21-30
C21
Thái Dương càng lúc càng nóng, mùa hè cuối cùng cũng đến, mà sau hai tháng tĩnh dưỡng Thụy Hiên cuối cùng cũng khỏi hẳn.
Thụy Hiên oa cả người trên ghế, ngây ngốc nhìn cảnh sắc bên ngoài.
Từ ngày cảm xúc hắn hỏng mất rồi té xỉu, đã qua hai tháng. Khi hắn tỉnh lại cũng không thấy hai người kia, thân mình không lại bị xâm phạm, tâm linh không lại bị vũ nhục, mỗi ngày trôi qua có thể nói là bình yên, giống như trên thế giới không tồn tại hai người đó.
Thụy Hiên thiếu gia, ngươi xem! - Đột nhiên Thúy Nhi tay ôm con mèo lông tuyết trắng vọt vào phòng, quấy nhiễu yên tĩnh.
Trong khoảng thời gian này, vẫn là do Thúy Nhi chiếu cố hắn, xem nàng tận tâm chăm sóc hắn, trong lòng Thụy Hiên mang theo một phần cảm kích, một phần vui mừng nhưng cũng có một phần áy náy cùng sợ hãi.
Cảm kích, vui mừng vì nàng đối với hắn hảo, sợ hãi nếu vạn nhất nàng biết hắn là ai, nàng sẽ thật hận hắn.
Mèo ở đâu? - Nhợt nhạt cười, hắn hỏi.
Lý tỷ cho ta! lLà một trong các cục cưng mà con mèo của nàng sinh a - Đem mèo giao cho Thụy Hiên, Thúy Nhi hưng phấn trả lời - Con nào cũng hảo đáng yêu! Hảo muốn toàn bộ! Đáng tiếc còn phải chia cho người khác, cho nên chỉ có thể lấy một con....
Vậy à! Tên nó là gì? - Thụy Hiên nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông tuyết trắng mềm mại, hỏi.
Ta nghĩ kêu nó là tiểu Mao Cầu
nguyên văn là 'da lông ngắn cầu' L
được không? - Thúy Nhi cũng gia nhập hàng ngũ vuốt ve, cười đến sáng lạng.
Tốt, vậy kêu nó là tiểu Mao Cầu - Thụy Hiên đồng ý nói - Nhĩ hảo, tiểu Mao Cầu, ta gọi là Thụy Hiên, sau này mong ngươi chỉ giáo nhiều!
[Meo ] tiểu Mao Cầu khẽ kêu, cực kì hưởng thụ va chạm của Thụy Hiên.
Thụy Hiên thiếu gia, tiểu Mao Cầu thực thích người a - Thúy Nhi vuốt vuốt lỗ tai tiểu Mao Cầu - Uy! tiểu Mao Cầu chủ nhân chân chính của ngươi là ta a!
[Meo] Chỉ thấy đầu tiểu Mao Cầu gật một cái, bất mãn kêu, tưa hồ không cho lời nói của Thúy Nhi là đúng.
Đáng giận! Đáng giận a tiểu Mao Cầu - Thúy Nhi chu môi, bất mãn vỗ nhẹ tiểu Mao Cầu.
Thụy Hiên cười loan mắt, đối với một người một miêu này cảm thấy thật buồn cười.
Thụy Hiên thiếu gia, quấy rầy ngươi - Lúc này Lưu lão thái y chậm rãi vào phòng.
Mấy ngày nay, lão đều ở phủ Thừa tướng để tiện việc chiếu cố Thụy Hiên.
Không sao - Thụy Hiên đem con mèo nhỏ trả lại cho Thúy Nhi, cười.
Lại bên này ngồi, vươn tay đến - Lưu lão thái ý chuẩn bị tốt, chỉ vào ghế dựa kế bên nói.
Thụy Hiên theo lời đến, ánh mắt không dám nhìn lão thái y, nhịn không được, hắn liền hỏi vấn đề vốn chôn sâu trong lòng.
Lão thái y, xin hỏi...trong lòng người cũng cho rằng...ta... là cái bạo...bạo...
Không có - Lão thái y hiểu được vấn đề trong lòng Thụy Hiên, trực tiếp trả lời - Lão phu nhìn người từ nhỏ đến lớn, sao lại không rõ người là người như thế nào? Lão phu cũng không tin chỉ vài ngày ngắn ngủi người có thể trở thành kẻ khiến người ta oán hận.
Nhưng.....
Lão phu nhận thức hoàng thúc người so với người lâu hơn, tự nhiên hiểu được ai là người làm ra chuyện này, cho nên sao lại cho rằng chính là người làm? - Lão thái y hòa ái nói, đem công cụ trên bàn thu vào hòm thuốc.
Thụy Hiên thiếu gia, thân thể người hết thảy đều khỏe mạnh, bất quá cần tái bồi bổ thân mình, điều dưỡng nhiều....
Ta hiểu...
C22
Thụy Hiên thiếu gia, người rốt cuộc nói gì với lão gia gia vậy? Sao ta nghe không hiểu - Thúy Nhi nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi.
Ta nói nha đầu Thúy Nhi, hiện tại không nên hỏi nhiều - Lão thái y mở lời, dời lực chú ý của Thúy Nhi - Ngươi đã quên vài ngày trước đáp ứng cái gì với ta sao?
Cái gì? - Thúy Nhi đơn thuần quả nhiên đã quên, nghi hoặc hỏi lại.
Ngươi đã quên ngươi đáp ứng cùng lão phu sẽ không quấy rầy thiếu gia sao? - Lão thái y hảo tâm nhắc nhở.
