Chap 28
Có lẽ vẫn còn sốt, Lâm Y Khải cảm thấy cơ thể rất mệt mỏi. Nhưng nghĩ đến Kiều Kiều không có ai trông, anh không thể để con bé một mình được.
"Kiều Kiều, ba hơi mệt, ba dẫn con đi tìm chú Viên Viên được không?" Lâm Y Khải tính nhờ trợ lý giúp đỡ.
Mã Quần Diệu vẫn chưa đi, hắn đã chuẩn bị mặt dày mày dạn, nghe Lâm Y Khải định giao con gái cho một người chú nghe có vẻ không đứng đắn lắm, không khỏi cau mày.
Cũng thấy sắc mặt Lâm Y Khải quả thật không được tốt, nhưng rối loạn nồng độ pheromone ngoại trừ hắn ra thì không ai có thể giúp được.
Kiều Kiều ngồi trên ghế sofa bên cạnh Mã Quần Diệu, nghe ba nói vậy thì lắc đầu: "Không muốn, không muốn." Rồi nhìn Mã Quần Diệu, tay nhỏ kéo kéo áo hắn: "Bạn tốt, hay là chú chơi với tôi đi."
Thấy con gái kéo nhẹ áo mình, trái tim Mã Quần Diệu tan chảy, hắn nhìn về phía Lâm Y Khải.
Lâm Y Khải: "..." Ba sợ lạc mất con đó con gái, nhìn thấy ánh mắt giống hệt nhau của ba con họ, anh đau đầu day trán, tâm trạng rất phức tạp.
Rồi anh thấy một lớn một nhỏ đang thì thầm to nhỏ.
Một người dám nói, một người dám nghe.
Kiều Kiều kéo kéo áo Mã Quần Diệu, ra hiệu hắn nghiêng tai lại gần.
Mã Quần Diệu cúi đầu lại gần con gái, giọng nói rất nhẹ: "Có gì dặn dò hả?"
"Ba tôi day trán hoặc nhéo mũi có nghĩa là hôm nay ba đã quên uống thuốc huyết áp, nếu bác cả nhìn thấy nhất định sẽ mắng ba, không uống thuốc là không ngoan, hôm nay ba lại không ngoan rồi." Kiều Kiều nhỏ giọng trách, giọng sữa tỏ ra nghiêm túc như một bà cụ non.
Mã Quần Diệu nghe xong, ánh mắt lập tức rơi xuống người Lâm Y Khải, cau mày: "Hôm nay anh không uống thuốc huyết áp?"
Lâm Y Khải: "..." Anh lặng lẽ ngừng hành động day trán, không vui nhìn Kiều Kiều.
Nhưng Kiều Kiều như có người chống lưng, cô bé ngồi cạnh Mã Quần Diệu, chỉ chỉ vào ba mình rồi nhép miệng theo Mã Quần Diệu, giống như lúc ở bên bác cả.
Rồi ngẩng đầu nhìn Mã Quần Diệu: "Nhìn đi bạn, tôi nói không sai chứ, ba tôi chột dạ rồi, còn trừng tôi, dữ lắm."
Mã Quần Diệu xoa đầu con gái, sợ làm rối tung kiểu tóc của Kiều Kiều nên cẩn thận đặt lại chiếc cài tóc hình gấu nhỏ trên đầu con bé: "Giỏi lắm, vậy Kiều Kiều muốn phần thưởng gì?"
"Tôi muốn chú chơi búp bê Barbie với tôi." Kiều Kiều có vẻ hơi ngượng ngùng, đặt tay trên đầu gối: "Tôi muốn chú làm công chúa, rồi tôi giúp chú tết tóc, trang điểm và sơn móng tay, được không ông trùm?"
Mã Quần Diệu: ...
Lâm Y Khải cúi đầu nhịn cười, tưởng tượng ra cảnh Giám đốc tập đoàn Ngân Hà oai phong lừng lẫy bị vẽ thành mèo tam thể. Rồi lại lặng lẽ thu lại tâm tư, nghĩ gì vậy chứ, anh về nước không phải để nghĩ những điều này.
Vẫn còn việc quan trọng hơn cần làm.
Ánh mắt Mã Quần Diệu dừng lại ở khóe môi khẽ nhếch của Lâm Y Khải, chỉ là làm công chúa cho đứa nhỏ tết tóc, trang điểm, sơn móng tay thôi mà, hắn làm được.
