Chương 6
Đêm đầu tiên hai người nằm bên nhau trên nền gạch tàu lạnh ngắt trôi qua trong một sự im lặng đến nghẹt thở. Khi triều cường đỏ hoàn toàn rút xuống đáy đại dương, trả lại cho bến Gành Đỏ một bờ cát loang lổ sương muối, Mộc Miên mới lặng lẽ buông bàn tay của Hoài An ra. Nàng không nói thêm một lời nào, lầm lũi đứng dậy bước về phía sập gụ ở góc phòng, bỏ mặc Hoài An ngủ thiếp đi từ lúc nào bên thành giường vì quá kiệt sức.
Sáng hôm sau, ánh nắng của ngày mới lại theo quy luật rọi xiên khoai qua thanh gỗ chắn cửa sổ. Hoài An lờ mờ tỉnh dậy, toàn thân ê ẩm như có hàng vạn chiếc búa gõ vào xương cốt. Cô nhìn sang bên cạnh, Mộc Miên đã đi từ lúc nào. Trên chiếc sập gụ, tấm chăn gấm đen được gấp lại vuông vức, gọn gàng, hệt như người chủ của nó chưa từng trải qua một đêm dằn vặt.
Cánh cửa gỗ dày cộp khẽ chuyển động, tiếng then cài lạch cạch vang lên. Hoài An theo bản năng rụt người lại, đưa đôi mắt đầy cảnh giác nhìn ra ngoài. Người bước vào không phải bà vú già hung tợn với khay cháo loãng hay bộ đồ lụa mỡ gà ướp hương Dạ Lý, mà là hai cô tì nữ còn rất trẻ, mặt mũi có nét hiền lành. Một đứa bưng chậu nước ấm khói bốc nghi ngút, đứa còn lại bê một mâm cơm có bát canh rau đay nấu tôm và đĩa cá bống kho tiêu thơm phức.
"Dạ, bẩm... bẩm mợ, đại tiểu thư sai tụi em đem nước rửa mặt và cơm sáng vào cho mợ," đứa nhỏ tuổi hơn lí nhí nói, đầu cúi gằm xuống không dám ngước nhìn Hoài An.
Hai tiếng "bẩm mợ" phát ra từ miệng đứa con gái nhỏ làm Hoài An sững sờ. Cô bặm môi, giọng khản đặc sau một đêm khóc ròng: "Tôi không phải mợ chủ gì hết. Đừng gọi như vậy. Tôi chỉ là... vật tế của nhà các người thôi."
Hai đứa tì nữ run bắn người, đứa bưng khay cơm vội vã đặt xuống bàn rồi cả hai cùng quỳ sụp xuống nền nhà, giọng run rẩy: "Mợ tha tội cho tụi em! Đại tiểu thư đã dặn, từ nay về sau trong cái nhà này, ai dám bất kính hay gọi sai danh phận của mợ, đại tiểu thư sẽ sai người cắt lưỡi quăng xuống biển làm mồi cho cá sứa. Tụi em phận con ở, xin mợ thương tình đừng làm khó tụi em..."
Nhìn hai tấm lưng nhỏ bé đang run bần bật dưới đất, lòng Hoài An chợt chùng xuống. Cô nhận ra, sự độc tài của Mộc Miên không chỉ áp đặt lên một mình cô, mà nó bao trùm lên toàn bộ cái Lê gia này như một bức màn đen kịt. Nàng vừa cứu cô khỏi gã anh trai khốn nạn, vừa ban cho cô cái danh phận "mợ chủ" đầy mỉa mai, nhưng thực chất cũng chỉ để hợp thức hóa việc giam giữ cô trong chiếc lồng kính này.
"Được rồi, đứng lên đi. Tôi không làm khó các người," Hoài An thều thào, bước xuống giường. Cô đón lấy gáo nước ấm từ chậu gỗ, vục nước lên mặt để xua đi sự u uất đang bám chặt lấy tâm trí.