A! Đúng rồi - Thúy Nhi kích động kêu to, đem tiểu miêu đặt lên bàn, thuận tay cầm hòm thuốc của lão thái y ra ngoài.
Thụy Hiên thiếu gia, tiểu Mao Cầu nhờ người chiếu cố! Lão gia gia nhanh lên a
Trải qua mấy ngày ở chung, Thúy Nhi cùng lão thái ý sớm có cảm tình.
Hảo, hảo - Lão thái ý bất đắc dĩ cười khổ, hướng Thụy Hiên cúi đầu rồi liền cùng Thúy Nhi rời đi.
Thụy Hiên quay đầu nhìn tiểu Mao Cầu trên bàn, nhẹ nhàng thở dài.
Tiểu Mao Cầu, chỉ còn ngươi cùng ta mà thôi a...
Đột nhiên, tiểu miêu vốn ôn thuần liền giương vuốt đứng lên, nhảy mạnh xuống bàn chạy ra ngoài, không biết bị vật gì hấp dẫn.
A, tiểu Mao Cầu!!
Thụy Hiên lo lắng đuổi theo, đang muốn chạy ra thì đột nhiên ngừng lại, bởi vì hắn nhớ hắn không thể ra khỏi đây, không thể để người ngoài nhìn thấy hắn.
Nhưng là...tiểu Mao Cầu do Thúy Nhi nhờ hắn chiếu cố a...làm sao đây?
Thụy Hiên buồn rầu đi tới đi lui, kích động không biết như thế nào mới tốt.
Quy định là một chuyện, thế nhưng tưởng tượng Thúy Nhi không thấy tiểu Mao Cầu, nhất định sẽ rất khổ sở, Thụy Hiên chỉ có thể cắn răng, bất kể hậu quả ra sao, lao ra ngoài.
TIN HOTMgid
Dental Implant Prices & Information
dental implant
The Early Signs Of Rheumatoid Arthritis
rheumatoid arthritis
Ông trời phù hộ, xin cho hắn tìm được tiểu Mao Cầu, cũng phù hộ hắn đừng gặp được bất luận kẻ nào...Thụy Hiên vừa tìm vừa nghĩ, hành động lén lút, đi qua mỗi chỗ rẽ đều cẩn thận tìm.
May mà dọc đường đi quả như hắn cầu nguyện, ngay cả một bóng người cũng không thấy, làm thần kinh đang buộc chặt của Thụy Hiên buông lỏng không ít.
Hắn không biết kỳ thực vị trí uyển tử của hắn cực kì hẻo lánh, hơn nữa Mộc Dĩnh Nhiên từng hạ lệnh bất kể kẻ nào trừ Thúy Nhi cũng không được lại gần uyển tử kia, cho nên mới tạo ra cơ hội không ai thấy được Thụy Hiên.
Vừa đi vừa tìm, Thụy Hiên cách xa uyển tử, hắn không biết mình đang ở đâu, không biết làm sao để trở về.
[Meo] Cuối cùng, Thụy Hiên cũng nghe được thanh âm của tiểu miêu, hơn nữa thuận lợi tìm được nó.
Tiểu Mao Cầu!! Ta rốt cuộc cũng tìm được ngươi!! - Ôm lấy tiểu miêu, Thụy Hiên cực kỳ vui vẻ, nhưng kế tiếp hắn liền lâm vào sương mù.
Tiểu...Mao Cầu...ngươi có biết đường về không? - Cau mày, nhăn mặt, Thụy Hiên bất lực hỏi, dĩ nhiên tiểu miêu không có năng lực trả lời lại hắn.
Thụy Hiên chỉ còn cách ngồi sau ngọn núi giả, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Mộc Dĩnh Nhiên biết hắn chạy đi sẽ dùng hình phạt khủng bố nào phạt hắn
C23
Ta vì cái gì mà sợ bọn họ? Tốt xấu gì bên ngoài ta cũng có danh hiệu bạo quân a! - Thụy Hiên nắm chặt tay, tự an ủi.
Nhưng vạn nhất hắn cùng Sở Hoài Chi đang...ngô...ngay cả tưởng cũng không giám tưởng.
Ngay tại phía sau, từ một bên sườn núi giả khác truyền đến tiếng ẩn ẩn nói chuyện với nhau làm Thụy Hiên khẩn trưởng nín thở, di chuyển đến chỗ tối.
Dĩnh Nhiên ca, không thể tưởng được phong cảnh phủ Thừa tướng lại hảo như thế, hoàn toàn không thua Ngự hoa viên của Hoàng cung - Một giọng nữ mềm mại dễ nghe vang lên, làm Thụy Hiên nháy mắt sửng sốt.
Đâu có, là Mẫn Liên nàng quá khen.
Không có, không có, nơi này thật sự rất đẹp.
Liên Nhi, nếu nàng thích, sau này có thể thường tới đây ngoạn.
Có thể sao? Hoài Chi ca ca.
Đương nhiên có thể.
Ta hảo vui vẻ!!
Uy uy, hai vị... nơi này là nhà của ta nha! Cũng không phải nên hỏi qua ta sao? - Mộc Dĩnh Nhiên bị bỏ rơi một bên liền phát ra tiếng bất bình, nhắc nhở hai vị nhân sĩ.
Kế tiếp, ba người kia nói cái gì Thụy Hiên đều không nghe được, bởi vì thanh âm nữ hài tử kia chính là muội muội cùng cha khác mẹ nhỏ hơn hắn một tháng tuổi - Mẫn Liên công chúa!!
Không...không có khả năng...sao lại là Mẫn Liên? Sao nàng lại đi chung với hai người kia? Làm sao?
