Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 6

Anntth



Không tra án? Vậy thì... xét nhà

Nhiều người nghĩ nàng giận, nhưng không — Thúc Tư Kỳ lúc giận thường chẳng cười.

Thay vào đó, nàng buông bút xuống, đứng dậy, bước ra trước điện. Một tay chắp sau lưng, giọng không lớn nhưng vang vọng từng góc cột:

"Chư vị đại nhân nói phải. Pháp đình có pháp đình luật lệ, tra án bừa bãi thì sao ra thể thống gì."

Câu nói khiến vài kẻ mừng thầm trong bụng. Có người liếc nhìn nhau, thậm chí còn nhẹ nhàng thở ra.

Tưởng nàng sẽ tức giận phản bác, ai ngờ... ngoan ngoãn nhận sai?

Chỉ có Tô Tĩnh Lam ngồi bên dưới, ánh mắt khẽ nheo lại.

Nhưng ngay lúc bầu không khí giãn ra một chút, Thúc Tư Kỳ quay lại, tay nâng cao tấu chương vừa định bỏ qua:

"Vậy thì... không tra án nữa."

Nụ cười của nàng vẫn nhã nhặn, đôi mắt vẫn ấm như ánh nắng rọi qua kẽ mây.

"Có điều," nàng nói tiếp, ngữ khí thay đổi — vẫn nhẹ nhàng, nhưng không còn khoảng thở: "Nếu đã không tra án, thì cần một cách khác để chứng minh thanh danh triều đình vẫn trong sạch."

Không ai đáp. Một số người bắt đầu ngồi không yên.

Thúc Tư Kỳ cười rất nhẹ, mắt không chớp:
"Thế nên... bản vương quyết định — xét nhà."

Không gian trong điện phút chốc như đông cứng.

Một vị Thượng thư vô thức hỏi lại, giọng run run:
"Xét... xét nhà?"

"Phải." – Nàng không hề vòng vo. "Chỉ cần là quan lại tại kinh thành, kể cả đã hồi hưu hay đang nhậm chức, đều phải kiểm kê gia sản, kiểm chứng nguồn thu, thống kê người hầu, nô bộc, đối chiếu bản kê từ ba năm trước."

Nàng đưa tay phẩy nhẹ, Lý nội thị lập tức trình lên một tờ chiếu chỉ đỏ tươi.

"Thanh quan thì không cần lo. Nếu xét mà thật trong sạch, không sai phạm, không mờ ám – sẽ được ban thưởng, thăng chức hai bậc. Nhưng nếu tra ra có dấu hiệu hối lộ, ăn chặn, trốn thuế, hay lạm dụng quyền để vơ vét — thì..." Nàng cười nhạt. "Cởi bỏ ô sa, ngọ môn chờ lệnh."

Một câu cuối vừa rơi xuống, trong điện có người suýt đứng không vững.

Đây không phải chỉ là tra án, đây là động gốc.

Còn xét nhà mà ban thưởng thăng chức? Không ai dám chắc nhà mình không có một hai điểm bất minh.

Chỉ một thoáng, mấy kẻ vừa nãy còn hăng hái tấu thưa bỗng đồng loạt cúi đầu. Kẻ mím môi, kẻ lau mồ hôi, có kẻ lại cố gắng giữ vẻ điềm nhiên nhưng sống lưng đã ướt đẫm.

Thúc Tư Kỳ nhìn quanh một lượt.

"Bản vương không trị người vô cớ. Nhưng cũng không nương tay với kẻ đội mũ ô sa mà trong lòng vấy bẩn. Làm quan, nếu không chịu để xét, thì còn mặt mũi nào đứng trên đầu thiên hạ?"

Nàng trở lại chủ vị, chậm rãi ngồi xuống, giọng bỗng nhẹ lại như không:

"Quốc pháp chưa nghiêm, dân sao dám gửi thân? Vậy xét nhà là cách minh bạch nhất. Mong chư vị cùng gắng sức."

Tô Tĩnh Lam nhìn nàng, mắt hiện vẻ sâu xa khó tả.

Nếu như vụ sứ đoàn Tây Di từng khiến triều đình phải nhìn nàng bằng con mắt mới — là kẻ có khí phách, không dễ bị khuất phục — thì lần này, cái quyết định "xét nhà" ấy lại khiến mọi người hiểu: Nhiếp chính Vương... không phải một đóa cúc vàng mềm yếu trong gió thu, mà là mũi đao đặt giữa cơn sấm sét.

