11-20
C11
Đại ca, tâm tình ngươi tựa hồ không tốt lắm... - Mộc Dĩnh Nhiên buông bút lông, ngón tay đặt trên mấy chỗ biên thành nơi biên cảnh trong bản đồ - Vài nơi này nên tăng cường quân đội, ngừa sự tấn công của Tây Phương quốc cùng Tân Ngu quốc phía nam. Mặc dù chúng chỉ là nước mới nhưng cũng không nên khinh thường.
Yên tâm, ta sẽ không khinh thường, huống hồ ta là người dẫn đầu quân đội của quốc gia. Nhị đệ, ngươi vẫn là như trước lo liệu việc nội chính đi! - Nói xong, Sở Hoài Chi tự tin cười, có vẻ tương đương hào khí ngàn vạn.
Này không cần ngươi quan tâm, ta tự nhiên có biện pháp giải quyết. Trên thực tế, trước mắt đã có biện pháp thực hành hơn nữa thành quả không tệ lắm - Mộc Dĩnh Nhiên nhìn bản đồ nói - Bất quá....
Sở Hoài Chi nhăn mi - Có vấn đề gì sao?
Mộc Dĩnh Nhiên lắc đầu trả lời - Cũng không phải chuyện gì lớn chính là tài vụ phát triển chậm....
Việc này mà không phải chuyện gì lớn? - Sở Hoài Chi không biết như thế.
Này đều nằm trong dự đoán của ta, cho nên...
Hừ! Một khi đã như vậy, ngươi còn nói gì? - Sở Hoài Chi phất tay ngăn cản y nói tiếp, thật sự là hại gã lo lắng.
Là ngươi hỏi ta a! Ta chỉ nói thực tế thôi - Mộc Dĩnh Nhiên cười cười trả lời.
Đại ca tâm tình tựa hồ không tốt lắm... kia tiểu đệ xin cáo từ, không quấy rầy đại ca.
Uống cạn chén trà, Mộc Dĩnh Nhiên thong dong đứng lên rời đi.
Thừa tướng đại nhân phải đi sao? - Nhóm tỳ nữ tiến lên, bộ dáng lưu luyến không rời.
Ân - Mộc Dĩnh Nhiên phất tay, gật đầu.
Ai... không cần!! Thừa tướng đại nhân, ngài lưu lại đây đi!!
Mộc Dĩnh Nhiên lay đọng bàn tay, chỉ vào thư phòng làm cái động tác cấm thanh rồi mới bước nhanh biến mất trước mặt chúng nữ.
Thật sự là khủng bố, thật sự là mê người a!
Ra khỏi phủ Tướng quân, Mộc Dĩnh Nhiên nhìn phủ Thừa tướng phía đối diện một lúc lâu.
Cửa của Tướng quân phủ cùng Thừa tướng phủ đối diện nhau, hai phủ chỉ cần bước qua một cánh cửa, thật không hiểu lúc trước vì sao thiết kế như thế? Quên đi, bất luận thế nào cũng tiện cho y.
Mộc Dĩnh Nhiên hướng một con đường khác biệt phía bên phải, quẹo trái rồi rẽ phải, theo con đường đẹp đẽ dưới phố, rồi sang con đường nhỏ hẻo lánh, chậm rãi xuất hiện trước mắt y một tiểu viện có vệ binh canh gác.
Thừa tướng - Vệ binh mặt không đổi hành lễ, đứng một bên để Thừa tướng đi vào.
Ân... đại ca huấn luyện binh lính quả thật không tồi - Mộc Dĩnh Nhiên vừa lòng gật đầu rồi đi vào.
Trong sân thật im ắng a! Nói gì thì nói tên kia căn bản không có biện pháp rời giường.
Mộc Dĩnh Nhiên đẩy cửa phòng, khuôn mặt đột nhiên biến sắc-
Trong phòng, Thụy Hiên nằm co cả người trên giường, không ngừng phát run. Mái tóc dài đến thắt lưng xõa trên giường, quần áo rách nát không chịu nổi, ánh mắt cực độ tan rã, hai gò má ửng hồng dị thường.
Nhìn hắn nhăn mặt nhíu mi, bộ dáng rên rỉ thống khổ, Mộc Dĩnh Nhiên bước nhanh đến cạnh hắn.
Thụy Hiên, ngươi xảy ra chuyện gì? - Tay đặt lên trán Thụy Hiên, truyền đến độ nóng làm người ta kinh hãi.
Hảo lãnh...hảo lãnh...bụng đau quá...đau quá - Thụy Hiên hoảng hốt nắm lấy tay Mộc Dĩnh Nhiên, thổng khổ rên rỉ.
Lạnh sao? - Mộc Dĩnh Nhiên giãy tay ra khỏi tay hắn, đứng bên giường nhìn Thụy Hiên,ánh mắt dần dần dâng lên sát khí.
Cứ như vậy để cho hắn thống khổ đến chết đi... không chú ý đến hắn nữa, để hắn tự sinh tự diệt đi.
Cắn răng, Mộc Dĩnh Nhiên vòng tay ôm lấy Thụy Hiên, cất bước ra ngoài.
Quên đi, cứ như vậy để cho hắn chết cũng không thể bù đắp việc hắn đã làm. Cứu hắn đi.
C12
Sáng sớm, bên trong tiểu uyển hẻo lánh của phủ Thừa tướng.
Thụy Hiên nằm trên giường lớn chậm rãi tỉnh lại.
Nơi này là...?
Cử động thân mình nhưng từng trận đau đầu kéo đến làm Thụy Hiên chỉ có thể nằm trên giường nghi hoặc nhìn căn phòng xa lạ.
Hắn không phải bị nhốt trong căn phòng đơn giản sao? Sao vừa tỉnh lại lại thấy một căn phòng khác?
Hiện tại nghĩ lại nơi hắn ở lúc trước tựa hồ là căn phòng dành cho dân chúng bình dân a... Kia... nơi này rốt cuộc là thế nào?
A đừng nghĩ!! Không cần biết đang ở chỗ nào, càng nghĩ thêm đầu hắn sẽ nổ tung.
A! Thiếu gia, ngài tỉnh rồi!
Nghe được giọng nữ xa lạ, Thụy Hiên nghi hoặc nhìn cô gái đang cầm trên tay một chậu nước.
Xem ra nàng tuổi còn nhỏ a....
Ngươi là ai?
