Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 67

Anntth



Lại một quẻ mệnh... không đúng không lấy tiền.

Trong nội điện, trầm hương nhàn nhạt lan ra giữa không gian yên ắng. Khi Xuân Thu bước vào, vừa khéo nghe Xuân Nghi đang cúi đầu hồi bẩm bên cạnh long án:

"Thánh thượng, nô tỳ đã tra rõ. Lôi Lãng đúng là biểu đệ của Lôi Tử Thành. Mẫu thân nàng xuất thân từ dân di cư phương Nam, phụ thân là đại bá ruột của Lôi Tử Thành."

Phó Nguyệt Hàn không ngẩng đầu, chỉ khẽ "ừ" một tiếng. Dáng ngồi hơi nghiêng về một bên, mắt vẫn dán trên mấy trang tấu lục, mày nhẹ chau lại. Ánh nến phản chiếu lên dung nhan vốn đã tái nhợt, càng khiến thần sắc thêm mỏi mệt.

Xuân Thu cúi người dâng dược, cung kính nhắc: "Thánh thượng, nên dùng dược."

Phó Nguyệt Hàn nhấc chén lên, khẽ cau mày, như thể thứ trong tay chẳng phải thuốc mà là độc. Nàng nhắm mắt uống một hơi, sau đó mới chậm rãi đặt chén xuống, sắc mặt nhợt đi rõ rệt.

Xuân Thu đã chuẩn bị sẵn, đưa tới một khay nhỏ khác có vài miếng mứt quả, giọng nhu hòa: "Dược vẫn như buổi sáng, thánh thượng."

Phó Nguyệt Hàn nhướng mày liếc nàng một cái, đôi mắt mỏi mệt nhưng không mất vẻ trầm tĩnh: "Sao giờ lại đắng hơn?"

Câu nói lơ đãng như oán than, lại khiến hai thị nữ mím môi cười trộm. Xuân Nghi cúi đầu sâu hơn, Xuân Thu nhỏ nhẹ: "Nô tỳ đã thử, quả thật không khác chút nào."

Phó Nguyệt Hàn nhìn hai người, như đã quá quen với trò đùa ngầm giữa cung nhân thân tín, chỉ nhẹ gật đầu, không nói gì thêm. Đặt chén xuống, nàng ra lệnh:

"Tiếp tục giám sát nàng."

Xuân Nghi cung kính đáp: "Tuân chỉ."

Phó Nguyệt Hàn lại đổi giọng: "Lấy danh nghĩa giám sát Thái Y Viện mà làm. Còn nữa... Lôi phủ, cũng phải để mắt đến."

"Rõ."

Sau đó Xuân Thu quay người, đem khay cùng chén rỗng bước ra. Ngoài điện, Thúc Tư Kỳ vẫn đứng yên lặng như khi mới tới, không rời nửa bước. Xuân Thu giao lại khay, không nói nhiều, chỉ gật đầu xem như thay chủ tạ lễ..

Màn đêm phủ dần khắp cung thành. Trăng bạc treo cao, ánh sáng vằng vặc như phủ lên ngói lưu ly một tầng sương mỏng.

Thúc Tư Kỳ đứng dưới bậc thềm Nghi Sương điện, tay cầm khay gỗ trầm, bên trên là chiếc chén ngọc đã cạn. Dáng nàng không quá thẳng nhưng cũng chẳng uể oải, ánh mắt yên lặng nhìn vào khoảng không trước mặt, tựa như đang chờ một câu hỏi chưa thành hình.

Thúc Tư Kỳ cũng không dám nhiều lời, chỉ nhẹ gật đầu, sau đó quay người rời đi.

Bước chân nàng thong thả, chẳng vội vàng, nhưng cũng không đủ chậm để gọi là lười nhác. Trong lòng, thế nhưng lại thấy có phần... không quen.

Nữ đế Mạc Bắc kia - người nổi danh lạnh lùng khó lường, tính khí thất thường như gió đổi phương - thế mà hôm nay cũng không làm khó nàng. Cả một đêm đứng gió, chỉ đổi lại một lần dâng thuốc bình yên, chẳng phải kỳ quặc lắm sao?

Thúc Tư Kỳ khẽ nhướng mày, lại lắc đầu cười cười với chính mình:
"An ổn là tốt rồi, còn thắc mắc làm gì."

Trở về phòng, nàng thay y phục, thả người lên giường tre. Ngoài cửa sổ, cây trúc lay động, ánh trăng vỡ vụn trên nền đất như những mảnh ngọc vụn vương vãi.

Thúc Tư Kỳ cầm lấy khăn ấm lau mặt, rồi bất giác thở dài một hơi.

