Truyen3h.Co

Cấp Dưới Của Dì

Chương 8

YnNhu7

Dì Minh đang ngồi ở sofa phòng khách, vừa uống trà vừa lướt điện thoại. Thấy cô với Bảo Anh bước vô, vừa cười nói vừa đùa giỡn, dì liếc mắt một cái là nhận ra ngay sự khác thường.

Đợi Bảo Anh chào rồi ra về, dì đặt ly trà xuống, quay sang hỏi Nguyên:

– Dì thấy con với Bảo Anh dạo này hay đi chung lắm đó nha. Có cái gì không vậy?

Cô giật mình, ngồi xuống ghế tay nâng nhẹ ly nước cho đỡ ngượng:

– Dạ… đâu có gì đâu, tụi con như bạn bè thôi hà.

– Bạn?

Dì cười nhẹ, lắc đầu:

– Bạn thì cũng tốt, mà hơn bạn cũng không sao. Chỉ có điều, trước hết con phải rõ lòng mình đã. Đừng để người ta hiểu lầm, rồi tới lúc chính con cũng rối, cả hai đều khổ.

Cô ngồi im, trong lòng càng rối ren hơn.

Dì chậm rãi nói tiếp:

– Cứ bình tĩnh. Thử lắng nghe coi khi ở bên người đó, con thấy thế nào: vui hay khó chịu, nhẹ nhõm hay nặng nề. Trái tim thường biết rõ hơn cái miệng đó. Mà dì nói này, con đừng nặng lòng quá… biết người ta ra làm sao đâu. Để tâm nhiều quá chỉ có khổ cho mình thôi.

Cô mím môi, không dám nhìn thẳng vào dì, chỉ khe khẽ gật đầu, cúi xuống, lấy muỗng khuấy ly nước cam mà chẳng uống, trong lòng chộn rộn. Cũng chẳng biết mình nên phủ nhận dứt khoát hay nên thừa nhận chút gì đó. Thật ra, chính cô cũng chưa chắc Bảo Anh nghĩ sao về mình, chỉ thấy mỗi lần ở gần nàng thì tim lại đập nhanh hơn thường lệ.

Chiều hôm đó, sau giờ học. Vừa vào nhà thì nghe tiếng trò chuyện, cười đùa vọng ra từ phòng khách. Dì Minh cùng mấy người bạn thân, trong đó tất nhiên Bảo Anh cũng có mặt.

Cô chưa kịp chào thì đã nghe giọng dì Tú nói lớn:

– Ê, Bảo Anh, dạo này có người trong công ty để ý dữ lắm ha? Coi bộ hợp đôi lắm đó nghen!

Chú An lại xen vô:

– Ủa làm anh tưởng..., tại anh thấy mày cũng hay kè kè con bé Nguyên nên nghĩ hai đứa...

Chưa kịp để anh nói hết Bảo Anh đã lên tiếng phản bát:

– Trời ơi, mấy anh chị đừng nói bậy. Em coi bé nó còn nhỏ, gu em có phải con nít đâu. Với em coi Nguyên như em cháu trong nhà á mà.

Dì Minh nghe vậy, liếc Bảo Anh một cái, rồi vừa cười vừa hỏi, giọng nửa đùa nửa thật:

– Em út trong nhà hả? Vậy chứ sao chị thấy hai đứa đi với nhau hoài, thân thiết dữ lắm. Em có chắc chỉ là “em út” không đó?

Cả đám lại rộ lên. Ai cũng nghĩ dì chỉ đùa, nhưng trong giọng dì có chút gì đí khá nghiêm túc.

Bảo Anh vẫn chỉ cười, đưa tay xua nhẹ:

– Thiệt mà sếp, em quý bé, thương như em vậy thôi. Còn mấy chuyện khác… không có đâu.

Mấy người bạn dì lại hùa vào, trêu thêm về anh đồng nghiệp kia. Bảo Anh cũng hùa theo bàn tán cho vui, không tỏ vẻ gì bận tâm.

Ngoài cửa, cô đứng lặng. Mỗi lời nói của Bảo Anh như rơi thẳng vào tim, nặng trĩu. “Chỉ là em út trong nhà thôi…” – câu đó xoá sạch mọi ngờ ngợ, mọi hy vọng mà cô chưa kịp gọi tên.

Cô siết chặt quai cặp, lùi lại, chọn lối đi sau để tránh vào phòng khách. Tiếng cười trong nhà vẫn rộn rã, còn bước chân cô thì nặng trĩu, như có đá đè xuống.

HẾT CHƯƠNG 8

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co