Truyen3h.Co

[BKPP] Puppy

Chap 27

cottoncandyforbkpp

Khu vực nghỉ ngơi bên cạnh sảnh khách sạn, Lâm Y Khải ôm con gái ngồi đó dỗ dành rất lâu mới nín khóc, nhưng lòng anh vẫn khó mà bình tĩnh lại, hay chính xác hơn là đang lo lắng.

Biết rằng có lẽ Sở Bắc Hành sẽ kể lại mọi chuyện năm năm qua cho Mã Quần Diệu, nhưng kể rồi thì sao?

Anh trở về không phải để mè nheo, nũng nịu, khóc lóc với Mã Quần Diệu, khi trở về, trong đầu anh thậm chí còn tự động phát nhạc nền phim trả thù, anh muốn hắn thấy dù không có Mã Quần Diệu thì năm năm qua anh vẫn sống rất tốt.

Điều khiến anh bất ngờ là Mã Quần Diệu không sống phóng khoáng như những gì Sở Bắc Hành nói. Anh đã định lạnh nhạt đến cùng, nhưng khi ở quá gần Mã Quần Diệu, anh vẫn không nhịn được mà cay cay khóe mũi.

Có lẽ do sự quyến luyến vô thức này, cùng với sự tấn công mạnh mẽ của Mã Quần Diệu, khiến anh muốn kháng cự nhưng lại bị bản năng thôi thúc không thể chống đối.

Nhưng ban nãy, Mã Quần Diệu lại nổi nóng đánh Sở Bắc Hành.

Chuyện này anh ngàn vạn lần không nên kéo anh ta xuống nước, để Mã Quần Diệu hiểu lầm. Sở Bắc Hành đã giúp anh nhiều năm qua, như bạn bè, như anh em, hơn nữa còn là người hướng dẫn tâm lý vừa động viên, vừa ủng hộ anh trong lúc anh tuyệt vọng nhất.

Anh dựa vào lưng ghế, ôm chặt con gái, thở dài một tiếng, hối hận nhắm mắt lại.

Đáng lẽ không nên mắc mưu của Sở Bắc Hành.

"Ba, lúc nãy người đánh bác cả, là ba lớn của Kiều Kiều sao?"

Lâm Y Khải cúi đầu, thấy con gái nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn mình, anh hôn lên tóc cô bé, áy náy dỗ dành: "Bị doạ sợ rồi hả? Xin lỗi con yêu, ba không nên bảo bác cả đưa con đến, chúng ta còn chưa tỉnh ngủ phải không nào?"

Mắt Kiều Kiều vẫn còn đỏ, có lẽ do vừa khóc dữ dội nên cô bé nấc cụt mấy cái, rồi vỗ vỗ ngực ba: "Ba cũng đừng sợ, có Kiều Kiều ở đây, Kiều Kiều sẽ gọi cảnh sát."

Nói xong sờ túi thì phát hiện quên đem theo điện thoại Barbie, cô bé trợn mắt nhìn ba, nước mắt lại rơi: "Hu hu hu... con không cầm theo điện thoại, không gọi được cho chú cảnh cát, tiêu rồi, lỡ bác cả bị đánh bẹp dí thì sao?"

"Kiều Kiều định gọi cảnh sát bắt ba sao?"

Nghe thấy tiếng nói truyền đến từ phía sau, toàn thân Lâm Y Khải cứng đờ.

Kiều Kiều quay đầu nhìn, thấy người vừa tới bèn giật mình cúi người, dùng tay nhỏ che mặt: "Ba ơi nguy hiểm! Kẻ xấu đến rồi!"

Lâm Y Khải còn chưa quay đầu lại, anh đã ngửi thấy mùi pheromone hương hoa Violet của người đó, tiếp theo anh trông thấy Mã Quần Diệu quỳ một gối trước mặt anh.

Một người cúi đầu, một người ngẩng đầu.

Một người ngồi, một người quỳ.

Khoảnh khắc hai người nhìn nhau, thời gian như ngưng đọng.