Thiếu gia, nhĩ hảo, ta gọi là Thúy Nhi. Phụng mệnh đại nhân đến hầu hạ ngài - Cô gái tên gọi Thúy Nhi ngây thơ cười, rất thảo hỉ.
Đại nhân? Đại nhân của ngươi là ai? - Thụy Hiên nghi hoặc hỏi nhưng ánh mắt lại nhu hòa. Cô gái này làm hắn nhớ đến muội muội mà hắn yêu thương nhất - Mẫn Liên...Không biết nàng hiện tại ra sao? Còn ở trong hoàng cung không?
Đại nhân nói ngài nhất định hiểu được cho nên phân phó ta không được nói - Thúy Nhi lắc đầu, đem chậu nước để lên bàn, thấm ướt khăn mặt.
Phải không? - Trong đầu hiện lên một đáp án sinh động, nhưng có khả năng sao?
Thiếu gia, cho Thúy Nhi lau mặt ngài!Ân.... - Thụy Hiên theo bản năng trả lời, hiện tại đầu óc hắn một mảnh hỗn loạn, bắt đầu đau.
Thiếu gia, ta đến lau người ngài!
Ân..? - Cái này, Thụy Hiên hoàn toàn thanh tỉnh, khẩn trương ngăn cản - Không... không cần...
Thiếu gia, ngài là đang thẹn thùng sao? Không cần thẹn thùng! Mấy ngày ngài hôn mê, Thúy Nhi đã sớm nhìn qua thân thể ngài - Thúy Nhi mãnh liệt cởi quần áo của Thụy Hiên, hiện tại toàn thân Thụy Hiên hư nhuyễn không thể nào thắng nàng a!
Bất quá dù Thụy Hiên không sinh khí cũng không thắng được Thúy Nhi bởi vì tính cố chấp của nàng thực khủng bố.
Chờ...chờ một chút... - Thụy Hiên run run ngăn cản, cô gái này rốt cuộc bao nhiêu tuổi a! Ngay cả những lời này cũng có thể nói ra...
Thúy Nhi, ngươi, ngươi, ngươi mấy tuổi?
Thúy Nhi năm nay mười bốn tuổi - Thúy Nhi đã thoát trường bào của Thụy Hiên - Thiếu gia, da thịt ngài tốt quá! Vừa trắng vừa bóng loáng, so với Thúy Nhi còn hảo hơn. Chính là trên người lại vươn rất nhiều dấu vết, có điểm phá hư mỹ cảm. Bất quá hiện tại mấy dấu vết đã lặn đi không ít....
C13
Mười bốn? Nàng mười bốn tuổi? Không có khả năng....quần áo của hắn đã bị cởi!!
Thực mất mặt... bị một nha hoàn còn nhỏ hơn mình cắt quần áo....
Thiếu gia, mặt ngài hảo hồng a! Lại phát sốt sao? - Thúy Nhi đang muốn chà lau thân mình Thụy Hiên, phát hiện dị trạng của Thụy Hiên.
Không... không có... - Thụy Hiên cuống quít phủ nhận.
Chỉ cần ngươi đừng tái lau cho ta là tốt rồi!
Thúy nhi hồ nghi nhìn hắn một hồi lâu mới nói - Không có là tốt rồi.....Thiếu gia, dấu vết trên người ngài là từ đâu lại có?
Mặt Thụy Hiên càng đỏ, chi chi ngô ngô nói ra một câu không đủ.
Không được, ngài nhất định có việc! Ta đi thỉnh đại nhân đến - Thúy Nhi quyết định thật nhanh, bay ra khỏi phòng.
Lưu lại Thụy Hiên kinh ngạc nằm trên giường.
Ngô ... Xong rồi...xong rồi... mau che thân thể lại.
Vô lực kéo chăn lại gần, kết quả chỉ có thể che lại nơi riêng tư.
Khí lực của hắn đi đâu hết vậy? Khí lực a... trở về trở về
em Hiên cute chịu k nổi =]]
Đại nhân, ngài nhanh lên, thiếu gia không biết xảy ra chuyện gì! - Một lát sau Thúy Nhi trở lại, bất quá lần này đem thêm một người tới.
Hảo ...hảo -Nam thanh tràn ngập bất đắc dĩ.
Này thanh âm này...
Giảo thừa tướng!!! - Thụy Hiên kinh hô, không nghĩ đến....thật sự là bọn họ?
Kêu lớn tiếng như vậy làm gì...? - Mộc Dĩnh Nhiên chậm rãi đi vào, thấy Thụy Hiên toàn thân chưa mặt quần áo, đột nhiên sửng sốt.
Hắn tối sẽ không ứng phó tiểu nữ sinh ......
Thúy Nhi, vừa rồi ngươi đang làm gì? - Mộc Dĩnh Nhiên vô lực hỏi.
Ta lau người cho Thụy Hiên thiếu gia a - Thúy Nhi trả lời - Thiếu gia thật là kì lạ, rõ ràng mấy ngày trước cũng là do Thúy Nhi lau người....
Cái gì? Thúy Nhi ngươi... - Mộc Dĩnh Nhiên khiếp sợ nói không ra lời.Sau này không cần lau ngươi cho hắn
Di? Vì sao?
Không cần hỏi vì sao
Này...
Đừng này, cái kia ....dù sao chính là như vậy - Mộc Dĩnh Nhiên cầm lấy chậu nước nhét vào tay Thúy Nhi.
Nhưng thiếu gia hiện giờ toàn thân vô lực, không thể tự mình tắm rửa, mả nếu không tẩy thì thực là bẩn.
Thúy Nhi cầm chậu nước, không phục nói.
Nữ hài tử không thể tắm cho nam nhân, nhớ rõ 'Nam nữ thụ thụ bất thân' a... Nếu ngươi muốn hắn nhất định phải tẩy, vừa vặn ta cũng muốn tắm rửa, không bằng để ta giúp hắn, ngươi nói được không? - Mộc Dĩnh Nhiên bất đắc dĩ hống, y thật sự không chịu nổi Thúy Nhi.
hống: dỗ dành =]]
Ác... được rồi - Thúy Nhi nghe lời gật đầu - Ta đi chuẩn bị dục dũng cùng nước ấm.
Mộc Dĩnh Nhiên thấy nàng vừa rời đi liền suy sụp ngồi xuống.
C14
Nghiêng đầu, Mộc Dĩnh Nhiên thấy Thụy Hiên trợn to hai mắt nhìn mình, nhất thời y mới nhớ đến bộ dạng vừa rồi không hợp với hình tượng thường ngày, y quyết định phải duy trì hình tượng trước mặt Thụy Hiên mới được.
