Chương 68
Sóng ngầm khoáy động
Khay thuốc trên tay bốc hơi nóng, hương dược thanh đạm lại có chút đắng xộc thẳng vào mũi. Thúc Tư Kỳ hai tay bưng chén, đứng lặng lẽ trước cửa Vô Tịch điện, sắc mặt không đổi, nhưng lòng đã sớm trăm mối rối như tơ vò.
Hôm nay vốn nên đến Nghi Sương điện như mọi ngày, nhưng chưa tới giờ Mùi, lão công công phụng chỉ đến Thái y viện truyền lời: "Hôm nay thánh thượng tiếp khách, dược phải mang đến Vô Tịch điện."
Nàng không tiện hỏi, chỉ nhẹ gật đầu, lĩnh chỉ lui xuống.
Hiện tại, đứng trước bức điện uy nghiêm này, tâm nàng như có gì gợn lên - chẳng phải vì nữ đế, mà là kẻ nàng không muốn gặp lại nhất... cũng có thể đang ở bên trong.
Không ngoài dự đoán.
Sau khi lính canh truyền báo, có tiếng "mời vào", nàng mới cúi đầu cảm tạ, nhẹ bước qua bậc ngọc, đi sâu vào chính điện.
Tiếng bước chân rơi nhẹ lên gạch trắng, trầm trầm.
Thế nhưng nàng vừa đi, vừa nghĩ về tin tức truyền về từ Nam Uyên, chuyện mật thám, chuyện nội loạn... lòng dạ sớm đã chẳng yên bình. Cứ thế mải suy nghĩ, đến khi phía trước có tiếng người hắng giọng rõ to, nàng mới bừng tỉnh.
Ngẩng đầu, trước mắt hiện ra Xuân Nghi, ánh mắt tròn to như sắp rơi khỏi hốc mắt, sợ hãi nhìn nàng, khẽ khàng ra hiệu... nhưng không còn kịp nữa.
Thúc Tư Kỳ đã đứng giữa chính điện.
Chính giữa.
Ngay trước mặt nữ đế Phó Nguyệt Hàn, bên cạnh là Kinh Lạc Y, cùng với Xuân Thu và Xuân Nghi đang đứng hai bên, đều trừng mắt nhìn nàng như thể... như thể nàng đột ngột bay từ trời rơi xuống.
Bầu không khí trong điện tĩnh đến mức nghe được tiếng chiếc lá rơi xuống nền ngọc.
Nữ đế ánh mắt lạnh như sương tuyết tháng Chạp.
Kinh Lạc Y ngược lại nửa cười nửa không, ánh mắt nhìn nàng giống như đang xem một vở tuồng mà vai chính là nàng.
Chết chắc rồi.
"Nhìn đủ?"
Giọng Phó Nguyệt Hàn băng lãnh vang lên, sắc bén như gươm mỏng.
Thúc Tư Kỳ thoáng run rẩy, vội vàng quỳ xuống đến suýt làm đổ chén dược trên khay.
"Học sinh sợ hãi! Xin thánh thượng tha tội!"
Giọng nàng run run, mà ý tứ lại vô cùng chân thành. Bàn tay quỳ xuống còn giữ chặt khay thuốc, không rơi một giọt.
"Nếu có lần sau,"
Giọng nữ đế âm trầm như mực chảy đáy nước,
"Trẫm liền cắt ngươi tam phẩm."
Tam phẩm? Thúc Tư Kỳ trong lòng thầm tính, ta vốn không có phẩm cấp, cắt kiểu gì?
Không biết là do thần trí mơ hồ, hay thần kinh sắp đứt, nàng thế nhưng nghĩ sao nói vậy.
"Ta liền phẩm cấp đều không có, cắt thế nào được tam cấp a?"
Câu nói vừa thốt ra...
Chết. Thật sự chết rồi.
Toàn điện lặng ngắt như tờ.
Xuân Nghi, Xuân Thu cùng lúc toát mồ hôi lạnh, âm thầm tụng niệm giúp nàng siêu thoát.
Thúc Tư Kỳ thì muốn ngất tại chỗ.
Ngay lúc bầu không khí căng như dây đàn sắp đứt, bỗng có tiếng "phụt!" bật cười, khúc khích vang lên như chuông bạc.
Không cần quay lại cũng biết là Kinh Lạc Y.