Hắn gật đầu: "Được, không thành vấn đề, ba lớn chơi cùng con. Con để Khải Khải nghỉ ngơi chút nhé, được không?"
"Được!"
Một lớn một nhỏ đập tay vui mừng.
Lúc này, dù Lâm Y Khải không muốn ở gần Mã Quần Diệu nữa thì cũng khó từ chối. Vì đã quá mệt mỏi, anh dặn dò Mã Quần Diệu vài câu rồi trở về phòng nghỉ ngơi.
Mấy năm nay bị mất ngủ vì lý do sức khỏe, nhưng dưới tác dụng của pheromone Alpha, anh đã có thể thoải mái hơn nhiều.
Trong phòng khách, Kiều Kiều mở vali của mình, đang giới thiệu với bạn tốt về những con búp bê Barbie mà cô bé sở hữu.
"Những con búp bê này lần lượt là dòng Fashion Royalty và dòng Silkstone, tôi thích nhất là con búp bê phong cách Chanel màu hồng này." Kiều Kiều cầm con búp bê phiên bản giới hạn, đặt bên má mình: "Đây là bác cả tặng cho tôi, mỗi khi ra ngoài tôi đều mang nó theo. Ở nhà tôi còn rất nhiều, đều là bác cả tặng đó, bác ấy tốt với tôi lắm."
Mã Quần Diệu cố gắng nhớ tên, sau đó nhắn tin bảo trợ lý lập tức đi mua về rồi chất đầy cốp xe cho hắn, đồng thời trang trí cốp xe thành màu hồng mà cô bé thích.
"Nào, xin mời khách hàng giơ tay ra, bây giờ tôi sẽ làm móng tay cho chú, chú muốn làm kiểu gì? Có nhiều kiểu để lựa chọn lắm á." Kiều Kiều lấy dụng cụ làm móng ra, mở album đầy đủ kiểu dáng cho hắn chọn.
Mã Quần Diệu im lặng nhìn cuốn sổ sặc sỡ kia, hắn do dự nhìn Kiều Kiều: "Cô chủ, ba có một câu hỏi."
"Chú cứ hỏi đi, khách hàng là thượng đế."
"Bác cả của con cũng làm móng tay hả?"
Kiều Kiều gật đầu: "Có chứ, cả chân nữa. Chú muốn làm kiểu dáng nổi tiếng nhất của cửa hàng chúng tôi không, vừa đẹp lại vừa lấp lánh~"
Mã Quần Diệu: "...Khách hàng của con đều đã làm sao?"
"Đúng vậy, bọn họ đều rất thích."
Mã Quần Diệu nghe thấy từ 'bọn họ': "Họ... là ai?"
"Anh Trư nè, anh Tể nè, còn chú Nhiên Nhiên và chú Đoạn nữa nha."
Mã Quần Diệu sững sờ, lúc này hắn mới nhận ra, mọi người trong nhà đều biết sự tồn tại của Kiều Kiều, chỉ có hắn không biết, trong lòng hắn nặng trĩu. Sau đó nghĩ lại, đúng thế, là hắn đáng đời, nếu không phải do hắn gây ra, Lâm Y Khải làm sao lại rời khỏi hắn.
Từ bây giờ trở đi, hắn sẽ tiếp nhận tất cả lời phê bình, cố gắng sửa đổi, theo đuổi Lâm Y Khải, dù thế nào đi nữa hắn cũng phải bù đắp những gì chưa làm được trong năm năm qua cho Lâm Y Khải và con gái.
Vì vậy, Mã tổng liền giơ tay về phía cô chủ nhỏ tiệm làm móng: "Vậy thì làm kiểu dáng nổi tiếng nhất của cửa hàng con đi."
"Khách hàng thân yêu, còn muốn làm thêm gói trang điểm làm tóc không? Tôi có thể tết tóc cho chú và trang điểm cho chú thật xinh đẹp nha, như vậy ra ngoài sẽ có người theo đuổi chú, mọi người nhất định sẽ yêu chú." Kiều Kiều lại lấy hộp đồ chơi nhỏ của mình ra, bên trong có đủ dụng cụ trang điểm cho trẻ em.