Đụng nàng không chết, nhưng sẽ bị lột sạch.

Bên dưới, có kẻ lặng thinh, có kẻ cắn môi, có kẻ thở dài.

Chỉ riêng Tể phụ Lưu Dận Thành là chưa lên tiếng. Hắn nhắm mắt, chậm rãi cúi đầu.

Trong lòng hắn biết —vị kia, là người một khi mỉm cười... chính là đã rút gươm.

Lệnh xét nhà vừa ban ra chưa đầy mười ngày, khắp kinh thành đã tựa như có một cơn gió lặng lẽ nhưng thấu xương lướt qua từng ngóc ngách phủ nha. Người thì âm thầm đốt bỏ thư từ ghi chép, kẻ thì vội vàng tống khứ những kẻ hầu từng giữ bí mật thay chủ. Đèn trong thư phòng các phủ quan viên đêm nào cũng đỏ rực đến canh ba, không phải vì lo dân sự quốc chính, mà bởi tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực những kẻ từng tưởng mình ngồi vững trên ngai vàng không ngai.

Thế nhưng, nếu có người mong nhìn thấy một cuộc đại tẩy rửa khiến triều đình lật ngược, thì hẳn sẽ thất vọng.

Bởi không phải ai cũng bị lôi đầu ra ánh sáng.

Có vài nhà quyền quý, từng gắn bó với tiên hoàng Cảnh Khiêm, từng liều mình giữa sa trường đẫm máu, hoặc từ sớm đã dốc lòng vì xã tắc, nay dù có vết nhơ nho nhỏ, Nhiếp chính Vương cũng chỉ lặng lẽ ghi vào sổ mật, không xét quá sâu.

Không phải nàng nhu nhược. Mà bởi người trị quốc không thể chỉ biết vung kiếm chém đao. Có những cái rễ quá lớn, nếu bứng lên sẽ khiến cả gốc cây chao đảo.

Chưa đến lúc.

Thế nên có người "bị xét nhà" thì xám mặt, nhưng cũng có kẻ "bị xét" mà thở phào nhẹ nhõm — bởi tội chỉ vừa vặn đủ để răn đe, chưa đến mức tru diệt. Thậm chí, vài kẻ thông minh còn nhanh chân bày tỏ "hối lỗi", chủ động giao lại vài phần đất, bạc vụn, lập tức được giữ lại chức vị, còn được ca ngợi có lòng biết quay đầu.

Tô Tĩnh Lam chứng kiến toàn bộ cục diện ấy, không khỏi trầm ngâm.

Nàng không phải người nóng nảy. Nhưng trong thâm tâm, vẫn luôn mong một lần ai đó thật sự có thể "đại nghĩa vô tư", chém sạch bè phái, rửa sạch những vết nhơ của một triều đình đã quen thối rữa.

Nhưng Cảnh Giai Kỳ — không, là Nhiếp chính Vương kia — lại không làm vậy.

Nàng chọn cách lách giữa kẽ hở của lý trí và cảm tình, của chính nghĩa và thực tế.

Tô Tĩnh Lam không thể nói bản thân thất vọng. Chỉ là... cảm thấy khoảng cách giữa hai người, lại một lần nữa rõ ràng đến thế.

Nhiều đêm, nàng nhớ đến khoảnh khắc lần đầu chạm mặt nơi ngự thư phòng, bóng áo bào rộng của người ấy tựa như nuốt trọn cả một gian trời.

Nay nghĩ lại, hóa ra đã sớm không nhìn rõ rồi.

...

Một buổi chiều, trời trở gió. Gió thu mỏng, nhưng lồng lộng khắp lối hành lang Tây uyển.

Tô Tĩnh Lam đi ra từ Thượng thư phòng, một mình rẽ vào con đường nhỏ lát đá xanh. Ở cuối con đường đó, là một cửa nhỏ bên cạnh Khánh Ninh Cung — cung điện của Thái hoàng thái hậu.

Nơi ấy, người đời thường gọi là Phật điện, cũng chính là chỗ ở của Lão phật gia — thân mẫu của Nhiếp chính vương .

Không phải ai cũng biết, rằng người đã nâng đỡ nàng bước vào triều chính, chẳng phải Tể tướng hay Vương gia nào, mà chính là bậc mẫu nghi thiên hạ đã thoái lui khỏi quyền lực từ lâu ấy.

Bên trong điện, trầm hương mờ mịt, khói nhẹ bay nghiêng.

