn thêu bị cháy sém... có vết máu."
Đến đây, nàng dừng lại. Không nói tiếp. Mắt vẫn nhìn vào ly trà, không phải do đang thưởng trà, mà là chờ - chờ phản ứng từ hắn.
Lôi Phong nhíu mày sâu hơn. Hắn lặng lẽ đặt tờ giấy xuống, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc lẫn tỉnh táo.
"Ý chủ tử là... Thừa Ảnh có thể chưa chết? Mà chỉ giả vờ tử nạn?"
Thúc Tư Kỳ không đáp, nhưng đáy mắt nàng ánh lên tia tán thưởng rõ rệt. Người khác nghe sẽ thấy câu hỏi đó táo bạo, nhưng với nàng, lại vừa vặn.
Một cái gật đầu nhẹ, thay cho lời xác nhận.
Rồi, như thể không muốn để đối phương đào sâu thêm, nàng lập tức chuyển chủ đề, không hề có dấu hiệu báo trước:
"Dạo gần đây..."
Nàng nhìn ra cửa sổ, ánh mắt như đang xuyên qua tầng tầng cung điện, mà nhìn vào lõi thành đô.
"Tai mắt trong kinh thành và cả Kha Lạc tăng lên một cách bất thường. Sự giám sát như đổ dồn về hướng của chúng ta. Mọi động tĩnh của A Hành, dù rất kín đáo... nhưng vẫn bị người bám theo. Những hướng điều tra Đông Doanh gần như đều bị chặn ngang."
Lôi Phong siết nhẹ tờ thư trong tay. Mặt không đổi, nhưng môi đã mím lại.
"Như thể... có kẻ mật báo."
Giọng nàng thấp hơn, mang theo một loại âm điệu sắc như lưỡi dao lướt qua cổ tay.
Lôi Phong nghe đến đây, đồng tử rõ ràng chấn động. Bàn tay đặt bên hông áo cũng khẽ động.
"Ý người là... phe ta có nội gian?"
Câu nói vừa buông, không khí như trầm xuống.
Nhưng Thúc Tư Kỳ vẫn im lặng. Không gật. Cũng không lắc đầu.
Nàng chỉ lặng lẽ nhìn làn khói từ lư trầm đang cuộn lên. Một làn, hai làn... mỗi đường khói uốn lượn đều đều, như chính tâm tư nàng lúc này - đầy tầng lớp, và không thể nhìn thấy đáy.
Hồi lâu sau, nàng mới khẽ nhắm mắt.
...
Khung cảnh trở về với thực tại, ánh nến vẫn chưa tắt, khói vẫn chưa tan, nhưng trong lòng hắn lại rối hơn bất kỳ trận chiến nào.
Cánh cửa thư phòng vừa khép lại.
Tiếng bước chân của Lạc Trầm đã xa, chìm hẳn vào dãy hành lang dài ngoằn ngoèo. Ánh sáng nơi bậu cửa mờ dần, không còn chạm tới bóng hắn nữa.
Lôi Phong ngẩng đầu nhìn theo.
Bóng lưng ấy - sao mà lạnh, sao mà xa.
Từng sợi tóc mai khẽ bay vì gió lọt vào từ khe cửa, hắn cũng không quay đi.
Tay phải siết chặt lại, từng ngón khớp gầy nổi lên rõ ràng, lặng lẽ rơi vào khoảng không trước mặt.
Đó thật sự là Lạc Trầm sao?
Hay chỉ là một chiếc bóng mà kẻ khác mượn để che đậy một sự thật nào đó?
Đêm mưa hôm đó, Lạc Trầm rõ ràng đã trở lại. Ánh mắt đó, giọng nói đó - không sai. Nhưng trực giác nhạy bén của chủ tử cũng chưa bao giờ sai.
Nếu vậy... Lạc Trầm thật sự đang ở đâu?
Một thân ảnh đẫm máu, một kẻ nói năng mạch lạc, một người thuật lại từng chi tiết mà không sai nửa câu - quá hoàn hảo.
Hoặc chính vì quá hoàn hảo... nên không thật.
Hắn không thể biết.
Mà cũng chưa thể biết.
Chỉ có thể nhìn theo bóng lưng đã khuất và âm thầm thở một hơi dài.
- Lạc Trầm... rốt cuộc còn sống, hay đã chết?
Trong thư phòng, ánh nến khẽ lay động theo cơn gió cuối cùng.
Trầm hương nghiêng nghiêng, cháy tới phần tim lõi.
Căn phòng vẫn tĩnh lặng, như cái đêm mà bí mật bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co