Truyen3h.Co

[BJYX] Thanh Hoa

52

Feifeitu1823

Có một khách hàng mang đến cho Tiêu Chiến vài chục mảnh sứ vỡ, nhờ anh phục chế một chiếc trống cơm bằng sứ của lò gốm Trường Sa.

Tiêu Chiến vò đầu bứt tai suy nghĩ mấy ngày, lại tra cứu rất nhiều tài liệu mới dần dần tìm ra manh mối. Anh phát hiện, màu sắc của những mảnh sứ này có một chút khác biệt, thật ra chúng đến từ ba vật phẩm khác nhau. Sau khi ghép lại, phần lớn của chiếc trống đã dần dần hiện ra, đây là một chiếc trống cơm bằng sứ khá hiếm thấy, dài khoảng nửa mét, hai đầu thô tròn, ở giữa thắt eo, bên ngoài có bảy đường vân nổi như dây đàn.

Muốn bổ sung nửa chiếc trống còn lại, anh phải đến trấn Cảnh Đức một chuyến.

Bận rộn suy nghĩ suốt nửa ngày, bây giờ cảm thấy mắt hơi khô. Tiêu Chiến đứng dậy, đến bên cạnh cửa sổ, lặng lẽ ngắm nhìn con đường nhỏ phía trước.

Anh chưa bao giờ nghĩ, mối duyên thầy trò giữa mình và lão Chu lại ẩn chứa một bí mật ly kì đến vậy. Có lẽ là do số phận đã định, định rằng anh phải gặp Vương Nhất Bác ở Giang Thành, nối tiếp mối tình kiếp trước còn dang dở.

Tiêu Chiến đột nhiên rất muốn gặp Tần Kiều. Vừa hay Tần Kiều vẫn còn ở Giang Thành, hai người liền hẹn gặp bên bờ sông.

"Tôi đoán cậu sẽ đến tìm tôi." Tần Kiều mỉm cười, chăm chú nhìn Tiêu Chiến, "Trời quang mây tạnh rồi phải không?"

Tiêu Chiến khẽ 'ừm' một tiếng, "Cảm ơn anh."

"Không cần cảm ơn." Hai người chậm rãi đi dạo bên bờ sông, Tần Kiều thở phào nhẹ nhõm nói, "Cuối cùng tôi cũng đã hoàn thành nhiệm vụ mà cô tôi giao rồi."

"Thật không thể tin nổi." Tiêu Chiến cảm thán, "Đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy như vừa trải qua một giấc mơ."

"Cuộc đời vốn dĩ có rất nhiều điều không tin nổi." Tần Kiều dừng lại một chút, quay sang nhìn anh, "Tôi từng nói với Nhất Bác rằng tôi có một giấc mơ. Trong mơ có một người hỏi đường tôi, anh ta nói, anh ta muốn tìm một người, nhưng người mà anh ta muốn tìm đã không còn nhận ra anh ta nữa, anh ta chỉ có thể mượn dùng thân xác người khác để đến gần người ấy. Đó là sự thật."

Tiêu Chiến sững người, hồi lâu không thốt nổi nên lời.

"Có gì cứ nói thẳng ra đi." Tần Kiều cười cười.

"Chuyện của hai chúng tôi... anh đều biết?" Tiêu Chiến do dự hỏi.

"Đại khái biết một chút, về cậu và cậu ấy, và cả Sean nữa." Tần Kiều nói một cách úp mở.

Tiêu Chiến mím chặt môi。

"Cậu ấy rất yêu cậu, điều này không cần phải nghi ngờ." Tần Kiều cười nhạt.

"Tôi biết."

"Cậu vẫn còn để tâm đến Sean sao?" Tần Kiều nhìn anh.

Tiêu Chiến im lặng một lúc, rồi trả lời lảng sang chuyện khác, "Sư phụ tôi từng nói, ai cũng bảo gương vỡ khó lành, nhưng một người thợ phục chế giỏi thì có thể làm được điều đó, ví dụ như kỹ thuật phục chế không dấu vết mà ông ấy dạy tôi, có thể khiến văn vật không nhìn ra một chút dấu vết nào của việc từng bị vỡ."

Tần Kiều kiên nhẫn nghe anh nói tiếp.