Tay trái chạm vào quyển y thư đã lật đến lần thứ ba trong ngày, nàng hơi khép mắt, đầu óc vẫn còn nghĩ ngợi, nhưng bàn tay đã vô thức vẽ vẽ mấy nét vẽ con... cá trê nằm sấp.

Dáng vẻ ấy, trông qua có vẻ lười biếng, nhưng chỉ có nàng biết, trong lòng đang như mặt hồ bị gió thổi - lặng mà không yên.

Chẩn bệnh? Cũng được.
Chẩn cho người bệnh nặng? Càng được.
Nhưng... chẩn cho kẻ điên điên dại dại? Thật sự là làm khó người mà!

Nàng ôm trán, khẽ kêu một tiếng trong lòng:
"Bệnh nan y thì còn có ba phần cơ may, chứ bệnh này... e rằng phải mời thần tiên mới trị nổi a!"

Nếu việc ấy mà đơn giản, đời nào hiện đại còn tồn tại bệnh viện chuyên cho bệnh nhân tâm thần nữa chứ?

Nhưng khổ nỗi, nàng lại lỡ hứa, mà còn là hứa với Bạch lão nhân - người đã không tiếc lời thổi phồng nàng lên tận trời xanh!

Thúc Tư Kỳ nghĩ đến nét mặt rạng rỡ, đầy tin tưởng của lão Bạch, lại chỉ biết ôm đầu cắn răng:
"Thôi thì... cố gắng lên vậy..."

Tự nhủ như thế, nàng thổi tắt đèn, chui vào chăn, đem đầu vùi sâu vào gối. Trong lòng rối như mớ tơ, nhưng thân thể đã mỏi, mi mắt vừa khép lại, liền nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

Đêm ấy, nàng mơ thấy bản thân cầm nhầm cả bó cỏ khô làm thuốc, bị ông nội từ đâu xuất hiện rượt đánh khắp Thái Y Viện, vừa chạy vừa hét:
"Ngốc tử nhà ngươi dám đốt mấy trăm năm y học tổ truyền thành tro à?!"

Thúc Tư Kỳ trong mộng ôm đầu chạy trối chết, vừa nhảy qua hàng rào, vừa kêu:
"Ta tưởng là hoắc hương! Ai ngờ là cỏ lác a!"

____

Sáng hôm sau, Thúc Tư Kỳ vươn vai một cái, đón lấy ánh sáng mờ mịt đầu ngày. Đêm qua tuy mộng mị có phần hỗn loạn, nhưng thể lực cũng được dưỡng đủ, tinh thần coi như không tệ.

Hôm nay nàng có một nhiệm vụ quan trọng không kém chuyện dâng dược - là đến Lôi phủ, nhận mật tin từ Lôi Phong truyền về.

Nhưng trước khi được xuất cung đường hoàng, vẫn là một buổi sáng như mọi ngày: hừng đông thức dậy, sắc thuốc cẩn thận, mang lên Vô Tịch điện trình dược. Sau đó là một vòng lặp quen thuộc: đợi - hâm - đợi - hâm... Mãi đến Ngọ thiện, nàng mới được phép dâng dược lên nữ đế.

May mắn thay, hôm nay Lôi tiểu thái y không lỡ lời nói nhiều, cũng chẳng đụng vào điều cấm kỵ nào của vị đế vương kia, thế là cái đầu nhỏ bình an vô sự trở về.

Sau khi hoàn tất bổn phận, Thúc Tư Kỳ lấy cớ "ra ngoài tìm dược liệu phù hợp" để đường hoàng xuất cung. Giấy thông hành đã sớm chuẩn bị sẵn, không ai có thể bắt bẻ điều gì.

Ra khỏi cung, nàng rẽ một vòng vào đường lớn, hướng về phía Lôi phủ. Đường đi không xa, người qua lại cũng không nhiều, thế nhưng vừa ra khỏi cửa cung một đoạn, Thúc Tư Kỳ đã nhận ra - có người đang âm thầm bám theo.

Không ồn ào, không thất thố, lại vô cùng cẩn mật. Nếu đổi là người khác, hẳn đã không hay biết gì.

Thúc Tư Kỳ nhíu mày, nhưng thần sắc không đổi, vẫn giữ bước chân thản nhiên, như thể không phát hiện điều gì.

Đến trước đại môn Lôi phủ, một tiểu gia đinh trẻ tuổi ra mở cửa. Nàng lễ phép gật đầu chào, người kia liền vội vã đi vào bẩm báo.

