Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 7

Anntth



Vương gia bị ép chọn hoa khôi, không chọn thì bị nghi, chọn thì... tiêu

Thúc Tư Kỳ lần đầu trong đời cảm nhận sâu sắc thế nào là ngồi không cũng trúng tên. Ngồi trong thanh lâu, râu méo, mặt đỏ, bên phải là Tô Tĩnh Lam nở nụ cười "lương thiện", bên trái là Tứ Nhi đang cố nuốt tiếng cười vào bụng, phía trước là hoa khôi múa lụa bay lượn như thiên tiên... mà từng sợi lụa bay đến đâu, tim nàng lại chìm đến đó.

Nàng liếc sang Tô Tĩnh Lam, thấy ánh mắt kia cong cong như đang rất thích thú, liền khẽ hắng giọng, sửa lại tư thế:

"Cô nương... không cần đâu, tại hạ là... người có đạo lý."

Tô Tĩnh Lam mím môi, ánh mắt càng sáng:

"Ồ? Vậy sao nãy ngài còn kêu 'rượu ngon, mỹ nhân, không say không về'?"

"Khụ! Ta... ta chỉ là thuận miệng hô vui cho có không khí..."

Tứ Nhi quay sang uống trà. Bởi nếu không uống, nàng chắc chắn sẽ cười đến gãy cả xương sườn.

Trên sân khấu, Dung Hương vừa múa vừa liếc mắt nhìn xuống. Thúc Tư Kỳ chột dạ, ngồi thẳng lưng, nắm chặt quạt giấy, nghiến răng: "Lùi không được... mà tiến thì..."

Tiếng nhạc dứt.

Dung Hương nhẹ nhàng bước xuống khỏi sân khấu, y phục như mây bay, dừng lại trước đúng bàn họ ngồi, khẽ hành lễ:

"Tiểu nữ Dung Hương, xin chào công tử."

Tô Tĩnh Lam nghiêng đầu cười khẽ: "Vị này chính là thương khách từ Tân Châu lên. Ngưỡng mộ cô nương từ lâu, hôm nay mới được diện kiến."

Thúc Tư Kỳ: "..."

Ta nào ngưỡng mộ!

Ta đến để tra manh mối! Ta không phải thật muốn xem múa!

Dung Hương dịu dàng: "Nếu công tử có lời khen, Dung Hương tất lấy làm vinh hạnh. Chẳng hay... công tử muốn được ai bồi rượu đêm nay?"

Không khí bàn tròn chợt đông cứng.

Tứ Nhi nín thở. Tô Tĩnh Lam cười dịu dàng nâng ly trà. Thúc Tư Kỳ thì muốn té xuống lầu.

Dung Hương ngồi xuống bên cạnh, tự rót một chén rượu. Tay nàng trắng, ngón thon, móng được chăm chút cẩn thận, toát lên phong thái không hề giống hoa khôi thông thường.

Ánh mắt nàng khi nhìn Thúc Tư Kỳ cũng không giống ánh mắt của nữ tử nhìn khách nhân... mà giống như một người đang soi xét.

Một lúc sau, Dung Hương mới từ tốn cất lời:
"Công tử không giống thương khách."

Thúc Tư Kỳ giật mình: "Hả?"

"Cách ngồi, cách hô hào... đều giả. Nhưng... ánh mắt thì lại thật. Như thể thực sự nhìn ta... mà chẳng thấy ta."

Tô Tĩnh Lam liếc nhẹ sang, trong lòng như có sóng nhỏ.

"Dung cô nương, ngươi thấy vị này là..."

"Không phải kẻ háo sắc." Dung Hương cười nhẹ, rót thêm một ly rượu mơ – "Mà là người đang giả làm kẻ háo sắc."

Thúc Tư Kỳ lặng lẽ hít vào. Chòm râu hình như... lại lệch.

Dung Hương khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sâu như mặt hồ cuối thu:

"Công tử có biết, ở đây, kẻ giả làm khách nhiều vô số. Nhưng giả giỏi nhất... là những người thật sự chẳng phải đến tìm vui."

Tô Tĩnh Lam đặt ly trà xuống bàn.

"Vậy... cô nương đoán người này đến tìm gì?"

Dung Hương lặng im vài giây. Rồi đột nhiên, nàng quay sang, mắt chạm mắt Thúc Tư Kỳ, khẽ hỏi:

"Là vì Kha Lạc... đúng không?"

Toàn thân Thúc Tư Kỳ cứng đờ.

Tứ Nhi khẽ run.

Tô Tĩnh Lam hơi nhíu mày, ánh mắt có chút biến đổi.

