3. home
ngày 10 tháng 7 năm 2026.
sự kiện kỷ niệm 3 năm debut của zerobaseone bùng nổ trên khắp các phương tiện truyền thông. người hâm mộ trên toàn thế giới chìm trong hoài niệm. những đoạn video cũ, những lời chúc cảm động từ chín thành viên được đăng tải rải rác suốt cả ngày.
giữa cơn bão đó, hai bài đăng cá nhân xuất hiện. chúng bình thường đến mức không ai mảy may nghi ngờ, chỉ giống như những dòng trạng thái vu vơ của hai người nghệ sĩ đang bận rộn với cuộc sống riêng biệt.
user: sunghan._.bin
ảnh: một bức ảnh trắng đen chụp từ phía sau lưng chín chàng trai đang khoác vai nhau đứng trên sân khấu jamsil năm ấy, nhìn xuống biển ánh sáng lightstick mênh mông. bức ảnh được kéo màu hoài cổ, mờ ảo như một giấc mơ.
caption: 3 năm. cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân rực rỡ nhất. dù ở đâu, dù mang thân phận gì, ánh sáng ấy vẫn luôn dẫn lối chúng ta về nhà. happy 3rd anniversary, zerobaseone. 💙
user: durihaon00
ảnh : một bức ảnh chụp cận cảnh đôi bàn tay đang chơi vĩ cầm. nhưng điều đặc biệt không phải là cây đàn, mà là chiếc bóng của người chơi đàn đổ dài trên mặt đất. trong cái bóng ấy, có một người khác đang đứng ngay bên cạnh, bả vai chạm vào bả vai, đầu khẽ tựa vào nhau, mờ ảo nhưng không thể tách rời.
caption: 1095 ngày. giai điệu ấy chưa bao giờ tắt, nó chỉ đang được chơi ở một cung bậc khác, riêng tư hơn, nhưng bền bỉ hơn. cảm ơn vì đã luôn ở đó. happy anniversary. 🎻🔑
vị trí: home.
ngày 25 tháng 7 năm 2026.
zhang hao vừa kết thúc buổi fansign đầu tiên sau khi redebut. anh kiệt sức, vai mỏi nhừ vì ký hàng ngàn chữ ký, nhưng nụ cười vẫn phải duy trì đến tận khi cánh cửa xe van khép lại. nhóm mới của anh đang trên đà đi lên, mọi cử động đều bị quản lý giám sát chặt chẽ.
11 giờ đêm. hao trở về ký túc xá mới. anh vào phòng, định đi tắm thì thấy điện thoại rung lên. một tin nhắn từ một số lạ, nhưng dãy số cuối thì anh thuộc lòng.
"xuống hầm gửi xe khu b. chỗ góc cột c4. em chỉ có 5 phút."
tim hao đập thình thịch. anh vơ vội chiếc áo khoác nắng, đeo khẩu trang kín mít, nói dối thành viên cùng phòng là xuống mua nước ở máy bán hàng tự động rồi chạy như bay xuống hầm.
ở góc cột c4 tối tăm, một chiếc xe đen quen thuộc đang nổ máy chờ sẵn. kính xe hạ xuống một nửa, để lộ đôi mắt sắc sảo nhưng đầy mệt mỏi của sung hanbin.
hao vừa kịp đứng sát cửa xe, hanbin đã vươn tay ra, ấn vào tay anh một chiếc túi giấy nhỏ màu xanh thẫm.
"chúc mừng sinh nhật, hao hyung."
giọng nó trầm thấp, hơi khàn vì thiếu ngủ.
hao nhìn túi quà, rồi nhìn hanbin. anh muốn mở cửa xe, muốn nhào vào ôm lấy người kia, nhưng tiếng bước chân của nhân viên bảo vệ từ xa khiến anh sực tỉnh.
"em đến đây bằng cách nào? lịch trình hôm nay của em ở tít incheon mà?"
"em tự lái xe. trốn quản lý đi đấy."
hanbin cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mà hao hằng nhớ nhung.
"mở quà ra xem đi. em phải đi ngay kẻo họ phát hiện."
hao mở túi. bên trong là một chiếc kẹp cà vạt bằng bạc, khắc tinh xảo hình một con mèo đang ngồi im. và một tờ giấy note nhỏ, dù anh đổi chỗ đến đâu, em vẫn ngồi đây đợi anh.
hao ngước lên, nhưng chiếc xe đã bắt đầu chuyển bánh. hanbin chỉ kịp đưa tay ra khỏi cửa sổ, vẫy nhẹ một cái rồi biến mất vào dòng xe cộ của seoul hoa lệ.
