Chương 2: biến đổi
Tôi không đi tìm con thuyền, mặc xác nó đi. Bởi tôi đã thấy miếng giẻ kia bị mắc vào một cái cây mọc đầy rong biển sặc sỡ.
Tất cả đều có độc hết, đương nhiên không chết được nhưng mà ngứa. Cây màu cam trông khô queo mọc đầy dưới đất còn gây tê liệt và chống đông máu. Ăn vào dai và đắng chát. Rong mọc đầy cả cái ngách đó, bởi cả bốn phía đều khuất nắng, nước cũng đọng lại rất nhiều. Đúng là cái ổ bệnh.
Vậy nên tôi không thiết tha gì vào lấy lại đồ nữa. Dù gì thì thấy được nó cũng là do tình cờ, coi như chưa từng gặp lại vậy.
Tôi tiếp tục đi về phía trước, nhảy từ nóc tòa nhà này sang tòa nhà khác. Nhìn những con chim lạ bay tán loạn rồi cẩn thận đáp xuống sau ngay sau lưng, tôi rất muốn chạy vòng quanh đuổi theo.
Mà thôi, tốn thời gian lắm.
Tôi chăm chú bước tiếp theo lộ trình cũ, lướt nhanh qua đàn hải âu trắng vỗ cánh bay phất lên khỏi con rùa biển đã bị ăn một nửa. Chân tôi đạp lên lớp rêu ẩm ướt bẩn thỉu, tránh khỏi xương động vật và mấy cây hoa trơn cao mọc thành cụm. Ruồi bu thành từng đàn trên xác cá, tranh ăn cùng lũ chim.
Trước mắt chỉ có từng mảng lô xô đen đúa, cô độc của một vùng tàn tích xưa cũ.
Đi thêm một lúc, tôi trèo xuống khỏi nóc tòa nhà, không biết đã qua bao lâu nhưng cảm giác đau rát cho thấy tôi đã phơi nắng đủ rồi. Nóng chết mất. Bên trên trời như đổ lửa, còn phía dưới thì mát. Nước vẫn chưa lui, mà cũng có thể nó không bao giờ rút hết. Ở vài nơi có vẻ còn lút đến đầu gối. Còn đống cỏ biển tươi tốt xanh mơn mởn kia nữa, nhìn qua đã biết nó sống tốt lắm.
Tôi đạp lên đống thực vật không biết tên nhơn nhớt đi đến gần con mương gần đó. Tạt nước lên ướt người, mấy vết đỏ do cháy nắng hằn lên vài vệt màu xanh nhạt rồi lặn hẳn. Tôi cũng tiện thể làm vài hớp đỡ đói.
Bật lửa nằm trong túi, không có thì không nấu ăn được. Dù tôi có thể nhai sống nhưng để phục vụ công cuộc hòa nhập với con người. phải hơ qua lửa mới có thể ăn.
Có đàn cá nhỏ bơi chậm giữa cái rãnh rộng từng là đường đi, chính là cái mương nước tôi uống đó. Ngay chính giữa có vài ba cục đá lộ có vẻ từng được gọi là xe ô tô.
Rong rêu bám từng mảng xanh rì sặc sỡ trên những tòa nhà, phủ màu xanh đến sát rìa nắng. Bất cứ nơi bào bị nắng chiếu vào sẽ khô lại thành từng bợn đen sì. Đợi khi nước lên, chúng sẽ tươi trở lại.
Tôi thích vị rêu lá nhọn hơn, dễ rửa sạch và ngọt. Còn loại lá ngắn thì chỉ toàn cát là cát.
Ngoài ra hàu cũng không tệ. Tôi vục đầu xuống nước cạy được một con rất to. Con người thường ăn sống loài này.
Mà ngặt một nỗi nếu không có đá để bám vào thì sẽ không có hàu, còn mang theo thì thối. Tôi nghĩ xem có cách nào mang theo một ít không khi vứt cái vỏ cuối cùng xuống nước. No thì no rồi, chỉ là quần áo lại ướt hết vì ngụp lặn kiếm ăn.
Tôi vuốt ngược phần tóc đầm đìa nước mặn ra sau đầu. Kệ đi, dù sao có vẻ tàn tích của con người cũng không tệ.
---
Khi mặt trời ngả bóng, tôi đã ra khỏi thành phố, tiến đến vùng đồi hoa trơn.
Cả hòn đảo mọc đầy loài cây này, nhưng ngọn đồi lớn chiếm phần lớn diện tích mới là lãnh địa thực sự của chúng. Ít nhất thì trong thành phố mấy loài khác còn có đường sống.
Thực vật đã thay đổi rất nhiều để thích nghi và tồn tại trên hòn đảo này. Chúng vừa mang đặc điểm của loài cây trên cạn lẫn thực vật thủy sinh.
Hoa trơn là một ví dụ điển hình. Chúng cao, dẻo, các nhánh mọc đối xứng ngay trên phần thân tròn rỗng uột. Lá mọc thành cụm tròn ở phần đầu mỗi cành. Về màu sắc, càng ở vùng thấp dễ ngập màu càng nhạt, thân mềm và lá xõa ra lớn hơn. Trên đỉnh đồi, cây xanh sẫm, cứng cáp và ít nhớt hơn hẳn.
Chỉ là khi sờ vào luôn có cảm giác nhớp nháp trơn trượt. Chúng tôi gọi đó là hoa trơn. Tôi bẻ một nhánh cây ở dưới đồi, nơi nước ngập đến mắt cá chân. Vị mặn nhẹ, hơi tanh.
Dịch nhớt chảy ra đầy tay tôi qua mấy cái lỗ tròn bên trong cành. Thứ này để dưỡng tóc hay dùng như chất chống thấm nước cho giấy rất hiệu quả. Còn ăn thì tởm lắm, tôi cắn một miếng cho biết vị rồi quăng đi.
Rửa sạch hết đống nhớt trên tay, tôi đưa tay lên vai rồi khựng lại. Chết cha, quên mất, cái túi mất tiêu rồi còn đâu, vậy mà mình còn định lấy sổ ra ghi lại.
Đồng thời tôi cũng cay đắng nhận ra tất cả số sách đã đi tong, đến cả bản đồ cũng mất. Nếu không có mấy thứ đó, tôi sẽ hoàn toàn là một con cá thất học và chết ngay lập tức.
Tôi chống cằm, cẩn thận xem xem nếu không có chúng thì mình có thể sống được bao lâu. Nhưng chưa kịp nghĩ xong biển đã xuất hiện ngay trước mắt.
Tôi quay đầu lại nhìn ngọn đồi. Chà, giờ quay lại thì xa lắm. Coi như đây là số trời đi.
Cứ thế, ngày thứ bảy rời nhà, tôi đã trắng tay.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co