Khiếp sợ, Thụy Hiên theo bản năng siết chặt tay ôm mèo, tiểu Mao Cầu phát ra âm thanh kháng nghị không thoải mái mới làm Thụy Hiên từ khiếp sợ hồi phục lại, cuống quít làm tiểu Mao Cầu ngừng kêu.
Nhưng ... khi đầu hắn vừa ngẩng lên, trước mắt hắn là hai người mà hắn không nên gặp - Mộc Dĩnh Nhiên cùng Sở Hoài Chi.
Hoài Chi ca, Dĩnh Nhiên ca, các ngươi phát hiện cái gì sao? - Mẫn Liên bên sườn núi giả kia hỏi, tựa hồ muốn chạy sang bên này.
Không, không có - Mộc Dĩnh Nhiên mở miệng trả lời, ánh mắt biến hóa không ngừng nhìn Thụy Hiên.
Cái gì cũng không phát hiện - Sở Hoài Chi xoay người trở về bên Mẫn Liên, cũng cho nàng một nụ cười yếu ớt làm Mẫn Liên kinh ngạc.
Đúng vậy! Đại khái là con mèo nhỏ thôi - Mộc Dĩnh Nhiên cũng trở về bên sườn núi giả kia.
Ba người vừa nói vừa rời xa chỗ núi giả nhưng Thụy Hiên mặt trắng bệch, bất động ngồi tại chỗ.
Trong đầu không ngừng vang bên tai lời nói Mộc Dĩnh Nhiên lưu lại trước khi đi.
Người chờ nhận hình phạt đi.
Ô....a...dừng tay... chết tiệt Phi tướng quân...ngươi dừng tay cho trẫm....ô..a....ta..ta giết các ngươi... chết tiệt Thừa tướng...chết tiệt...các ngươi...ngô...a... - Thụy Hiên khó chịu, phẫn hận mắng, hai tay của hắn bị cột lên cao, phân thân phía trước cùng huyệt động phía sai bị người mãnh liệt xâm phạm.
Sớm nên đoán được bọn họ nếu biết hắn rời khỏi 'Tốc Vân các' sẽ trừng phạt gì, chính là trở về cuộc sống như hai tháng trước, mặc bọn họ, cần ta cứ lấy.
A......... - Một tiếng hét chói tai, Thụy Hiên vô lực gục đầu xuống. Sau khi cao trào, nếu hai tay không bị cột lên cả người hắn liền nhuyễn đến nỗi có thể ngã ra giường.
Thụy Hiên, ngươi nói chúng ta làm sao đáng chết a? - Sở Hoài Chi nâng mặt hắn lên hỏi, Thụy Hiên quỳ gối trước mặt gã, bắt buộc phải nhìn gã.
Thụy Hiên chỉ có thể trừng mắt nhìn gã, hỏa diễm trong mắt không ngừng cháy lên, nhịn không được chửi ầm - Các ngươi từ trong ra ngoài đều đáng chết!! Các ngươi đùa bỡn ta còn chưa tính! Vì cái gì muốn trêu chọc Hoàng muội Mẫn Liên? Mẫn Liên thực đơn thuần, thuần khuyết như tờ giấy trắng, trẫm không chuẫn các ngươi làm bẩn nàng!!!
C24
Làm bẩn? - Hàn quang hai mắt Sở Hoài Chi chợt lóe - Hừ, thật có lỗi, chúng ta cái gì cũng không có làm a! Ít nhất nàng cùng chúng ta một chỗ so với ngươi này một ca ca bạo ngược, hoang *** vô độ thì ai tốt hơn?
Chỉ là hoàn hảo nàng không bị ngươi ảnh hưởng, bằng không nàng sẽ giống ngươi thanh danh là một đống hỗn độn - Mộc Dĩnh Nhiên giữ chặt eo nhỏ của Thụy Hiên, tựa vào bên tai hắn nói.
..... - Thụy Hiên không thể phản bác lời nói của y, bên ngoài bất luận kẻ nào cũng biết hắn mang danh bạo quân tàn bạo, ngay cả huynh đệ tỷ muội cũng không dám thân cận hắn, sợ rước họa vào mình.
Nói không ra lời sao - Sở Hoài Chi mang theo nụ cười lạnh nhìn Thụy Hiên, lãnh làm trái tim người ta băng giá, lãnh làm người ta sợ hãi.
Thụy Hiên bất đắc dĩ cười khổ, biểu tình tràn ngập tự giễu.
Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn ngược lại không sợ gã, lộ ra biểu tình ngoài dự đoán.
Đáng giận - Sở Hoài Chi cúi đầu mắng một tiếng.
Xảy ra chuyện gì? - Mộc Dĩnh Nhiên buông tay khỏi cơ thể Thụy Hiên - Muốn trao đổi sao?
Sở Hoài Chi nhíu mày, tà tà cười trả lời - Không, ai nói ta muốn đổi, sao chúng ta không cùng nhau đến?
Lời tuy là nói cho Mộc Dĩnh Nhiên nghe nhưng đồng thời cũng là cho Thụy Hiên nghe, mục đích đương nhiên là muốn nhìn thấy nụ cười Thụy Hiên biến mất, sắc mặt tái nhợt biểu tình sợ hãi.
Xảy ra chuyện gì? Thụy Hiên thân ái, sao biểu tình khó coi như vậy a? - Sở Hoài Chi cởi bỏ dây thừng, để Thụy Hiên ngã vào lòng mình.
Mộc Dĩnh Nhiên cười cực kì xán lạn, tay xoa xoa cái lưng bóng loáng của Thụy Hiên - Tốt, chúng ta sẽ thử cùng nhau đến đi!
Không...không... - Thụy Hiên kinh hãi, giãy dụa muốn chạy trốn.