đêm đó, giữa căn phòng kí túc xá, zhang hao cầm chiếc kẹp cà vạt, khóc đến mức không phát ra tiếng. sinh nhật tuổi 26, anh có hào quang mới, có đồng đội mới, nhưng người duy nhất có thể gọi tên "hao" của anh một cách trọn vẹn nhất, lại chỉ có thể gặp anh trong 5 phút ở một hầm xe tối tăm.
ngày 13 tháng 6 năm 2027.
hanbin giờ đây đã là một tiền bối quyền lực trong giới. nó vừa kết thúc buổi livestream sinh nhật cùng fan, nụ cười vẫn còn treo trên môi nhưng đôi mắt đã hiện rõ sự trống trải.
khi nó trở về căn hộ riêng của mình, nơi nó chuyển ra ở sau khi nhóm chính thức ổn định, hanbin thấy một bưu phẩm đặt trước cửa. không có tên người gửi, chỉ có một biểu tượng chiếc đàn violin vẽ tay bằng bút mực đen.
nó mang vào nhà, cẩn thận bóc lớp giấy gói. bên trong là một chiếc đĩa than không có nhãn mác. hanbin đặt đĩa vào máy hát. tiếng rè rè đặc trưng vang lên, và rồi, tiếng vĩ cầm cất lên.
đó là bản nhạc here i am được phối lại theo phong cách cổ điển, chỉ có tiếng violin đơn độc, da diết và đầy tự sự. hanbin nhắm mắt lại. nó nghe ra được cách nhấn nhá, cách kéo vĩ đầy tình cảm đó. chỉ có một người trên đời này chơi vĩ cầm theo cách đó cho nó nghe.
khi bản nhạc kết thúc, có một đoạn ghi âm ngắn chèn vào cuối đĩa.
"hanbin-ah, chúc mừng sinh nhật tuổi 26 của em. anh đang ở một nơi rất xa, nhưng khi kéo bản nhạc này, anh cảm giác như mình vẫn đang đứng ở bên phải em, trên sân khấu lộng lẫy năm ấy. đừng làm leader quá sức nhé, hãy làm sung hanbin thôi. anh tự hào về em."
tiếng nói của hao vẫn vậy, dịu dàng và có chút giọng địa phương đặc trưng.
hanbin ngồi im trên sofa, bóng tối bao trùm lấy căn phòng rộng lớn. nó nhìn lên bức tường, nơi nó treo bức ảnh polaroid cũ kỹ chụp hai con mèo ngồi bên cửa sổ.
nó cầm điện thoại lên, định nhắn tin, nhưng rồi lại đặt xuống.
lịch trình của hao ở thượng hải, lịch trình của nó ở seoul. bọn nó không thể gặp nhau, không thể công khai chúc tụng. bọn nó yêu nhau bằng cách tặng cho nhau những âm thanh, những vật dụng nhỏ nhoi, để nhắc nhở đối phương rằng, chúng ta vẫn tồn tại trong thế giới của nhau.
ngày 10 tháng 7 năm 2027.
sau khi redebut, sinh nhật của nhóm bọn nó không còn là những bữa tiệc ồn ào cùng 9 thành viên. nó trở thành những cuộc gọi facetime bí mật lúc 3 giờ sáng, những món quà được gửi qua trung gian là những staff thân tín nhất, và những lời chúc được ẩn dụ qua những bài đăng instagram mà chỉ 9 đứa mới hiểu.
trong buổi phỏng vấn kỷ niệm 4 năm debut của hanbin cùng zerobaseone, mc hỏi: "món quà sinh nhật nào khiến bạn nhớ nhất?"
sung hanbin dừng lại một nhịp, ánh mắt nó nhìn về phía xa xăm, nơi bệ cửa sổ của studio có hai con mèo sứ đang ngồi cạnh nhau.
"là một bản nhạc vĩ cầm"
nó mỉm cười, một nụ cười thực tâm nhất từ đầu buổi phỏng vấn.
"nó nhắc tôi rằng dù tôi có đi xa đến đâu, vẫn có một người luôn dùng âm nhạc để dẫn lối tôi về nhà."
