Chương 45
Cơn đau khớp dữ dội trút xuống đôi chân của anhđã dần lui bước, nhường chỗ cho sự mỏi mệt êm dịu tích tụ sau một cuộc gồng gánh kiên cường. Suốt đêm ấy, cậu đã không chợp mắt một giây nào.
Cậu dùng đôi bàn tay ấm áp kiên nhẫn xoa bóp từng khớp xương dại đi vì đau đớn, thì thầm những lời vỗ về dịu dàng như làn nước mát tưới lên ngọn lửa âm ỉ trong cơ thể anh. Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới hắt qua rèm cửa, Thiệu Phong mới có thể chìm vào giấc ngủ sâu trong vòng tay Mộc An.
Nhìn người đàn ông với gương mặt mệt mỏi, cặp lông mày vẫn còn hơi nhíu lại vì dư chấn của cơn đau, lòng cậu thắt lại. Cậu hiểu rằng, dù anh có mạnh mẽ, cao lớn như thế nào thì cơ thể anh vẫn mang những vết thương nhạy cảm với thời tiết.
Thành phố này, với những cơn mưa lạnh rát mặt và cái hanh khô cắt da, đôi khi lại quá khắc nghiệt đối với sức khỏe của anh.
Hai ngày sau, khi Thiệu Phong đã có thể đi lại bình thường với sự hỗ trợ cậu, Mộc An chủ động đưa ra một đề xuất. Cậu đặt một ly trà thảo mộc ấm lên bàn làm việc của anh rồi cất lời:
"A Phong, chúng ta đi xa một chuyến nhé?"
Thiệu Phong ngẩng đầu lên khỏi xấp tài liệu, nhìn vào đôi mắt trong trẻo nhưng đong đầy sự lo lắng của cậu. Cậu mỉm cười, tiếp lời:
"Em đã tìm được một vùng biển vắng ở phía Nam. Nơi đó quanh năm nắng ấm, khí hải rất tốt cho việc phục hồi xương khớp. Mấy tháng qua anh đã vất vả nhiều rồi... Em muốn chúng ta cùng nhau nghỉ ngơi."
Thiệu Phong nhìn cậu thật lâu. Trong ánh mắt ấy chỉ còn sự nuông chiều vô hạn. Anh vươn tay, kéo Mộc An ngồi xuống đùi mình, gạt nhẹ vài lọn tóc rủ trước trán cậu:
"Mầm nhỏ của anh biết lo cho anh từ khi nào thế này? Được chứ, em muốn đi đâu, anh sẽ cùng em đi đến đó."
Chuyến đi không mang theo vệ sĩ, không có thư ký. Chỉ có một chiếc xe du lịch tầm trung do tài xế riêng lái, chở hai người rời khỏi không khí oi nồng và ngột ngạt của đô thị để tiến về nơi sóng biển vỗ về bờ cát mịn và ánh nắng màu mật sẽ sưởi ấm tâm hồn cả hai người.
Sau hơn bốn giờ di chuyển trên con đường quốc lộ trải dài qua những rặng dừa xanh mút mắt, tiếng còi xe đô thị dần bị thay thế bởi âm thanh rì rào, bao la của đại dương. Chiếc xe dừng lại trước một căn villa nhỏ, nằm ẩn mình yên bình trên một đồi cát thấp nhìn ra vùng biển phía Nam.
Nơi đây hoàn toàn tách biệt với những khu nghỉ dưỡng sầm uất, quanh năm chỉ có tiếng sóng vỗ, tiếng gió reo qua rặng dừa và dải cát trắng mịn màng trải dài như không có điểm dừng.
Không khí ở đây mang vị mặn mòi thanh khiết của muối biển, quyện với hơi ấm của cái nắng phương Nam dịu nhẹ. Ngay khi bước xuống xe, Thiệu Phong đã hít một hơi thật sâu. Lồng ngực anh như được gột rửa toàn bộ những ngột ngạt, mỏi mệt tích tụ.