Nàng đưa tay che miệng, cố nhịn cười, nhưng ánh mắt lại cong cong như vầng trăng non, rõ ràng là cười rất vui.
Phó Nguyệt Hàn liếc nàng một cái, ánh mắt sắc bén như dao lạnh, khiến Kinh Lạc Y lập tức mím môi, chỉ còn đôi mắt vẫn ánh ý cười.
"Không phẩm cấp..."
Nữ đế nhấn từng chữ,
"Vậy liền lấy thủ cấp của ngươi bù vào."
Thúc Tư Kỳ nhắm mắt.
Tim nàng đập như đánh trống trận, cả người như bị ném vào hầm băng. Trong lòng không ngừng cầu khẩn: "Tiên đế phù hộ, tổ tiên phù hộ, Thúc gia mười đời có anh linh phù hộ!"
Mắt sắp nổ đom đóm thì một giọng nữ lại vang lên - mang ý cười hồ ly, lại mềm mại như rượu ấm đầu đông:
"Hảo sao~ đừng tức giận a~"
Kinh Lạc Y cất lời như dỗ hài tử, còn thuận tay vỗ nhẹ mu bàn tay nữ đế một cái, dáng vẻ giống như yêu phi trấn an hôn quân.
Không khí lạnh căng vừa chớm vỡ ra, liền bị câu ấy xoa dịu mấy phần.
"Ngươi lui đi."
Kinh Lạc Y không nhìn Thúc Tư Kỳ, phất tay nói.
Thúc Tư Kỳ như được ân xá, một thân mồ hôi lạnh chảy ngược, ôm khay gấp gáp lui xuống, còn chưa kịp cảm ơn cứu mạng.
Sau lưng, bầu không khí cuối cùng cũng tạm ổn.
Xuân Nghi, Xuân Thu nhìn nhau rồi cùng cúi đầu, ngậm miệng không dám ho.
Phó Nguyệt Hàn vẫn nhíu mày, ánh mắt khó chịu liếc nhìn Kinh Lạc Y:
"Ngươi bảo vệ nàng làm gì?"
Kinh Lạc Y cười cười, phe phẩy quạt giấy, dáng vẻ ngạo mạn:
"Ta bảo vệ đâu? Chỉ là nàng chết thì chán quá. Ta có hứng thú với nàng."
Nữ đế liếc nàng, giọng hờ hững:
"Hứng thú?"
Kinh Lạc Y nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén thoáng lướt qua cửa vừa đóng, rồi nói:
"Nàng... không giống một tiểu thái y."
"Mắt sáng, bước chân vững, nói chuyện lễ độ nhưng không hề sợ người. Còn biết cách tự cứu."
Phó Nguyệt Hàn rũ mắt khẽ ừ:
"Trẫm thấy. Nhưng nghe cách nói... ngươi từng gặp nàng?"
Kinh Lạc Y gật đầu, đá nhẹ mép ghế:
"Tụ Hoa Lâu. Nàng ngồi cùng mấy nam nhân, tửu sắc chẳng khác gì khách quen."
Nói rồi nhấp môi, ánh mắt nheo lại, nhưng thần sắc vẫn thản nhiên như không.
Phó Nguyệt Hàn lại để ý tới chuyện khác.
"Ngươi đến thanh lâu?"
Kinh Lạc Y cười như hồ ly được vuốt lông:
"Nam nhân có thể tìm nữ tử, ta vì sao không thể tìm nam nhân?"
Nữ đế nâng chén trà nhấp một ngụm, thản nhiên nói:
"Hôm nào rảnh, trẫm muốn cùng Kinh lão tướng quân tâm sự một chút."
Chiếc quạt trong tay Kinh Lạc Y khựng lại giữa không trung, đôi mắt đẹp khẽ mở lớn, lộ vẻ không thể tin nổi:
"Phó Nguyệt Hàn! Ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Còn muốn đi mách lẻo cha ta?!"
Phó Nguyệt Hàn thoáng nhíu mày, giọng bình thản nhưng không giấu được chút trách cứ:
"Ngươi cũng đâu nhỏ, đến mấy chỗ trần tục như vậy còn chưa thấy chán? Lại còn chưa xuất giá."
Kinh Lạc Y nhún vai:
"Đừng nói ta. Ngươi xem lại hậu cung của mình, ba ngàn giai nhân, nam nữ đều có, có ai ngươi để mắt tới sao?"