Hai người cùng đến? Kia còn không bằng làm hắn chết cho mau!!!
Ân, ân - Mộc Dĩnh Nhiên lắc lắc tay, cùng Sở Hoài Chi giữ thân mình lộn xộn của Thụy Hiên - Như vậy không được, còn chưa bắt đầu mà hưng phấn vậy là không tốt....
Không, không, không - Thụy Hiên điên cuồng lắc đầu.
Ai hưng phấn! Hắn sẽ chết a....sẽ chết...sẽ chết...
Liền cùng nhau hưng phấn thôi... - Sở Hoài Chi ôm Thụy Hiên làm đôi chân thon dài trắng nõn vòng qua thắt lưng mình.
Này tư thế này cũng làm Thụy Hiên bài xích không thôi.
Hắn không cần dùng loại tư thế này, không cần...
Thụy Hiên... - Sở Hoài Chi nhẹ nhàng kêu, đem Thụy Hiên giơ lên, phúc chốc phân thân tiến vào.
A........ - Hậu đình của Thụy Hiên bị phân thân cực đại của Sở Hoài Chi nhồi nhét, đột ngột tiến vào làm nước mắt Thụy Hiên một lần nữa rơi xuống.
Kế đến lượt ta... - Mộc Dĩnh Nhiên đem Thụy Hiên tựa vào mình, theo phía sau cố gắng tiến vào thân thể Thụy Hiên.
A....dừng tay...đình chỉ...đau quá!!! Đau quá!! A... - Đau đớn kịch liệt làm Thụy Hiên không hề để ý hình tượng, kêu khóc.
Khi Mộc Dĩnh Nhiên hoàn toàn tiến vào, Thụy Hiên sớm kêu không ra tiếng, hoàn toàn ngồi phịch trên người Sở Hoài Chi, chỉ có nước mắt không ngừng rơi.
Hai cái thi bạo nhân, bắt đầu khởi động thân thể, một lần tiến vào rồi đi ra.
Không thể thừa nhận, Thụy Hiên lâm vào hắc ám.
Hết thảy đối với hắn...tựa hồ không còn trọng yếu nữa.
C25
Có tin tức của Thụy Hiên sao? - Lãnh Thanh Tú lo lắng chạy đến ngự thư phòng, thiếu chút nữa vấp ngã.
Hoàng tỉ, ngươi tới vừa lúc, ta có tin tức Thụy Hiên - Thiều Dật đi đến nâng tay Lãnh Thanh Tú đỡ nàng tọa ghế.
Thật sự? Hắn kia..... - Lãnh Thanh Tú kích động, hỏi dồn dập Thiều Dật.
Không chết, hắn còn sống - Thiều Dật trấn an cười.
Thật sự? Tốt quá...thật tốt quá.. - Lãnh Thanh Tú mừng đến phát khóc, nước mắt trong suốt mang theo tia vui mừng.
Nhưng là.... - Thiều Dật bắt đầu nói tiếp, Lãnh Thanh Tú biến sắc.
Nhưng là cái gì? - Lãnh Thanh Tú ngừng khóc, kích động hỏi.
Thủ hạ của ta còn truyền lại....Thụy Hiên đang ở phủ Thừa tướng, chịu không ít ngược đãi - Kỳ thật Thiều Dật cũng không biết vì sao thủ hạ không nói rõ là ngược đãi thế nào, chịu ngược đãi ra sao, dù sao vẫn là bị ngược đãi, mình cũng không nói khoa trương, không phải sao?
Không biết có phải hắn bị quất, bị ăn thức ăn thừa, bị thiết lạc, hay là....
Không được nói - Lãnh Thanh Tú che lỗ tai không muốn nghe tiếp.
Hoàng tỷ, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ cứu hắn ra - Thiều Dật bắt hai tay đang che lỗ tai của nàng, ngữ khí kiên định.
Thiều Dật....kính nhờ ngươi, bất luận dùng phương pháp gì, đều nhất định phải cứu hắn ra.
Đương nhiên, hoàng tỷ. Hắn hiện tai coi như là đệ đệ của ta - Thiều Dật vừa nói vừa ôm Lãnh Thanh Tú vào lòng.
Ô....Thiều Dật, đây là ngươi nói a...Hoàng tỷ cũng sẽ giúp một tay...
Ân.
Một bên kiều nhan thượng lê hoa mang đầy lệ, một bên là khuôn mặt tuấn tú tươi cười.
Có Hoàng tỷ hỗ trợ, kế hoạch đã thành công một phần.
Thiều Dật dùng ánh mắt ý bảo thủ hạ Lôi Minh đi xuống làm việc nhưng gã không biết đây là lần cuối cùng gã sai khiến Lôi Minh.
Lôi Minh nhẹ nhàng phi lên nóc nhà.
Rõ ràng thấy một nam tử xuất hiện trước mặt, mái tóc gã đen dài, hai mắt mông lung kỳ lạ.
Là ai? - Lôi Minh lấy lại ý thức, bình tâm hỏi.
....... - Đối phương không trả lời chỉ rút một trường đao màu bạc hướng Lôi Minh.
Xâm nhập hoàng cung, giết không tha - Lôi Minh cũng rút ra trường kiếm hướng nam tử không rõ lai lịch kia.
Một trận đao quang kiếm ảnh.
Lôi Minh từ nóc nhà ngã xuống, thương thế không thể chữa trị.
Khi thủ vệ đến nơi, hiện trường không còn gì lưu lại.
C26
Ô...ô.... - Thụy Hiên ghé vào giường rầu rĩ khóc.
Hậu mặt của hắn vừa nóng vừa rát, khó chịu chết...