Dung Hương vẫn mỉm cười, nhưng nụ cười lại không còn vẻ kiều mỵ của hoa khôi nữa, mà giống một ai đó đang thử thách, dò xét.

"Trên thế gian này, người hỏi tới Kha Lạc... không nhiều. Mà lại dám giả dạng bước vào đây, ngồi đúng bàn trung tâm, còn không chọn bồi rượu... thì chỉ có thể là người muốn moi bí mật."

"Cô nương..." – Thúc Tư Kỳ toan biện bạch.

Nhưng Dung Hương đã đặt tay nhẹ lên mu bàn tay nàng. Ngón tay mềm lạnh ấy khiến Thúc Tư Kỳ thoáng giật mình. Hoa khôi cúi thấp giọng, thì thầm:

"Ta không biết công tử là ai. Nhưng... đừng tìm Kha Lạc."

"Vì sao?" – Thúc Tư Kỳ cũng thì thầm.

"Vì khi tìm được rồi... thì cũng chính là lúc... mọi bí mật muốn che giấu nhất bị phơi ra."

Lời ấy rơi xuống, giữa tiếng huyên náo của khách nhân, lại khiến cả ba người họ như rơi vào trạng thái trầm mặc kỳ quái.

Dung Hương đứng dậy, không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng lui về phía sau. Mỗi bước nàng đi, đều như đang dẫn dắt người khác rơi vào mê cung.

Thúc Tư Kỳ muốn đuổi theo, nhưng vừa nhấc chân thì đã bị Tô Tĩnh Lam giữ lại.

"Tô đại nhân..."

"Vương gia." – Tô Tĩnh Lam thở ra một tiếng, rồi... chậm rãi nâng tay, giật phựt cái chòm râu của nàng xuống – "Đừng quên, chòm râu của người vừa rơi vào chén nước tương của ta."

"..."

"Người đích thực... đã bị nhận ra từ sớm rồi."

Thúc Tư Kỳ: "...Ta thấy mình nên xin nghỉ vài ngày, bế quan phản tỉnh."

"Không cần." – Tô Tĩnh Lam đứng dậy, chỉnh lại áo, nhàn nhạt nói – "Người nên luyện lại kỹ năng cải trang."
____

Trên đường về, gió đêm thổi bay vài chiếc lá vàng. Thúc Tư Kỳ ngồi trong xe ngựa, chống cằm than thở:

"Ta chỉ muốn thăm dò một chút... ai ngờ bị hoa khôi tra hỏi, bị ái khanh lật râu..."

Tứ Nhi ngồi phía ngoài, run rẩy nhỏ giọng:

"Vương gia, thật ra... vừa nãy người gỡ râu xong lại chà chà lên mặt, còn nói 'mặt ta thật ra vẫn đẹp trai lắm'... rồi mới bị Tô đại nhân nghe thấy..."

"..."

"Rồi còn khen mình diễn sâu hơn cả đào kép Xuân Lai lâu..."

"Ngậm miệng! Tứ Nhi, ngươi đói phải không, mai trừ ăn sáng!"

Cuối cùng Thúc Tư Kỳ bị Tô Tĩnh Lam lôi cổ về phủ như a miêu bị bắt quả tang ăn vụng cá khô. Tối đó, nàng vừa định bế quan "phản tỉnh" thì Tô Tĩnh Lam đưa đến một cuộn giấy da.

Nàng mở ra nhìn — là một sơ đồ bố trí phòng ốc của Vân Hoa Lâu, kèm những ký hiệu chi tiết ghi lại đường đi bí mật và nơi thường xuất hiện của các cô nương thân tín.

Thúc Tư Kỳ: "...Ai vẽ cái này?"

"Dung Hương đưa cho thần." – Tô Tĩnh Lam nhấp một ngụm trà – "Nàng bảo nếu người thật lòng muốn biết chuyện Kha Lạc, thì nửa canh giờ sau quay lại. Một mình."

"...Một mình?"

"Ừm. Không cải trang. Không râu. Không diễn trò."

"...Ta đi bây giờ còn kịp không?"

"Ừ."

"Tứ Nhi! Đem long bào — à không — áo thường dân của bản vương lại đây!"
____

Nửa canh giờ sau, Thúc Tư Kỳ lặng lẽ quay lại Vân Hoa Lâu, lần này không có râu, không có áo khoác kỳ dị, chỉ một thân lam y đơn giản, tóc cột cao, trông như công tử văn nhã vừa rời khỏi thư trai.

Nàng theo bản đồ lặng lẽ vòng ra phía sau Vân Hoa Lâu, bước vào con hẻm nhỏ ẩm ướt, nơi có một cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cửa vừa khẽ đẩy, không một tiếng cót két, nàng đã thấy một người đứng đó.

