Truyen3h.Co

[BHTT] Ẩn Tử Đăng Cơ

Chương 89

Anntth



Thiết yến Vĩnh Xương điện

Nhưng có lẽ chẳng mấy ai lưu tâm, chỉ khi ngước mắt chạm tới dung nhan uy nghiêm trên cao, nơi đáy mắt Tần Hãn thoáng ánh lên một tia mê luyến khó phân. Hắn vốn là kẻ từng nếm trải đủ loại mỹ nhân, nữ tử thanh thuần cũng có, diễm lệ phong tình cũng không thiếu; duy chỉ có bậc chí tôn hoàng thất là chưa từng chạm tới. Ý niệm kia vừa dấy lên, trong lòng hắn liền khởi động một tính toán tỉ mỉ: bằng mọi giá phải đem nữ nhân cao cao tại thượng này đặt dưới thân hắn, nhậm hắn đắn đo...

Phó Nguyệt Hàn dĩ nhiên không bỏ sót, nơi mắt phượng thâm trầm như băng sương đã bắt gặp tia tà niệm lóe qua trong con ngươi đối phương. Song thần sắc nàng vẫn thản nhiên, lời lẽ không nóng không lạnh. Nàng muốn xem thử, trên lãnh thổ của nàng, Tây Cương rốt cuộc dám lớn gan đến mức nào.

Nữ đế đối đáp thản nhiên, ngữ điệu uyển chuyển, từng lời kín kẽ không để lộ sơ hở, rồi bỗng như vô tình mà hỏi:

"Chư vị, định nán lại Đại Mạc bao lâu để ngắm núi sông phong cảnh?"

Tần Hãn cùng vị đặc sứ trung niên bên cạnh liếc nhau, sau đó quay đầu nhìn về phía Tần Tự Vân, giọng điệu mang theo vài phần cưng chiều:
" Tự Vân, muội muốn ở lại bao lâu?"

Bị bất ngờ đẩy lên trả lời, Tần Tự Vân hơi khựng lại, ngón tay khẽ gõ cằm ra vẻ trầm ngâm, đoạn cười nhẹ:
" Một tháng... thì thế nào?"

Ý định ban đầu của Tần Hãn là sẽ tìm cách kéo dài thêm thời gian ở lại, bởi hắn đã tìm thấy hứng thú mới mẻ chưa từng có. Không ngờ Tần Tự Vân cũng tỏ ra lưu luyến cảnh sắc Mạc Bắc.

Hắn cười nhạt, gật đầu, rồi quay lại nhìn nữ đế, giọng điệu cung kính mà không mất vẻ hòa nhã:
" Không biết thánh thượng có ý chỉ thế nào?"

Phó Nguyệt Hàn hơi rũ mi suy ngẫm, ánh mắt khẽ quét qua bọn họ, cuối cùng vẫn gật nhẹ. Một cái gật đầu kia, như dòng nước thản nhiên chảy xuôi, khiến toàn trường bỗng lặng đi nửa nhịp, rồi yến tiệc lại tiếp diễn như thường.

Trên sảnh yến, ca kỹ xoè lụa uốn thân, tiếng nhạc du dương, thu hút phần lớn ánh mắt bá quan. Thế nhưng Tần Tự Vân lại tỏ vẻ chán ngán, bàn tay trắng ngần chống cằm, ánh mắt lơ đãng đảo quanh, giống như tiểu cô nương đi dạo chợ hơn là công chúa đường đường.

Chợt nàng khựng lại. Ở tận một góc xa, hàng lục phẩm, có một thân ảnh khiến nàng phải rướn mày. Thêm một thoáng nhìn kỹ, đôi môi liền cong cong, bàn tay khẽ che miệng... rồi "phụt" một tiếng bật cười. Tiếng cười thanh thúy, lập tức khiến không ít người quanh đó nghiêng đầu ngó sang, ánh mắt dò xét.

Mà người khiến Tần Tự Vân bật cười, chẳng ai khác chính là Thúc Tư Kỳ. Lúc này, trong khi bá quan văn võ đều ung dung cầm chén, chậm rãi gắp miếng, thưởng vũ khúc cho hợp lễ nghĩa, thì nàng lại cúi đầu chẳng ngẩng, động tác thong thả mà nếu chăm chú quan sát ắt phát hiện... hình như đang ăn rất vội, như thể kẻ đã nhịn đói ba ngày.

Sự khác biệt ấy lọt trọn vào mắt Tần Tự Vân, nàng mới không nhịn được nụ cười.

Thúc Tư Kỳ thì chẳng hay biết, bụng rỗng mấy hôm, sáng nay vừa tỉnh lại đã vội vã khoác triều phục mà đến, nên giờ gặp mâm cỗ liền thầm nghĩ phải tranh thủ ăn nhiều một chút. Nào ngờ chưa kịp ăn cho no, liền nhận ra không khí xung quanh thoáng quái lạ. Nàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh nhìn gần như cả sảnh đều đổ dồn vào mình.