Mã Quần Diệu quỳ một gối trước mặt Lâm Y Khải, cũng chính ở khoảng cách gần như vậy hắn mới nhìn kĩ được con gái, cảm thấy con bé rất giống phiên bản thu nhỏ của Lâm Y Khải. Xinh xắn, đáng yêu nằm trong lòng ba, mặc váy ngắn ôm bình nước, như một con búp bê.

Hắn xúc động dời tầm mắt, thấy sắc mặt Lâm Y Khải trắng bệch, anh còn đang sốt, lúc nãy hẳn cũng bị hắn làm cho tức giận không nhẹ.

"Khải Khải, em biết cả rồi, lúc nãy là em sai khi đánh anh trai, xin lỗi vì đã làm các anh sợ."

Lâm Y Khải thấy má, khóe mắt và môi Mã Quần Diệu đều bị đánh sưng, anh cau mày, ép buộc mình dời tầm mắt, vô thức dùng tay che chở con gái: "Đừng lại gần tôi."

Mã Quần Diệu nghe thấy giọng điệu kháng cự, lạnh nhạt của Lâm Y Khải, hắn mỉm cười khổ sở, vô tình chạm phải khóe môi bị thương bèn đau đớn cau mày, ngay khoảnh khắc đó, hắn chợt liếc thấy ánh mắt lo lắng của Lâm Y Khải.

Hắn cười nói: "Không sao, không đau, là em đáng đời."

Tiếng cười này rất nhẹ, mang theo chút khàn khàn, nhưng lại dịu dàng đến mức không thể tin được.

Ánh mắt Mã Quần Diệu nóng rực như lửa, Lâm Y Khải nhanh chóng tránh đi, giả vờ bình tĩnh: "Ai quan tâm cậu đau hay không, Sở Bắc Hành đâu?" Tim đập nhanh không kiểm soát được.

"Anh trai em đã đi rồi, anh ấy tạm thời không thể về nước M." Ánh mắt Mã Quần Diệu rơi xuống con gái, thấy đôi mắt tròn xoe của cô bé luôn cảnh giác nhìn mình, lông mày nhỏ nhăn lại, có lẽ đang tức giận và chán ghét hắn, môi chu lên, dáng vẻ này thật sự quá đáng yêu, không nhịn được cứ nhìn mãi.

Trái tim hắn mềm nhũn, đây là con của hắn.

Là con mà Lâm Y Khải đã vất vả sinh ra.

Kiều Kiều thấy người có lẽ là ba lớn này cứ nhìn chằm chằm mình, cô bé tức giận chĩa bình nước về phía Mã Quần Diệu, hung dữ quát to: "Xì! Chú là kẻ xấu! Mau giơ tay đầu hàng!"

Lâm Y Khải vội vàng che miệng Kiều Kiều, nhỏ giọng nói: "Kiều Kiều, đây là nơi công cộng, con nói to sẽ ảnh hưởng đến người khác, rất không lịch sự."

Ngay khi lời nói vừa dứt, anh liếc thấy Mã Quần Diệu thật sự giơ hai tay lên, lập tức sững sờ.

"Ba là kẻ xấu, ba đầu hàng." Mã Quần Diệu quỳ một gối xuống, giơ hai tay lên ngang tai, hắn nhìn chằm chằm Lâm Y Khải, đáy mắt phản chiếu hình bóng anh: "Vợ, em thật sự biết mình sai rồi, anh có thể cho em một cơ hội giải thích không? Nếu bây giờ anh không muốn nghe cũng không sao, em có thể đợi, đợi đến khi anh muốn nghe thì em sẽ nói."

Khách sạn quốc tế Tôn Đoạn mỗi ngày đều đón tiếp rất nhiều khách, khu nghỉ ngơi cũng không vắng người, nhưng Mã Quần Diệu như không để ý đến xung quanh, hắn nghe theo ý của đứa nhỏ, quỳ một gối xuống xin lỗi Lâm Y Khải.

Một tiếng 'Vợ' kia khiến Lâm Y Khải đỏ bừng cả tai, loại cảm giác khó mà kiềm chế được ngượng ngùng ấy khiến anh đứng ngồi không yên.