Mã Quần Diệu thấy cô bé rất thành thạo, vừa nghĩ đến anh trai mình, Trư Trư, Tể Tể và Đoạn Diệc Chu đều đã được chơi cùng cô bé, hắn chợt thấy ghen tị, bản thân là ba của đứa nhỏ lại không được hưởng đãi ngộ này.
Nghe thấy câu cuối cùng của Kiều Kiều, hắn cười hỏi: "Kiều Kiều, nếu con trang điểm cho ba thì ba con sẽ chấp nhận ba theo đuổi chứ?"
"Hả?" Kiều Kiều đang đeo găng tay, nghe Mã Quần Diệu hỏi vậy thì nghiêng đầu nhìn hắn: "Tôi không chắc nha, kỹ thuật của tôi có lẽ không thể khiến ba nhìn một cái là chấp nhận chú đâu."
"Vậy thì làm nhiều lần một chút?"
Kiều Kiều hình như nghĩ ra trò chơi thú vị nào đó, cô bé ngẩng đầu cười ha ha, vì cười quá khích nên mất thăng bằng ngã xuống thảm, kêu lên một tiếng 'ui da'.
Mã Quần Diệu lo lắng bế cô bé lên, vội vàng kiểm tra, sợ cô bé bị va đập: "Có va vào đâu không?"
"Không có." Kiều Kiều ngẩng đầu quan sát hắn: "Bạn này, hình như chú không giống như bác cả nói."
"Không giống chỗ nào?" Mã Quần Diệu cúi đầu, đối diện ánh mắt tò mò của con gái, liếc qua chiếc kẹp con gấu đáng yêu trên đầu cô bé, không nhịn được mà chạm nhẹ vào.
Trong lòng không khỏi thầm cảm khái, hóa ra có con là cảm giác như vậy.
Thế mà hắn lại bỏ lỡ gần năm năm thời gian trưởng thành của Kiều Kiều.
Kiều Kiều hơi khó đeo găng tay, giơ tay nhỏ ra trước mặt Mã Quần Diệu, nhỏ giọng hỏi: "Chú có thể giúp tôi đeo không?"
Mã Quần Diệu cúi đầu giúp con gái đeo găng tay.
Kiều Kiều tiếp tục quan sát Mã Quần Diệu trước mặt, trong lòng lẩm bẩm, đây chính là ba lớn mà bác cả nói đó, giống hệt bác cả, nhưng bác cả có nốt ruồi trên mũi, còn Mã Quần Diệu này không có. Hơn nữa bác cả thích cười, Mã Quần Diệu này không thích cười.
Tuy không thích cười, nhưng dường như cũng không dữ lắm.
"Bạn à." Kiều Kiều cúi người, nghiêng đầu lại gần Mã Quần Diệu, con gấu nhỏ trên đầu cũng di chuyển theo: "Tôi phải nói cho chú một chuyện."
"Chuyện gì?" Mã Quần Diệu giúp con gái đeo xong găng tay, thấy cô bé cúi người nhìn mình, dáng vẻ này thật sự quá đáng yêu, không nhịn được mà bật cười.
Kiều Kiều thấy Mã Quần Diệu cười, mắt lập tức sáng lên, cô bé chọc chọc khóe môi hắn: "Tôi biết rồi, dưới bàn tay trang điểm của tôi, chú cứ cười nhiều hơn đi, chắc sẽ có cơ hội theo đuổi ba tôi đó. Phải cười, cười như Kiều Kiều."
Nói xong Kiều Kiều cười cong mắt, bàn tay nhỏ đỡ cằm: "Phải cười tươi như đóa hoa, chú học được chưa?"
Mã Quần Diệu nhìn con gái, đáy mắt phản chiếu nụ cười tươi tắn và ngây thơ của cô bé, khoảnh khắc này, hắn cảm thấy trái tim từng bị tổn thương đang được cô bé chữa lành, khóe mũi hơi cay cay.
Một lời nói dối, cần có hàng nghìn hàng vạn lời nói dối khác để che đậy, cho đến khi lời nói dối bị phơi bày, ý nghĩa ban đầu của lời nói dối đó có lẽ đã không còn quan trọng nữa, dù có thiện ý đến mấy, cũng sẽ khiến đối phương bị tổn thương.
Mà bản thân hắn cũng sẽ tự chuốc lấy hậu quả, nhận lại tổn thương không thể chữa lành.