Chẳng bao lâu sau, một nam tử trẻ tuổi bước ra. Hắn vận thường phục thanh nhã, gương mặt ôn nhuận như ngọc, nụ cười lễ độ. Nhưng khi thấy Thúc Tư Kỳ cúi đầu hành lễ với mình, trong mắt hắn khựng lại một thoáng, rồi rất nhanh hiểu ra điều gì đó. Hắn nén thần sắc, khẽ gật đầu, cung kính xoay người dẫn nàng vào.

Vị trí chủ - khách, thoáng nhìn qua liền thấy lệch nhau, nhưng cả hai đều không nói gì.

Chỉ đến khi đại môn khép lại sau lưng, bước chân dừng hẳn, Thúc Tư Kỳ mới thu lại vẻ dè dặt, ngẩng đầu khẽ nói:
"Đi thôi."

Nam tử kia không nói nhiều, liền cúi người, dẫn nàng về thẳng thư phòng phía tây.

Vừa ngồi xuống, Thúc Tư Kỳ liền nhận được một phong thư niêm kỹ càng. Nàng không vội, dùng dao giấy cẩn thận mở phong ấn, rồi chậm rãi đọc.

Ban đầu thần sắc nàng vẫn bình thản, nhưng càng đọc, đầu mày nàng càng chau chặt, đến mức có thể kẹp chết một con ruồi.

Đọc đến nửa, nàng bỗng trầm giọng lẩm bẩm:

"Đông Doanh có dính líu đến triều đình... điều này ta vốn biết.
Chính là-"
Ánh mắt nàng tối lại, dừng ngay một câu trong thư:
"...Cái chết của tiên đế cùng Cảnh Trường Cang, cũng đều không phải tự nhiên?!"

Thúc Tư Kỳ ngẩng đầu, đáy mắt hiện lên một tầng trầm ngưng. Tay nàng siết nhẹ tờ thư, rồi tiếp tục đọc tiếp.

Nam thư đồng đứng bên, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong lòng không khỏi thầm than thở - chủ tử nhà mình lúc vào việc đã đủ khó gần, nào ngờ chủ tử của chủ tử lại càng khiến người ta hít thở khó thông.

Khi đọc xong, Thúc Tư Kỳ đặt thư xuống, ngón tay nhẹ gõ gõ lên mặt bàn, ánh mắt lạnh lẽo như gió tuyết.

"Một tay điều khiển Đông Doanh, một tay thao túng triều đình.
Thân phận người này, không phải tầm thường."

Nàng dựa lưng ra sau ghế, nhắm mắt trầm ngâm.

"Có thể che giấu chân tướng cái chết của hai đời hoàng đế...
Nếu không phải là hoàng thất chính mạch,
thì cũng là chi tộc quyền thế - dòng bên."

Suy nghĩ đảo nhanh trong đầu, Thúc Tư Kỳ bắt đầu rà soát từng cái tên, từng mối liên hệ.

"Dưới gối tiên đế, ngoại trừ Cảnh Giai Kỳ và Cảnh Trường Cang, còn có bốn vị hoàng tử khác.
Một người từng có khả năng kế vị, nay đã mất.
Ba kẻ còn lại, bị đày khỏi kinh thành dưới danh nghĩa phong vương ban đất..."

Nàng khẽ lẩm bẩm:
"Vậy thì chỉ còn lại - các thế tử dòng bên."

Đột nhiên như nghĩ tới điều gì, nàng mở bừng mắt, vội cầm bút viết loạn trên giấy.

"Không đúng... Không chỉ thế tử.
Còn có hoàng tử cùng thời tiên đế - vị nào sống sót sau biến loạn,
ẩn nhẫn chờ thời, lại vừa đủ tàn nhẫn để xuống tay với chính huynh đệ mình..."

Gương mặt nàng giãn ra, nhưng thần sắc lại càng trầm trọng hơn.
" Không thể bỏ sót một kẻ nào, dù là dòng bên vẫn là... thân sinh huynh đệ đều phải tra xét một lượt a..."

Cứ như vậy, nàng ngồi trầm mặc gần một canh giờ, viết kín ba mặt giấy, sau đó niêm thư thật cẩn thận, đưa cho thư đồng:
"Truyền tin về Nam Uyên, khẩn cấp."

Thư đồng lĩnh mệnh.

Nàng lại nhanh tay viết thêm một phong thư nữa, lần này nét chữ ít hơn, rõ ràng hơn, giao ra dặn:
"Cái này... gửi đến Khang Y Quán, thành Vân Dung."

Nam tử khom lưng tuân lệnh, lập tức xuất phủ đi truyền tin.