Hai tên kia đúng là điên!! Trừng phạt thì trừng phạt, ngoạn cái gì mà chiêu thức mới a!!!
Bất quá thân phận hiện tại của hắn chính là nam sủng, bị đối đãi như vậy cũng là đương nhiên....nhưng là hắn sinh khí, hắn bất mãn!!!
Phi tướng quân chết tiệt, giảo thừa tướng chết tiệt, bọn họ mà chết hết thì tốt biết mấy!!
Đúng rồi....đến nơi này lâu như vật, thật không hiểu kia bốn cá tính hồi dị hộ vệ của hắn đi đâu mất rồi? Từ khi hắn bị bắt đến giờ cũng không thấy bọn họ...
Hiện tại nhất định bọn họ tìm được hắn rồi....
Chủ tử.
Ân? - Thụy Hiên đáp lại theo bản năng, hoàn toàn không để ý trong phòng có thêm bốn người.
Chủ tử, chúng ta đã trở lại - Cách hồi lâu, một người trong đó mới mở miệng, nhìn dáng vẻ y chính là kẻ đã đánh chết Lôi Minh.
Lúc này Thụy Hiên mới hoàn hồn, kích động nhảy xuống giường, nhưng lập tức vì cơn đau chỉ có thể nằm sấp, không tình nguyện đập giường.
Chủ tử, đừng nhúc nhích, cho ta xem xem - Một vị nữ tử tuyệt mỹ ôn nhu nói, chậm rãi đến bên giường.
A....không cần...không cần - Thụy Hiên đỏ mặt cuống quít ngăn cản nhưng vô dụng.
Người này dùng mái tóc dài rám nắng che nửa khuôn mặt tuyệt mỹ, hồng y nữ tử đã sớm cởi bỏ quần của Thụy Hiên, cẩn thận xem xét nơi bị thương.
Thực nghiêm trọng, vết thương bị rách...chủ tử...ngươi... - Nữ tử không nói gì thêm, chỉ là xuất ra thuốc mỡ giúp hắn bôi dược.
Các ngươi muốn biết không? - Thụy Hiên thả lỏng hỏi.
Ân, chủ tử, biết hay không biết chúng ta đều... - Nữ oa đứng bên cạnh nam tử kỳ lạ đau thương trả lời.
Kia...ta hy vọng các ngươi đừng xuống tay với hai người nọ, Quốc gia chúng ta cần hai người, không có bọn họ, Quốc gia chúng ta không thể duy trì thế cục yên ổn, cho nên các ngươi trăm ngàn đừng với bọn họ xuống tay - Hiện tại Thụy Hiên làm người khác không thể tin nổi, cùng là một người thế nhưng giờ đây trên người hắn phát ra một cỗ hơi thở làm người ta không thể trái ý, có lẽ đây mới chân chính là hắn!
Nhưng là như vậy chủ tử vẫn bị hai tên hỗn đản kia.... - Một thiếu niên đứng bên kia nam tử kỳ lạ bất mãn nói, ít nhất y cũng muốn thiến hai người nọ
Tuyết! Bình tĩnh một chút! Ngươi cũng không muốn nhìn Quốc gia đại loạn đi - Nữ tử nhắc nhở thiếu niên.
Đi Chỉ biết lấy tương lai Quốc gia để áp ta
Muốn trách thì trách Cung Thân vương đi - Nữ oa nghiêng đầu thêm một câu.
Đúng, đúng, trước làm thịt lão hồ ly lợi dụng chủ tử kia - Thiếu niên lập tức tán thành.
C27
Đừng nói nữa.... - Thụy Hiên sắc mặt khó coi mở miệng - Phong, Hoa, Tuyết,Nguyệt.... các ngươi đều biết Hoàng thúc lấy danh nghĩa của ta làm không ít chuyện xấu sao?
A.... - Tuyết ngẩn người không biết trả lời thế nào, bộ dáng hổn hển vừa rồi hoàn toàn biến mất.
Chủ tử, đúng vậy, chúng ta đều biết - Nữ tử ôn nhu tên gọi là Hoa chần chờ một chút mới nói.
Vì cái gì không nói cho ta biết? - Nước mắt lại chảy xuống, Thụy Hiên nhìn mọi người, hỏi.
Ngô...bởi vì chủ tử tín nhiệm Cung thân vương a - Nữ oa ngây thơ thiên chân vô tà Nguyệt mở miệng, không chút nào nhìn ra nàng đã mười tám tuổi.
Ta....tín...nhiệm...? - Đúng vậy, là hắn hoàn toàn tín nhiệm Hoàng thúc, mọi việc mới biến thành như vậy...chính là do hắn hoàn toàn tín nhiệm...
Thụy Hiên nhắm mắt, lẳng lặng tự hỏi
Kia, gần đây Hoàng thúc đã làm gì? - Một hồi lâu sau Thụy Hiên mới lên tiếng.
Cái gì cũng không có làm...dị thường bình tĩnh - Hoa sau khi nhìn mọi người mới nói, nàng không rõ dụng ý Thụy Hiên muốn hỏi.
Phải không?...Ta còn có thể ra mệnh lệnh cho các ngươi không?
Bốn người nhìn nhau, gật đầu quỳ xuống.
Bốn người chúng ta đều nguyện ý nghe chỉ thị của ngài.
Các ngươi... - Thụy Hiên cảm kích nhìn bốn người - Ta quyết định tiếp tục ở trong đây, tuy rằng vận dụng lực lượng của các ngươi, ta nhất định có thể thoát khỏi nơi này. Nhưng ta tin tưởng hai người kia sẽ không dễ dàng bỏ qua ta, không cần vì ta mà gây nguy hiểm cho các ngươi, kế hoạch đào tẩu, tạm thời hoãn lại.