Tô Tĩnh Lam quỳ gối hành lễ, nét mặt cung kính, song ánh mắt lại sáng quắc lạ thường.

Phụ nhân khoác áo bông trắng, tóc bạc được búi đơn giản. Dù đã lớn tuổi, nhưng phong thái vẫn thản nhiên như trước, giữa một cung điện im ắng không lấy một cung nữ tùy hầu.

"Tham kiến Thái hoàng thái hậu."

"Đứng dậy đi." Giọng người kia nhẹ như gió thu, mang theo vẻ mệt mỏi đã ẩn rất lâu.

"Ngươi đến rồi, ai gia cũng đoán ngươi sẽ đến."

Tô Tĩnh Lam ngẩng đầu, ngồi xuống chiếc đệm tròn bên cạnh, không vòng vo:
"Người đã sớm đoán được... chuyện hôm nay?"

"Không khó đoán." – Bà khẽ mỉm cười. "Người như nàng ấy, đã bước lên cờ bàn, mỗi một nước đi đều có ẩn ý."

"Vậy sao người vẫn để ta vào triều, còn giao nhiều kỳ vọng như vậy?"

Bà im lặng một lát. Rồi khẽ thở ra, tựa hồ đã nghĩ đến chuyện cũ xa xôi:
"Bởi vì ngươi là người duy nhất biết nhìn thấy cả cờ đen lẫn trắng. Cảnh Giai Kỳ kia... đôi lúc quá sáng. Sáng đến mức khiến người ta không dám đến gần."

Tô Tĩnh Lam rũ mắt, lòng bỗng thấy nhoi nhói.

Rõ ràng không có gì, vậy mà mỗi câu nói của người như thể một sợi dây nhỏ siết vào tâm khảm.

"Còn ngươi thì khác." – Bà ngẩng đầu, nhìn nàng, ánh mắt không còn yếu đuối. "Ngươi là người có thể giữ cán cân. Có thể khiến nàng ấy không đi quá xa, cũng không chìm quá sâu."

"...Người kỳ vọng nhiều quá rồi."

"Ai gia biết." – Bà gật đầu, lặng lẽ. "Nhưng triều đình này, cần cả hai người như các ngươi."

Giữa khoảnh khắc yên tĩnh, gió ngoài cửa lay động tấm màn trúc, khiến những đốm sáng trên tường lung linh như sao rơi.

Tô Tĩnh Lam bỗng hiểu ra.

Người như Cảnh Giai Kỳ, dù kiêu ngạo đến đâu, cũng là người cô độc nhất trên cõi đời này. Và dù bản thân nàng có gắn bao lớp mặt nạ, trái tim vẫn không thoát khỏi một điểm — lúc nhìn người ấy xoay lưng giữa triều đình, nàng chưa từng muốn rời mắt.
____

Khi rời khỏi Phật điện, mặt trời đã ngả về tây, hoàng hôn như dát vàng lên từng viên ngói lưu ly trên nóc cung Khánh Ninh.

Tô Tĩnh Lam bước đi chậm rãi, chẳng rõ là vì suy nghĩ vướng víu trong lòng, hay chỉ vì gió thu hôm nay quá êm.

Cho đến khi vừa đi đến đoạn giao giữa hành lang chính và cửa nhỏ phía sau, một bóng người như cơn gió lướt qua, suýt va trúng nàng.

"Ối, xin... xin lỗi đại nhân!"

Một tiểu thái giám còn non nớt, ôm một túi lớn như thể đang vận chuyển bí mật quốc gia, vội vàng quỳ xuống hành lễ lia lịa. Nhìn kỹ thì nhận ra là người ở Nội thị phủ.

Tô Tĩnh Lam nhíu mày: "Gấp vậy làm gì?"

Tiểu thái giám lau mồ hôi, líu lưỡi:
"Dạ... là Nhiếp chính Vương phân phó... nói phải chuyển... chuyển mớ gấm Tô Châu và rượu mơ đến... đến Vân Hoa Lâu trong giờ Dậu!"

"...Vân Hoa Lâu?"

"Dạ! Ngài bảo nhất định phải đến trước khi hoa khôi biểu diễn vũ kỹ, không thì mất chỗ ngồi!"

Tô Tĩnh Lam: "..."

Nàng đứng đực ra một lúc lâu, gió thu lướt qua cũng không đủ lạnh bằng suy nghĩ trong đầu nàng lúc này.

