39.
Hoàng Đức Duy đi lưu diễn ở tỉnh khác đã tròn hai tuần, để lại Nguyễn Quang Anh cô độc trong căn penthouse rộng lớn mà sặc mùi vị của hắn. Những đêm dài không có hơi ấm, không có những cú thúc bạo liệt của Duy khiến cơ thể em rơi vào trạng thái bứt rứt, khô khốc. Cơn nứng ngầm tích tụ từng ngày như một con đê sắp vỡ, thiêu rụi mọi lớp phòng vệ cuối cùng của một kẻ vốn dĩ đã bị hắn thuần hóa đến mức mất đi tự trọng.
Giữa đêm khuya, không thể kìm nén được sự trống rỗng nơi hạ bộ, Quang Anh run rẩy bấm máy gọi Facetime cho Duy. Ngay khi màn hình kết nối, gương mặt hắn hiện lên với vẻ mệt mỏi sau buổi tổng duyệt, nhưng ánh mắt ngay lập tức chuyển sang trạng thái săn mồi khi thấy Quang Anh đang nằm trên giường trong tư thế không mảnh vải che thân, hai chân banh rộng, bàn tay nhỏ nhắn đang thô bạo xoa nắn lấy hạt mầm nhạy cảm của mình.
"Địt mẹ anh..mới đó mà đã không chịu nổi rồi à?" – Duy cười khẩy, giọng hắn trầm khàn, đầy vẻ cợt nhả ngay giữa tiếng nhạc xập xình từ phía cánh gà sân khấu.
"Duy... hức... chồng ơi... tao nhớ cặc mày vcl... tao nứng chết mất... mày đâm tao đi... Duy ơi... làm ơn... hức... ♡"
Quang Anh vừa khóc nức nở vừa tự hành hạ bản thân trước màn hình. Em không còn quan tâm đến bộ dạng nhếch nhác, đĩ thõa của mình nữa, chỉ biết quằn quại cầu xin. Duy nhìn cảnh tượng đó, bàn tay hắn cũng không nhịn được mà luồn xuống quần tây, bao lấy cự vật đang cương cứng đến phát đau của mình.
"Được, muốn thì tôi cho. Đặt điện thoại ở góc chính diện, chỉnh cho rõ cái lỗ đĩ đang há mồm ra chờ kìa. Lấy cái cọc giả silicon ra, cắm nó vào cho tôi xem anh nứng thế nào."
Quang Anh vội vàng làm theo, em đặt máy ở góc độ mà Duy có thể quan sát rõ mồn một từng milimet trên cơ thể em. Cây cọc giả bằng silicon cỡ đại, thứ mà Duy đã dùng để hành hạ em ở chương trước, được em run rẩy nhét vào sâu trong lỗ hậu. Sự to lớn và thô ráp của nó ngay lập tức nong rộng cái lỗ nhỏ, khiến em rên rỉ đầy nhục nhã.
"Ưm... á... Duy... nhìn đi.. tao đang tự đâm vào lỗ mình... vì cặc mày.. hức... ♡"
Duy vừa nhìn em, vừa thô bạo tự sục cặc mình ở bên kia màn hình, ánh mắt hắn dán chặt vào những cú dập hông của em. Hắn không ngừng buông những lời lẽ tục tĩu
"Nhún mạnh lên, cái lỗ đĩ đó chỉ đáng để cọc giả chà đạp thôi đúng không? Bú liếm cái màn hình đi, tưởng tượng đó là cặc tôi đang giã vào bụng anh."
Dưới sự chỉ huy tàn bạo của hắn, Quang Anh hoàn toàn mất trí. Em nhún nhảy điên cuồng trên cây cọc giả, nước dâm bắn tung tóe. Khi cơn khoái cảm chạm đến đỉnh điểm, Duy gầm lên qua loa điện thoại
"Tự bắn tinh lên màn hình cho tôi! Bắn vào chỗ mặt tôi đang hiện lên kia kìa!" Quang Anh run rẩy bắn ra một lượng tinh dịch trắng đục, phun thẳng vào mặt Duy trên màn hình điện thoại, miệng vẫn không ngừng gào khóc tên hắn.
.
Hai ngày sau, ngay khi vừa bước chân ra khỏi xe, Duy đã lao thẳng vào phòng ngủ như một cơn bão. Hắn không cần cởi bỏ bộ quần áo đi diễn đắt tiền, cũng chẳng màng đến việc đóng cửa phòng. Ánh mắt hắn khóa chặt vào thân hình đang cuộn mình say ngủ của Quang Anh trên chiếc giường lớn.
Hắn nhớ cái lỗ đĩ đó đến phát điên. Cảm giác cọ xát trong suốt những ngày lưu diễn không thể nào thỏa mãn được sự chiếm hữu đang gào thét trong lòng hắn. Không cần suy nghĩ hay dạo đầu, Duy lao tới, xé tan chiếc áo thun mỏng manh trên người em, đôi bàn tay thô bạo tách rời hai cánh mông trắng nõn.
"Ư.. Duy?.." – Quang Anh bừng tỉnh, giọng em còn ngái ngủ, mắt lờ đờ nhìn thấy gương mặt quen thuộc đầy sát khí của hắn.
"Nhớ cặc tôi lắm đúng không? Đêm qua bảo nhớ, giờ tôi về rồi đây, ăn cho hết đi!"
Hắn đéo để em kịp định thần, cũng chẳng để em kịp mở miệng cầu xin hay chào hỏi, Duy đâm sầm cự vật gân guốc, nóng hổi của mình vào thẳng cái lỗ đang còn chưa kịp khép miệng sau hai ngày tự xử.
"Aa... á!! Duy!! Đau... hức... chồng về rồi.. á... ứ... ♡"
Tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên khô khốc, xé tan bầu không khí yên tĩnh. Duy điên cuồng thúc mạnh, hắn dùng toàn bộ sức lực của kẻ vừa thoát khỏi sự kiềm chế của công việc, nắc tàn bạo như muốn găm chặt em vào tấm nệm.
"Anh bảo nhớ cặc tôi, giờ tôi cho anh thỏa mãn đến chết đây. Cái miệng đĩ đó không được phép ngậm miệng lại cho đến khi tôi bắn đầy vào bụng anh!"
Duy nắc điên cuồng, từng cú thúc đều chạm thẳng vào điểm G, khiến Quang Anh phải quằn quại, hai chân quấn chặt lấy eo hắn. Cảm giác được hắn chiếm hữu thực sự, sau chuỗi ngày dài chỉ nhìn nhau qua màn hình điện thoại, khiến Quang Anh sướng đến mức trợn ngược mắt, tiếng rên rỉ dâm loàn hòa cùng tiếng gầm gừ của Duy tạo nên một bản tình ca dâm dục đầy biến thái. Trận nắc lần này là một lời nhắc nhở đanh thép: ở cái penthouse này, mọi nỗi nhớ và cơn nứng của em đều phải được dâng hiến trực tiếp cho một mình Hoàng Đức Duy
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co