Nhưng.... - Tuyết là người đầu tiên làm khó dễ - Chúng ta chuyến này tìm đến đây vì muốn cứu chủ tử a! Không được...không được...ta nhất định phải mang ngài đi nếu không thể giết hai tên hỗn đản kia vậy nhất định phải cứu ngài - Nói xong y liền xông lên...
Hoàn hảo nam nhân có ánh mắt kỳ lạ kia ngăn lại hành động của y.
Phong đáng giận!! Buông!! - Tuyết hướng nam tử đánh tới, nhưng đều bị nam tử thoải mái hóa giải.
Phong, điểm huyệt hắn làm hắn im lặng - Hoa mở miệng nói - Bằng không sẽ có người nghe thấy.
Nam tử tên Phong nghe vậy liền trực tiếp điểm á huyệt cùng ma huyệt của Tuyết, đem Tuyết toàn thân vô lực tùy tiện đặt lên chiếc ghế.
Chúng ta đều hiểu, chủ tử. Nhưng chúng ta sẽ không quên mục đích cuối cùng của chúng ta là cứu ngài, chỉ cần bọn họ có ý định muốn giết ngài, chúng ta liều chết cũng sẽ đem ngài thoát ra ngoài.
......ta đã biết - Thụy Hiên liễm liễm mắt - Hiện tại, ta hạ lệnh cho các ngươi điều tra tất cả tội trạng của Hoàng thúc cùng báo cáo cho ta tình trạng của Quốc gia.
Chủ tử, ngài..?
Ta muốn rửa sạch mọi oan khuất...hiện tại chỉ còn các ngươi tin tưởng ta, ta không biết còn có ai muốn tin tưởng ta vô tội nữa, ta không có làm những chuyện này... - Thụy Hiên giải thích.
Tuy rằng Lưu lão thái ý cũng tin tưởng ta, nhưng những người còn lại thì sao?
Kỳ thật, chủ tử. Còn có một người có thể giúp ngài, chính là.... - Hoa lo lắng trong chốc lát mới nói.
Ai? Chính là ai? - Thụy Hiên nghi hoặc, đột nhiên hắn nhớ đến một người - Không phải là Tú tỷ tỷ chứ? Nàng xảy ra chuyện gì?
Chúng ta tra được...nàng là tỷ tỷ của Tân Ngu quốc Quốc vương, cũng chính là Tân Ngu quốc Song Lan công chúa.
Hoa dĩ nhiên là chờ ba người kia gật đầu, nàng mới nói.
Thật không ngờ....ta còn nghĩ Tú tỷ chính là nữ tỳ của Hoàng thúc... - Thụy Hiên cúi đầu trầm tư - Vì sao biết được?
Là ngẫu nhiên phát hiện, Phong vì tìm ngài cho nên lúc ấy theo Tú...nàng đang đến Tân Ngu quốc.
Thụy Hiên thấy bốn người vì tìm hắn mà vất vả, tâm không khỏi một trận ấm áp.
Trước đó chúng ta cũng có đến Thừa tướng phủ tìm ngài, chỉ tiếc không phát hiện, cho đến bây giờ cũng không nghĩ sẽ tái tìm. Nếu không có Phong mang tin tức nói ngài đang ở đây, không biết khi nào chúng ta mới tìm ra ngài - Hoa bất đắc dĩ nói, việc này chứng minh năng lực của bọn họ chưa đủ, phải mạnh hơn mới được, như vật mới chiếu cố hảo chủ thượng của bọn họ.
C28
Các ngươi cố gắng tìm kiếm ta, đối với ta mà nói thế cũng đủ rồi - Thấy bốn người đang tự trách, Thụy Hiên an ủi.
Bất quá....nếu Tú tỷ tỷ là công chúa, ta càng không thể tìm nàng cứu giúp.
Tuy rằng kinh ngạc thân phận cũa Tú tỷ tỷ, Thụy Hiên vẫn băn khoăn một việc - Ta không thể vì muốn rửa sạch oan khuất mà nhờ cậy quốc gia khác, như thế cùng phản quốc có gì bất đồng, ta cũng không muốn sau khi rửa sạch danh bạo quân lại thêm một cái 'thông đồng với địch quốc'
Chúng ta đã biết, chúng ta tuyệt đối không nhờ nàng giúp - Bốn người lĩnh mệnh.
Như vậy ta an tâm... - Thụy Hiên cười nói, tựa hồ lại lâm vào tự hỏi.
Hoa ngẩng đầu nhìn chủ tử hồi lâu sau đó mới đứng lên cung kính cúi đầu, ba người kia theo nàng biến mất.
Thụy Hiên đem dược Hoa cho hắn giấu dưới gối, nhắm mắt lại, vùi đầu suy nghĩ. Đã có bốn người họ giúp, hắn không hề cô độc, bắt đầu vì chính mình mà suy nghĩ.
Chỉ cần tưởng tượng có thể rửa sạch mọi oan khuất, rời xa hai người kia, Thụy Hiên liền vui sướng.
Nói cũng đúng, rõ ràng không phải hắn làm, vì cái gì muốn hắn chịu tiếng xấu thay người khác? Tuy rằng là lúc trước là do hắn không ngăn cản, mới tạo thành cục diện hôm nay, nhưng nếu hắn biết chuyện hắn tuyệt đối sẽ ngăn cản. Huống hồ trong cung hắn căn bản chính là mộ hư danh hoàng đế, hết thảy mọi quyền lợi đều do Hoàng thúc nắm giữ, kia như vậy còn có thể trách hắn sao?