"Ông ấy là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, tôi cũng từng như vậy. Nhưng đúng như anh nói, có những người một khi đã bỏ lỡ thì sẽ lỡ cả đời. So với việc ôm tiếc nuối cả đời, tôi vẫn không muốn bỏ lỡ người mình yêu sâu đậm."

Tần Kiều gật đầu, "Cậu nghĩ được như vậy là tốt."

"Tôi có một chuyện muốn hỏi anh." Tiêu Chiến suy nghĩ một chút, "Ống bút hoa lam đó không phải bị tiên sinh đập vỡ sao? Là ai đã mang nó đến Niệm Hương Trai?"

Tần Kiều mỉm cười, "Cậu chắc cũng đã có câu trả lời rồi."

"Căn bản không phải ai mang đến, mà là sư phụ cố ý muốn tôi sửa, phải không?" Tiêu Chiến nói ra suy đoán trong lòng.

"Chính tay cậu làmra, chính tay cậu đập vỡ, thì đương nhiên cũng phải do chính tay cậu sửa." TầnKiều nháy mắt, "Đó mới thật sự gọi là gương vỡ lại lành."



Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến đến trấn Cảnh Đức. Lão Mặc nhìn thấy họ rõ ràng đã có chút ngạc nhiên, hai người lần trước còn ngùng, sao bây giờ lại không rời nhau nửa bước như vậy? Ông cảm thấy có điều gì không đúng, nhưng cụ thể là gì thì lại không nghĩ ra.

Trên bàn ăn, ông hỏi Tiêu Chiến, mối quan hệ của anh với người yêu mới thế nào.

Mặt Tiêu Chiến đỏ bừng, nhanh chóng liếc sang Vương Nhất Bác, do dự không biết có nên nói thật với lão Mặc hay không.

"Thật ra..." Anh lắp bắp.

"Thật ra anh ấy đang hẹn hò với cháu." Vương Nhất Bác tiếp lời, "Không đúng, phải nói là, người mà anh ấy hẹn hò, từ trước đến giờ vẫn là cháu."

Lão Mặc há hốc mồm kinh ngạc. Một câu đơn giản như vậy, sao ông lại không hiểu nhỉ?

"Xin lỗi, vẫn luôn giấu chú..."

"Hai đứa..." Lão Mặc lắp bắp mãi mới nói được một câu, "Vậy lần trước cậu nói có người bắt cá hai tay là..."

"Hiểu lầm ạ." Tiêu Chiến vội vàng giải thích, "Là cháu hiểu lầm cậu ấy."

Lão Mặc im lặng, nghĩ đến việc 'kẻ phụ tình' bị ông và Tiêu Chiến nói xấu lần trước chính là Vương Nhất Bác, liền lập tức cảm thấy khó xử. Xét ngoại hình, hai người quả thực rất xứng đôi, chỉ là một người hiền lành hướng nội, sống đúng mực, còn một người thì phong lưu phóng đãng, như một công tử đa tình, liệu có thể đi đến cuối cùng được hay không? Trong lòng ông thầm lo cho Tiêu Chiến.

"Đã làm lành rồi, thì sau này phải đối xử với nhau thật tốt nhé." Ông thở dài.

Ăn tối xong, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác chậm rãi đi bộ về khách sạn. Mọi thứ xung quanh đều quen thuộc như vậy, giống như lần trước, họ cùng ăn ở một nhà hàng và đang trở về cùng một khách sạn.

Tiêu Chiến vẫn nhớ, chính trên con đường này, Vương Nhất Bác đã hỏi anh, không làm bạn bình thường có được không.

"Thầy Tiêu." Vương Nhất Bác đột nhiên gọi.

Tiêu Chiến quay đầu lại, đã rất lâu rồi anh không được nghe cậu gọi như vậy, nhất thời có chút không quen. Hóa ra kiếp trước họ đã từng là thầy trò, kiếp này phải 'viên mãn' theo phương thức ấy.

Anh mím môi cười.

"Chúng ta ra chợ tìm đi."

"Tìm gì cơ?" Tiêu Chiến ngẩn người.

Vương Nhất Bác ghé sát tai anh, nói nhỏ, "Thứ mà anh vẫn luôn nhắc mãi, ngưng hương cao."

"Anh chỉ tiện miệng nói vậy thôi." Tiêu Chiến đỏ mặt, "Giờ còn ai bán mấy thứ đó nữa."

"Cứ đi xem một vòng, biết đâu lại có." Vương Nhất Bác kéo tay anh, bước nhanh về phía trước.