Suốt ba ngày tiếp theo, cuộc sống của Hoài An ở Lê gia có sự thay đổi kỳ lạ. Cánh cửa phòng tối không còn bị khóa chặt bằng then ngang từ bên ngoài nữa. Mộc Miên cho phép cô được tự do đi lại trong khu vực hậu viện, nơi có hồ sen tàn mà cô đã tắm hôm trước. Tuy nhiên, hai gã gia đinh vạm vỡ tay lăm lăm đoản đao thì vẫn lầm lũi đi theo cô như hình với bóng, cách cô đúng năm thước. Cô có thể nhìn thấy bầu trời, có thể ngửi thấy mùi gió biển phóng khoáng, nhưng tuyệt đối không thể chạm tay vào cánh cổng lớn dẫn ra ngoài vạn chài.
Mộc Miên cũng biến mất suốt ba ngày đó. Người ta bảo đại tiểu thư bận cùng các bực trưởng lão trong gia tộc lo liệu việc đóng gói các bánh thuốc sứa để kịp giao cho thương thuyền từ ngoài tỉnh vào. Không có Mộc Miên, những đêm của Hoài An trôi qua một cách bình yên, không có cái lạnh thấu xương, không có những cú cắn xé rách da thịt. Nhưng lạ thay, cứ mỗi khi nằm một mình trên chiếc giường gỗ đen, nhìn con Xích Sứa lờ đờ trong lu gốm, Hoài An lại nhớ đến gương mặt trắng bệch và đôi mắt đen sâu thẳm đầy dằn vặt của người con gái ấy lúc ngồi cạnh cô trên nền đá lạnh. Cô hận nàng, nhưng sâu thẳm trong lòng cô, một nỗi tò mò mơ hồ về con người thật của Mộc Miên bắt đầu nhen nhóm.
Đến chiều ngày thứ tư, trời bến Gành Đỏ nổi giông lớn. Mây đen từ ngoài khơi cuồn cuộn kéo vào, che lấp cả ánh hoàng hôn cuối ngày. Gió rít qua rặng phi lao bên hồ sen tàn nghe rợn người. Hoài An đứng bên hiên nhà nhìn những giọt mưa đầu mùa nặng hạt bắt đầu rơi xuống mặt hồ tím thẫm, lòng cô lại dâng lên một nỗi bất an quen thuộc. Triều cường sắp lên, đồng nghĩa với việc màn tra tấn thể xác lại chuẩn bị bắt đầu.
*Khụ... khụ...*
Một tiếng ho khan, yếu ớt vang lên từ phía dãy hành lang dẫn ra hồ sen. Hoài An giật mình quay lại.
Mộc Miên đang chậm rãi bước đi dưới mái hiên. Nàng khoác một chiếc áo tơi bằng lá cọ qua loa bên ngoài bộ áo lụa xám. Thần sắc nàng tồi tệ đến mức kinh hoàng, làn da trắng bệch giờ đây chuyển sang màu xanh xao xám ngắt của người chết lâm sàng, hai bờ môi tím bầm run rẩy không kiểm soát. Nàng đi không vững, một tay phải bấu chặt vào những cây cột gỗ lim để giữ cho cơ thể không ngã quỵ.
Nhìn thấy Hoài An, Mộc Miên khựng lại. Đôi mắt đen của nàng lúc này đã bị bao phủ bởi một màn sương sọc đỏ, ánh nhìn đờ đẫn, mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày.
"Vào... vào phòng..." Mộc Miên thều thào ra lệnh, nhưng giọng nói đứt quãng, nhỏ như tiếng hơi tàn.
Chương trình không đợi Hoài An trả lời, cơ thể Mộc Miên bỗng đổ sụp xuống như một thân cây chuối bị bão quật. Hoài An kinh hãi, quên mất nỗi sợ hãi và hận thù suốt mấy ngày qua, cô lao đến nâng lấy bờ vai lạnh ngắt của đại tiểu thư.