Ngươi không còn khí lực?
Đối! Ngươi hoài nghi sao? - Thụy Hiên bất mãn với sự hoài nghi của Mộc Dĩnh Nhiên, nhất thời khẩu khí không được tốt ngay cả lời trong lòng muốn hỏi vừa rồi cũng quên mất.
Hắn chính là dễ dàng bị phân tâm suy nghĩ như thế a....
Còn sức mắng chửi người... thế nhưng không cử động được.... nói ngươi không còn khí lực cũng thực hoài nghi a....
Mộc Dĩnh Nhiên mở cây quạt nhàn nhạ nhìn.
Ngươi không tin ta! Ta không đáng cho ngươi tin tưởng! - Khẩu khí Thụy Hiên không được tốt - Uy! Đây là đâu? Vì sao ta lại ở trong này?
Mộc Dĩnh Nhiên nhíu mày, rất nhanh hạ cây quạt nơi yết hầu Thụy Hiên - Ngươi tựa hồ đã quên ngươi là tù nhân của ta, khẩu khí không cần kém như vậy, cũng không cần uy uy uy gọi bậy.
Bằng không ta nên gọi ngươi là gì? Giảo.Thừa.Tướng - Thụy Hiên tức giận nhưng mỉm cười.
Mộc Dĩnh Nhiên thu hồi cây quạt, nhìn hắn thật lâu mới nói - Kêu chủ nhân đi! Bất kể là ta hay Sở Hoài Chi đều kêu như vậy.
Chủ nhân? - Thụy Hiên mỉm cười nhưng sắc mặt khẽ biến - Phi! Bảo trẫm gọi ngươi chủ nhân? Chết trẫm cũng không kêu!!
Thật sự? Ta sẽ cho ngươi cam tâm tình nguyện kêu ta chủ nhân - Mộc Dĩnh Nhiên ha ha cười vài tiếng giống như không để tâm lời nói của Thụy Hiên.
Mơ tưởng!! - Thụy Hiên rống to.
Ta không mơ, đợi một lát ngươi sẽ biết - Mộc Dĩnh Nhiên trừng mắt nhìn hắn.
Đại nhân! Ta chuẩn bị tốt!! - Thúy Nhi sôi nổi chạy về phòng.
Ác? Cám ơn.
Đại nhân, vì cái gì thiếu gia trốn tránh ta, hại ta phải cố gắng đổ nước đầy dục dũng.
Thúy Nhi mệt mỏi ngồi xuống hỏi.
Có cái gì quan hệ đâu? Dù sao Thúy Nhi ngươi có thể nhân cơ hội luyện công a - Mộc Dĩnh Nhiên vỗ nhẹ đầu nàng, không nói đáp án chính xác.
Thúy Nhi nhăn mặt không nói gì.
Được rồi, Thúy Nhi, sắc trời cũng không còn sớm, ngươi trở về phòng ngủ đi - Mộc Dĩnh Nhiên hạ lệnh.
Thúy Nhi vẫn nhíu mày bất quá đã chịu đứng lên rời đi.
Không cần ngài nói, ta cũng sẽ đi. Đúng rồi, không được khi dễ chủ nhân xinh đẹp của ta nha.
Thúy Nhi nói xong lập tức đi, một khắc cũng không dừng lại.
Thấy nàng đã đi, Mộc Dĩnh Nhiên mới chuẩn bị thực hiện kế hoạch.
Được rồi, chỉ còn hai chúng ta.... - Mộc Dĩnh Nhiên dừng bước - trước tiên ta sẽ giải thích cho ngươi biết đây là đâu. Nơi này là 'Tốc Vân các' u tĩnh hẻo lánh trong phủ Thừa tướng. Chắc ngươi cũng hiểu ngươi đang ở giữa hai nhà?
Thụy Hiên hung hăng trừng mắt nhìn y, tức giận trả lời - Không cần ngươi nói trẫm cũng biết.
Ân... được rồi - Mộc Dĩnh Nhiên thu hồi quạt, đi đến bên giường, bế Thụy Hiên lên.
A....ngươi làm cái gì? - Thụy Hiên kinh hoảng kêu.
Ôm ngươi xuống dưới lầu tắm rửa a - Mộc Dĩnh Nhiên biểu tình [ngươi là ngu ngốc sao] trả lời.
Cái gì?
Mộc Dĩnh Nhiên xuống lầu, đem Thụy Hiên vào dục dũng.
Ngươi!!! - Ghé vào thành dục dũng, Thụy Hiên đang muốn chửi ầm lên đột nhiên khinh hoảng nói không ra lời.
Mộc Dĩnh Nhiên cũng cởi áo vào trong dục dũng????
Thụy Hiên, chúng ta cùng tắm đi! - Mộc Dĩnh Nhiên bắt lấy tay Thụy Hiên, kéo hắn vào lòng.
Không... - Thụy Hiên ngẩng đầu cự tuyệt nhưng cái miệng nhỏ nhắn lập tức bị Mộc Dĩnh Nhiên che lại, một câu cũng nói không được.
Thụy Hiên bị kích động hôn, lưỡi không ngừng dây dưa, không thể ngậm miệng, không thể hô hấp, nước bọt trong miệng liền thuận theo khóe miệng chảy xuống, tạo hành một hình ảnh phiến tình.
Thật lâu sau Mộc Dĩnh Nhiên mới ngừng hôn sâu, như không đủ liền liếm khóe miệng Thụy Hiên.
Ân.... - Cả người Thụy Hiên tựa vào lòng Mộc Dĩnh Nhiên, vô lực khinh ngâm.
Hắn vốn đã không có lực, hiện tại càng vô lực.
Như vậy lại không được sao? Kia để như vậy ngươi không phải xong đời? - Bàn tay to của Mộc Dĩnh Nhiên dao động trên người Thụy Hiên, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói.
Ngươi!!! - Thụy Hiên thật sự rất muốn phản bác y nhưng hắn thật sự là như thế.
Nhìn phản ứng của ngươi như vậy ta thật sự vui vẻ a - Mộc Dĩnh Nhiên vừa nói vừa hôn sau gáy Thụy Hiên, tay rảnh rỗi liền cầm phân thân Thụy Hiên.
Ngô...buông tay....
