Chương IX
Chàng vừa nghe, chân hốt hoảng mà chạy phóng ra mở cửa, gọi ngay lũ cận vệ gác trong cổng:
- Nàng ta chưa đi lâu, lục soát khắp nơi trong phủ! Không tìm được thì lục soát cả thành! - khuôn mặt ngài tức tối và bất ngờ đến khó hiểu, lũ cận vệ nay lần đầu nhìn thấy vị thanh tra vốn thanh đạm ít lời nay lại hung dữ quát mắng họ, làm một phen cả vương phủ loạn hết cả lên.
Chàng vừa tính nằm lại không lâu thì cũng vì lo lắng mà đứng lên khoác áo, thay đồ tươm tất rồi bắt đầu công việc thường ngày. Chàng nãy giờ cứ lo lo là tiểu thư nàng ta vì dỗi chàng mà bỏ đi luôn, nhưng rõ ràng phòng nàng ta không bị mất thứ gì, đồ đạc nguyên vẹn. Không chỉ vậy Elena phu nhân từng nói Shiho tiểu thư ghét kinh đô, không dám mạo hiểm mà bước ra ngoài một mình trên chốn đất khách quê người như vậy, chàng tin rằng nàng ta đang bị bắt cóc, và nghi phạm chàng nhắm đến với xác suất cao nhất: Kuroba Kaito.
____
Ở trong một khu rừng trúc, một đám người đang vây quanh nàng ta. Khuôn mặt Shiho lúc này không nói lên lời nào, chỉ lặng thing nhìn vào đôi mắt đen ngầu của chúng cho đến khi chúng mở miệng ra trước:
- Shiho đại tỷ, chúng ta đến cứu tỷ đây!
Nàng quay qua nhìn chúng rồi cười nửa miệng, ánh mắt xanh lục bảo hướng về phía tên vừa nói mà nhìn khinh bỉ.
- Cứu ta?
Tên đứng sau hùa lên, cười thật tươi nhìn Shiho rồi nắm lấy tay nàng, rõ ràng hắn với nàng không thân không thiết, quen biết đâu ra mà bắt tay bắt chân vô duyên như vậy?
- Shiho tỷ, cuối cùng chúng ta cũng đưa được tỷ ra khỏi tên quan thanh tra độc ác đó!-Nàng không chần chừ hất tay hắn ra, rồi đặt nghi vấn:
- Các ngươi khiến ta thành ra như vậy lại còn dám mở miệng bảo các ngươi là ân nhân hay sao?
- Đúng là ban trước là do chúng đệ sai, vậy chả lẽ tỷ không còn lo cho đại huynh Kaito hay sao? - chúng né ánh mắt của Shiho, nãy tới giờ chúng hành động theo nhóm. Lẫn lúc đưa nàng tới đây, lẫn cái thói nói chuyện không lí lẽ kia.
Nàng hừ mặt, ừ thì phu quân tốt, ừ thì Kaito huynh đệ của chúng. Rốt cuộc trong mắt chúng nàng đâu là gì, một quân tốt thí hay sao? Muốn được về là sẽ được về còn ra đi thì phải ra đi, đùa hay sao? Bởi vậy càng nghe càng khiến nàng mệt mỏi vô cùng:
- Các người bảo ta phải lo cho hắn? Rồi lúc ta cần hắn lại im ru!- nàng lia mắt về phía sau lưng chúng với những thanh đoản đao giắt sau lưng, miệng nhạt cười- Nhưng rốt cuộc ta biết các ngươi tới đâu vì lí do này?
Đúng là nói đến Kaito, nàng ta đâu phải kẻ tuyệt tình như vậy? Nhưng rõ ràng chàng ta có gan làm lại không dám chịu, kẻ cam chịu lại là nàng. Có thể cho là nàng đây bất nhơn, bất nghĩa phu thê. Nhưng nhớ lại làm nàng vô cùng đau lòng, tình nghĩa bao năm đổi lấy một nén vàng, đôi khi thiết nghĩ bao vũ khí chúng cầm trên tay mà chỉ để như vậy thì không phải là đơn giản hoá vấn đề rồi hay sao?