Ánh mắt bất giác hướng lên ngự tọa. Mí mắt nữ đế hơi cong, rũ xuống, dường như cũng đang nhìn nàng; dung nhan kia vẫn lạnh nhạt vô cùng, nhưng lại khiến lưng Thúc Tư Kỳ bỗng chốc đổ mồ hôi lạnh.

Lại nghe Tần Hãn nghiêng sang hỏi:
" Có chuyện gì đáng cười?"

Tần Tự Vân môi cong như trăng khuyết, mắt sáng long lanh:

" Chẳng qua ta cảm thấy vị quan nhân kia thật khác biệt. Cái dáng dấp, chẳng phải hệt như vừa bị bỏ đói ba ngày đó sao?"

Câu nói kia như tạc thẳng vào tim Thúc Tư Kỳ. Nàng suýt nữa sặc nước, trong lòng âm thầm kêu khổ: Xong rồi, lỡ như nữ đế trách tội làm mất thể diện bá quan, chẳng phải cái đầu ta cũng sắp ra ngọ môn hóng gió a?

Nghĩ thế, nàng bèn vội vàng đứng lên, chắp tay thi lễ, giọng cung kính:
" Thần thất lễ, mong Thánh thượng và chư vị chớ trách."

Rồi lại giả vờ ngập ngừng, bộ dạng như muốn nói lại thôi. Quả nhiên, Tần Tự Vân tò mò hỏi ngay:
" A? Có chuyện khó nói sao?"

Chính chờ câu này, Thúc Tư Kỳ liền hơi nghiêng người, hướng về phía ngự tọa, cung kính đáp:
" Do thần luyện cầm quá sức, mới sơ suất ngã bệnh..."

Lời vừa rơi, nàng liền cảm thấy một ánh nhìn bén như đao quét đến. Không cần ngoảnh lại cũng biết đó là Kinh Lạc Y. Trong lòng nàng cắn răng chửi thầm: Bạo lực nữ nhân! Đêm kia đánh ta một trận, đến nay ngực còn ê ẩm.

Tần Tự Vân nghe xong, ánh mắt càng sáng:
" Nga~ một vị quan nam nhân, lại còn biết thi cầm? Thú vị, thú vị!"

Trên long ỷ, Phó Nguyệt Hàn gõ nhịp nhẹ lên tay vịn, ánh mắt quét qua như có như không, bỗng thản nhiên cất giọng:
" Nếu đã thế, chẳng bằng nàng tấu một khúc Trấn Lang Cầm để chư vị sứ thần cùng thưởng thức thế nào?"

Trong điện Vĩnh Xương lập tức ồ lên một trận. Không ít người trố mắt nhìn nhau, cảm thấy như nghe chuyện hoang đường. Trấn Lang Cầm? Đó là khúc đối ứng với lang nha.

Phải biết, lần này Tây Cương mang tới không phải sói thường, mà chính là Tuyết Lang trong truyền thuyết.

Thúc Tư Kỳ nghe Phó Nguyệt Hàn vừa khai kim khẩu liền đã trợn mắt nói dối, nhịn không được mắng nữ đế thâm hiểm. Phải biết người muốn nàng dùng Bạch Cầm trấn lang là nữ đế, hiện tại trước mặt văn võ bá quan lại nói là nàng chính mình muốn dâng một khúc cầm góp vui? Này còn ko phải phủi sạch trách nhiệm, nếu nàng trấn lang thất bại kia cũng là do nàng bất tài mà còn thích tỏ vẻ hay sao?

Tần Hãn thoáng kinh ngạc, sau đó phá lên cười, giọng như mang châm chọc:

" Vị huynh đệ này, hẳn chưa từng thấy Tuyết Lang đi? Hai đại hán cường tráng còn không thể thắng, ngươi định lấy cái gì đối phó? Cầm ư?"

Rồi hắn quay sang nữ đế, như nhắc lại cho rõ:

"Thánh thượng, hai năm trước nhị hoàng đệ của ta cũng từng vọng tưởng đấu Tuyết Lang. Cuối cùng... bị súc sinh ấy cắn chết ngay tại chỗ."

Một lời vừa ra, điện đường càng ồn ào, người người sắc mặt biến đổi. Ai nấy nghĩ thầm: Vị tân nhậm thái y này, chẳng lẽ thật sự điên rồi?

Thấy không ai dám đáp, Tần Hãn càng cười sâu, vẻ như đã nắm phần thắng.

