Truyen3h.Co

cá mèo

110

kradaegu

Yang Jungwon ôm máy tính, chưa kịp thay bộ quần áo thể thao màu hồng phấn, liền chạy vọt vào phòng của Beomgyu. Beomgyu đang ngồi trên giường cùng chồng là Taehyun xem tập mới của , thấy cửa mở liền kinh ngạc: "Thật trùng hợp, đúng lúc tớ đang xem đến đoạn lữ đoàn xuất hiện, đang định tung một chiêu đón gió..."

"Bây giờ hai người có rảnh không?" Jungwon hơi ngại ngùng.

Mặc dù hỏi thế, nhưng trên trán cậu như thể đã viết sẵn hàng chữ "Không rảnh cũng phải rảnh, làm ơn đi"...

Beomgyu cười: "Được thôi, cậu vào đi."

"Tớ có một vài vấn đề cần hỏi Taehyun, về chơi game."

"Không phải chứ? Cậu bắt đầu mê chơi game rồi hả?" Vẻ mặt Beomgyu không tin, "Người như cậu nhìn người khác chơi hoài cũng không chơi nổi..." Beomgyu thực sự không muốn đả kích Jungwon, nhưng sự thật là, cậu quá tệ trong khoản chơi game.

Jungwon gật mạnh đầu, rồi lại lắc đầu liên tục.

Nói từ lúc nào cho hợp nhỉ?

Cậu cảm thấy hơi rối loạn, nhìn Taehyun, ngây người ra sau ba giây, quay Laptop lại, đặt trước mặt anh: "Tớ muốn... biết cụ thể về người này."

Nếu Taehyun là một người hay chơi game, chắc chắn sẽ biết nhiều chuyện.

Anh ta mới đầu còn chưa hiểu, tầm mắt hướng vào màn hình máy tính, nửa giây sau, đột nhiên nói lớn: "Mẹ kiếp, là thần Jongseong! Đây là nam thần cả đời của tôi đấy!!!! Hôm nay tôi đi xem cuộc thi đấu là vì anh ấy đấy!!!!"

...

Thình thịch thình thịch, trong tai Jungwon đều là tiếng tim đập.

Cậu vốn đã khó có thể bình tĩnh được, bây giờ lại đập loạn cả lên.

"Cậu đã từng nhìn thấy tấm ảnh anh ấy khoác quốc kỳ chưa? Cả tấm anh ấy mang huy chương vàng, nâng cúp vàng lên chưa? Đẹp trai đến không ai bằng!!" Taehyun vén tay áo lên, nhảy từ trên giường xuống: "Nếu để tôi nói về anh ấy, suốt đêm cũng không hết, nói đi! Cậu muốn nghe từ đâu?"

Ặc? Từ đâu bây giờ?

Jungwon mù mờ, từ... mười năm trước sao?

Còn...

À, hay là: "Kinh nghiệm tình trường của anh ấy đi!"

...

...

Beomgyu và Taehyun cùng nhìn nhau.

Cái này... Chỉ dựa vào từ điển của người kia, điều duy nhất không có chính là tình cảm... có vẻ hơi kỳ lạ.

Trước câu hỏi khó này, Beomgyu chỉ đành thở dài: "Điện hạ của chúng ta chính là như vậy đấy... Taehyun à, anh phải hiểu, mười lăm tuổi đã bị bắt đi học nghiên cứu sinh học, đầu óc dù sao cũng không được hoàn hảo." Beomgyu ném tới ánh mắt kiểu "hãy hiểu cho cậu ấy đi".

Taehyun trở lại bình thường, hắng giọng:

"Kinh nghiệm tình trường của anh ấy, tôi không dám nói chính xác 100% đâu.