"Không nghe chú nói!" Kiều Kiều hung dữ nhìn Mã Quần Diệu: "Chú đánh người, chú là kẻ xấu." Nói xong chỉ bình nước về phía người hắn, liên tục "chíu chíu".

Ánh mắt Lâm Y Khải lóe lên nhìn Mã Quần Diệu phối hợp với Kiều Kiều, hắn giả bộ như bị bắn trúng, che ngực ngồi bệt xuống đất, cùng đứa nhỏ chơi nhập vai.

Một Alpha xuất thân danh giá, kiêu ngạo, trước đây để không bị lộ thân phận, không muốn anh ghét hắn nên ban đêm đóng giả thành người khác, thể hiện một mặt hoàn toàn đối lập với ban ngày.

Một mặt là Mã Quần Diệu kiêu ngạo, không ai bì nổi, một mặt là Puppy dịu dàng, ân cần, quấn quýt.

Rốt cuộc thì Mã Quần Diệu nào mới là thật, làm như vậy thật sự không mệt sao?

Có lẽ là thấy Mã Quần Diệu ngồi trên sàn nhà làm nhăn nhúm, bẩn quần áo vest, anh cau mày: "Đừng chơi nữa, đứng dậy."

Kiều Kiều nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của ba, vội vàng đậy nắp bình nước, ngẩng đầu cười cong mắt: "Ba, con đã giúp ba đánh bại kẻ xấu rồi!"

"Không sao." Mã Quần Diệu vịn vào ghế sofa bên cạnh muốn đứng dậy, nhưng khi kéo đến vùng bụng bị Sở Bắc Hành đánh trúng thì sắc mặt thay đổi.

Lâm Y Khải nhận ra sự khác thường của Mã Quần Diệu, tầm mắt rơi xuống eo hắn.

Mã Quần Diệu cảm nhận được ánh mắt của Lâm Y Khải, hắn nghiến răng, cố gắng chịu đựng cơn đau, giả vờ bình tĩnh đứng dậy cười nói: "Chỉ là chơi đùa với đứa nhỏ thôi, đứa nhỏ vui là được."

Lâm Y Khải suy nghĩ một lúc, đúng là không thể nói thêm được gì.

Ngay khi cảm thấy bầu không khí bất ổn, Lâm Y Khải muốn đứng dậy lên tầng thì giật mình nhận ra có một bàn tay đang áp lên trán anh, ánh mắt anh rơi xuống bộ vest gần trong gang tấc.

Một tay Mã Quần Diệu chống lên lưng ghế sofa bên cạnh Lâm Y Khải, tay kia đặt lên trán anh cảm nhận nhiệt độ, sắc mặt hắn trầm xuống: "Chưa hết sốt, sao anh lại rời khỏi bệnh viện, em có ăn thịt anh đâu."

Khoảng cách giữa hai người đột nhiên được rút ngắn, câu nói này cũng trở nên mập mờ.

"Sở Bắc Hành nói Kiều Kiều đang khóc tìm tôi nên tôi mới trở về." Lâm Y Khải ôm Kiều Kiều rời khỏi vòng tay hắn, giữ khoảng cách với Mã Quần Diệu rồi đứng dậy: "Cậu về đi, bữa tiệc tối nay tôi đã bảo trợ lý từ chối với lý do sức khỏe không tốt."

"Vậy thì em chăm sóc anh." Mã Quần Diệu cũng định đi theo anh: "Anh đang sốt mà phải một mình chăm sóc đứa nhỏ, em không yên tâm."

"Không sao, tôi có thể..."

"Bây giờ anh trai em phải về tiếp quản tập đoàn Ngân Hà, anh ấy sẽ không có thời gian chăm sóc Kiều Kiều nữa."

