042
Lá thu rơi bên thềm quạnh vắng
Ngày tôi đi chẳng nói thêm một lời
Khóe mắt người lệ nhòa cứ rơi
Tôi rời đi ở quãng đời còn rất trẻ
Và người ơi đừng thêm buồn nản nhé
Là tôi chọn vui vẻ mà rời đi
Chẳng oán than hay buồn khổ điều gì
Chỉ là mệt muốn nghỉ, muốn dừng chân
Ngày hương khói quẩn quanh trên ngọn đồi
Ngày nụ cười in lên di ảnh
Nắng ấm hoà với trời trong xanh
Gió se lạnh thổi qua bia đá nhỏ
Hộp tro cốt bị vùi xuống hố sâu
Mây thổi qua che ánh nắng trên đầu
Ngày họ đem đi hài tôi chôn mất
Cũng là ngày tôi yên giấc ngàn thu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co