Hai người bước vào một khu chợ nhộn nhịp, lướt qua từng gian hàng. Chợ đông đúc, náo nhiệt, ngoài đủ loại đồ cổ còn có rất nhiều món đồ chơi kì lạ.

Vương Nhất Bác dừng lại trước một gian hàng bày bán những chiếc hộp sứ đủ màu sắc, cầm lấy một chiếc có hình bông hoa màu xanh nhạt, hỏi ông chủ, "Đây là gì?"

"Là sáp thơm dạng rắn." Ông chủ trả lời, "Cái cậu đang cầm là sáp thơm hương hoa lan, hương đầu là hạt phỉ xanh, hương giữa là tuyết tùng, hương cuối có mùi của gỗ sồi."

Vương Nhất Bác mở nắp hộp ra, ngửi thấy mùi gỗ sồi nhè nhẹ. "Còn loại sáp thơm nào khác không?" Cậu giả vờ hỏi một cách ngẫu nhiên.

Tiêu Chiến đứng bên cạnh, liếc nhìn cậu, không nói.

"Có chứ." Ông chủ chỉ vào một một hàng hộp sứ trên quầy, lần lượt giới thiệu, "Màu cam là sáp thơm hương hải đường, hương đầu là cam lê táo, hương giữa có hoa hải đường, hoa nhài, linh lan và hoa hồng, hương cuối là hổ phách và xạ hương."

"Còn cái này?" Vương Nhất Bác cầm lên một chiếc hộp màu đỏ, mở nắp, cúi xuống ngửi thử.

"Đây là sáp thơm ngọc lan tây, được pha từ tinh dầu hoa ngọc lan tây và tinh dầu bưởi."

"Ngọc lan tây?" Vương Nhất Bác liếc sang Tiêu Chiến, khóe môi cong lên, giả vờ tò mò hỏi: "Là hoa gì vậy?"

"Đó là một loại hoa có hương thơm kích thích, có nguồn gốc từ Philippines. Ở Indonesia, người ta thường rắc cánh hoa ngọc lan tây lên giường cưới để tăng thêm tình cảm vợ chồng." Ông chủ kiên nhẫn giải thích.

Tiêu Chiến đỏ mặt, tim đập thình thịch, gần như muốn quay người bỏ đi ngay lập tức, nhưng Vương Nhất Bác lại cứ hỏi mãi không ngừng, "Dùng như thế nào?"

"Nếu chỉ để tăng cảm giác quyến rũ, có thể thoa lên cổ tay, sau tai hoặc xương quai xanh, khi thân nhiệt tăng lên, hương thơm sẽ từ từ lan tỏa." Ông chủ liếc nhìn Tiêu Chiến một cách đầy ẩn ý, "Tất nhiên cũng có thể bôi ở những chỗ khác, hiệu quả sẽ mạnh hơn."

"Được, tôi lấy cái này." Vương Nhất Bác sảng khoái trả tiền.

Rời khỏi quầy, Tiêu Chiến bước nhanh như chạy.

"Anh đi nhanh như vậy làm gì?" Vương Nhất Bác bước nhanh vài bước đuổi theo.

"Em không thấy ánh mắt ông chủ nhìn chúng ta sao?"

"Em chỉ mua sáp thơm thôi, chứ có ăn trộm đâu. Chính anh đỏ mặt mới khiến người ta mới nghĩ linh tinh."

Tiêu Chiến lườm cậu một cái, "Trông em mới giống người không đứng đắn thì có, hỏi kĩ thế cơ mà."

"Vậy thì về nhanh thôi." Vương Nhất Bác cười, "Về cùng nhau làm mấy chuyện không đứng đắn."

Từ phòng tắm lên giường, Tiêu Chiến đã bắn hai lần. Một lần bị Vương Nhất Bác dùng lưỡi liếm đến cao trào, một lần bị cậu ấy ấn vào tường làm bắn.

Hai chân anh mềm nhũn, mệt đến mức không muốn đi một bước nào, được Vương Nhất Bác trực tiếp bế về giường.

Tiêu Chiến lật người, nằm sấp trên giường.

Hậu huyệt đã được làm sạch vẫn còn sưng đỏ, eo, đùi và mông chi chít những vết ngón tay. Vương Nhất Bác ngồi xuống mép giường, tay trượt từ xương sống xuống, nhéo nhéo phần thịt mềm mại trên mông anh, "Thế này mà đã mệt rồi sao?"

