Truyen3h.Co

cá mèo

38

kradaegu

Trong vòng hai mươi phút, trận đấu chấm dứt.

Trong phòng chat nhỏ, mấy game thủ vừa bị hạ knock-out tàn nhẫn vẫn đang nhiệt huyết tám chuyện ———-

Ta là đại thần ngươi biết đấy: Xin không đá nữa....

Não tàn số bảy: Hãy đến nữa đi.........

Sát lạp lạp: ..............Jongseong thần đang online thật à? Hay là treo máy? Sao lúc nãy không thấy?

Tử lạp lạp: Jongseong???? Hãy chơi thêm một ván nữa đi!!!!

Cô gái bán diêm: Ta nghĩ chắc Jongseong thần treo máy rồi........

Sát lạp lạp: Treo máy cũng được! Được gặp R đẹp trai với 97, cũng coi như trước giờ ăn ở tốt!

..............

Yang Jungwon cắn móng tay tự hỏi: Sao đã thắng rồi? Sau đó lại tiếp tục rối rắm, tại sao phải nhất định dùng bàn phím di chuyển....................Tuy rằng cậu đã học được cách dùng bàn phím để di chuyển xung quanh, nhảy lên, ném, trước khi lộn ngược, sau khi lộn ngược ———-

"Á Á." Cậu kêu người bên cạnh.

"Ừ?" Á Á dáng vẻ phấn khích, thiếu điều thiếu một cái đuôi đong đưa phía sau nữa thôi ————

"Tại sao chơi trò này phải dùng bàn phím vậy?" Cậu không dám hỏi Park Jongseong, "Hồi trước mình....với anh họ chơi "GOD", cũng dùng chuột để di chuyển mà, không phải tiện hơn sao?"

Di chuyển mà cũng phải vất vả như vậy, dùng kỹ năng như thế nào...............cứ tưởng mình ít ra cũng đã di chuyển thành thạo rồi.

Không ngờ chuyển sang Mật thất gió lốc liền khác hẳn.

Lại không dám hỏi Park Jongseong........

Anh nhất định sẽ hỏi ngày xưa chơi trò gì, chơi với ai.

Vậy không phải sẽ bị lộ sao? Nhận nhầm người, cùng Riki chơi game thật sự rất xấu hổ.

Còn có loại cảm giác áy náy vì làm hồng hạnh vượt tường T^T.............

Á Á "ách" một tiếng, tự hỏi không biết làm sao mà dùng một game có thể giải thích được vấn đề này: "Bình thường thì loại game như kiểu Dota, Liên minh huyền thoại (LOL), Heroes of the storm, GOD đồ, toàn bộ đều dùng chuột để di chuyển, nhưng cái game Mật thất này thì lại dùng bàn phím để di chuyển.

Cậu mờ mịt: Nhưng rõ ràng dùng chuột cũng vẫn đi được mà."

"Ừ thì được, nhưng mà người nào chơi cũng dùng bàn phím, lúc nào không tiện thì mới dùng chuột. Mật thất là game thực tế, các động tác trước khi lộn ngược vân vân, các động tác chi tiết khác đều là dùng bàn phím thao tác, một cái nhấp chuột thì không thể làm nhiều động tác như vậy."

Yang Jungwon 0.0...........

"Nhưng mà tới StarCraft, Warcraft thì lại khác, cách dùng chuột không giống như vậy nữa ——–"

Yang Jungwon tiếp tục 0.0.....

Á Á lặng lẽ, thu lại lời giải thích của mình: "Tóm một câu lại là, mỗi game mỗi kiểu."

"Ờ," cậu gật đầu như thật, "Vậy cậu lúc thì chơi Dota, lúc thì chơi Starcarft, lúc lại chơi Mật thất, không bị loạn à?"

Á Á................

Người chơi game đã mười mấy năm làm sao mà loạn được.

Có loạn cũng chỉ có mỗi em trai nhỏ còn không phân biệt nổi các loại game này........

Rất nhanh sau đó, hiệp hai bắt đầu.

Ở bên kia, Park Jongseong hình như đang mở hội nghị qua điện thoại, nhắc cậu đóng cửa sổ nói chuyện lại.

Anh gõ cho cậu liên tiếp, để cậu bắt đầu luyện tập đổi súng đổi đao, lên đạn, nhắm, bắn, nhưng.............

Cậu nhìn thôi đã đủ choáng váng, lặng lẽ gửi tin nhắn riêng cho anh.

Lolicat: [giơ tay] có thể hỏi anh một chuyện không?

Park Jongseong: Nói.

Lolicat: Em học chậm anh có ghét em không?

Park Jongseong: Sẽ không.

Cậu có chút cảm động, đáy lòng tê dại, không ngờ anh có thể kiên nhẫn như vậy —- rất nhanh, Park Jongseong lại gửi thêm một câu nữa.

Park Jongseong: Cũng không trông chờ em học được.

Lolicat:............Vậy....còn dạy em làm gì?

Park Jongseong: Giết thời gian.

......................

Trong tầm mắt cậu, Á Á và 97 phối hợp rất tốt, tuy rằng cậu nhìn cũng không hiểu lắm, nhưng nhìn thấy hai người đó chạy trốn, lăn lộn, bắn súng, vân vân, liền cảm thấy nóng máu........Nhìn thấy như vậy, liền cảm thấy có chút chán nản, hăng hái nhảy nhót lúc nãy cũng mất sạch, chống cằm, nhìn máy tính chờ hội nghị qua điện thoại của anh kết thúc.

Một lúc sau, Park Jongseong hình như cũng phát hiện ra cậu không có động tĩnh gì.

Park Jongseong: Sao lại bất động rồi?

Lolicat: Đang đợi anh...............

Park Jongseong: Không thích bắn nhau? Thích thêm máu?

??

!!! Không thể nào.............

Cậu ngẩn ngơ nhìn màn hình máy tính.

Anh làm sao mà biết được, lúc trước mình chơi cùng Riki, huống hồ còn dùng nick của người khác. Bình tĩnh bình tĩnh, nhất định chỉ là anh thuận miệng hỏi thôi, giống như Á Á nói vậy, có mấy loại game cơ mà, anh chỉ thuận miệng hỏi thôi ———-

Vì thế, cậu quyết định giả ngu.

Lolicat: A?.......Thêm máu gì? 0.0

Park Jongseong trầm mặc.

Vài giây sau, lại gửi thêm một hàng chữ: ""(>^ω^

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co