Bất quá....Hoàng thúc thế nhưng....Hoàng thúc mà hắn tin tưởng nhất, vẫn là hắn có chút không thể tin việc Hoàng thúc làm....Hoàng thúc a Hoàng thúc...
Thụy Hiên thiếu gia ta mang vật dụng thêu thùa mà ngài nhờ đến a - Thúy Nhi đột nhiên vào phòng làm Thụy Hiên đang trầm tư bừng tỉnh.
A.....kia thật sự quá tốt, nhưng là....vải đâu? - Thụy Hiên vui vẻ cười nhưng lập tức hắn liền nhận ra thiếu mất vải.
Di??Vải?? Cần vải làm gì - Thúy Nhi nghiêng đầu hỏi
Thụy Hiên ngẩng người, cũng không biết giải thích thế nào.
Vốn chính là nghĩ thêu thùa một chút giết thời gian, không nghĩ đến công đoạn chuẩn bị lại phiền toái như vậy.
Trước kia trong cung cùng cung nữ học nữ hồng, chỉ cần hắn muốn làm, sẽ có người chuẩn bị đầy đủ.
nữ hồng: chắc là nữ công gia chánh ýh gác cầm suy nghĩ
Vậy ngươi thay ta chuẩn bị mấy cái thất tố bố cùng khung thêu đi - Thụy Hiên nghĩ mất vật này có vẻ dễ chuẩn bị.
Hảo, không thành vấn đề - Thúy Nhi vui vẻ nói - Ác, đúng rồi, Thụy Hiên thiếu gia ta có thể hỏi ngài một việc không?
Có thể a - Rót một chén trà, Thụy Hiên gật đầu.
C29
Vì sao thiếu gia lại làm nữ hồng? Thụy Hiên thiếu gia là nam nhân, vì sao ngài lại làm việc chỉ dành cho Thúy Nhi?
Vừa nghe Thúy Nhi nói, Thụy Hiên thiếu chút nữa đem trà trong miệng phun ra.
Sao lại hỏi vấn đề này chứ? Thụy Hiên vừa liều mạng ho vừa suy nghĩ.
Này...bởi vì...bởi vì trước kia ta rất nhàm chán, lại không thể học võ, đành phải học....
Như vậy a....vì sao ngài không thể tập võ?
Bởi vì thân thể trước đây của ta không tốt, thường tam thiên nhất tiếu bệnh, năm ngày nhất bệnh năng, cho nên chỉ có thể làm những chuyện nhẹ, không thể vận động nhiều - Thụy Hiên cười yếu ớt trả lời, hồi tưởng lại quá khứ.
Nhớ rõ trước đây, Hoàng thúc thường chơi đùa cùng hắn, Hoàng thúc bắt đầu thay thế phụ hoàng...chiếu cố hắn.
Ta hiểu rồi - Thúy Nhi lại đột nhiên la to - Ta đây chuẩn bị vật liệu.
Thụy Hiên thoát khỏi trầm tư, cười cười nhìn bóng dáng Thúy Nhi rời đi.
Đừng nghĩ nữa, có nghĩ cũng vô pháp giải quyết vấn đề - Thụy Hiên vỗ vỗ mặt mình, ngăn cản bản thân lầm vào trầm tư khiến tinh thần sa sút.
Hết thảy đều đã hảo chuyển
Xa theo quốc. Vô Tận Điện.
Hôm nay là ngày sinh thần của tân Quốc vương, trong hoàng cung nhiệt liệt tổ chức hỉ hội chúc mừng.
Tuy rằng tiểu tân Quốc vương mới bốn tuổi đăng cơ, nhưng nhân vật chính lại là hai vị trọng thần của quốc gia Phi tướng quân Sở Hoài Chi cùng Thừa tướng Mộc Dĩnh Nhiên.
Mọi người đều biết người thực tế cầm quyền quốc gia là hai vì trọng thần này, nếu không vị tiểu Quốc vương kia sao có thể thống trị quốc gia?
Chỉ thấy mọi người đem tiểu Quốc vương hoạt bát hiếu động để một bên, toàn bộ đều đảo quanh hai vị trọng thần.
Nhìn các đại thần không ngừng hướng bọn họ ân cần, trong lòng Mộc Dĩnh Nhiên mặc dù không kiên nhẫn nhưng vẫn là khách sáo trả lời. Nhưng Sở Hoài Chi lại không như vậy, gã không ngừng uống rượu ngay cả gật đầu đáp lại cũng không có.
Uy....uy - Mộc Dĩnh Nhiên dùng phương thức tụ khí truyền âm cho huynh đệ kết nghĩa của mình - Ta nói đại ca a... nhĩ hảo đáp lời mọi người một chút! Không cần dùng ánh mắt tràn ngập khí phách lạnh lẽo kia nhìn mọi người xung quanh a.Sở Hoài Chi nhíu mày, khóe miệng dật ra một chút cười khẽ, ý tứ hướng mọi người xung quanh kính rượu sau đó lại hoàn về bộ dáng cũ.
Uy, uy, không phải như thế - Mộc Dĩnh Nhiên tức giận, cùng các đại thần tiếp tục trò chuyện.
Sở Hoài Chi không kiên nhẫn, trừng Mộc Dĩnh Nhiên, mày nhăn thành một đoàn.
A, mục tiêu của ngươi đến đây - Khóe mắt Mộc Dĩnh Nhiên liếc về thân ảnh có chút nhu nhược khiến Sở Hoài Chi chú ý.
Sở tướng quân - Mẫn Liên dịu dàng cười, đem chén rượu hướng Sở Hoài Chi.