"Nghỉ một lát." Tiêu Chiến nhắm mắt, rên rỉ một tiếng.

Vương Nhất Bác lấy hộp sứ ra, vặn nắp, dùng đầu ngón tay chấm một ít sáp thơm, từ từ thoa dọc theo sống lưng anh. Chất sáp mát lạnh tan chảy trên da, ban đầu tỏa ra mùi hương tươi mát như cam bergamot, sau đó thì dần dần trở nên ngọt ngào mê hoặc. Tiêu Chiến vô cùng chắc chắn, đây chính là mùi hương mùi hương đã len lỏi vào chóp mũi anh trong giấc mơ đêm hôm đó.

Bàn tay di chuyển khắp cơ thể, từ lưng đến eo rồi đến mông.

Tiêu Chiến thở dốc một tiếng, hơi thở ngày càng nặng nề. Anh ngước mắt lên, chạm vào ánh mắt của Vương Nhất Bác, nó sâu thẳm và như có ngọn lửa đang âm ỉ trong đó.

"Anh lên đây đi." Vương Nhất Bác dựa vào đầu giường, hai chân duỗi thẳng, vật cứng dưới háng lúc này đã dựng thẳng đứng.

Tiêu Chiến nín thở, ngoan ngoãn, chầm chậm ngồi lên, cho đến khi hậu huyệt nuốt vào toàn bộ mệnh căn cứng rắn.

Vương Nhất Bác ôm anh, cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa, mút mạnh, xoa nắn.

Tiêu Chiến rít lên một tiếng, cơ thể không kìm được mà lay động, đau đớn xen lẫn tê dại lan từ xương cụt lên, mỗi lần cử động, khoái cảm lại tăng lên gấp bội.

"Tiếp tục đi, đừng dừng lại." Hơi thở nóng bỏng, dữ dội quấn quýt bên tai.

Tiêu Chiến hơi ngả người ra sau, nhấc mông lên, để cái đó của Vương Nhất Bác mài vào chỗ nhạy cảm nhất trong hậu huyệt mình. "Thật thoải mái..." Anh run rẩy, lắc lư mạnh mẽ, trong miệng phát ra những tiếng rên vụn vỡ.

Trong thoáng chốc, Tiêu Chiến bỗng có chút hoảng hốt, anh quên mất mình là ai, chỉ cảm thấy căn phòng này, chiếc giường này, mọi thứ ở đây đều không xa lạ. Anh nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác, khuôn mặt cậu ấy trùng khớp với thiếu gia ở trong giấc mơ.

"Tiên sinh."

"Thầy Tiêu."

Hai giọng nói lần lượt vang lên bên tai, như thể kiếp trước và kiếp này đang giao thoa ở đây.

Tiêu Chiến bám vào vai Vương Nhất Bác, hôn cậu thật sâu, thật sâu. Những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, cổ, hòa quyện với mùi hương hoa ngọc lan tây, bốc hơi thật một bầu không khí đầy quyến rũ.

Màn đêm buông xuống, ánh sáng trong phòng mờ ảo, vầng trăng trên bầu trời tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, xuyên qua cửa sổ chiếu lên hai người, từ đầu đến chân, lúc sáng lúc tối.

Vương Nhất Bác theo nhịp lắc lư của Tiêu Chiến, thúc hông lên xuống từng cái, chăm chú nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, mê loạn của anh.

"Thế này có thoải mái không?"

"Thoải mái."

"Có muốn mạnh hơn một chút nữa không?"

"Được..."

"Hay là cứ làm thế này cho đến khi trời sáng." Eo cậu nhấp nhô như động cơ, tốc độ thúc càng lúc càng nhanh.

Tiêu Chiến không nói nên lời, chỉ phát ra những âm thanh yếu ớt nhưng thỏa mãn trong dục vọng tràn ngập.

Trong mơ hồ, anh dường như nhìn thấy chính mình đang cúi đầu sửa chữa văn vật trong viện bảo tàng, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của 'anh' lúc này, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười nhẹ.

- Chính văn hoàn -


============================

Câu chuyện của kiếp này đến đây là hết rồi các bác nhé. 3c Phiên ngoại là những mảnh ghép còn lại cho câu chuyện của thiếu gia và tiên sinh thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co