Thật khiến cho người ta kinh ngạc, ta vừa mới cầm "hắn", ngươi liền phản ứng phát lớn như vậy. Ngươi sẽ không khiến ta bất mãn chứ?
Mộc Dĩnh Nhiên ra vẻ kinh ngạc, tay không ngừng luật động.
Thụy Hiên xấu hổ đỏ mặt, hận không thể kiếm cái động để chui vào. Hắn sao lại có thể phản ứng trong tay Mộc Dĩnh Nhiên? Sao có thể sao lại có thể
C15
Vừa mới tự chán ghét mình, Thụy Hiên liền đạt cao trào, điều này càng khiến hắn thêm ghét bản thân. Hận không thể đâm đầu chết, vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.
Như thế nào lại mau cao trào vậy? Ngươi không phải muốn nhịn sao? Nhẫn cho ta xem a!
Ngô...dừng tay!!! Dừng tay...!!
Môi đỏ mọng bị che lại, hai túi nơi phân thân bị luật động, tiểu huyệt bị xâm nhập, nước mắt Thúy Hiên rốt cuộc nhịn không được mà chảy xuống.
Bởi vì quan hệ trong nước, ngón tay Mộc Dĩnh Nhiên thực dễ dàng tiến vào cơ thể Thụy Hiên, nhưng một lần liền tiến vào ba ngón.
Ô.... - Nước mắt cuồng chảy, Thụy Hiên khó chịu nhẹ nhàng giãy giụa.
Khóc sao? Có cái gì mà khóc? Là vì rất hưng phấn sao....? - Mộc Dĩnh Nhiên động ngón tay, tìm điểm mẫn cảm quen thuộc.
Ân...a... - Mộc trận khoái cảm đột nhiên xuất hiện làm Thụy Hiên không tự giác rên rỉ ra tiếng.
Xem ra tìm được rồi! Cho ngươi kích thích một chút.... - Mộc Dĩnh Nhiên ác ý trừu sáp điểm mẫn cảm của Thụy Hiên, nụ cười trên mặt ngày càng sâu sắc.
Không...ân...a..dừng tay...a...dừng tay - Thụy Hiên thừa nhận cảm giác này làm người ta vừa thống khổ vừa khoái cảm, rên rỉ không thể dừng lại.
Không được a...nếu ta dừng tay, có người sẽ chịu không nổi - Mộc Dĩnh Nhiên ngừng kích thích ra vẻ vô tội nói - Bất quá ngươi bảo ta dừng tay, ta liền dừng tay...nhưng đừng có cầu ta a!
Ta sẽ không...sẽ không... cầu xin ngươi - Thụy Hiên thật vất vả mới nói ra một câu hoàn chỉnh.
Hảo, hảo, là ngươi nói.... - Ngón tay Mộc Dĩnh Nhiên lui ra, cũng đình chỉ luật động phân thân.
Ân... - Kì lạ... vì sao trong lòng lại nổi lên cảm giác trống rỗng? Loại cảm giác này hảo chán ghét....
Thụy Hiên nằm lên thành dục dũng, vô ý thức cắn dục dũng, hy vọng làm loại cảm giác này biến mất.
Hắn cứ như vậy cùng Mộc Dĩnh Nhiên nhìn nhau giằng co, nhưng cơ thể lại bắt đầu đứng lên, cái mông vặn vẹo đến lợi hại.
A... thật là khó chịu... không được...không được... - Thụy Hiên không thể cắn tiếp dục dũng, cả người khoa trương vặn vẹo.
Không được cái gì? - Mộc Dĩnh Nhiên ác ý thổi khí bên tai Thụy Hiên.
Không...không biết... - Ánh mắt Thụy Hiên tan rã - .....A....ta...ta muốn...muốn...
Muốn cái gì? - Mộc Dĩnh Nhiên hưng phấn hỏi.
Muốn...muốn cái gì...? - Ánh mắt Thụy Hiên càng thêm tan rã, năng lực tự hỏi cũng giảm đi rất nhiều.
Gọi ta chủ nhân, ta liền cho ngươi biết ngươi muốn gì - Mộc Dĩnh Nhân ôm lấy Thụy Hiên, cố ý đè cái lỗ nhỏ nhắn trên phân thân sớm đứng thẳng của Thụy Hiên.
Ô....ta muốn...
Kêu chủ nhân - Mộc Dĩnh Nhiên uy hiếp.
Chủ....chủ nhân... - Thụy Hiên điên cuồng lắc đầu, nhẹ nhanh kêu.
Nói ngươi muốn ta tiến vào tiểu huyệt đói khát của ngươi... - Mồ hôi lạnh của Mộc Dĩnh Nhiên chảy xuống, y dụ dỗ nói.
Ta...ta muốn...muốn ngươi...tiến..vào...tiểu huyệt...đói khát...của ta...
Thụy Hiên không biết mình đang nói gì, chỉ biết hành động theo bản năng.
Dùng sức tiến vào, đem ngươi lộng hỏng cũng không quan hệ.
Thụy Hiên gật đầu đứt quãng đáp lại, dễ dàng nói ra câu nói làm người ta không thể chịu được.
Tốt lắm - Mộc Dĩnh Nhiên vừa lòng cười, như có tiếng trống làm tinh thần thêm hăng hái tiến vào cơ thể Thụy Hiên.
Bắt đầu hành động điên cuồng xâm lược.
A a a ...chậm...chậm... quá nhanh...quá nhanh...muốn chết...
Thụy Hiên điên cuồng khóc, không thể ngừng tiếng rên rỉ cùng thỉnh cầu.
Trên mặt Mộc Dĩnh Nhiên nổi lên nụ cười đầy tà khí, không tính buông tha hắn.
Qúa nhanh...a ...a ....muốn phá hư - Thụy Hiên che mặt điên cuồng lớn tiếng khóc, khoái cảm quá sức như sóng biển từng hồi từng hồi vùi lắp hắn, cắn nuốt hắn.
Đột nhiên bả vai Thụy Hiên truyền đến một trận đau đớn. Mộc Dĩnh Nhiên khi đạt tới cao trào liền hung hăng cắn Thụy Hiên, cho dù miệng truyền đến mùi máu tươi cũng không nhả ra.
Thụy Hiên vì đau mà hét chói tai, mặc cho bóng tối bao phủ chính mình.
Máu đỏ tươi hòa tan vào nước.
Mộc Dĩnh Nhiên nhả ra, hôn Thụy Hiên đang nằm trong lòng mình, ôm hắn ra khỏi dục dũng, đi đến phòng trên lầu.