Muốn bù đắp những tổn thương này, nhất định phải làm từ từ từng bước, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, yêu Lâm Y Khải, cầu xin Lâm Y Khải tha thứ, dù có mất cả đời, hắn cũng nguyện ý.
Vành mắt Mã Quần Diệu hơi đỏ, hắn cười nói: "Được, vậy ba học theo con, con dạy ba nhiều hơn nha?"
Kiều Kiều nghe người lớn muốn học hỏi mình thì thấy rất mới lạ, cô bé vỗ ngực: "Không thành vấn đề! Bây giờ chúng ta bắt đầu làm móng tay nha!"
Nhưng trước khi bắt đầu, Mã Quần Diệu cầm áo khoác của mình đứng dậy: "Đợi đã, ba lấy áo khoác cho ba con."
"Tại sao lại lấy áo khoác cho ba?" Kiều Kiều hơi tò mò, thấy hắn đi vào phòng ngủ cũng đi theo vào.
Trong phòng ngủ, Lâm Y Khải uống thuốc xong là ngủ rất say, có lẽ thiếu cảm giác an toàn nên anh nằm nghiêng người ôm chăn.
Mã Quần Diệu đi đến bên giường, cúi người định kéo chăn ra, kết quả Lâm Y Khải đang ngủ bỗng cau mày, phát ra tiếng rên rỉ khó chịu, cả cánh tay hắn cũng bị ôm lấy.
Có lẽ đã nhận ra pheromone Alpha của mình, lông mày Lâm Y Khải dần dẫn giãn ra.
Mã Quần Diệu cứ giữ nguyên tư thế đó, hắn nhìn Lâm Y Khải ngoan ngoãn áp má lên cánh tay mình, vô thức cọ cọ như con mèo nhỏ. Có lẽ vì chưa hết sốt nên má anh hơi ửng đỏ.
Ánh mắt hắn sâu lắng, nhìn rất lâu.
Kiều Kiều đứng bên cạnh tò mò nhìn cảnh tượng này, cuối cùng thấy Mã Quần Diệu ngắm ba rất lâu, không nhịn được mon men lại gần hỏi: "Bạn à, chú thấy ba tôi đẹp không."
Ba lớn này sao lại nhìn chằm chằm ba vậy chứ?
"Ừm, trong lòng ba, ba con là đẹp nhất." Mã Quần Diệu biết mình phải chơi cùng con gái, nhưng lại không nỡ rời khỏi Lâm Y Khải, đầu ngón tay hắn run rẩy, nhẹ nhàng vuốt ve lông mày Lâm Y Khải: "Cho nên ba muốn nhìn anh ấy thêm vài lần nữa."
"Vậy chú muốn hôn ba không?" Kiều Kiều nghiêng đầu, chân thành hỏi.
Mã Quần Diệu nhìn Kiều Kiều, đáy mắt toàn là ý cười: "Ba có thể chứ?"
Kiều Kiều chỉ vào má và trán: "Lúc ở nước M, cô giáo đã dạy chúng tôi rồi, nếu chú thật sự thích người ta, có thể hôn má hoặc trán để thể hiện theo kiểu lịch sự. Nếu chú thật sự thích thì cứ hôn đi."
Mã Quần Diệu hít sâu một hơi, bị lời nói của con gái cảm động, hắn rất muốn hôn Lâm Y Khải, trán hay má đều được.
"Đúng vậy, ba rất thích ba của con, rất rất thích, năm năm qua tuy ba không tìm thấy anh ấy nhưng ba vẫn luôn chờ anh ấy trở về, bây giờ đã chờ được rồi, ba rất vui." Hắn cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm Lâm Y Khải đang ngủ say, rồi từ từ đặt một nụ hôn lên trán anh.
Nụ hôn này rất nhẹ rất nông, vô cùng thành kính, nhưng lại giống như thiêu đốt trái tim hắn, khiến trái tim hắn hồi sinh, vui sướng đến mức đập thình thịch.
Có lẽ hắn đã tìm ra được điểm đột phá trong mối quan hệ với Lâm Y Khải, chính là con gái.
Kiều Kiều chăm chú nhìn Mã Quần Diệu hôn ba mình, cuối cùng cô bé còn ngượng ngùng che mặt lại.
Mã Quần Diệu liếc thấy hành động của con gái, khẽ bật cười.