Dung Hương.

Không còn váy áo rực rỡ, không còn phấn son nồng nặc, chỉ đơn giản là một bộ váy trắng thanh nhã, tóc xõa nhẹ, mắt nhìn như trăng mờ phủ sương.

"Cảnh Giai Kỳ."

Dung Hương gọi tên nàng một cách trầm ổn, không chút sợ hãi. Như thể biết nàng là ai từ lâu.

"Ngươi..."

"Ta không phải ai khác." – Dung Hương khẽ cười – "Ta là Vân Dung. Trực hệ hậu nhân của dòng họ Tả Vương phủ — mạch sống cuối cùng còn sót lại của tộc Kha Lạc."

Không khí trong căn phòng như đông cứng.

Thúc Tư Kỳ từng dũng mãnh xông pha nơi sa trường, từng ngồi trên yến tiệc ngoại giao đàm phán với hơn mười nước, nhưng đây là lần đầu nàng nghe một nữ nhân nói ra huyết mạch của mình với vẻ... chẳng sợ gì cả.

"Ngươi biết ta là ai?"

"Ừ."

"Sao không sợ?"

"Vì nếu ta còn sợ, thì Kha Lạc đã thật sự biến mất khỏi thiên hạ."

Thúc Tư Kỳ im lặng vài giây. Sau đó, nàng kéo ghế ngồi xuống đối diện Vân Dung, hai tay đan lại đặt lên bàn.

"Vậy... ngươi định nói gì?"

Vân Dung rót trà, không vội, chỉ đều đều:

"Một tháng trước, người của ngươi từng đến dò hỏi chuyện sứ thần Tây Di và bản đồ cổ. Kẻ đó không phải phường thô lỗ, nhưng cũng không phải kẻ đủ kiên nhẫn để đợi hoa khôi 'ra giá'."

Thúc Tư Kỳ nhíu mày. Đó là ám chỉ Tô Tĩnh Lam.

"Sau đó ngươi tới. Cũng giả làm khách, cũng giấu thân phận. Nhưng không giả được ánh mắt."

"..."

"Ánh mắt của kẻ mang mệnh thiên tử — dù có giấu cũng không giấu nổi."

"...Ta không phải thiên tử."

"Không. Nhưng là người được định sẵn sẽ nắm lấy vận mệnh."

Nàng thở dài. "Mỗi lần nói chuyện với mấy người có thân thế bi tráng là ta lại thấy mình sắp phải dính vào một cái mớ rối rắm không thoát ra được."

Vân Dung bật cười. Nụ cười nàng thật sự khác xa một hoa khôi — mà giống như nữ tướng từng cầm kiếm đứng trước đài cao, ánh lửa soi bóng người.

"Ta không cần ngươi giúp. Nhưng cần ngươi biết."

"Biết gì?"

"Biết rằng... Tây Di không gửi bản đồ Kha Lạc ngẫu nhiên."

Thúc Tư Kỳ sững người.

Vân Dung tiếp tục:

"Bản đồ đó... là phần còn lại duy nhất của Khê Châu cổ chỉ, một lộ tuyến bí mật chỉ Kha Lạc hậu nhân mới hiểu."

"Ngươi đọc được bản đồ?"

"Chỉ một phần. Nhưng đủ để biết... Tây Di đang muốn dò ta, hoặc mượn ta... làm cớ tiến công Nam Uyên."

Thúc Tư Kỳ im lặng hồi lâu, sau đó ngẩng đầu:

"Ngươi biết nếu tin này lọt ra, ngươi không sống được."

"Biết. Cho nên mới phải nói với người... không dễ giết người như ngươi."

Nàng im lặng thêm lần nữa. Lòng trầm như nước.

Một lúc sau, nàng đứng dậy:

"Ta sẽ không để ngươi chết."

"Không cần làm gì. Chỉ cần ngươi nhớ, nếu Tây Di thực sự động binh... bản đồ ấy chính là cớ. Nhưng nếu có người hiểu nó trước... thì có thể phá cớ đó từ trong trứng."
____

Trên đường về, Thúc Tư Kỳ ngồi trong xe ngựa, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm nay không trăng, chỉ có đèn lồng đung đưa nhẹ trước gió.

Tứ Nhi cưỡi ngựa phía sau, rụt rè thò đầu lên:

"Vương gia... sao người về mà mặt như bị người ta vỗ mấy bạt tai thế?"

"...Im."

"Nghe nói người không chỉ không chọn hoa khôi... mà còn bị hoa khôi tra ngược tới mức ngồi im không nói gì luôn?"