Ngay khoảnh khắc hai cơ thể chạm nhau, Hoài An suýt chút nữa đã hét lên. Cái lạnh từ người Mộc Miên đêm nay dữ dội hơn hẳn những đêm trước. Nó không còn là cái lạnh của nước đá nữa, mà nó nhớp nháp, tê dại y như thể cô đang ôm một khối thạch độc sứa khổng lồ vừa vớt từ đáy vực biển sâu mười vạn thước. Chất độc Xích Sứa trong máu Mộc Miên sau ba ngày bị dồn nén do nàng bận việc gia tộc, giờ đây đã bộc phát toàn diện, điên cuồng cắn xé nội tạng của nàng từ bên trong.
"Cô hai! Cô hai ơi! Tỉnh lại đi!" Hoài An hốt hoảng gọi lớn. Cô cố gắng dùng hết sức lực của một đứa con gái vạn chài, dìu cơ thể mềm nhũn của Mộc Miên vào bên trong căn phòng tối.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, Mộc Miên đã mất hết lý trí vì cơn đau thiêu đốt. Nàng gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương, thô bạo đẩy mạnh Hoài An ngã nhào lên chiếc sập gụ ở góc phòng. Con thú dữ trong người nàng hoàn toàn thức tỉnh. Nàng lao vào Hoài An, hai tay cào xé điên cuồng vào vạt áo lụa màu mỡ gà của cô.
*Xoạc!*
Mảnh vải lụa thô rách đôi, để lộ tấm lưng trần ấm áp của Hoài An dưới ánh sáng đỏ rực của chiếc lu sứa. Mộc Miên không chần chừ, nàng áp trọn lồng ngực trần của mình vào lưng Hoài An, hai tay siết chặt lấy bờ vai cô như muốn khảm cả cơ thể cô vào trong xương tủy mình.
"A! Đau... đau quá! Cô hai, buông tôi ra!" Hoài An thét lên thảm thiết.
Lần này, cái lạnh xâm nhập vào cơ thể cô một cách thô bạo và tàn nhẫn gấp bội. Nó len lỏi qua từng lỗ chân lông, chạy dọc theo sống lưng rồi đâm thẳng vào tim cô, khiến tim cô có khoảnh khắc như ngừng đập. Hoài An cảm giác như mình đang bị đóng băng từ bên trong, hơi thở phả ra làn khói trắng mỏng dính. Trên lưng Mộc Miên, những vết bớt hình xúc tu sứa rực lên sắc đỏ tươi như máu sống, chúng co rút kịch liệt, điên cuồng hút lấy từng ngụm dương khí nóng hổi từ mạng Thuần Hỏa của Hoài An để dập tắt ngọn lửa độc đang thiêu đốt bên trong mình.
Hoài An giãy giụa, hai tay đấm thụt mạng vào vai, vào lưng Mộc Miên. Cô cào cấu đến mức móng tay bật máu, để lại những vệt đỏ dài trên làn da trắng bệch của đại tiểu thư. Nhưng Mộc Miên chẳng màng đến đau đớn thể xác đó, nàng cắn chặt vào hõm cổ Hoài An, tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì đau đớn hòa cùng tiếng khóc tuyệt vọng của cô gái dưới thân.
Trong cơn đau đớn tột cùng tưởng chừng như sắp chết đi, Hoài An vô tình nhìn về phía chiếc lu gốm. Con Xích Sứa bên trong đang co bóp điên cuồng, nhịp đập của nó trùng khớp hoàn toàn với nhịp co rút của những vết bớt trên lưng Mộc Miên. Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu Hoài An: Mộc Miên không phải muốn hành hạ cô, mà nàng đang thực sự hấp hối. Nếu đêm nay nàng không hút đủ dương khí từ cô, nội tạng của nàng sẽ biến thành nước sứa độc, thối rữa từ bên trong cho đến chết.