Mộc An nhanh chóng xách hành lý vào nhà, tỉ mỉ kiểm tra từng góc nhỏ. Cậu chọn căn phòng có cửa sổ lớn hướng thẳng ra mặt biển, xếp đặt gối nệm mềm mại và mở toang cửa sổ để làn gió biển phóng khoáng tràn vào.
Cậu biết đôi chân của Thiệu Phong sau một quãng đường ngồi xe dài sẽ có chút tê mỏi, nên ngay khi anh vừa ngồi xuống chiếc ghế mây bên hiên, Mộc An đã mang ra một chậu nước ấm ngâm chân pha cùng thảo dược.
"Cảm ơn em" Thiệu Phong trầm giọng mỉm cười, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng khi nhìn Mộc An quỳ một bên gối trên sàn gỗ, cẩn thận xắn gấu quần anh lên rồi nhẹ nhàng nâng bàn chân anh đặt vào chậu nước ấm.
"Đây là việc của em mà," Mộc An ngẩng đầu lên, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. "Bác sĩ đã dặn rồi, thời tiết ấm áp cộng với việc ngâm chân ngải cứu sẽ giúp các khớp xương của anh thư giãn rất nhanh. Anh phải ngoan ngoãn nghe lời em."
Thiệu Phong tựa lưng vào thành ghế mây, cảm nhận hơi ấm từ chậu nước lan tỏa qua trên đôi chân mình, trôi đi sự nhức mỏi còn sót lại từ cơn đau đêm trước. Nhưng điều làm anh thấy ấm áp hơn cả không phải là chậu nước ngâm chân mà là đôi bàn tay kiên nhẫn, mềm mại của Mộc An đang chậm rãi massage quanh khớp gối cho anh.
Ở nơi này, Thiệu Phong trút bỏ toàn bộ những bộ âu phục đắt tiền. Anh khoác lên mình chiếc áo sơ mi màu trắng rộng rãi, quần vải mềm mại, dáng vẻ trở nên thư thái và bình yên đến lạ kỳ.
Không còn tiếng chuông điện thoại dồn dập, không còn những cuộc họp nảy lửa hay ánh mắt soi mói của người đời, giữa đất trời bao la chỉ còn lại hai tâm hồn đang hòa chung một nhịp thở.
Khi cái nắng gắt của buổi trưa lui dần, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn buông xuống phủ một lớp màu cam đào ấm áp và thơ mộng lên toàn bộ mặt biển, Mộc An nắm lấy tay Thiệu Phong
"A Phong, chúng ta ra bãi biển dạo bộ nhé?"
Thiệu Phong gật đầu. Anh cầm lấy cây gậy quen thuộc nó giống như một người bạn đồng hành giúp anh giữ thăng bằng.
Hai người chậm rãi bước từng bước xuống đồi cát. Bãi biển ở đây vắng lặng đến tuyệt đối, không một bóng người, chỉ có những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ nhẹ vào bờ rồi tan ra thành những bọt tuyết trắng xóa. Mặt cát ướt mịn màng sau khi thủy triều rút phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời chiều rực rỡ.
Họ sóng đôi bên nhau, tiến về phía dải cát dài.
Thiệu Phong bước đi chậm rãi. Cây gậy gõ nhẹ xuống mặt cát ẩm, tạo ra một vết lõm tròn sâu. Tiếp đó là bước chân bên phải vững chãi, rồi đến bước chân bên trái hơi kéo lê nhẹ, ấn xuống lòng cát một lực nặng hơn hẳn, tạo thành một dấu chân sâu, hơi nghiêng và góc cạnh.
Ngay bên cạnh vết chân nặng nề ấy là những dấu chân nhỏ nhắn, tròn trịa và nhẹ nhàng của Mộc An. Một nặng một nhẹ. Một nhịp sâu nhấn xuống đầy nhẫn nại, một nhịp nông lướt qua đầy thanh thoát.