Không lâu sau trên lầu lại lần nữa truyền đến tiếng Thụy Hiên kích tình rên rỉ cùng hơi thở hỗn loạn của Mộc Dĩnh Nhiên.
Này qua một đêm vô độ Mộc Dĩnh Nhiên mới buông tha Thụy Hiên.
anh Nhiên vừa mặt dày vừa vô sỉ nghiện S&M =]]]
C16
Hoàng cung to lớn, vắng lặng, một bóng ngựa phi nước đại thẳng đến.
Thủ vệ canh cửa xa xa thấy, giơ cao cung tên, lớn tiếng la.
Người đang đến mau dừng lại.
Chỉ thấy người đó lập tức giục ngựa dừng lại, xuất ra lệnh bài, hô to - Tân ngu quốc đặc sứ.
Vệ binh vừa nghe lập tức thu tên, cho người tiến cung.
Gía - Người đó cũng không chờ cổng mở hết, lập tức giục ngựa thẳng đến ngự thư phòng đang còn sáng đèn.
Thiều Dật - Người đó xuống ngựa, cởi áo choàng, chạy vào phòng.
Trong phòng đèn đuốc sáng rọi, người vừa đến rõ ràng là vị kia bị Thụy Hiên đẩy vào mật đạo,cung nữ Tú Tú.
Thiều Dật, ta muốn ngươi giúp một việc cấp bách - Tú Tú đứng đối diện nam tữ tuấn mỹ mặc long bào nói.
Namtử chính là hoàng đế đầy hứa hẹn của Tân ngu quốc, bất quá mọi người đều gọi theo danh hào Tự Lâm đế, thế nhưng Tú Tú gọi cả tên thật khẳng định vị trí của nàng cũng không nhỏ.
Về nước có việc gì sao? Hoàng tỷ - Thiều Dật chậm rãi nhìn vị tỷ tỷ đã lâu không gặp.
Cái gì?? Tú Tú nguyên lai chính là Thiều Dật tỷ tỷ?? Đúng vậy, Tú Tú tên thật là Lãnh Thanh Tú, ban thưởng hào Song Lan công chúa cùng Thiều Dật là con của Hoàng thái hậu hiện nay Hoa Dương, cho nên địa vị đương nhiên cao hơn so với công chúa vương tử bình thường, dù sao nàng cũng chân chính là tỷ tỷ của đương kim hoàng thượng a!
Có, không có việc gì Hoàng tỷ cũng không thể tìm người sao? - Tú Tú ...Ác, không là Lãnh Thanh Tú bình tĩnh trả lời.
Đó là chuyện gì? - Thiều Dật gấp tấu chương, đi đến bên cửa sổ....Ai! Loại sự tình này không thể cầu ngươi a.. thật có lỗi, Hoàng tỷ quấy rầy ngài - Lãnh Thanh Tú cũng cảm thấy mình có bao nhiêu lỗ mãng, thất vọng chuẩn bị rời đi.
Thiều Dật xoay người nghi hoặc nhìn bóng dáng Hoàng tỷ.
Hoàng tỷ, xin dừng bước.
Lãnh Thanh Tú dừng bước, khuôn mặt hơi u sầu nhìn Thiều Dật.
Hoàng tỉ còn chưa nói cho Thiều Dật những năm gần đây ngươi ra sao mà? - Thiều Dật nghiêm nghị hỏi.
Ai... - Lãnh Thanh Tú tái thở dài một hơi, trầm mặc hồi lâu mới mở miệng - Thiều Dật không cần dụ dỗ Hoàng tỷ, Hoàng tỷ nói cho ngươi a.
Thiều Dật thấy tâm mình bị khám phá, không biết xấu hổ, thái độ ngược lại càng thêm tự nhiên, cả người oa vào long ỷ nhàn rỗi nhìn Lãnh Thanh Tú.
Những năm gần đây ta đi Xa theo quốc.
Lời này vừa nói ra, Thiều Dật vốn đang ung sung liền nghiêm túc thẳng người ngồi nghe.
Ánh mắt Lãnh Thanh Tú ám ám, trong lòng tái thở dài.
Ta lẻn vào phủ đệ của Cung Bình vương, cũng bị Cung Bình vương sai khiến đi hầu hạ Thái tử Xa theo quốc, cũng chính là tân hoàng đã đăng cơ hai năm trước Thụy Hiên.
Thụy Hiên? Tên hôn quân sao? - Thiều Dật nhíu mày, xem ra không cần chú ý.
Thụy Hiên mới không phải là hôn quân. Tên hôn quân chân chính là Cung Bình vương - Lãnh Thanh Tú kích động nói, đối với nàng Thụy Hiên như đệ đệ, cho nên nàng không cho phép có người nói bậy về hắn.Ác? Xin chỉ giáo - Thiều Dật cảm thấy hứng thú, đối với sắc mặt khó coi của Lãnh Thanh Tú hoàn toàn xem nhẹ.
Lãnh Thanh Tú nhìn hai mắt đang phát sáng của Thiều Dật, mày không tự giác nhíu lại, không cần hỏi nàng cũng biết đệ đệ này đang nghĩ cái gì. Như thế nào tăng thêm độ rộng trên bản đồ của nước gã, thực hiện dã tâm thống nhất thiên hạ. Chẳng qua muốn thống nhất thiên hạ cũng có một chút khó khăn, phải chuẩn bị thực lực, làm từng bước, cho nên cái gì liên quan đến tin tức nước láng giềng, đương nhiên tuyệt đối không thể bỏ qua. Nhưng là ...hiện này có lẽ nên vận dụng lực lượng của vị hoàng đế này mới có thể cứu được Thụy Hiên, cho Thụy Hiên được sống một cuộc sống hạnh phúc....
Hạ quyết tâm, Lãnh Thanh Tú đương nhiên đem toàn bộ nói ra.
Thì ra là thế, không thể tưởng tượng được nội cung Xa theo quốc hỗn loạn thế... Vậy Hoàng tỷ là hi vọng ta cứu Tân hoàng Thụy Hiên kia? - Thiều Dật có chút đăm chiêu mở miệng.
Đúng, Thiều Dật. Ta mặc kện ngươi dùng phương pháp gì chỉ cần giúp ta đưa hắn ra khỏi nơi đó.
Thiều Dật tiếp tục gật đầu.
Hoàng tỷ có thể xác định vị Tân hoàng kia có thể không chết? Nói không chừng hắn đã sớm bị giết.