Mười năm trước, đội của Solo mới nổi thôi, năm đó, giới game trong nước còn rất kém, không có nhiều cuộc thi đấu, cũng không có nhiều người theo nghề này, thu nhập của tuyển thủ nhà nghề cực kỳ thấp. Khi đó Solo là người đầu tư duy nhất cũng là thành viên chủ lực... À, những thứ này trên Baidu cũng có, nhưng cũng có vài điểm Baidu không tìm được.

Đội của Solo như ánh mặt trời ban trưa vậy mà lại giải tán. Có người nói là bởi vì đội trưởng Solo bỗng nhiên có người khác, khiến hắn và chiến đội Appledog chia tay, vì vậy mà đội phải tan rã. Cũng có người nói, vì Jongseong là người thứ ba chen vào cuộc tình của đội trưởng, thích Appledog, nên đội mới giải tán."

"Vậy thế nào là thật..." Jungwon căng thẳng nhìn Taehyun.

Đối phương buông lỏng tay: "Không biết, đây là vấn đề chẳng ai biết cả."

"Về lý thuyết, có thể người trong lòng của anh ta là..." Cậu đoán theo cảm giác: "Appledog chăng?"

"Nói không chính xác."

"Vậy... Bọn họ đã từng qua lại với nhau sao?"

"À? Dĩ nhiên là không! Nếu qua lại với nhau rồi thì đã không còn là vấn đề khó giải quyết rồi."

"Đúng ha." Cậu có phần chán nản, "Vậy, cô ấy có xinh đẹp không..."

"Rất đẹp! Rất xứng với nam thần của tôi! Chủ yếu không phải là xinh đẹp hay không, kể cả kinh nghiệm trong nghề của cô ấy, cũng tuyệt đối là một nữ thần cấp cao. Cậu tìm trên Baidu cũng có thể thấy."

"Vậy sao..."

Taehyun hiển nhiên không nhìn ra, vẻ mặt Jungwon đã bắt đầu ủ rũ: "Cho nên, rất nhiều người nói, lần này Jongseong thành lập câu lạc bộ K&K, chính là vì muốn theo đuổi Appledog."

"Theo đuổi sao?" Jungwon mở to mắt.

"Cậu xem trên Baidu," Taehyun chỉ vào website, "Không phải nói, K&K và SP là hai câu lạc bộ lớn nhất hay sao? Thành viên quan trọng của SP chính là thành viên chủ lực của đội Solo năm đó, ngoại trừ Jongseong. Haiz, nam thần của tôi thật đáng thương, một mình thành lập ra K&K, tất cả anh em đều ở SP, cũng là đối thủ của anh ấy."

...

...

Jungwon không còn chú tâm nghe nữa.

Cậu chỉ đắm chìm trong suy nghĩ: mười năm trước, vì Jongseong thích một cô gái tên là Appledog, nên đội phải giải tán, cuối cùng chính anh cũng giải nghệ. Mười năm sau, có lẽ cũng bởi vì cô gái này, nên mới thành lập K&K.

Đây là... một tình cảm cố chấp.

Taehyun thao thao bất tuyệt hồi lâu, thấy Jungwon đã trôi đến tận phương trời nào rồi, cuối cùng nói vào trọng tâm, tò mò hỏi: "Hôm nay cậu đi xem tranh tài, cũng là vì muốn gặp nam thần của tôi sao?"

Jungwon mơ màng, gật đầu: "Ừ."

"Có xin được chữ ký không? Tôi cũng không xông lên kịp."

"Không..." Jungwon cúi đầu, "Anh ấy chẳng vui vẻ gì khi nói chuyện với tớ."

Ngay cả lời từ biệt cũng không có...

"Hả?" Taehyun kinh ngạc, "Cậu và nam thần của tôi nói chuyện với nhau sao?! Nói gì vậy?!"

"Thì..." Jungwon hồi tưởng lại vài giây, không thể nói mấy chuyện mất mặt đó ra được, chỉ là sau khi ăn tối cũng không nói gì cả, đều là thành viên của K&K nói chuyện với tớ... Chỉ có một lần nói chuyện ngắn ngủi trong thang máy, "Anh ấy đưa cho tớ một viên kẹo trái cây."