Phó Nguyệt Hàn nghiêng đầu liếc nàng một cái, thần sắc hờ hững:
"Hậu cung chẳng qua là vật tượng trưng. Nếu không nể tình những lão thần từng theo phụ hoàng chinh chiến thuở trước, trẫm đã sớm để bọn họ gỡ mũ quan về cày ruộng."
Kinh Lạc Y bật cười khẽ, ánh mắt giảo hoạt:
"Thế còn Mạc Kiêu? Phong hắn làm Hoàng phu, chẳng phải vừa gọn gàng vừa danh chính ngôn thuận? Nạp một người, đóng cửa hậu cung, không phải sạch sẽ yên ổn hơn à?"
Phó Nguyệt Hàn lập tức đáp lời, giọng sắc như chém nước:
"Không được."
Nụ cười trên môi Kinh Lạc Y tắt đi đôi chút. Nàng thu lại vẻ trêu đùa, ngữ khí cũng nhẹ xuống:
"Ngươi... vẫn còn vì người kia sao?"
Một thoáng trầm lặng khẽ trôi qua giữa hai người.
"Nguyệt Hàn, rốt cuộc người đó là ai? Dáng dấp thế nào? Ngươi không nói cho ta, ta biết giúp ngươi thế nào đây?"
Phó Nguyệt Hàn không đáp. Nàng chỉ khẽ đứng dậy, bước tới trước án thư, mở tấu chương ra như thể đoạn đối thoại chưa từng xảy ra. Thanh âm nhàn nhạt như gió sớm:
"Trẫm còn tấu chương cần phê duyệt. Không tiễn."
Kinh Lạc Y ngẩn ra một lát, rồi mím môi, cố nén vẻ thất vọng sau vạt áo cẩm đoạn. Nàng bật quạt, dùng cán gõ gõ nhẹ vào lòng bàn tay, vẻ như bất mãn:
"Lại đuổi ta? Ngươi đúng là càng lúc càng vô tình."
Nữ đế vẫn không trả lời.
Kinh Lạc Y chậm rãi xoay người, tà áo nhẹ quét qua nền đá, tiếng giày lụa vang lên từng nhịp nhè nhẹ giữa đại điện rộng thênh.
Phía sau, chỉ còn Xuân Nghi và Xuân Thu cúi đầu yên lặng, không ai dám thở mạnh một hơi.
____
Giờ Dần vừa trôi qua không bao lâu, chính phòng Tô phủ đã lặng lẽ rọi sáng bởi ánh đèn dầu. Tỳ nữ lần lượt nối đuôi vào, tay cầm thau nước nóng, khăn mềm, cùng áo quan bào màu thanh thiên đã được là chuẩn bị cẩn thận.
Trước gương đồng khảm ngọc, một nữ tử ngồi thẳng lưng, gương mặt phản chiếu dưới ánh sáng mờ nhạt toát lên vẻ thanh tú nền nã. Đôi mi dài cong vút như vẽ, hàng mày được cắt tỉa gọn gàng, sắc mặt tuy nghiêm cẩn nhưng vẫn giữ được khí chất trầm tĩnh và nhu hòa vốn thuộc về tiểu thư khuê các xuất thân thư hương thế gia.
Tỳ nữ vừa búi tóc vừa nhẹ giọng:
"Đã xong rồi, tiểu thư."
Tô Tĩnh Lam khẽ gật đầu, không nhiều lời, môi chỉ mím nhẹ thành một đường thẳng. Nàng chậm rãi đứng dậy, vạt áo dài quét nhẹ nền đất như nước chảy. Không lâu sau, một chiếc xe ngựa đã lặng lẽ rời khỏi phủ, hướng về hoàng cung dưới sương sớm bảng lảng chưa tan.
Canh Mão, kinh thành Thượng Uyên vẫn còn ngái ngủ. Trên đường đá xanh, chỉ có bóng người trong quan bào tấp nập từ khắp các lộ tiến về hoàng cung. Trầm mặc, kiệm lời, nhưng bước chân nào cũng mang theo khí thế nặng nề đặc trưng của ngày triều sớm.
Kể từ khi Kỷ Vương nắm quyền nhiếp chính, triều cục thay đổi từng ngày. Thuế má giảm nhẹ, chính sách thay cũ đổi mới, thậm chí vài lộ dân tình phương nam còn lập miếu thờ sống vị vương gia quyền khuynh thiên hạ này.