Tên đứng ngay đầu không hiểu sao tự dưng bật cười lớn, khớp ngón tay của hắn cử động kêu răng rắc nghe chói cả mang tai. Còn hai tên phía sau như nghe được hiệu lệnh mà nhảy về phía trước, lấy miếng khăn tay nhấn mạnh vào mũi của nàng, làm nàng như không còn vững nổi mà ngất xỉu ngay lập tức. Chỉ còn nghe lại giọng nói cuối cùng từ hắn:
- Là do ngươi chọn, Miyano Shiho!
....
"Rầm!"
Hắn quăng nàng vào góc của một ngôi nhà hoang cũ nát, phía trong còn có mùi mốc meo của gỗ làm nàng khó chịu mà bừng tỉnh lại. Chúng dùng dây thừng trói tay nàng thật chặt, cả đôi chân cũng không buông tha, một đường rạch nhỏ ở nơi cổ chân nàng rỉ máu. Rõ ràng chúng quyết không cho nàng chạy đi dù ra sao chăng nữa!
Tên cầm đầu ghé sát người nàng, khuôn miệng vẫn hiện lên nụ cười mà nàng ghê tởm. Hắn quay ra rồi nói với nàng:
- Ngươi thật vô giá trị, và ta chắc chắn cả vị quan thanh tra kia cũng không thiết tha giữ ngươi lại bên mình đâu! - hắn ngồi chễm chệ bên một góc nhà, cách nàng chỉ chừng hơn một mét rưỡi, đôi mắt hắn nhìn ra phía cánh rừng trúc xanh rậm rạp, nơi kinh thành tìm đâu ra lắm những cây trúc xanh non mơn mởn như vậy? Hắn nhìn thái độ với khuôn mặt cau có của nàng, rồi tiếp tục:
- Nhưng bây giờ, đối với bọn ta thì ngươi là món hàng trao đổi với gia đình Miyano giàu có kia!
Shiho giật mình khi nghe đến điều này, phản ứng này là thứ hắn hoàn toàn đoán trước được, nhưng ánh mắt của nàng ta lại chứa chan sự vô cảm và thờ ơ, nhưng vẫn thấu hiểu được chuyện gì sẽ xảy ra. Nàng lớn lối với hắn:
- Ta sẽ không làm gì cho các người và cũng sẽ không khiến gia đình ta tổn hại điều gì, hãy tự thấy xấu hổ bản thân mình đi!
Một tên phía sau hướng tới phía nàng, một cái tát vào má nàng làm nó ửng đỏ lên, vô cùng đau và rát. Không thể tin được mấy kẻ xưng danh đệ đệ này lại ngỗ ngược như vậy, nàng cắn nhẹ môi dưới rồi cười. Hắn khua tay bảo tên đó lui ra sau rồi tiếp tục:
- Kaito và chúng ta vì đang nợ một món nợ lớn, không thể không làm như vậy! - rồi hắn móc ra từ sau là một con dao nhọn, với vết máu mà hắn khứa chân nàng ban nãy rồi lau sạch nó, bằng lưỡi của mình- Ngươi hãy biết ơn huynh ấy đi, vì cho đến cuối cùng huynh ấy là người hiểu được giá trị của ngươi nhất!
" hai mươi lượng vàng"
Nàng nhăn mặt, quay đi mà nhìn ra phía cửa sổ. Rừng trúc tịch mịch y như lòng nàng, hoá ra đến giờ nàng cũng chỉ là quân tốt. Kẻ mang lại tiền bạc cho chúng, nếu không ai cứu nàng, nếu nàng được chuộc ra bằng tiền nhưng về lại bằng hồn thì chắc cũng không còn dám tiếc nuối nữa, vì nàng đã được mọi người tận dụng hết cỡ đến vậy, còn dám than trách ai?
- Kaito? Hắn ta vẫn tốt chứ? - câu hỏi vô tình vuột khỏi miệng làm nàng như muốn lắc đầu hỏi lại. Ấy vậy mà tên kia cũng nhanh mồm, làm nàng nghe xong không kịp thở.