ở một đất nước khác, zhang hao đang xem buổi phỏng vấn đó qua màn hình điện thoại. anh khẽ chạm tay vào màn hình, ngay vị trí khóe mắt của sung hanbin.
zhang hao tặng sung hanbin sự tự do, còn sung hanbin tặng zhang hao một bến đỗ.
ngày 10 tháng 7 năm 2033.
mười năm.
con số ấy nghe thật đồ sộ khi nằm trên những tít báo ca ngợi "nhóm nhạc nam quốc dân một thời", nhưng đối với chín con người ấy, nó chỉ đơn giản là một cái chớp mắt của thanh xuân.
seoul lên đèn, rực rỡ và ồn ào như cái ngày họ đứng trên sân khấu jamsil lần đầu tiên. một buổi tiệc tối riêng tư được tổ chức tại một căn penthouse kín đáo của kim jiwoong. không có camera, không có quản lý, không có những ánh nhìn soi mói. chỉ có chín người đàn ông gần như đã bước qua tuổi ba mươi, ngồi quây quần bên bàn tiệc, những tiếng cười ha hả át cả tiếng nhạc jazz dìu dặt.
hanbin ngồi ở đầu bàn, vai kề vai với matthew và gunwook. nó vẫn là người kết nối tất cả, nụ cười vẫn rạng rỡ nhưng đôi mắt đã mang sự thâm trầm của một người đã nếm trải đủ vinh quang và cay đắng.
ở phía đối diện, zhang hao ngồi giữa ricky và gyuvin. anh vừa bay từ nhật bản về sáng nay, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, chiếc kính gọng mảnh làm tôn lên vẻ trí thức của một nghệ sĩ thành danh.
bọn nó nâng ly, chúc mừng cho mười năm rực rỡ, chúc mừng cho những con đường riêng biệt nhưng chưa bao giờ tách rời.
nhưng ít ai biết rằng, đằng sau cột mốc mười năm rực rỡ của zerobaseone, có một cột mốc khác lặng lẽ hơn, nhưng bền bỉ hơn.
bảy năm.
bảy năm kể từ đêm encore đầy nước mắt năm 2026.
bảy năm kể từ khi cánh cửa khép lại và họ tưởng chừng đã mất nhau mãi mãi.
bảy năm của những chuyến bay đêm muộn, những tin nhắn mã hóa, những bài đăng trên instagram.
sung hanbin và zhang hao đã âm thầm bên nhau được bảy năm.
bảy năm ấy, hanbin đã học cách yêu một người qua những lịch trình chênh lệch. hao đã học cách thương một người qua những màn hình điện thoại mờ căm lúc 3 giờ sáng. bọn nó đã cùng nhau bước qua những tin đồn thất thiệt, những áp lực từ công ty chủ quản, và cả những lúc tưởng chừng như gục ngã vì cô đơn.
trong bữa tiệc, ánh mắt bọn nó thỉnh thoảng chạm nhau.
chỉ một giây thôi.
không phải sự nồng nhiệt của tuổi đôi mươi, mà là sự thấu hiểu thâm sâu của những người đã cùng nhau đi qua giông bão. một cái gật đầu nhẹ khi hanbin thấy hao ho khan vì rượu mạnh. một nụ cười mỉm của hao khi thấy hanbin loay hoay gỡ xương cá cho em út yujin.
bảy năm qua, bọn nó không cần một danh phận công khai. vì đối với sung hanbin và zhang hao, sự tồn tại của đối phương trong cuộc đời mình đã là một danh hiệu cao quý nhất.
năm đó, bài đăng của sung hanbin và zhang hao.
"về nhà" và "home": hanbin nói về việc ánh sáng dẫn lối về nhà, hao xác nhận vị trí của anh là home.
"ở đâu" và "luôn ở đó": hanbin đặt câu hỏi về vị trí, hao đưa ra câu trả lời rằng anh luôn ở đó, ngay trong chính cái bóng của hanbin.
dù mai này báo chí có viết gì, dù thế giới có thay đổi ra sao, thì trong bóng tối của căn hộ bí mật này, vẫn có hai con người luôn chọn quay về bên nhau.
10 tháng 7 năm đó. không có một đóa hồng nào được tặng. chỉ có sự xác nhận của hai trái tim đã tìm thấy nhau giữa ngàn vạn dặm xa xôi, ngày của những mảnh ghép tìm về đúng chỗ.
___
khi bữa tiệc dần về khuya, các thành viên khác bắt đầu ngà ngà say và kéo nhau ra phòng khách hát karaoke những bài hát cũ của nhóm.
hanbin lặng lẽ tách ra, bước ra ban công lộng gió. seoul dưới chân nó thật nhỏ bé.
một lúc sau, tiếng cửa kính trượt nhẹ. một mùi hương quen thuộc, mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với chút hơi lạnh của gió đêm, bao bọc lấy nó.
hao đứng cạnh nó, hai tay chống lên lan can, nhìn về phía chân trời nơi những tòa nhà chọc trời san sát nhau.
"mười năm rồi nhỉ, hanbin-ah?"
hanbin xoay người lại, nhìn sườn mặt của người con trai nó đã yêu suốt một thập kỷ qua.