Màu xanh lá cây... Vị táo...

"Hả?" Beomgyu và Taehyun cùng lúc vang lên, sợ ngây người, sau đó, lại đồng thanh hỏi, "Tại sao?"

"Có thể..." Cậu đoán, "Là vì an ủi tớ."

"Tại sao lại an ủi cậu?"

Biết nói thế nào, cũng không thể nói là bởi vì lời tỏ tình của cậu đã bị từ chối rồi chứ?

Jungwon bắt đầu rối loạn, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng chỉ nói hai chữ: "Bí mật."

Đêm khuya, trong phòng khách sạn.

Park Jongseong đang nghe điện thoại, trao đổi với một vài thành viên ở khu vực Bắc Âu. Qua đầu dây, giọng nói toàn là tiếng Anh mang âm điệu đặc trưng của vùng Scandinavia...

Cửa khép hờ bị đẩy nhẹ ra, Park Sunghoon bước vào, chưa nói gì đã nhanh tay giật lấy chiếc điện thoại, dứt khoát tắt cuộc gọi.

Jongseong nhíu mày, nhưng không có ý định giành lại. Sunghoon nhún vai, tiện tay đặt điện thoại lên bệ cửa sổ, vẻ mặt như muốn nói: "Muốn gọi lại hay không, tùy anh."

Jongseong bất đắc dĩ, đành phải tạm dừng cuộc trò chuyện, cầm điện thoại lên. Gọi từ Trung Quốc sang tận đầu bên kia đại dương, anh nheo mắt, cuối cùng cũng không nhịn được mà nhắm mắt lại, tắt máy, ném lên giường.

"Lần sau đừng ngắt điện thoại như vậy."

Sunghoon nhìn anh, không nói gì.

Jongseong định tiếp tục gọi lại, thì chợt nghe người đàn ông phía sau mở miệng: "Cậu hôm nay, em từng gặp."

"?"

Jongseong quay đầu nhìn hắn, nhíu mày ra hiệu: Nói tiếp đi.

"Cuộc thi ACM, cậu ấy là đại diện cho mấy trường đại học trong nước."

Lúc này Jongseong mới sực nhớ, người anh em này hình như từng học khoa công nghệ thông tin: "ACM là cái gì?"

"Cuộc thi lập trình quốc tế dành cho sinh viên toàn thế giới. Hoặc có thể gọi là..." Sunghoon suy nghĩ giây lát, "Cuộc thi lập trình lớn nhất."

"Thật à? Cậu cũng tham gia?"

Sunghoon gật đầu: "Thành tích có cao hơn cậu ấy một chút, chỉ là... cậu ấy cũng không tệ."

Jongseong hơi bất ngờ. Dù sao thì cái câu "không tệ" mà Sunghoon dùng để nói về người khác — ngoại trừ người của cậu ta — thì đúng là rất có trọng lượng. Dĩ nhiên, Jongseong cũng đoán được, Sunghoon chắc chắn đã nhận ra giữa anh và Jungwon chẳng có quan hệ gì cả.

Sunghoon không xem chuyện vừa rồi là gì nghiêm trọng, cúi người nhặt điện thoại trên giường lên. Bất ngờ nghe Jongseong hỏi:
"Cậu biết tôi và cậu ấy không có gì, sao không giải thích?"

"Em đoán," Sunghoon nghiêm túc đáp, "là anh không muốn làm cậu ấy ngại trước mặt người khác, nên mới không giải thích. Vậy thì tại sao em lại phải làm thế? Dù gì cũng không liên quan tới em."

Jongseong nhếch khóe miệng, thật sự cũng chẳng muốn giải thích gì thêm.

Đúng vậy. Cả cái giới này ai cũng hiểu rõ một điều — chỉ cần không liên quan đến Appledog, thì nghĩa là chẳng liên quan gì đến Park Sunghoon.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co