Lâm Y Khải định nói anh có thể nhờ Sở Bắc Hành chăm sóc Kiều Kiều, giây tiếp theo liền bị Mã Quần Diệu nhanh chóng chen vào, anh ngạc nhiên nhìn Mã Quần Diệu, đột nhiên nhớ ra Sở Bắc Hành từng nói rằng anh ta đã cố gắng học lên tiến sĩ để không phải thừa kế gia nghiệp, sau đấy còn bị bắt phải giúp anh chăm sóc con cái, năm năm qua vừa học vừa chăm cháu, vừa lo lắng cho anh.

Cuối cùng...

Vẫn phải trở về thừa kế gia nghiệp sao?

"Vậy nên em có rất nhiều thời gian." Mã Quần Diệu lo Lâm Y Khải ôm đứa nhỏ mãi sẽ mệt, giơ tay muốn giúp anh ôm.

Ai ngờ Kiều Kiều tức giận ôm tay mình: "Hừ, tôi không cần chú ôm!"

Mã Quần Diệu ngượng ngùng rụt tay lại, hắn nhẹ nhàng nói: "Kiều Kiều, lúc nãy ba hơi không lịch sự, đã làm con sợ, có thể tha thứ cho ba lớn không?"

"Chú không phải là ba lớn của tôi!" Kiều Kiều nhăn mặt, tỏ vẻ không vui: "Ba lớn của tôi sẽ không đánh người, chú chắc chắn không phải."

Lâm Y Khải khẽ ho: "Kiều Kiều, nói nhỏ nhẹ thôi."

Nghe ba nhắc nhở, Kiều Kiều tủi thân vùi mặt vào lòng ba: "Bác cả dặn không được nói nhỏ nhẹ với kẻ xấu, phải quát to mới có thể dọa kẻ xấu chạy."

Khi nghe thấy từ 'bác cả', ánh mắt Mã Quần Diệu lóe lên, nhanh chóng hỏi lại: "Kiều Kiều, bác cả của con tên là Sở Bắc Hành sao?"

Kiều Kiều đảo mắt, nhớ ra lúc nãy mới gọi bác cả là ba lớn, cô bé lại hừ một tiếng: "Không phải, Sở Bắc Hành là ba lớn của tôi, bác cả là ông hàng xóm."

Lâm Y Khải: "..." Thái dương giật giật: "Lâm Niệm Kiều."

"Kiều Kiều, để bảo vệ con và ba, bác cả đã dặn con gọi anh ấy là ba lớn phải không?" Mã Quần Diệu dịu dàng nhìn con gái, biết cô bé đang còn rất xa lạ và đề phòng hắn: "Nhưng bây giờ không cần nữa rồi, trở về bên ba thì sẽ không còn ai dám dám bắt nạt hai người nữa, ba sẽ không để ai bắt nạt con và Khải Khải."

Kiều Kiều nắm lấy quần áo ba, lén lút nhìn Mã Quần Diệu đang nói chuyện, khuôn mặt này đúng là rất giống bác cả: "Vậy sau này ba đi siêu thị, sẽ không còn kẻ xấu lén lút theo dõi nữa hả?"

Nghe đến đây, Mã Quần Diệu khẽ giật mình, ánh mắt trầm xuống, hắn nhìn Lâm Y Khải: "Anh bị người theo dõi à?"

Lâm Y Khải lập tức che miệng con gái, sợ đứa nhỏ lắm lời này nói bừa: "Không có."

Mã Quần Diệu tái xanh mặt, không thể tưởng tượng nổi năm năm qua, Lâm Y Khải đã trải qua như thế nào, hắn biết anh trai hắn còn bận học nên đôi khi không ở nhà, tức là khi anh trai hắn không ở đó thì bên cạnh Lâm Y Khải không có Alpha.

Giờ anh đã là Omega, sức khoẻ cũng kèm đi nhiều, nếu thật sự gặp phải chuyện gì đó...

Mã Quần Diệu cúi đầu nhìn con gái: "Kiều Kiều, ở đây sẽ không có kẻ nào dám bắt nạt hai người, vì ba là ba lớn của con, chỉ cần con nói tên ba, bất cứ ai cũng sợ."

Kiều Kiều hỏi: "Chú là Mã Quần Diệu?"

Lâm Y Khải: "..."