Lãnh Thanh Tú liễm mắt, không trả lời Thiều Dật.
Đây chính là vấn đề mà nàng không dám tin tưởng... nhưng trừ phi nhìn thấy thi thể Thụy Hiên, nếu không nàng vẫn không tin tưởng Thụy Hiên đã chết...
Xem ra Hoàng tỷ cũng không xác định được - Thiều Dật dừng một chút rồi nói tiếp - Không bằng ta phái người điều tra, có tin tức lập tức báo Hoàng tỷ. Trong khoảng thời gian này mời Hoàng tỷ ở lại trong cung chờ đợi.
Lãnh Thanh Tú bất đắc dĩ gật đầu - Thiều Dật, có tin tức của hắn ngươi nhất định phải nói cho Hoàng tỷ, có kế hoạch gì cũng phải tìm Hoàng tỷ thương lượng a... Hoàng tỷ tận lực phối hợp.
Ta biết Hoàng tỷ. Hiện tại trời cũng không còn sớm, thỉnh Hoàng tỷ hồi cung nghỉ ngơi. Bằng không thân mình ngươi lại sinh bệnh - Thiều Dật quan tâm nói, tự mình đưa Lãnh Thanh Tú ra ngự thư phòng.
Thiều Dật, đừng quên - Lãnh Thanh Tú xua tay, thong thả biến mất trong bóng đêm.
Phải chăng anh Dật sẽ là người cứu vớt em Hiên ra khỏi thống khổ???? cười tà xD
C17
Thiều Dật đứng trước cửa ngự thư phòng, ánh mắt khẽ nhắm như lại kêu - Lôi Minh
Có - Nháy mắt một bóng đen xuất hiện sau lưng Thiều Dật, cung kính quỳ đợi lệnh.
Mang theo vài người đến Xa theo quốc, nhớ kỹ, mọi tin tức gì cũng không được bỏ qua - Thiều Dật vung tay hạ lệnh.
Vâng! - Bóng đen cung kính chắp tay, nháy mắt biến mất, phảng phất giống như từ đầu đến cuối nơi này không một ai từng xuất hiện.
Thụy Hiên hiện tại thực bất đắc dĩ.
Ngồi bên trong 'Tốc Vân các' hẻo lánh của phủ Thừa tướng, tâm tình hắn ngoại trừ hắc tuyến vẫn là hắc tuyến.
Địa phương u tĩnh hẻo lánh này hắn phi thường thích, thích cảm giác nhàn nhạ làm hắn thoải mái, nhưng... nếu không có tiếng huyên náo của Thúy Nhi hẳn sẽ còn tốt hơn.
Thụy Hiên thiếu gia a Thúy Nhi đưa cơm trưa đến cho ngài đây - Từ thật xa, thanh âm của Thúy Nhi đã truyền đến tai Thụy Hiên, giọng của nàng không phải to bình thường a.
Thúy Nhi, đừng lớn tiếng ồn ào, phải ra bộ dáng cô nương a - Thụy Hiên nhìn Thúy Nhi liền mắng, trong cung đã lâu, các loại lễ nghi đối với Thụy Hiên là phi thường quan trọng.
Ai! Có cái gì quan hệ đâu! Thụy Hiên thiếu gia, ngài không cần giống như lão mụ tử suốt ngày mắng mắng ta, nếu được ta đã sửa lại từ lâu rồi - Thúy Nhi buông cơm trưa, tức giận đáp lại. Cùng đại nhân giống nhau cứ mắng mắng nàng, bọn họ một ngày không mắng nàng sẽ chết sao?
Thúy Nhi - Thụy Hiên nhíu mày, bất mãn với phản ứng của nàng.
Được rồi, Thụy Hiên thiếu gia đừng tức giận nữa nhanh ăn cơm - Đem mâm cơm bày trước mặt Thụy Hiên, Thúy Nhi thúc giục. Nếu không làm cho hắn câm mồm không biết hắn lại nói gì đây.
Thật sự... cũng chỉ biết mỗi cách chuyển đề tài thôi - Thụy Hiên cầm đôi đũa trừng mắt nhìn Thúy Nhi.
Thúy Nhi nở nụ cười, bộ dáng [ngươi có thể khi dễ ta được sao]Được rồi mà - Thúy Nhi chống đỡ ánh mắt của Thụy Hiên, tươi cười nói.
Ân... - Thụy Hiên gật gật đầu - Thúy Nhi, ai nấu vậy? Ta cũng muốn học.
Thụy Hiên thiếu gia muốn học a? - Thúy Nhi nghiêng đầu hỏi.
Ân
Tốt lắm a! Thúy Nhi nhất định dạy cho thiếu gia - Thúy Nhi đứng lên, vỗ vỗ ngực cam đoan.
Thụy Hiên trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin được - Đây là ngươi làm?
Thúy Nhi chớp chớp mắt cười gật đầu - Đúng vậy! Nếu Thụy Hiên thiếu gia muốn học, ta phải đến nhà bếp chuẩn bị nguyên liệu mới được.
C18
Vì sao phải chuẩn bị bếp để nấu trong này? Trực tiếp đi đến phòng bếp là được rồi? - Thụy Hiên ăn một ngụm cơm, hỏi, hắn bị Thúy Nhi làm cho hồ đồ rồi.
Thúy Nhi nghiêng đầu trả lời - Bởi vì đại nhân nói không được để cho ai thấy thiếu gia a!
Bất quá ta biết lý do vì sao phải làm như vậy, vì Thụy Hiên thiếu gia siêu cấp xinh đẹp, đổi lại là ta, ta cũng không muốn ai nhìn thấy thiếu gia! - Thúy Nhi tự nói, hoàn toàn không phát hiện Thụy Hiên khác thường.
Thúy Nhi....ta hỏi ngươi, ngươi chán ghét vị Tân hoàng kia sao? - Thụy Hiên rầu rĩ cúi thấp đầu hỏi.
Ân...không chán ghét!Nhưng...rất hận hắn!! - Câu đầu tiên của Thúy Nhi làm Thụy Hiên rất vui, thế nhưng câu thứ hai, Thụy Hiên khổ sở.
Vì...vì sao? - Hai tay Thụy Hiên phát run, khiến cho chiếc đũa không ngừng va chạm phát ra tiếng vang [u u].