Mộc An không đi nhanh, cậu luôn chủ động điều chỉnh tốc độ của mình để đi song song với anh. Mỗi khi Thiệu Phong nhấc cây gậy lên để chuẩn bị bước tiếp, Mộc An lại nhẹ nhàng siết chặt bàn tay đang đan vào tay anh, mang đến cho anh một điểm tựa vô hình nhưng cực kỳ vững chắc.
Ngoảnh đầu nhìn lại chặng đường dài đã đi qua trên bãi cát, Thiệu Phong ngẩn ngơ nhìn những vệt chân in hằn kéo dài từ tận căn nhà gỗ ra đến tận mép sóng. Những dấu chân ấy không song song một cách hoàn hảo như của những người lành lặn, mà chúng quyện vào nhau.
Vết gậy chống, dấu chân nặng nề của anh và dấu chân nhẹ nhàng của cậu luôn quấn quýt, song hành, không rời nửa tấc.
"Sau khi xong dự án chúng ta kết hôn đi" Thiệu Phong dừng bước, anh quay đầu lại nhìn lên gương mặt cậu. Giọng anh trầm xuống, phảng phất sự xúc động sâu lắng.
"Được không em"
Mộc An dừng lại, xoay người đối diện với anh. Cậu nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của Thiệu Phong, rồi cúi xuống nhìn những vết chân trên cát. Cậu mỉm cười, một nụ cười rực rỡ và đong đầy tình yêu
"ừm"
Lời nói của cậu như làn sóng ấm áp tràn qua tâm hồn Thiệu Phong, xua tan đi những hạt bụi cuối cùng còn sót lại trong ngóc ngách trái tim anh. Anh buông cây gậy xuống, mặc cho nó nằm sâu vào lòng cát ướt. Anh đưa hai tay ôm trọn lấy gương mặt thanh tú của Mộc An, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má mịn màng đang hồng lên vì gió biển của cậu.
"mầm cây nhỏ... Cảm ơn em," Thiệu Phong thì thầm, giọng nói run run vì hạnh phúc tột cùng.
"Cảm ơn em vì đã không chê bước chân chậm chạp của tôi, cảm ơn em vì đã luôn kiên nhẫn đứng đợi tôi ở phía trước, và cảm ơn em vì đã cho tôi biết thế nào là một gia đình thực sự."
"Anh không cần cảm ơn em," Cậu tựa đầu vào lòng bàn tay anh, áp gò má ấm áp vào lòng bàn tay có vài vết chai sạn của người đàn ông cậu yêu.
"Bởi vì từ lâu, anh đã là điểm tựa, là nhà, là toàn bộ thế giới của em rồi."
Bầu trời chiều chuyển dần từ sắc cam đào sang màu tím thẫm mộng mơ. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên tầng không cao rộng. Tiếng sóng biển vẫn đều đặn vỗ nhịp êm ái vào bờ đê cát, như tiếng đập rộn ràng của hai trái tim đang hòa làm một.
Thiệu Phong cúi đầu, đặt lên môi Mộc An một nụ hôn sâu, nồng nàn và chứa tình yêu thương. Nụ hôn mang hương vị của biển cả, sự ấm áp của nắng phương Nam và vị ngọt ngào của hạnh phúc.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa không gian bao la của đại dương và trời đất, mọi khoảng cách về gia thế, mọi nỗi đau về thể xác hay mặc cảm quá khứ đều hoàn toàn biến mất.
Chỉ còn lại hai con người, hai tâm hồn đã từng đi qua muôn vàn giông bão, nay tìm thấy nhau và cùng nhau gây dựng một bến đỗ bình yên.
Khi sóng biển dâng lên nhẹ nhàng liếm qua bờ cát, xóa đi một vài vết chân ở mép nước, Thiệu Phong lại nắm chặt tay Mộc An. Anh nhặt cây gậy lên, cùng cậu chậm rãi bước tiếp về phía trước.
Dù thủy triều có xóa đi những vết chân trên cát, thì những bước chân một nặng một nhẹ in sâu trong tâm trí của họ sẽ mãi mãi không bao giờ phai nhạt những bước chân chậm rãi, kiên định và vĩnh viễn hướng về phía nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co