Nhưng chính vì như thế, cũng khiến lửa ngấm âm ỉ dưới nền đất khô. Không ít người oán thầm, cho rằng hắn đã đoạt quyền không từ thủ đoạn, thậm chí ngay cả thân cháu trai của mình-ấu đế-cũng không nhường. Những lời đồn ngày càng lan rộng, như được kẻ nào đó cố tình thổi bùng lên.
**
Trong đại điện Tĩnh Minh, chuông đồng vừa điểm, văn võ bá quan đã chỉnh tề đứng vào hàng lối, dọc theo hai bên điện. Tiếng hô xưng hiệu vang rền dưới mái ngọc điện vàng, đón hoàng đế cùng Nhiếp Chính vị kia giá lâm.
Sáng nay triều sự không có gì mới, vẫn là chuyện đê vỡ mùa lũ, hạn hán mùa hạ, thuế ruộng, thuyên chuyển quan viên,... tất thảy đều lần lượt được đưa ra, từng tấu sớ trình lên, từng lời tâu nghe ra là dõi theo ý kiến tiểu bệ hạ mà làm chuẩn.
Nhưng triều cục đang bình lặng thì sóng ngầm bất ngờ nổi lên.
Từ trong hàng bước ra một vị nam tử thân khoác đỏ phục bào, dáng người đoan chính, khoảng bốn mươi, chính là Lại Bộ Thượng Thư. Hắn hành lễ xong, trước là cúi đầu với ấu đế, sau mới nghiêm trọng chuyển ánh nhìn sang Lôi Phong:
"Khải bẩm Vương gia, bệ hạ tuổi nhỏ nhưng tư chất thông tuệ, học vấn đã vững, xử lý chính sự cũng không thua kém các đời thái tử năm xưa. Hạ quan cho rằng-"
Hắn dừng lại một nhịp, rồi giọng nói hơi trầm xuống:
"-hạ quan cho rằng, bệ hạ đã đến lúc nên tự mình chấp chính. Huống hồ... gần đây lời đồn về vương gia trong dân gian càng lúc càng nhức nhối, ảnh hưởng đến uy tín của triều đình..."
Lời vừa buông ra, cả đại điện như bị rút hết không khí. Có kẻ cúi đầu tay run, có người mím môi, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Không ai dám thở mạnh.
Lôi Phong không biến sắc, chỉ nhàn nhạt hỏi:
"Lời đồn... thế nào?"
Lại Bộ Thượng Thư dù ánh mắt lộ vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu, thấp giọng đáp:
"Người ta đồn, Vương gia cầm quyền quá lâu, không muốn trả lại ngai vị cho bệ hạ."
Lời này như lưỡi dao cắt ngang lòng trung thành bề ngoài của cả trăm quan viên trong điện.
Không ai trả lời. Không ai dám nhìn thẳng vào Lôi Phong. Ai biết được bản thân có từng một lần vô tình nói điều gì sai trái?
Bỗng nhiên, một giọng trẻ con vang lên, thanh âm vẫn mang nét non nớt nhưng lại vang vọng đầy quyết đoán:
"Là ai to gan dám nói bậy về Hoàng bá?!"
Cả đại điện sững sờ.
Lôi Phong thoáng giật mình. Một tháng qua, hắn tận mắt chứng kiến ấu đế thay đổi từng ngày, từ rụt rè nhút nhát đến hiểu lý lẽ, dám hỏi dám đáp. Nhưng sự quyết liệt hôm nay lại khiến hắn không khỏi ngờ vực.
Trong chớp mắt, đáy mắt hắn hiện lên tia cảnh giác rất nhỏ-thứ ánh nhìn từng trải qua mưa máu gió tanh giữa triều cục bất ổn. Hắn khẽ liếc sang đứa trẻ kia, rồi lại quét một vòng toàn điện.
Ngay sau đó, hắn bật cười. Tiếng cười vang dội nhưng lạnh buốt:
"Bệ hạ tự có quyền bính, bản vương chẳng qua là người hỗ trợ tạm thời. Chỉ là trong triều còn quá nhiều giòi bọ... Vậy nên, bản vương trước giúp bệ hạ quét sạch rác rưởi, thế nào?"
Lời nói vừa buông ra như nhát dao xé tan bầu không khí vốn đã căng như dây đàn.