"Im luôn."

"À mà còn bị ép uống nước hoa hồng..."

"Ngậm miệng! Tứ Nhi, ngươi thật sự... muốn tẩy rửa bằng nước sông tối nay phải không?"

Tứ Nhi hớt hải lùi về sau, lẩm bẩm: "Nhiếp chính vương cái gì, rõ ràng là bị người ta bắt làm tiểu bồi rượu..."

Thúc Tư Kỳ thở dài, khép hờ rèm xe.

Rõ ràng nàng chỉ định lật vài vụ án, phơi bày tham ô... nào ngờ tra tới hoa khôi, lại đào ra một mạch huyết thống muốn nổi dậy, thêm cả Tây Di định dùng bản đồ cổ làm cớ đánh Nam Uyên.

Không tra thì thôi, đã tra là lòi ra một mớ... khiến người ta đau đầu không xuể.

**

Sáng hôm sau, trời chưa sáng hẳn, trống hiệu lệnh đã vang khắp kinh thành.

Đây không phải trống điểm canh, cũng chẳng phải hiệu quân sự — mà là trống triệu khẩn từ Tĩnh Minh điện.

Thúc Tư Kỳ còn chưa kịp ăn sáng, đã bị người của Thái úy phủ mời "về triều thương nghị", dọc đường chỉ kịp nhét vào miệng một cái bánh nếp, vẫn còn dính mè trắng bên mép khi đặt chân vào điện.

Trong điện, gần như toàn bộ đại thần đều đã đến đủ. Cảnh tượng trang nghiêm đến mức con ruồi bay qua cũng phải rón rén.

Thượng thư Bộ Lễ đứng dậy, tay run run nâng một cuộn lụa:

"Đêm qua, Tây Di gửi mật thư lần hai. Nội dung..."

Ông hít sâu.

"...Bảo rằng có bằng chứng cho thấy bản đồ cổ Kha Lạc đang nằm trong tay hoàng thất Nam Uyên."

Không khí chùng xuống tức thì. Một số đại thần liếc nhau, vài người nuốt nước bọt nghe ực một cái. Có kẻ còn khẽ nghiêng về phía Thúc Tư Kỳ, tự hỏi ánh mắt nàng có giật giật vì chột dạ không.

Thúc Tư Kỳ nuốt nốt miếng bánh nếp. "Chậc..."

Tô Tĩnh Lam đứng bên, nghiêng đầu hỏi nhỏ:

"Vương gia nghĩ sao?"

"Ta nghĩ... lần sau nên ăn xôi đậu thay vì bánh nếp, bột nếp khó trôi quá."

Tô Tĩnh Lam lườm nàng một cái. "Không phải lúc đùa."

"Ta không đùa. Bột nếp đang kẹt trong cổ họng."

Bên kia, Lễ bộ tiếp lời:

"Tin đồn đã lan ra ngoài. Sáng nay có người hô 'Nam Uyên giấu bí bảo, rước họa diệt quốc' giữa chợ Đông. Dân chúng bắt đầu hoang mang, náo loạn đã xảy ra ở khu chợ Tây..."

Đại học sĩ lên tiếng:

"Phải lập tức điều tra kẻ tung tin!"

Thái úy trầm giọng:

"Không chỉ vậy. Phải có người trấn an dân chúng, đập tan dư luận, xử lý từ gốc đến ngọn..."

Một loạt ánh mắt đồng loạt quay sang Thúc Tư Kỳ.

Nàng đang... cố khều khều miếng mè dính ở mép áo.

"Vương gia là người có uy tín trong dân chúng, lại từng xuất chinh bình loạn... Vụ này giao cho Vương gia là hợp lý nhất."

"Vậy còn..." Thúc Tư Kỳ ngẩng lên, "ai đi với bản vương?"

Tô Tĩnh Lam chưa kịp lùi một bước, đã bị ánh mắt như có gai của Thái úy và tiếng hắng giọng của Thượng thư Bộ Lại đồng loạt găm lại.

"Triều đình tin tưởng tài ứng biến và khả năng phân tích của Tô đại nhân. Xin hai vị cùng nhau phối hợp xử lý vụ náo động."

Thúc Tư Kỳ quay sang, mặt không đổi sắc: "Thật trùng hợp. Bản vương cũng rất 'tin tưởng' Tô đại nhân."

Tô Tĩnh Lam cười nhạt: "Thần vinh hạnh được đồng hành."

Sau lưng, Tứ Nhi hốt hoảng níu áo Thúc Tư Kỳ: "Vương gia! Có cho nô tì đi theo không?"

"Đương nhiên."