"và bảy năm của chúng ta."
hao mỉm cười, đôi mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn thành phố. anh đưa tay lên, chỉnh lại cổ áo sơ mi cho hanbin, một thói quen mà mười năm trước hay bảy năm sau vẫn không hề thay đổi.
"em có hối hận không? vì đã chọn một con đường khó khăn như thế này?"
hanbin nắm lấy bàn tay đang đặt trên cổ áo mình. nó không trả lời ngay. nó nhìn vào chiếc nhẫn bạc đơn giản mà cả hai cùng đeo ở ngón áp út, nhưng luôn được giấu dưới những lớp găng tay hoặc dây chuyền khi xuất hiện trước công chúng.
"em chỉ hối hận vì mười năm trước, em đã khóc quá nhiều ở cánh cửa đó"
giọng nó trầm ổn và hạnh phúc.
"nếu biết rằng bảy năm sau chúng ta vẫn đứng cạnh nhau như thế này, em đã mỉm cười mà bước qua."
hao tựa đầu vào vai hanbin. gió đêm thổi tung mái tóc của cả hai. ở bên trong, tiếng nhạc here i am phiên bản remix vang lên ồn ào, tiếng jiwoong và taerae đang gào thét đoạn cao trào.
thế giới bên trong kia là zerobaseone, là mười năm huyền thoại.
thế giới bên ngoài ban công này là sung hanbin và zhang hao, là bảy năm bình lặng.
"ngày mai anh lại bay rồi à?"
hanbin hỏi, tay siết chặt lấy eo hao.
"ừ. nhưng tháng sau anh sẽ nghỉ phép một tuần."
"được. em sẽ đợi anh."
bọn nó đứng đó, giữa ranh giới của quá khứ rực rỡ và tương lai không xác định. mười năm đã qua đi, chín con người đã trưởng thành, và hai con mèo năm nào giờ đã tìm thấy bệ cửa sổ của riêng mình.
bảy năm âm thầm, có lẽ chỉ là sự khởi đầu cho bảy mươi năm tiếp theo.
trong thế giới của những kẻ mộng mơ, người ta vẫn thường nhắc về hai con mèo bên cửa sổ như một định nghĩa về sự chờ đợi và những chuyến hành trình. nhưng ở căn hộ tầng cao ấy, ẩn dụ này lại mang một sắc thái tàn nhẫn và dịu dàng đến lạ kỳ.
sung hanbin là con mèo ngồi im.
nó ngồi đó, trên bệ cửa sổ của thực tại, giữ chặt lấy cái tên zerobaseone và vị trí leader như một lời nguyền rủa đầy vinh quang. hanbin không thể rời đi, cũng không muốn rời đi. nó chọn cách đứng yên giữa dòng chảy của thời gian, làm một bến đỗ tĩnh lặng, làm một leader mẫu mực để bất cứ khi nào người kia ngoảnh đầu lại, cũng sẽ thấy một bóng hình quen thuộc ở đúng tọa độ đó. sự ngồi im của sung hanbin là một sự kiên định đau đớn, nó tự nguyện hóa đá tâm hồn mình để giữ cho ký ức về chín người, và về người ấy, không bị gió cuốn trôi.
zhang hao là con mèo đổi chỗ.
anh là người phải bước qua cánh cửa đêm encore đó để trở về với những bản hợp đồng mới, những danh xưng mới và những vùng đất mới. bước chân của hao không ngừng nghỉ, anh cứ đi, cứ thay đổi, cứ khoác lên mình những lớp vỏ bọc khác nhau để thích nghi với sự khắc nghiệt của giới giải trí.
nhưng có một sự thật mà chỉ hai con mèo mới hiểu.
con mèo đổi chỗ như hao, dù có đi xa đến vạn dặm, dù có thay đổi bao nhiêu lịch trình hay tư cách, thì mọi bước chân của anh thực chất đều là một đường tròn. anh đổi chỗ để tìm một kẽ hở của số phận mà quay về bên cạnh con mèo đang ngồi đợi mình.
và con mèo ngồi im như hanbin, dù đôi mắt luôn nhìn về phía chân trời xa xăm, nhưng thực chất tâm hồn nó đã di chuyển theo từng nhịp tim của người kia. nó ngồi im để làm tiêu điểm, để hao không bao giờ bị lạc lối giữa những hào quang ngoài kia.
vào đêm kỷ niệm 10 năm, khi bọn nó đứng bên nhau trên ban công, hai con mèo ngồi bên cửa sổ đã không còn là một ẩn dụ về sự chia ly nữa.
con mèo ngồi im đã mở lòng mình ra, và con mèo đổi chỗ đã tìm thấy điểm dừng cuối cùng.
end.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co