Nhưng đúng lúc ấy, giọng Thúc Tư Kỳ vang lên, không nhanh không chậm, trầm ổn mà dứt khoát, khiến cả điện thoáng chấn động:

" Thần nào dám cuồng vọng tự cho mình có thể khống chế Tuyết Lang. Chỉ là, Bắc địa ta vốn không thiếu kẻ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Nếu không ai nguyện thử, thì thần xin làm người đầu tiên. Nếu thất bại... mong chư vị chớ trách."

Cả điện lặng đi trong giây lát, rồi từng tiếng gật gù, khen ngợi vang lên.

Phó Phục vốn ngồi im cũng không nhịn được, ánh mắt thoáng lộ vẻ tán thưởng, bật cười sang sảng:

"Hảo! Bắc địa ta có người như vậy, ta liền lấy làm tự hào. Chỉ cần ngươi đứng trước Tuyết Lang mà không run rẩy, không thoái lui, kia Phó Phục ta liền công nhận!"

Lời nói vừa dứt, lại không thấy nữ đế phản bác, bá quan liền đồng loạt hùa theo, tiếng khen tiếng cổ vũ vang khắp sảnh đường.

Tần Hãn bị chặn đường, chỉ đành cười gượng, khen lấy vài câu, rồi ngồi xuống, trong mắt vẫn âm thầm dò xét Thúc Tư Kỳ.

Tần Tự Vân thì nghiêng người, khóe môi cười cong, lén gật đầu ra hiệu tán thưởng. Ai ngờ Thúc Tư Kỳ chẳng thèm đáp trả, cúi đầu tiếp tục cắm cúi ăn. Tần Tự Vân cũng không giận, chỉ càng cảm thấy thú vị, đôi mắt xinh đẹp khẽ cong như trăng non, nhìn mà chẳng biết nàng đang khen hay đang cười thầm.

Màn náo nhiệt trong cung yến vừa lắng xuống không lâu, mái ngói lưu ly ngoài điện cũng đã ngả bóng, ánh trăng mờ ảo dần trồi lên, song lại bị tầng mây dày nặng nuốt lấy, chỉ còn vương vất chút sáng nhợt nhạt rớt xuống bậc thềm ngọc. Đêm nay, nguyệt sắc chẳng mấy rạng rỡ, gió cũng không lành, dường như mang theo hơi lạnh ẩm ướt, len lỏi qua từng song cửa chạm trổ.

Yến tiệc hôm nay, ngoài mặt xem ra cực kỳ huy hoàng - quan khách rượu ngọc dâng tràn, trăm quan tấu nhạc, phú quý thịnh yến - nhưng bởi trên thượng toạ có nữ đế uy nghi hiện diện, nên sự náo nhiệt cũng không tránh khỏi phảng phất vài phần gượng gạo. Tiếng cười nói thưa dần, chẳng mấy ai dám cao giọng càn rỡ. Ai nấy giữ gìn dáng vẻ cung kính, uống rượu cũng khẽ, trò chuyện cũng dè chừng.

Phó Nguyệt Hàn vốn tâm tư tinh mẫn, nhận ra khí vị gò bó ấy, chẳng lưu lại quá lâu. Chỉ qua vài khắc, nàng đã mượn cớ còn việc tấu chương cần xử lý, nhàn nhạt phất tay hồi cung.

Đám quan lại, tướng quân liền tranh thủ nâng ly chúc mừng cho trọn lễ, sau khi thân ảnh nữ đế rời đi, không khí dẫu bớt nặng nề hơn chút, nhưng vẫn khó trở lại cảnh ồn ào thả lỏng như thường yến.

Kinh Lạc Y ngồi dưới đài, bên cạnh vài vị tướng lĩnh, nghe bọn họ nhàn thoại về việc biên cương, khi thì bàn trận đồ, khi lại nhớ chiến sự, giọng nói hùng hồn, tiếng cười sang sảng. Nàng vốn nên nhập cuộc, thế nhưng tâm thần chẳng chuyên chú.

Bàn tay khẽ xoay chén rượu, ánh rượu ngả sắc vàng sóng sánh, phản chiếu đôi mắt như ngọc thạch lạnh lẽo. Cứ qua đôi ba câu ứng đối, nàng lại chợt liếc về phía hàng ghế lục phẩm phía xa.

Chỗ ngồi nơi ấy... trống rỗng.

Kinh Lạc Y cụp mắt, khẽ gảy vành ly. Trong lòng không khỏi dấy lên một ý niệm quái dị: người kia hẳn cũng đã rời đi chẳng lâu, chỉ sớm hơn Nguyệt Hàn dăm bước mà thôi. Lòng nàng thoáng chấn động, yết hầu dâng vị chát, mới lặng lẽ nâng rượu uống một ngụm dài.

Mùi men cay xộc thẳng sống mũi, càng làm nàng nhớ lại cảnh tượng ba đêm trước.