Một bên là triều đình gió tanh mưa máu, một bên là hoa khôi múa lụa Vân Hoa Lâu.

Và Nhiếp chính Vương... thì là người duy nhất có thể thản nhiên sắp xếp cả hai việc vào cùng một buổi chiều như thể đang viết đơn đặt hàng!

Tô Tĩnh Lam ngửa mặt nhìn trời, cảm thấy bản thân mấy ngày nay đọc sách vở nhiều quá, chưa kịp điều chỉnh lại ba hồn bảy vía.

Nàng thở dài một tiếng, vừa xoay người rời đi, vừa lầm bầm:

"Đã vậy thì... để xem Vân Hoa Lâu hôm nay có thật sự 'đáng giá' như lời đồn hay không."

Trời vừa nhá nhem, đèn lồng đỏ rực giăng đầy con phố náo nhiệt phía Đông thành Thượng Uyên. Gió thu lành lạnh mang theo mùi hạt dẻ nướng, thơm đến mức khiến Cảnh Giai Kỳ phải ngửa cổ hít một hơi thật dài.

"Không phải Vân Hoa Lâu còn cách ba con phố à?" – nàng vỗ vỗ bụng, ánh mắt lấp lánh – "Mùi này... dễ khiến người đổi hướng đó, Tứ Nhi."

Tứ Nhi giờ đây cải trang thành thiếu niên công tử, áo vạt chéo màu xanh nhạt, tóc vấn gọn sau đầu, tay còn cầm quạt xếp – thứ đạo cụ nàng một mực đòi có để 'hợp vai'. Nhưng giờ thì gương mặt chẳng còn vẻ thư sinh đoan chính nào nữa, chỉ toàn là mồ hôi và nơm nớp lo sợ:

"Vương gia, người đừng quên... chúng ta ra ngoài để âm thầm dò tin, không phải để truy tìm hạt dẻ nướng!"

"Có ai quy định điều tra dân tình thì không được no bụng trước?" – Thúc Tư Kỳ cau mày, sờ râu.

Vâng, râu. Chính xác là râu giả.

Một chòm râu mảnh mảnh, dán keo cẩn thận ngay cằm, cộng thêm đường vẽ lông mày sắc nét cùng chấm nốt ruồi duyên dưới mắt trái, Thúc Tư Kỳ lúc này trông như một... thương nhân hờ hững với đời, nhưng lại thích ngồi chiếu giữa và cười tà mị trong kịch rối nước.

Người qua đường nhìn thấy cũng chỉ thầm nghĩ: "Ôi cha cái gã buôn muối quê nào vào kinh, ăn mặc sặc sỡ mà trông như vừa thoát nạn đói." Không ai nghi ngờ đây là Nhiếp chính Vương đại danh đỉnh đỉnh.

Sau vài lần bị tiểu nhị nhận nhầm thành thương khách từ Tân Châu lên – còn được mời chào "lên phòng cao xem tiết mục đặc sắc hoa khôi múa kiếm uống rượu rắn" – Thúc Tư Kỳ mới chột dạ quay sang Tứ Nhi thì thầm:

"Ta có giống kẻ thô tục không?"

"..."

"Ngươi nói đi!"

"...Người đích thị là tổ tiên của loại đó."

Chưa kịp chấn chỉnh lòng tự trọng, thì cả hai đã bước vào Vân Hoa Lâu.
____

Vân Hoa Lâu tối nay vô cùng náo nhiệt. Hoa khôi biểu diễn vũ kỹ trứ danh cả kinh thành – Dung Hương cô nương – lần đầu khoe tuyệt kỹ "Bán nguyệt hồi tê", nghe đồn có thể vừa xoay kiếm vừa tung dải lụa múa theo gió, nhìn như tiên nữ giáng trần, nhưng không cẩn thận thì cũng dễ quật gãy cả cột đèn.

Thúc Tư Kỳ ngồi xuống chiếc bàn giữa tầng hai, đúng vị trí trung tâm – cũng là nơi dễ bị chú ý nhất. Tứ Nhi đổ mồ hôi hột nhìn nàng bẻ râu, gõ quạt, gác chân lên ghế, ngửa đầu cười to: "Rượu ngon! Mỹ nhân! Đêm nay không say không về!"

"Vương gia..." – Tứ Nhi thều thào – "Chúng ta là đến âm thầm điều tra manh mối Kha Lạc hậu nhân, người diễn sâu vậy để làm gì..."