Nhìn người con gái đang quằn quại, vừa cắn chặt cổ mình vừa run rẩy khóc nghẹn vì cơn đau lời nguyền, lòng trắc ẩn vốn có của một đứa con gái làng chài lương thiện trong người Hoài An bỗng dưng trỗi dậy một cách kỳ lạ. Cô ngừng giãy giụa. Hai bàn tay đang cào cấu trên lưng Mộc Miên chậm rãi nới lỏng ra, rồi từ từ, cô vòng tay qua ôm lấy bờ vai gầy đang run lên bần bật của đại tiểu thư.
Hoài An không đẩy Mộc Miên ra nữa. Cô chủ động áp sát cơ thể ngập tràn nhiệt lượng của mạng Thuần Hỏa vào người nàng, dùng sự ấm áp của chính mình để xoa dịu ngọn lửa độc đang xâu xé người con gái tội nghiệp này.
"Đừng sợ... không sao đâu... Tôi ở đây rồi..." Hoài An thì thầm qua làn nước mắt, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng vỗ về của sóng biển đêm bình yên.
Cảm nhận được sự phối hợp và dòng dương khí ấm áp, dịu dàng đột ngột tuôn tràn vào cơ thể mà không gặp bất kỳ sự kháng cự nào, Mộc Miên khẽ khựng lại. Cơn điên dại trong đôi mắt đỏ sọc của nàng dần dần lắng xuống. Nàng từ từ nhả hõm cổ của Hoài An ra, vệt máu tươi của cô vương trên khóe môi tím tái của nàng trông vừa kinh dị vừa thê lương.
Mộc Miên ngước nhìn Hoài An, đôi mắt đen sâu thẳm hiện rõ sự bàng hoàng, kinh ngạc tột độ. Nàng không ngờ, sau tất cả những tàn nhẫn, giam cầm và đòn roi mà Lê gia và chính nàng đã gây ra, cô gái này lại chọn cách ôm lấy nàng trong lúc nàng thảm hại nhất.
Chất độc trên lưng Mộc Miên bắt đầu dịu đi với tốc độ nhanh chưa từng có. Những vết bớt đỏ rực xẹp xuống, trả lại tấm lưng trắng muốt mềm mại. Nhưng thay vì đứng dậy rời đi như mọi khi, Mộc Miên lại yếu ớt gục đầu vào hõm vai Hoài An, hai tay ôm lấy eo cô, tham lam hít hà mùi hương Dạ Lý hương pha lẫn mùi nắng ấm áp tỏa ra từ da thịt cô gái mạng Hỏa.
"Tại sao... tại sao cô lại cứu tôi?" Mộc Miên thì thầm, giọng nói khản đặc, vương vất một chút nghẹn ngào hiếm hoi. "Tôi là kẻ thù của cô... tôi đã biến cô thành món đồ chơi thế này..."
Hoài An nhìn lên trần nhà tối tăm, nước mắt cô vẫn chảy, nhưng lòng cô đã không còn sự căm phẫn điên cuồng như trước. Cô khẽ vuốt ve mái tóc đen dài, ướt đẫm mồ hôi lạnh của Mộc Miên, thều thào đáp:
"Tôi không cứu cô hai. Tôi chỉ cứu một kẻ tội nghiệp cũng đang chịu khổ như tôi thôi. Chúng ta đều bị nhốt trong cái lồng kính này... Đánh đập, oán hận nhau thì có ích gì đâu..."
Ngoài kia, trận giông bão biển vẫn gầm rú dữ dội, những hạt mưa nặng hạt đập liên hồi vào mái ngói đen của Lê gia. Nhưng bên trong căn phòng tối biệt lập ấy, dưới ánh sáng hồng nhạt dần lịm đi của con sứa lửa, hai thân phận con gái tội nghiệp đang ôm chặt lấy nhau, dùng chút hơi ấm và lòng trắc ẩn muộn màng để sưởi ấm cho hai tâm hồn đã rách nát trước gông cùm của những hủ tục tàn nhẫn bến Gành Đỏ. Vết nứt trên tảng băng lòng Mộc Miên đã chính thức vỡ tan, mở ra một chương mới đầy dây dưa và nghiệt ngã của mối duyên tình máu biển này.
_____
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co