Truyen3h.Co

Chương 1: Lại là nước

Thoian08

Tôi tỉnh dậy ngay khi cảm nhận được tiếng nước chảy. Những âm thanh sôi sục dữ dội làm rung chuyển cả căn nhà.

Thật xui xẻo, lại là nước.

Sau khi om vội tấm vải nhàu nhĩ, tôi vứt đại hộp thức ăn vào túi. Nước đã ở ngay dưới chân, chẳng có lựa chọn nào khác ngoài cuốn gói cho thật nhanh. Mà thật may mắn khi tôi chẳng có gì mấy ngoài cái thân này.

Tôi quấn hết mớ đồ lộn xộn lên người, nhảy xuống phần tường lún phún rêu, lách người tránh khỏi những mảng lớn tảo biển. Cắm đầu cắm cổ chạy như điên.

Cứ chạy thẳng như thế, cửa thoát đã ở ngay trước mắt, chỉ cách nơi tôi nghỉ lại đâu đó vài ba bước chân. Bên ngoài là chiếc thuyền nát, cũng do tôi tìm được.

Tiếng nước vẫn ép vào tường, tôi nghe thấy tiếng mình đạp trên một lớp nước mỏng bì bõm. Con thuyền đã được cột kĩ, nhưng nếu muốn đi phải tháo sợi dây ra.

Khi nhảy lên cái bệ cửa sổ thấp, tôi thấy nó cách mình đâu đó hai cánh tay. Nếu ném bọc đồ sang thì có lẽ sẽ kịp. Nghĩ là làm, tôi quấn đại tấm vải bên ngoài túi, nhắm thẳng vào khoang thuyền. Sau đó kéo mạnh sợi dây buộc ra.

Mọi thứ rất hoàn hảo cho đến khi nhận ra miếng giẻ vô tích sự đó vắt nửa lên mũi thuyền, nửa còn lại buông thõng xuống nước đã ướt sũng.

Miệng tôi mở ra, khép lại, cuối cùng nghiếng chặt. Tiếng chửi kẹt trong cổ họng cuối cùng cũng không tài nào thoát ra nổi.
Mặc xác ông ấy đi, hôm nay xui chết!

Không thèm chạy nữa, tôi dứt khoát buông thõng người để mặc cho dòng nước muốn làm gì thì làm, chỉ riêng việc đấu tranh tư tưởng đã dư thời gian cho nó lên đến eo rồi. Cả người tôi bị dìm xuống thật sâu, cảm giác nặng nề lạnh lẽo thật dễ chịu.

Thôi sao cũng được, bây giờ tôi là một con cá.

----

Hậu quả của một buổi buông thả chính là không còn bộ đồ khô ráo nào để mặc.

Thật lòng mà nói, tôi chẳng thiết tha gì với việc quấn đống vải nhàu nhĩ này lên người. Vì sao phải mang kín thế? Những tàn tích kéo dài từ phía bắc đến tận nơi này chỉ có toàn quần và áo dài tay.

Thời trang đâu? Phong cách đâu? Mấy nhà thiết kế loài người tuyệt chủng hết rồi à?

Tôi vừa vắt miếng giẻ bạc màu trông khá giống một cái áo vừa lo lắng. Không biết con người có đẹp không. Nếu không đẹp tôi sẽ chạy. Mà ít nhất cũng phải ổn bằng mấy con chim sặc sỡ kia.

Tôi bất ngờ vụt miếng giẻ vào tên phá hoại đang chực lao đến, hất nó đi. Con chim sặc sỡ loạng choạng đứng lên rồi thất thiểu bay về hướng khác.

Hôm nay cũng coi như đẹp trời, nước đã rút từ vài giờ trước. Bây giờ bên dưới là cả một bữa tiệc hải sản thơm phức. Lũ cá tôm không kịp chạy mất giờ đã chết gần hết, có mấy con cá nằm la liệt trên nóc ngôi nhà đổ nát cách tôi không xa.

Chúng thối kinh.

Mà quan trọng hơn, tôi lạc mất cục gỗ kia rồi. Xui không để đâu cho hết.

Khi thủy triều lên thường sẽ kéo theo vài trận rung chấn nhẹ, nhưng tối qua không biết nó muốn làm gì mà còn đẩy sập cả tòa nhà nào đó. Sóng kéo đến lùa ngược tôi vào căn nhà lúc đầu, đồng thời đẩy con thuyền đi mất.

Đến lúc tôi ngoi lên khỏi mặt nước đã không thấy bóng dáng đống đồ của mình đâu. Và cá chắc luôn có khi con thuyền đã bị đánh chìm luôn rồi. Bởi xung quanh tôi lúc đó ngoài nước và nước và cái tàn tích đã chìm hẳn ra thì chẳng còn gì khác.

Một vùng mênh mông.

Đi tìm lại đồ thất lạc kiểu đó không phải phong cách của tôi. Dù sao thuyền cũng không phải là một thức thiết yếu, về cơ bản tôi chỉ đang cố làm quen với thói quen của con người. 

Câu đầu tiên trong sách về loài này là không thể sống quá lâu trong nước. Nhưng ngược lại, chúng tôi cũng không thể sống quá lâu trên cạn, nếu không sẽ chết hoặc thành cá khô. Chứ cục gỗ rỗng đó hở ra là lật, bơi cũng chậm chạp, tác dụng duy nhất là tránh cho vải và đồ dùng bị ướt. Mà giờ tôi còn gì đâu?

Tôi mặc lại áo, ẩm ẩm khá là thích. Thôi sao cũng được.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co