Có người trụ không vững, ngã nhào tại chỗ. Có kẻ run rẩy ôm mũ, chẳng dám lên tiếng. Lại có kẻ nghiến răng gật đầu, đồng tình không dám trái ý. Nhưng vẫn có một người không động, không đổi-Tô Tĩnh Lam.
Từ đầu triều đến giờ, ánh mắt nàng không hề rời khỏi người đang ngồi cạnh ấu đế.
Nàng quan sát từng cái nhếch môi, từng ánh mắt, từng cái khẽ cúi đầu. Dù là ánh sáng mờ mờ nơi nội điện hay đôi khi bị những mũ quan che khuất, nàng vẫn nhất mực không dời mắt.
Nàng đã nghĩ rất nhiều suốt mấy ngày qua.
Cho dù có kẻ mô phỏng được bản thể đến chín phần, thì cũng sẽ có lúc lộ ra sơ hở. Mà hôm nay... nàng đã thấy.
Ngay khoảnh khắc người kia nghe đến lời "tranh đoạt quyền bính với cháu ruột", đáy mắt thoáng hoang mang. Là kiểu hoang mang không đến từ tức giận, mà giống như... không kịp hiểu nội dung. Trống rỗng một thoáng, rồi lập tức thu về gọn ghẽ, che giấu dưới vẻ bình tĩnh.
Chỉ một cái chớp mắt.
Nhưng cũng chỉ bấy nhiêu đủ gieo vào lòng Tô Tĩnh Lam một mầm nghi ngờ.
Không ai phát hiện, bàn tay giấu trong tay áo rộng của nàng khẽ siết lại. Mạch suy nghĩ trong đầu dồn dập như sóng vỗ: Nếu người kia không phải Thúc Tư Kỳ, thì là ai? Tại sao phải giả? Thật sự mất tích, hay đã bị thay thế?
Ánh mắt nàng, cuối cùng lại một lần nữa khóa chặt lên gương mặt đang ngồi cạnh tiểu bệ hạ.
Chuyện nàng cần làm lúc này-là thử. Và chứng minh.
Buổi triều sáng tuy đã lắng xuống, nhưng trong lòng Tô Tĩnh Lam, sóng ngầm vẫn dâng lên từng đợt. Giữa bữa trưa đơn bạc, nàng ngồi lặng lẽ nơi góc bàn, tay cầm đũa mà cơm canh đã nguội. Mấy ngày qua, những sự vụ dồn dập xảy đến khiến tâm trí nàng chẳng một khắc nào được yên.
Dịch dung thuật-thứ vốn tưởng chỉ là một nhánh nhỏ trong y đạo tuyên truyền, giờ đây lại xuất hiện và còn liên kết tới nhiều điểm mờ ám. Liệu có liên quan gì đến Cảnh Giai Kỳ? Nàng ta từ đâu mà có y thuật ấy, nàng lại đang che giấu điều gì? Rồi cả vụ hỏa hoạn ở Thái Miếu, ngỡ là tai nạn, nhưng càng nghĩ càng thấy ẩn khuất, Đông Doanh thì đã rõ có bàn tay nhúng vào, vậy rốt cuộc ai đứng sau tất cả?
Tô Tĩnh Lam chậm rãi đặt đũa xuống. Tay nàng khẽ siết lại nơi đầu gối, lòng phiền muộn không yên. Trong đầu bỗng hiện lên lời của Sầm Ty hôm trước, giọng hắn trầm trầm, lạnh lùng nhưng rành rọt:
"Chỉ cần ngươi thừa nhận mình là nữ nhi Tô Nhất Kiện, thì mặc nhiên đã là Thiếu chủ Đông Doanh. Ngươi có thừa nhận hay không, thân phận ấy sẽ không thay đổi. Còn ngươi chọn làm con rối, hay người nắm cương, là do bản thân quyết định."
Nàng cười nhạt, tự giễu. Ngày ấy biết được thân thế thật, nàng đã từng cố chối bỏ, cố cắt đứt mọi liên hệ với Đông Doanh. Nhưng hiện tại thì sao? Đông Doanh vấy máu, tay chen vào chính vụ triều đình, lại như một bóng mờ che phủ trên quá khứ của chính nàng.
Năm mươi hai mạng người của Tô gia.
Một đêm.
Không còn lấy một hơi thở.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co