Bởi vì hắn hại chết muội muội của đại nhân cùng đệ đệ của Tướng quân a! Hai vị ấy rất tốt, đối với Thúy Nhi như muội muội kết thân... nhưng...lại bởi vì tên bạo quân kia....bởi vì tên bạo quân đó.... - Thúy Nhi lộ ra vẻ mặt đau thương cuối cùng còn thêm cả nước mắt.
Mặt Thụy Hiên trắng bệch, nói không ra lời.
Bất quá may mắn lão thiên đem Thụy Hiên thiếu gia đến bên Thúy Nhi - Thúy Nhi rất nhanh lau nước mắt mỉm cười - Thụy Hiên thiếu gia, người cùng Nguyệt Nhi tỷ tỷ với Hòa Nhã ca ca rất giống nhau, đều đối với Thúy Nhi siêu tốt.
Đúng...không? - Thúy Hiên nghẹn lời đáp lại.
Lúc này Thúy Nhi mới phát hiện Thụy Hiên khác thường, quan tâm hỏi - Thiếu gia, người không sao chứ?
Không, không có việc gì - Thụy Hiên kích động lắc đầu, không nghĩ rằng lỡ tay đáng rơi bát cơm xuống đất.
A! Thụy Hiên thiếu gia, người cẩn thận
chém
, Thúy Nhi đi lấy chổi - Nói xong, Thúy Nhi nhanh như chớp chạy đi, hoàn toàn không chú ý hai mắt Thụy Hiên ảm đạm nhìn nàng.
Đáng giận a.... - Thụy Hiên đột nhiên tay nắm chặt thành quyền, kích động kêu.
Đáng giận a...đáng giận.... - Tiếp theo hắn liền khóc bên thạch bàn.
Thống khổ lan truyền trong lòng, hắn rốt cuộc đã rõ ràng người làm sai chính là hoàng thúc của hắn.
Việc này....việc này... không phải hắn làm! Không phải! Không phải!!
Hắn vì sao lại không quan tâm hoàng thúc xằng bậy?Có lẽ vì hắn không ngăn cản nên ông trời mới trừng phạt hắn... trừng phạt hắn vì hắn chỉ biết trốn trong cung, không lo đến suy nghĩ của người dân, không muốn cứu vớt nhân dân thoát ly khổ ải!
Ô... - Hắn đứng lên nhưng lập tức ngã xuống, tay còn không cẩn thận xước vào mảnh vỡ trên mặt đất.
Huyết không ngừng trào ra, đem chung quanh nhuộm thành một màu hồng, màu hồng làm người ta kinh hãi.
Ngươi đang làm cái gì? - Cùng với tiếng gầm lên, Thụy Hiên bị người dùng lực kéo khỏi nơi đã nhuộm hồng.
Thụy Hiên mờ mịt nhìn Sở Hoài Chi cùng Mộc Dĩnh Nhiên xuất hiện trước mắt mình, hoàn toàn không biết vì sao bọn họ lại giận dữ?
C19
Ta không phải đã nói không cho phép ngươi đi tìm cái chết sao? - Sở Hoài Chi phẫn hận nói, tha Thụy Hiên vào phòng.
Nháy mắt Thụy Hiên hoàn hồn, kích động dùng hay tay bị thương nắm chặt vạt áo Sở Hoài Chi, liều mạng khóc.
Không phải ta!! Không phải ta!! Ô...a... không phải ta...!! Phi tướng quân!! Giảo thừa tướng!! Không phải trẫm làm!!Không phải!!Không phải, không phải....không đúng!! Là ta không tốt...ta không nên...không nên....ô ô..a... làm sao? Ta nên làm sao đây?!!
Không để ý hai tay đau đớn, không để ý ánh mắt hai người kinh ngạc, cảm xúc của Thụy Hiên hỏng mất rồi, chỉ biết không ngừng khóc, không ngừng khóc, khóc khan cả giọng, ruột gan như đứt từng khúc.
A!! Thụy Hiên thiếu gia, đã xảy ra chuyện gì? - Thúy Nhi cầm cây chổi vừa về tới liền thấy loại tình huống này.
Thúy Nhi....ta.... - Nghe được giọng nói lo lắng của Thúy Nhi, Thụy Hiên phúc chốc buông Sở Hoài Chi, đi về phía Thúy Nhi.
Nhưng không được vài bước, thân mình Thụy Hiên mềm nhũn, ngã vào lòng Sở Hoài Chi ngất đi.
Thụy Hiên thiếu gia ....
Không hiểu vì sao bị gọi vào phủ Thừa tướng, Lưu lão thái y nghi hoặc nhìn nha đầu xinh đẹp đang nóng lòng đi phía trước.
Sao đi lâu như vậy còn chưa đến nơi ở của bệnh nhân?
Ách....tiểu cô nương....
Lão gia gia, người đi nhanh một chút! - Thúy Nhi cắt ngang lời nói của Lưu lão thái y, vì lo lắng mà bước nhanh hơn.
Hảo..hảo... tiểu cô nương, đừng đi nhanh như vậy a! Cũng đừng kéo lão phu như vậy a! Lão phu...lão phu... - Lưu lão thái ý chịu không được tốc độ nhanh như vậy, lại vô lực ngăn cản Thúy Nhi, chỉ còn không ngừng cầu xin tha thứ.
Nếu không nhanh sẽ không kịp.... - Thúy Nhi booi61 rối nói, vẫn không thả lỏng lực đạo, thả chậm tốc độ.
Nhưng mà... ngươi cứ như vậy kéo lão phu, lão phu chưa đến nơi, thân mình cũng tan trước rồi... - Lưu lão thái y không khách khí nói.
TIN HOTMgid
Dental Implant Prices & Information
dental implant
The Early Signs Of Rheumatoid Arthritis
rheumatoid arthritis
Thật là... không hiểu vì sao lại bị triệu đến Thừa tướng phủ, hiện giờ lại không hiểu vì sao bị nha đầu vội vàng này xoay mòng mòng, thân mình xướng cốt muốn hư, xem ra hôm nay nhanh trở về, đến miếu thờ cầu phúc, phù hộ mạng già có thể khỏe mạnh bình an, sống đến hai trăm tuổi.
ta nói gia gia à, người tham qá vợi =]]
Được rồi, được rồi! Đến nơi rồi - Đối với câu nói của lão, một câu Thúy Nhi cũng không có nghe, chỉ biết hướng phía trước mà đi.
Đại nhân, đại nhân! Lão thái y đến! - Kéo lão thái y đã muốn vô lực, Thúy Nhi nhanh kinh người hô to.