Nghe cô bé gọi đầy đủ họ tên hắn, Mã Quần Diệu cũng không tỏ thái độ gì, hắn gật đầu: "Đúng vậy, ba là Mã Quần Diệu."

"Nghe giống ông trùm xã hội đen ghê, chú là ông trùm hả?" Kiều Kiều nghiêm mặt.

Nghe con gái nói thế, Lâm Y Khải ngạc nhiên hỏi lại: "Con học những lời này từ ai vậy?" Cái này mà cũng biết?

Kiều Kiều ngẩng đầu nhìn ba: "Bác cả bảo con rằng ai cũng sợ ông trùm xã hội đen, vậy Mã Quần Diệu là ông trùm rồi? Nghe ngầu á ba."

Lâm Y Khải thấy hơi đau đầu, hình như con gái và Mã Quần Diệu nói chuyện với nhau nhiều quá rồi.

"Vậy làm bạn với ba nhé?" Mã Quần Diệu đưa tay về phía Kiều Kiều, trong mắt hắn phản chiếu hình ảnh hai ba con: "Ba sẽ bảo vệ hai người, ba đảm bảo, gọi là đến ngay."

Bàn tay nhỏ bé của Kiều Kiều rón rén, thăm dò chọc chọc tay Mã Quần Diệu, rồi lại đột ngột rụt lại, cô bé đầu xin ý kiến của Lâm Y Khải: "Ba, con có thể kết bạn mới không?"

Mã Quần Diệu cũng nhìn Lâm Y Khải với ánh mắt hỏi han.

Có lẽ do ánh mắt của ba con họ quá giống nhau, khiến Lâm Y Khải cảm thấy nếu mình không đồng ý thì sẽ chẳng khác nào kẻ xấu, anh không biết sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Nhưng...

Mục đích anh trở về là muốn cho Mã Quần Diệu biết sự tồn tại của đứa trẻ.

Vì vậy anh nhẹ nhàng 'ừm' một tiếng.

Ngay khoảnh khắc được đồng ý, bàn tay nhỏ và bàn tay lớn lập tức nắm chặt lấy nhau.

Kiều Kiều là người hướng ngoại, cô bé bắt tay tự giới thiệu: "Xin chào, tôi tên là Lâm Niệm Kiều, còn chú, chú bao nhiêu tuổi rồi?"

Mã Quần Diệu nắm lấy bàn tay nhỏ bé, cười nói: "Ba tên là Mã Quần Diệu, năm nay 27 tuổi, con bao nhiêu tuổi rồi?"

Kiều Kiều nghiêm túc suy nghĩ, rồi giơ tay ra: "Tôi ba tuổi rồi."

Lâm Y Khải: "..." Đừng chơi nữa con gái.

Mã Quần Diệu thu hết biểu cảm của Lâm Y Khải vào mắt, không nói gì, chỉ cười nói: "Ba biết rồi, vậy sau này ba là bạn tốt của Kiều Kiều."

"Chú lặp lại lời hứa vừa rồi đi." Kiều Kiều khoanh tay, khẽ ngẩng đầu.

Mã Quần Diệu nhìn Lâm Y Khải, lời nói ra cực kì chân thành: "Từ bây giờ trở đi, ba đảm bảo, gọi là đến ngay."

Có lẽ ánh mắt hắn quá nóng bỏng, Lâm Y Khải mất tự nhiên dời tầm mắt, nhỏ giọng nói: "Tôi không tin."

"Tối nay thử xem!" Kiều Kiều nghe ba nói thế thì kích động, cô bé cảm thấy trò chơi này rất thú vị: "Tối nay con sẽ gọi điện, xem xem chú ấy có lập tức xuất hiện trước mặt chúng ta không, nha ba?"

Mã Quần Diệu cúi đầu cười, khoé môi công lên: "Được, mời con gái thử nghiệm, gọi là đến ngay."

Lâm Y Khải nghiến răng nghiến lợi nói: "Không được, đừng đùa nữa."

Đừng chơi nữa con gái, cầu xin con đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co