Trong thư phòng chỉ còn lại mình nàng. Thúc Tư Kỳ lúc này mới ngả người ra sau ghế, thở hắt một hơi như trút đi tầng khói nặng.

"Không được..." nàng khẽ lẩm bẩm, ánh mắt sâu hun hút.
"Ta phải nhanh chóng tìm được tung tích Quốc sư, rồi trở về Nam Uyên chủ trì thế cục.
Nếu không... Ván cờ này, sớm muộn cũng bị kẻ giật dây kia lật ngược toàn bộ."

Sau khi giao xong thư mật tại Lôi phủ, Thúc Tư Kỳ không vội hồi cung, mà vòng về một tiểu y quán nằm trong hẻm nhỏ đầu đông. Chính là nơi lần trước từng hội kiến với lão Vệ, cũng là nơi nàng tạm thời giấu chút dược liệu, giấy bút cùng mật tín dùng để tiếp xúc nội tuyến.

Thoạt nhìn, nàng chỉ như một khách nhân bình thường tới hỏi thuốc, còn lão Vệ vẫn là bộ dạng gù lưng, nhăn nheo, nói chuyện như rót mật trộn giấm, không rõ thật giả. Cả hai trò chuyện không dài không ngắn, xen kẽ tiếng cười, tiếng ho, tiếng mời trà... nhưng ý tứ truyền đạt lại tuyệt chẳng liên quan tới dược liệu, mà toàn chuyện đủ khiến triều đình thay đổi mạch máu, kẻ tâm cơ phải ho khan.

Làm xong chuyện, nàng cáo từ rời đi, thần sắc vẫn thong dong, chỉ là bước chân đã nhanh hơn vài phần - phải trở về kịp giờ sắc thuốc lần hai trong ngày.

Ra tới phố lớn, vừa rẽ qua một khúc ngoặt quen thuộc, bên tai nàng liền vang lên một tiếng gọi có chút quen quen:

"Ai công tử! Ta xem hôm nay ngươi có duyên! Có muốn để ta xem cho một quẻ mệnh đổi vận không?"

Bước chân khựng lại, Thúc Tư Kỳ quay đầu, ánh mắt rơi vào một thân ảnh đang phe phẩy chiếc quạt trúc rách, y phục tả tơi, một lão nhân xem tướng số - chính là cái kẻ từng bị quan binh rượt chạy lần nọ.

Nàng vừa định quay đi thì phía sau lưng chợt vang lên tiếng người.

Hai người cùng quay đầu nhìn nhau. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều sửng sốt, rồi đồng thời bật thốt:

"Là ngươi?!"

Chính là phụ thân của cái tiểu hài tử từng dòm ngó bánh bao nóng hổi của nàng hôm nọ. Lần này vô tình gặp lại, cũng quá là... có duyên đi.

Hai người đều bật cười.

Thúc Tư Kỳ chắp tay thi lễ trước, giọng ôn hòa:
"Không nghĩ trùng hợp như vậy, lại gặp."

Tuyên Trạch gật đầu, cười càng thêm nhã nhặn:
"Đúng vậy. Lần trước tiểu tử nhà ta quấy rầy, còn chưa cảm tạ ngươi vì cái bánh bao."

Thúc Tư Kỳ phẩy tay cười:
"Chỉ là một cái bánh bao, không đáng nhắc tới."

Lúc này, giọng già khàn đặc chen vào:

"Ai ai ai, lão phu cũng là có duyên mới gặp lại các người. Hay để ta xem một quẻ, đổi vận đổi mệnh a?"

Thúc Tư Kỳ liếc nhìn lão, ánh mắt có chút bất đắc dĩ. Lão nhân này nhìn qua là biết không đáng tin, lại hay bám riết không buông.

Nàng bật cười, lắc đầu:

"Ta không tin chuyện mệnh số, hơn nữa hiện tại ta phải về gấp."

Nói rồi không đợi ai đáp, nàng khẽ cúi người với Tuyên Trạch:

"Tại hạ xin đi trước. Có duyên, lần sau gặp lại."

Tuyên Trạch khẽ gật đầu:
"Lần sau gặp, nhất định mời ngươi một chén."

Nụ cười nàng dịu lại, ánh mắt trong sáng, rồi nhanh chóng quay người rời đi, bóng dáng dần khuất trong dòng người.

Tuyên Trạch vừa định cũng rời đi, thì bàn tay nhăn nheo như vỏ cây kéo vạt áo hắn lại.

"Ai ai, công tử, ta và ngươi cũng là hữu duyên mà! Đừng đi vội!"

Tuyên Trạch liếc nhìn lão nhân một cái, bất giác bật cười. Hắn từng vài lần thấy lão này bị quan binh rượt như đuổi mèo hoang, thế mà hôm nay còn thong dong bày quán giữa phố. Lại còn dám nói duyên.