Thúy Nhi, mau buông lão thái ý!! Lão thở không nổi kìa... - Mộc Dĩnh Nhiên bất đắc dĩ ngăn động tác của Thúy Nhi, cũng lệnh cho nàng đi chuẩn bị bồn nước ấm.
Lão gia gia, thực xin lỗi, chờ ta một lát tái hướng ngài bồi tội - Thúy Nhi vội vàng đến rồi vội vàng đi, nháy mắt không thấy thân ảnh.
Lưu lão thái y, chúng ta đợi lão, chỉ có lão là người chúng ta có thể tin tưởng... - Mộc Dĩnh Nhiên đem chén trà cấp cho lão thái y.
C20
.....cái gì mà tín nhiệm với không tín nhiệm? Nếu là y thuật, ta tuyệt đối được tín nhiệm - Thật vất vả lão mới có thể nói một câu đầy đủ.
Lão đến bên giường xem rồi biết - Sở Hoài Chi lạnh lùng nói.
...vâng...vâng... - Lão thái y lo sợ bước lên lầu, đi đến bên giường cạnh Sở Hoài Chi, nhất thời kích động hô to.
Hoàng thượng!
Nhưng đồng thời lão cũng hiểu ý 'tín nhiệm' của Mộc Dĩnh Nhiên là gì.
Lão phu tuyệt đối sẽ không đem việc này nói cho ai biết, thỉnh đại nhân yên tâm.
Hừ! - Sở Hoài Chi lãnh đạm xoay người xuống lầu, không một phản ứng thừa thãi nào hoặc câu trả lời nào.
Vậy chúng ta an tâm, mời lão thái ý trị liệu cho hắn! - Mộc Dĩnh Nhiên bước lên lầu, thản nhiên ngồi một bên, thúc giục.
Qua một lúc sau, Lưu lão thái y mới đem tay Thụy Hiên bị thương nặng, tiêu độc, băng bó sau khi đã lấy từng mảnh vỡ nhỏ ra.
Đại nhân, lão phu chữa trị xong, đây là phương thuốc mà lão phu.... khai cho Thụy Hiên thiếu gia.
Lúc Lưu lão thái y chữa trị, Thúy Nhi liền mang nước ấm lên lầu, nghe cách gọi của Thúy Nhi, Lưu lão thái cũng hiểu được thân phận Hoàng thượng của Thụy Hiên bị che dấu, cho nên liền sửa miệng chỉ là có chút không quen.
Hắn sao rồi...? - Tiếp nhận phương thuốc, Mộc Dĩnh Nhiên muốn biết tình huống của Thụy Hiên.
Theo lão phu suy đoán, Thụy Hiên thiếu gia là vì bệnh nặng chưa khỏi lại làm lụng vất vả quá độ, hơn nữa cảm xúc bị kích động cùng mất máu, tạo ra hiện tại hôn mê bất tỉnh, sốt cao không lùi. Chỉ cần đại nhân nhớ cấp Thụy Hiên thiếu gia uống thuốc đúng hạn, cho người an tâm tịnh dưỡng là có thể khỏi hắn - Lão thái ý nói thật dài mội loạt rồi mới nói đến tình trạng của Thụy Hiên, nếu Mộc Dĩnh Nhiên không lệnh lão nói trọng điểm, khả năng lão thái ý nói còn lâu hơn.
Ta đã biết - Mộc Dĩnh Nhiên gật đầu.
Trong khoảng thời gian này làm phiền thái y chiếu cố hắn.
Lão phu hiểu.
Thúy Nhi, mang lão thái y đến khách phòng đi.
Không muốn! Ta muốn ở lại chiếu cố Thụy Hiên thiếu gia - Thúy Nhi bên giường không hờn giận cãi lệnh.
Thúy Nhi! - Mộc Dĩnh Nhiên có chút sinh khí.
Ô... Người ta không muốn rời khỏi Thụy Hiên thiếu gia....Thúy Nhi sợ Thụy Hiên thiếu gia giống Nguyệt tỷ tỷ cùng Hòa Nhã ca ca rời bỏ Thúy Nhi... - Thúy Nhi ủy khuất khóc, nàng thật sự sợ....
Yên tâm, có ta ở đây, hắn sẽ không rời đi - Mộc Dĩnh Nhiên nhu hòa hống nàng.
Ô...thật sự? - Thúy Nhi ngừng khóc, hoài nghi hỏi.
Đương nhiên là thật, ta cam đoan với ngươi hắn sẽ không rời đi, chỉ cần ta còn sống - Mộc Dĩnh Nhiên nhìn khuôn mặt hồng diễm tuyệt mỹ trên giường, chắc chắn cam đoan.
Hảo, ta tin tưởng đại nhân, ta đi rồi sẽ về - Thúy Nhi lau nước mắt, lại kéo lão thái ý rất nhanh biến mất.
Rất xa tựa hồ có thể nghe tiếng lão thái y kêu rên: 'Đại nhân a ngài lại hại ta rồi a không! Không! Tiểu cô nương, lão phu kính nhờ ngươi chậm một chút a!!!!
Mộc Dĩnh Nhiên cười nghe tiếng lão thái y kêu rên, thẳng đến khi không nghe nữa mới nhìn người bệnh đang thống khổ thở trên giường.
Ngươi thật sự là tên bạo quân kia sao?
Thật sự ai mới chân chính là ngươi?
Nhị đệ - Sở Hoài Chi gọi.
Đại ca, công chúa đang đợi ngươi! Người này giao cho ta đi! Bằng không vị công chúa nhu nhược kia liền cuồng rơi lệ cho ngươi xem... - Mộc Dĩnh Nhiên cười nhắc nhở.
Thuận tiện nhắc ngươi, bộ y phục nhiễm huyết đó phải nhớ thay, tuy rằng y phục ngươi là màu đen - Mộc Dĩnh Nhiên nói - Nhưng qua lâu vẫn thấy được trên đó dính cái gì.
Sở Hoài Chi lạnh lùng một hồi - Này không cần ngươi nói ta cũng biết.
Dứt lời liền xoay người rời đi.
Một lúc lâu, Mộc Dĩnh Nhiên cũng rời phòng, đổi lại là Thúy Nhi lo lắng canh giữ bên cạnh Thụy Hiên.
Nếu ngươi biết người ngươi lo lắng nhất là người ngươi hận nhất, ngươi còn có thể như trước quan tâm người đó không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co