Hắn dời tầm mắt khỏi Lâm Y Khải, nhét áo khoác của mình vào trong lòng anh, pheromone Alpha trên người hắn có thể giảm bớt triệu chứng rối loạn nồng độ pheromone, tiếp xúc cơ thể hoặc tiêm chất lỏng đều được.
Như vậy sẽ khiến Lâm Y Khải dễ chịu hơn.
Xong việc, hắn đứng dậy ôm con gái đi ra ngoài: "Đi thôi, chúng ta cùng chơi nào."
Trong một tiếng đồng hồ tiếp theo, Mã tổng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, tay áo sơ mi được xắn lên, để cho cô gái nhỏ trước mặt nghịch ngợm.
Móng tay Mã Quần Diệu được sơn những mảnh kim tuyến sặc sỡ, thậm chí Kiều Kiều còn đeo cho hắn một chiếc nhẫn kim cương vì hắn là khách hàng VIP. Tiếp theo là trang điểm trên khuôn mặt, khóe mắt còn dán thêm vài miếng dán hình trái tim.
Tóc cũng không bỏ qua.
Kiều Kiều chọn dây buộc tóc vỏ cherry mà mình thích, buộc hai búi tóc nhỏ cho Mã Quần Diệu.
"Oa, chú đẹp quá!"
Lúc này, Mã tổng bình thường không gần người, lạnh lùng, thờ ơ đã không còn giữ được hình tượng Giám đốc nữa rồi, giờ đây hắn chỉ là một món đồ chơi hình người trong tay con gái.
Một ông bố cuồng con gái đã ra đời.
Chơi đến cuối cùng, Kiều Kiều cũng đã mệt lả, cô bé ôm bình nước nằm trên đùi Mã Quần Diệu, vừa uống vừa ngủ thiếp đi.
Mã Quần Diệu thấy con gái đã ngủ say, hắn đặt bình nước sang một bên, ôm con gái nhìn một lúc lâu, vành mắt ướt át, rồi đứng dậy bế con gái vào phòng ngủ.
Ngay khi hắn bước vào, Lâm Y Khải đã tỉnh dậy, anh lấy kính trên tủ đầu giường đeo vào, cúi đầu nhìn chiếc áo khoác trong tay, im lặng suy nghĩ, vừa ngẩng đầu lên thì thấy dáng vẻ hiện tại của Mã Quần Diệu.
Trên mặt Mã Quần Diệu bị con gái vẽ thành mèo tam thể, phấn mắt sặc sỡ, má hồng, son môi thì trên dưới không cân xứng, khóe mắt dán hình trái tim, hai búi tóc nhỏ trên đỉnh đầu.
Đầu óc vốn đang lơ mơ chợt tỉnh táo hơn hẳn, anh còn buồn cười nhếch khóe môi.
Mã Quần Diệu đi đến bên giường, đặt con gái đang ngủ say xuống, thấy Lâm Y Khải muốn cười nhưng lại không dám cười, vẻ mặt cam chịu: "Anh muốn cười thì cứ cười đi, em còn chưa soi gương, nhưng Kiều Kiều khen đẹp, vậy thì hẳn là khá đẹp trai."
"Ha ha." Lâm Y Khải thật sự không nhịn được, anh cúi đầu cười lớn.
Chắc đã lâu không nhìn thấy Lâm Y Khải, khi thấy anh cười tự nhiên như vậy, trong lòng hắn tràn ngập niềm vui không thể nói nên lời, chợt cảm thấy dù có bị vẽ thành như vậy cũng đáng giá.
"Khải Khải, em đẹp không?" Hắn giơ móng tay mình lên cho Lâm Y Khải xem.
Lâm Y Khải nhìn móng tay sặc sỡ mà Kiều Kiều vẽ cho Mã Quần Diệu, cộng thêm khuôn mặt bị vẽ như hề của hắn, lập tức liên tưởng đến hình ảnh mặc vest chỉnh tề lúc họp sáng nay, vừa so sánh là thấy rõ sự đối lập, lúc này anh dựa vào đầu giường cười không ngừng.
"Đẹp."
Mã Quần Diệu lưu giữ hình ảnh lúc này của Lâm Y Khải nơi đáy mắt, thâm tình, đầy sự dịu dàng cưng chiều, hắn cười nói: "Anh vui là được."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co