"Nô tì sẽ làm gì?"

Thúc Tư Kỳ xoa cằm: "Truyền bá tư tưởng... à không, giúp ổn định lòng dân."

Tứ Nhi nghiêm mặt: "Vậy nô tì... làm con tin nha!"

"..."

"Nô tì sẽ đứng giữa chợ, trói tay treo bảng: 'Ta là Tứ Nhi – trung thần tử vì nước, thân làm mồi nhử dụ giặc'. Thế nào?"

Tô Tĩnh Lam: "...Nếu ai đó thấy bản mặt ngươi rồi đồn rằng triều đình điên loạn thì ai chịu trách nhiệm?"

Thúc Tư Kỳ gật gù: "Cũng có lý. Thôi, ngươi chỉ cần bịt miệng đừng nói gì là giúp trăm họ rồi."
____

Nửa canh giờ sau, đoàn xe rời khỏi hoàng thành.

Trên xe, Thúc Tư Kỳ ngả người dựa cửa sổ, mắt khép hờ. Tô Tĩnh Lam đối diện, tay cầm danh sách các khu vực tụ tập đông người.

"Vương gia. Thần hỏi thật. Người có biết gì về bản đồ không?"

Thúc Tư Kỳ hé mắt, nheo nheo: "...Nói thật là biết. Nhưng chưa đủ để kết luận điều gì."

"Dung Hương nói gì?"

"Vân Dung. Tên thật của nàng là Vân Dung."

"...Thật dám nhớ tên nàng à."

"Không vui?" – Thúc Tư Kỳ chống cằm, cười cợt – "Yên tâm, bản vương không đổi khẩu vị dễ như thế đâu."

Tô Tĩnh Lam quay mặt đi, cố giấu vẻ ngượng: "Ta chỉ không muốn người dính vào chuyện không cần thiết."

"Chuyện này... e là không dính không được nữa rồi."

Nàng nhìn ra ngoài, trầm ngâm.

Người đang kéo dây trong bóng tối, kẻ tung tin ngoài phố, thế lực Tây Di mượn gió bẻ măng... Ai đang đẩy mọi thứ đến bờ hỗn loạn?

Và... ai thực sự hiểu được bản đồ đó?

Tô Tĩnh Lam khẽ siết tờ danh sách trong tay, tờ giấy nhàu đi nơi mép, như phản chiếu tâm tình nàng lúc này.

"Ta tra ra," nàng nói, giọng đều đều nhưng ẩn ẩn căng thẳng, "hai khu chợ bị đồn là nơi giấu bản đồ đều có người từng làm trong quân đội Tây Di. Một gã giả làm thương nhân, một người khác — kỳ lạ hơn — lại từng là quan ghi chép hành trình trong đoàn sứ."

Thúc Tư Kỳ nhướng mày: "Thương nhân thì dễ hiểu, còn quan ghi chép hành trình... là ngươi nghi ngờ hắn mang bản đồ tới?"

"Không. Người nghĩ xem." — Tô Tĩnh Lam nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt sắc lạnh — "Người đó mấy ngày trước còn đang bị giam ở Đông Nha vì tội buôn lậu. Hôm nay... lại được thả."

Thúc Tư Kỳ bật dậy khỏi đệm, đầu suýt đụng nóc xe: "Ai thả?"

"Không rõ. Nhưng ký tên trên công văn là Trần Lại Bộ Thị Lang."

"Trần... cái tên này nghe quen."

"Thân thích bên ngoại của Phùng đại học sĩ."

Thúc Tư Kỳ hừ khẽ, ngả người lại, mắt nhìn trần xe: "Thì ra là thế."

"Người có đoán được chúng đang tính gì không?" – Tô Tĩnh Lam hỏi.

"Không cần đoán. Chúng đang tung tin giả, dùng bản đồ như một cái cớ để quấy nhiễu lòng dân." – Thúc Tư Kỳ chắp tay sau đầu, lười nhác mà sắc sảo – "Nếu để dân chúng tin bản đồ đó dẫn đến một kho báu, hoặc di tích cấm kỵ nào đó... thì triều đình sẽ bị đẩy vào thế vừa phải dẹp loạn, vừa phải giữ bí mật."

"Nhưng bản đồ là thật. Có đoạn trùng với đường núi cổ ở biên giới phía bắc."

Thúc Tư Kỳ im lặng một lát, rồi thở ra:
"Vậy có hai khả năng: một, Tây Di muốn dùng bản đồ để tạo cớ đòi lại đất cũ. Hai... có kẻ trong triều muốn biến bản đồ thành cây đũa thần để thao túng lòng dân, lật lại bàn cờ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co