Sở Hoài Chi ôn nhu cười nhìn nàng, vỗ vỗ bên cạnh ý bảo nàng ngồi cạnh gã.
Mẫn Liên vui vẻ gật đầu ngồi cạnh hắn.
Hành động Sở Hoài Chi như chứng minh cho mọi người quan hệ của gã cùng nàng không phải tầm thường.
Ta gét con Mẫn Liên lắm luôn =3=
C30
Này cũng có khả năng hai người cách chuyện tốt không xa, nói không chừng tiếp theo chính là tổ chức hỷ yến cho bọn họ, đến lúc đó quyền lực của hai vị kia đối với Quốc gia càng thêm chính thống, kia thế lực phản đối hai vị nọ cũng không thể nhắc lại lý do phản bác hợp lý.
A....Hoài Chi ca, ta cứ như vậy ngồi bên cạnh ngươi sao? - Mẫn Liên đỏ mặt, bất an né tránh ánh nhìn chăm chú của mọi người.
Như vậy không tốt sao? - Sở Hoài Chi nhíu mày hỏi lại, trên mặt là nụ cười yếu ớt.
Cũng không phải....chỉ là mọi người đang nhìn chúng ta... - Mẫn Liên ngay cả vành tai cũng đỏ lên, hai tay nắm chặt khăn tay, không dám ngẩng đầu.
Vậy để bọn họ xem a, dù sao sớm hay muộn gì bọn họ cũng phải biết - Bàn tay to lớn của Sở Hoài Chi kéo Mẫn Liên vào lòng.
Mẫn Liên thẹn thùng tựa vào lòng gã, không dám động.
Hảo hạnh phúc...bị người như vậy gắt gao ủng vào ngực...Mẫn Liên tuyệt đối sẽ không buông tay người nam nhân vĩ đại này, nàng nên nhanh chóng bắt lấy hạnh phúc của chính mình!
Mộc Dĩnh Nhiên cùng các đại thần nói chuyện, ánh mắt không ngừng nhìn về hướng hai người kia, nhịn không được nhíu mày.
Ai! Cô nương đáng thương a...bị trở thành quân cờ trong tay người khác mà không biết.
Xem nụ cười yếu ớt mê người trên mặt Sở Hoài Chi chính là cười gian a! Cũng không biết vì sao cảm thấy nụ cười của gã không ảnh hưởng đến toàn cục.
Ai trên đời này phải chăng chỉ có y mới nhận ra nụ cười của Sở Hoài Chi là thật hay giả?
Ác...không đúng! Còn có một người, chính là người bị nhốt ở 'Tốc Vân Các', vị thiếu niên từng cao cao tại thượng kia.
Mộc dĩnh Nhiên có chút buồn cười nhìn đám người chung quanh.
Bọn họ cũng không biết tiền nhiệm Quân vương của bọn họ kỳ thật chưa bị giết chết....người kia bị nhốt ở phủ Thừa tướng làm dụng cụ để hai người họ phát tiết dục vọng.
Không xong...chỉ cần nghĩ đến hắn thì y lại muốn áp hắn lên giường mà yêu thương...yêu thương?
Y là xảy ra chuyện gì? Hẳn là muốn tra tấn hắn đi! Hủy hoại bề ngoài của hắn còn hủy hoại luôn cả tâm của hắn, tốt nhất làm cho hắn sống không bằng chết liều mạng cầu xin tha thứ.
Mộc Dĩnh Nhiên chỉ nghĩ cũng cảm thấy vui vẻ, đem các đại thần bỏ qua một bên, chính là không ngừng nghĩ nên thế nào đối Thụy Hiên xuống tay, đem cảm giác khác thường trong lòng quên đi.
Nhị đệ, ngươi có biết ngươi đang cười quỷ dị lắm không? - Sở Hoài Chi đột nhiên lặng lẽ dẫn âm nói với y, đánh gãy vô số ý niệm tàn nhẫn trong đầu Mộc Dĩnh Nhiên.
Mộc Dĩnh Nhiên nghe vậy liền nhìn các đại thần xung quanh vẻ mặt e ngại, liền cười một cái ôn hòa, khiến mọi người cảm thấy nụ cười phảng phất lúc nãy chỉ là ảo giác.
A Thật có lỗi...ta chỉ là nghĩ nên thế nào đối phó hắn - Mộc Dĩnh Nhiên hơi có lỗi nói với Sở Hoài Chi.
Tại nơi trọng yếu này không cẩn nghĩ loại việc này - Sắc mặt Sở Hoài Chi âm trầm, đương nhiên biết 'hắn' trong miệng Mộc Dĩnh Nhiên là ai.
Ngươi sẽ không nghĩ sao? Đem cừu hận đối với hắn hóa thành dục vọng làm hắn sống không bằng chết, này người chưa từng nghĩ tới sao? - Mộc Dĩnh Nhiên hướng gã kính rượu.
Sở Hoài Chi không nói, ôn nhu nhìn Mẫn Liên bên cạnh đang vui vẻ trò chuyện.
Gã không phải không nghĩ tới, nhưng là mỗi lần chỉ cần nhìn thấy hắn, này các phương pháp gã tưởng tượng ra đều vô dụng, chỉ là đột nhiên gã dâng lên dục vọng đối với hắn, điều này khiến gã cảm thấy bất mãn tức giận, chỉ cần cùng hắn một chỗ, gã đặc biệt dễ dàng sinh khí... cảm xúc quỷ dị.
Cuối cùng Sở Hoài Chi kết luận loại bỏ cảm xúc sâu xa này, với gã mà nói Mẫn Liên mới là trọng yếu nhất, chân chính trở thành hoàng thân quốc thích, áp chế phe chống đối.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co