"Để hợp vai." – Thúc Tư Kỳ cười bí hiểm, tay xoa xoa chòm râu.

Chính khoảnh khắc đó, từ cầu thang sau lầu, một bóng dáng quen thuộc bước ra. Thanh lãnh, tao nhã, ánh mắt nhìn một vòng sảnh lớn như thể đang tìm ai. Không ai khác, chính là Tô Tĩnh Lam.

Tiên nữ đi giữa chốn hồng trần, khí chất như trăng sáng giữa biển mây. Thúc Tư Kỳ suýt chút nữa cắn trúng lưỡi mình.

Tứ Nhi thét khẽ: "Vương gia, đại nhân Tô tới!"

"Ngồi yên!" – Thúc Tư Kỳ giật mình đè râu lại, hạ giọng, kéo quạt che nửa mặt. Nàng nhỏ giọng – "Nếu nàng ấy nhận ra thì ta toi!"

"Người hóa trang vậy còn sợ gì!"

"Cái khí chất phi thường này, ta sợ ngồi yên cũng bị nhận ra!"
____

Tô Tĩnh Lam bước đến hàng ghế sát lan can tầng hai, tình cờ đúng dãy bàn nơi Thúc Tư Kỳ ngồi. Vừa đảo mắt qua, nàng đã hơi nhíu mày.

Một gã mặt mày lấm lét, có chòm râu giả run rẩy, ánh mắt chực né tránh.

Quen lắm. Quen đến mức khiến nàng khó chịu.

Tô đại nhân ngồi xuống, gọi một bình trà nhài, nhưng ánh mắt không rời "người khả nghi" bên cạnh.

Mãi đến khi Dung Hương cô nương bước ra, nhạc nổi lên, ánh đèn chuyển màu vàng rực rỡ, Thúc Tư Kỳ mới vỗ tay hô to:

"Dung cô nương, cho tại hạ thấy bản lĩnh kiếm vũ xem nào!"

Tô Tĩnh Lam: "..."

Không thể nào. Không ai có thể giả giọng điệu này... trừ một người.

Nhiếp chính Vương – người ban ngày thượng triều uy nghiêm như Thái Sơn, nói câu nào triều thần rụng tim câu đó – giờ đây lại đang giả buôn muối, kêu gái múa?

Một nhịp trống vang lên, dải lụa xoay tròn giữa không trung. Dung Hương vung kiếm nhẹ nhàng, dải lụa cuốn theo ánh đèn, hệt như ánh trăng rơi giữa chốn nhân gian. Khách khứa hò reo, riêng Tô đại nhân thì chỉ lạnh lùng bưng trà nhấp một ngụm.

Rồi nàng đột ngột quay sang, nghiêng người nhẹ nhàng hỏi:
"Vị thương khách này... là lần đầu đến Vân Hoa Lâu?"

Thúc Tư Kỳ rụt cổ lại, vội vã cười gượng: "...À phải, cô nương thật... tinh mắt..."

Tô Tĩnh Lam mỉm cười, cúi thấp đầu một chút:
"Vậy... có cần nô tỳ ở đây giúp ngài chọn người bồi rượu không?"

Bốp.

Tứ Nhi vừa cắn phải đũa, vừa cố kìm tiếng cười đang trào lên như thủy triều.

Thúc Tư Kỳ thì sặc rượu, chòm râu lệch sang một bên, khuôn mặt cứng đờ.

Tô Tĩnh Lam ngẩng mặt, nhẹ nhàng nói tiếp:

"Chớ lo, tiểu nữ đây quen đường quen nẻo, biết rõ Dung Hương cô nương thích người mạnh mẽ, còn cô nàng Yên Ngọc thì chuộng nho nhã... À, còn Thanh Kiều – gương mặt mới, tính cách bạo dạn..."

Thúc Tư Kỳ gục xuống bàn.

Bị coi là "ông khách háo sắc" chính diện. Bị chính Tô Tĩnh Lam giới thiệu hoa khôi tận tình. Còn có cái gọi là "biết đường biết nẻo".

Tứ Nhi vỗ nhẹ vai nàng, giọng như cố an ủi:
"Vương gia, giờ mà nói thật, e là càng mất mặt hơn..."

Thúc Tư Kỳ ngẩng đầu dậy, kéo lại chòm râu, rầu rĩ thầm thì:

"Bình thường ngồi trên điện đập bàn một cái triều thần không dám ho, mà giờ bị người ta gài từng câu từng chữ..."

"Quả là thế gian vô thường."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co