Hắn nói:
"Chẳng phải lão vừa nói có duyên với người khi nãy sao?"

Lão gật đầu, mặt không đổi sắc:
"Đúng vậy, chính là nàng còn vội mà ta còn rảnh. Hơn nữa ngươi thấy ta nhiều lần, ta thì thấy ngươi không được mấy lần, tính ra là ta thiệt thòi a!"

Lời vừa dứt, gương mặt lão hiện ra một bộ dáng... bi thương giả tạo khiến người nghe cũng muốn rút bạc cứu tế.

Tuyên Trạch lắc đầu, mỉm cười khoanh tay:

"Hảo. Dù sao hôm nay ta cũng nhàn rỗi."

Hắn vén vạt áo ngồi xuống ghế gỗ, nét cười không giảm.

Lão nhân thấy vậy liền vỗ tay, râu ria rung rinh:

"Công tử muốn xem gì? Tình duyên, quan vận, hay là bệnh tật?"

Tuyên Trạch lơ đãng:
"Trong phủ ta có một người bệnh. Khi nào có thể khỏi?"

Lão phe phẩy quạt, cười lắt léo:

"Ngươi đã không tin là nàng có thể khỏi, thì hỏi ta làm gì?"

Lời này vừa rơi xuống, nụ cười Tuyên Trạch cũng chậm rãi thu lại, ánh mắt trở nên trầm lặng.

"Kia là... phụ thân ta."

Lão già khựng lại một chút, rồi nhướng mày:

"Là phụ thân, hay là mẫu thân?"

Câu hỏi tưởng chừng vô lý, nhưng ánh mắt Tuyên Trạch lại lóe lên, như bị nhìn thấu một tầng che giấu trong lòng.

Hắn khẽ thở ra, nửa như cười, nửa như thừa nhận.

Lão nhân lại nói:

"Muốn xem chỉ tay sao?"

Tuyên Trạch đưa tay ra, không nói một lời.

Lão ngồi sát lại, vuốt ve lòng bàn tay hắn như đang xem món đồ cổ, khiến Tuyên Trạch thiếu chút nữa muốn rút tay lại đánh lão một trận.

May thay, chưa đến mức đó, lão thở ra, cười hề hề:

"Ngươi, nhưng là có quý nhân tương trợ."

Tuyên Trạch nhíu mày:
"Quý nhân?"

Lão ghé sát lại, mắt nheo lại như hồ ly:

"Chính là nam nhân ban nãy cùng ngươi nói chuyện đó sao!"

Tuyên Trạch bật cười, nhưng ánh mắt vẫn ngờ vực:

"Chúng ta chỉ là tình cờ gặp, không quá hai lần."

Lão cười càng bí hiểm:

"Mệnh định là thứ không thể cưỡng cầu. Có người ngươi gặp trăm lần, cũng chỉ là ngọn cỏ lau ven đường. Nhưng cũng có người, chỉ cần một ánh mắt... đã có cảm giác nhất kiến như cố."

Tuyên Trạch hơi sững người. Hắn chưa từng nói với ai rằng, từ cái nhìn đầu tiên, hắn đã thấy người kia - tuy rõ ràng là một cái bình thường nam tử - lại khiến hắn cảm giác quen thuộc kỳ lạ. Mà nay gặp lần hai, cảm giác ấy... lại càng sâu.

Lão nhân thấy sắc mặt hắn thay đổi, liền chốt lại:

"Lão phu chưa từng nói sai. Nếu ta nói trật, liền không lấy bạc."

Tuyên Trạch nhìn lão, rồi lại nhìn bộ dạng quần áo rách nát, giày như cổ vật thời tiên quân, không khỏi bật cười.

Hắn vừa định nói gì, thì lão đột nhiên hét lên một tiếng, quăng quạt, đá ghế, ôm tay nải bỏ chạy.

"Aaa, oan có đầu nợ có chủ, đừng rượt ta nữa!!"

Đằng xa có tiếng quan binh quát tháo, một tốp người đuổi theo.

Tuyên Trạch ngồi im tại chỗ, mặt không cảm xúc nhìn bóng dáng kia vọt qua ngõ nhỏ, nhanh như cẩu bị dí. Hắn khẽ lắc đầu, thầm nghĩ:

"Cái nghề này... có vẻ lúc nào cũng phải chạy trước khi kịp lấy tiền công."

Rồi hắn bật cười, xoay người thong thả rời đi, trong lòng vẫn không khỏi nghĩ tới câu nói của lão...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co