Đêm ấy, ánh đao lạnh lẽo, tiếng gió rít gào, bóng hắc y nhân phiêu dật như u linh. Thanh kiếm chỉ còn cách ngực trái nàng một khoảng khắc mỏng manh. Trong khoảnh khắc mũi kiếm kia dừng lại, nàng rõ ràng cảm giác được... tâm mình khẽ run lên.

Không phải run vì sợ hãi. Mà là một loại chấn động khác, vừa như thấu triệt, vừa như không cam.

Khoảnh khắc đó, nàng bỗng hiểu ra suy đoán của mình không hề sai. Người kia... chính xác là nàng ta.

Kinh Lạc Y không vui. Thậm chí trong lòng còn dấy lên một trận bứt rứt chẳng lời nào gọi tên được. Nếu có thể, nàng nguyện rằng bọn họ tuyệt không phải cùng một người.

Bởi một khi đã là cùng một người, tức là tất cả dây dưa từ Thượng Uyên, đến Kha Lạc, rồi vòng sang tận Mạc Bắc này... đều liên quan đến nhau.

Mà Lôi Lãng... lại chính là kẻ nàng một mực truy tìm suốt dặm ngàn từ kinh thành đến nay.

Ý niệm ấy khiến nàng ngực ngổn ngang, phảng phất như ngồi giữa yến tiệc mà chẳng nghe thấy nhạc, chẳng nhìn thấy người.

Kinh Lạc Y ngửa cổ, dốc cạn chén rượu. Men rượu nóng rát chạy dọc yết hầu, song chẳng khiến lòng nàng dễ chịu hơn. Ánh mắt nàng hơi tối, lặng lẽ đặt ly xuống bàn, khớp ngón tay khẽ gõ nhẹ thành gỗ, tựa như muốn mượn tiết nhịp ấy để kìm chế tâm tư hỗn loạn.

Nàng hơi nghiêng đầu, hờ hững nhìn rượu trong chén mới rót, mà ánh mắt vô tình lại vương chút trống rỗng, như thể nhìn xuyên ly rượu mà thấy về tận quá khứ, thấy từng bóng người thấp thoáng qua đêm sương.

Trong một thoáng, Kinh Lạc Y chợt nhận ra mình đã nghĩ đến đôi mắt của hắc y nhân đêm ấy - trong veo mà lạnh, tựa nước hồ sâu không gợn sóng.

Nàng cắn khẽ môi. Một tia ngờ vực len vào: vì sao mũi kiếm kia đã đến sát trái tim, lại bỗng khựng lại? Là do hắn mềm lòng, hay do hắn vốn không muốn lấy mạng nàng từ đầu?

Ý nghĩ xoay vần, càng uống, càng không giải được, lòng nàng chỉ thêm hỗn loạn.

Một lát sau, nàng khẽ nghiêng người, ghé vào tai nam nhân trung niên bên cạnh, nhẹ giọng:

" Cha, ta đi tìm Nguyệt Hàn."

Kinh lão tướng quân đang cùng đồng liêu trò chuyện, nghe nữ nhi thì thầm, thoáng liếc nàng một cái. Trong ánh mắt lão ẩn chứa chút bất đắc dĩ xen lẫn trìu mến. Lão hiểu rõ, hài tử này từ nhỏ vốn chẳng chịu ngồi yên, với những yến hội tràn ngập lễ tiết thế này, nàng chỉ cảm thấy nhàm chán.

Vả lại, lão cũng tin rằng nữ nhi mình xưa nay vẫn giữ chừng mực, dù đi đâu, làm gì, cũng chẳng để mất thân phận, hủy thanh danh.

Thế nên, lão không hỏi nhiều, chỉ phất tay ý bảo nàng cứ đi, không cần ở lại chịu đựng yến tiệc vô vị này nữa.

Kinh Lạc Y khẽ gật đầu, đứng dậy, nhã nhặn chào hỏi vài vị đại nhân gần đó, rồi thong thả rời khỏi yến điện.

Sau lưng, tiếng cười nói, tiếng nhạc vẫn vang, nhưng càng lúc càng xa, cuối cùng chỉ còn tiếng bước chân của nàng vẳng trên hành lang dài.

Ánh trăng đã bị mây che gần hết, chỉ còn vài vệt sáng rải rác như bạc vụn vương trên nền gạch. Kinh Lạc Y cất bước, thân ảnh cao ráo rũ áo choàng dài quét qua sàn ngọc, mỗi bước đều như chất chứa trùng trùng tâm sự.

Trong mắt nàng, ánh sáng đêm nay cũng trở nên lạnh lẽo, giống hệt cảm giác nơi đáy lòng nàng lúc này: nửa ngờ vực, nửa rung động, không biết là lửa cháy vẫn là băng tan.

____ ____

Đã để mng đợi lâuu~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co