- Tốt, vô cùng tốt nếu món nợ này xong xuôi! - hắn cười rồi quay qua nhìn thẳng vào mắt nàng - có lẽ ngươi chưa biết gì, nhưng Kaito đã được một công nương trên triều hết mực yêu quý, họ đã thành thân cùng nhau và huynh ấy sắp sửa có một chức vị trong triều!
- Vậy mà hắn còn muốn bắt ta để lấy tiền, chả lẽ vị công nương đó không đủ tiền cho hắn trả nợ hay sao? - Shiho trừng mắt, nghe hắn nói mà lòng nhói đến tim muốn vỡ ra từng mảnh, thiết nghĩ ban nãy hắn không tiện ra mặt vì không muốn thấy nàng tổn thương, vậy mà giờ cái cớ này cũng không thể nào làm nguôi ngoai hết cơn thịnh nộ của nàng đối với hắn. Hắn vui vẻ cạnh một nữ nhân khác, nhưng vẫn muốn nàng làm theo ý hắn? Toại nguyện cho hắn?
- Huynh ấy không muốn quá khứ không sạch sẽ của mình xuất hiện trước công nương. Nên mới nhờ tỷ tỷ đây một tay giúp đỡ!
Nàng cười phá lên, khi nỗi đau bỗng dưng đạt tới đỉnh điểm, quả thực vô cùng khốn kiếp. Tình phu thê thậm chí chỉ là cái cớ cho hắn moi móc từ nàng, chỉ là nàng không hiểu sao dại dột mà trái tim cứ quặn thắt liên hồi. Nàng run mình mẩy, nhưng cũng không dám manh động gì mà bất lực thả mình ra sau bức tường gỗ rồi dựa người thở dài. Một tiểu thư nhà Miyano lại có số kiếp đau đớn như vậy, chúng đã đi cấp báo cho quan viên của gia đình, và nàng tin chắc rằng không một Kaito nào sẽ đến giải vây, không một quan thanh tra nào đoái hoài nàng nữa. Nhưng càng nghe hắn nói, nỗi sợ càng cao thì quyết tâm cũng càng lúc một nhiều hơn:
- Vậy sao? Vậy thì không có ...
"Phập"
- Ngươi từ chối thì ta cũng sẵn sàng đón tiếp ngươi rồi thưa tiểu thư!
Đôi khi con tin là cái cớ cho hắn bắt nàng ta từ chỗ quan, nhưng biết đâu vẫn còn cái cớ khác kinh tởm hơn như vậy?
Hắn ghim con dao sắt nhọn kia vào bụng nàng, ghim sâu vào một bên hông làm máu tràn ra, còn tay nàng thì không cử động được. Hoàn toàn bất lực trước kẻ như hắn, ấy vậy mà bọn khác còn đứng ngoài cười cợt rồi bước vào trong, chúng cắt những mảnh áo trên người nàng ra, từng vết cắt áo lại xuyên qua da thịt đau nhói. Chưa hết, chúng xối nước lên người làm những vết cắt như loét ra, nhói đau đến nghẹn cả người tiếng khóc nấc của nàng sẽ không chạm tới ai, vì rừng trúc này phía xa thành, bất khả xâm phạm.
Tên cầm đầu lại đưa bàn tay hắn lên mặt nàng rồi bóp chặt, lôi mặt nàng tiến lại gần phía hắn một cách thô bạo. Tay kia thì tiếp tục rạch phần bụng kia làm nó chằng chịt máu me, như lục phủ ngũ tạng cũng muốn lôi ra theo.
- Mặt ngươi cũng đẹp lắm Shiho! Kaito chán chê ngươi rồi thì để ta cũng được!
Hắn gục đầu mình vào hõm cổ của Shiho mà cắn, vừa trượt xuống phía dưới liếm lấy những vệt máu như con thú điên dại....
Nỗi ô nhục ngày hôm nay, ngươi nhất định không bao giờ dám quên!
MIN
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co