40.
Phòng thu sáng đèn đến tận ba giờ sáng, tiếng bass dập dồn trong loa kiểm âm hòa quyện cùng bầu không khí đặc quánh mùi khói thuốc và sự căng thẳng của công việc. Hoàng Đức Duy ngồi sừng sững trước bàn làm việc, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính với hàng tá track nhạc phức tạp. Hắn đang trong giai đoạn nước rút của một bản phối, sự tập trung cao độ khiến khuôn mặt hắn trở nên lạnh lùng và sắc bén hơn bao giờ hết.
Nguyễn Quang Anh đứng bên cạnh, em đã đứng đợi ở đó hơn một tiếng đồng hồ, sự tủi thân và khao khát được vuốt ve bùng lên khiến em không thể nhịn được nữa. Em khẽ chạm vào vai hắn, giọng run run:
"Duy ơi... anh nhớ.."
"Đi ra, em đang làm nhạc."
Duy cắt ngang lời em, giọng nói khô khốc không chút hơi ấm. Hắn thậm chí không buồn ngoái đầu lại. Sự thờ ơ ấy như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo của Quang Anh. Em cắn môi, lòng tự trọng bị tổn thương nhưng cái cơ thể đang khát khao hơi ấm lại phản bội chính mình. Em bạo dạn ngồi hẳn lên đùi hắn, xoay mặt về phía màn hình máy tính, đôi bàn tay gầy gò vờ như vô tình đặt lên vai hắn.
"Nào, đi ra, đéo thấy tao đang làm nhạc à? Anh đừng có mà nhõng nhẽo ở đây, vướng víu bỏ mẹ." – Duy gầm gừ, bàn tay đẩy mạnh hông em ra một cách đầy gắt gỏng.
Quang Anh đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng vì uất ức.
"À. Ok."
Em đáp gọn lỏn, xoay lưng bỏ đi, tiếng bước chân hằn học vang lên trên sàn gỗ.
Cánh cửa vừa khép lại, Duy bỗng khựng lại. Tiếng nhạc ầm ĩ vẫn chạy nhưng lòng hắn bỗng thấy trống trải đến lạ. Hắn thở hắt ra, vò đầu bứt tai rồi vội vàng đứng dậy đuổi theo. Hắn tóm lấy tay em ngay ngoài hành lang, giọng dịu xuống nhưng vẫn mang vẻ cáu bẩn đặc trưng:
"Ê... Quang Anh, em xin lỗi, đang bận làm nhạc nên quên mất. Đừng giận."
Quang Anh hất tay hắn ra, ánh mắt long lên đầy vẻ thách thức: "Đéo yêu thì nói một câu, mắc cái lồn gì mà phải trưng cái mặt lạnh như tiền ra với tao? Cứ làm nhạc với cái máy tính của mày đi, đừng bao giờ sờ vào người tao nữa!"
"Quang Anh, lên đùi em ngồi đi." – Duy không đôi co, hắn trực tiếp hạ lệnh bằng chất giọng ra lệnh, đôi mắt tối sầm đầy vẻ chiếm hữu.
"Mắc đéo gì tao phải nghe mày? Buông ra.."
Quang Anh chưa kịp dứt lời, Duy đã giật mạnh tay, lôi tuột em vào phòng thu, ấn em ngồi xuống đùi hắn. "Ah... con mẹ mày, mắc đéo gì kéo tao?"
Em chửi bới, định đứng dậy nhưng ngay lập tức bị bàn tay to lớn của Duy ghì chặt xuống.
"Ai bảo không ngoan?" – Duy cười gằn, bàn tay hắn luồn xuống dưới lớp áo, thô bạo lột phăng chiếc quần đùi của em.
Thế nhưng, hắn không dừng lại ở đó. Duy đặt Quang Anh ngồi xoay lưng lại với hắn, đối diện trực tiếp với màn hình máy tính. Em ngồi trên cự vật đang căng cứng, giật liên hồi của hắn. Duy dùng hai tay em đặt lên bàn điều khiển, bắt em phải giữ lấy cạnh bàn để cơ thể không bị đổ về phía trước.
"Vừa làm nhạc vừa chơi anh, xem anh chịu được bao lâu."
Duy nhấn nút "Play" cho bản nhạc chạy, đồng thời dồn sức hông, đâm sầm một cú lút cán vào sâu tận tử cung em.
"Ahhh!!..." – Quang Anh hét lên một tiếng rên rỉ, hai tay bấu chặt lấy bàn điều khiển âm thanh, tiếng bạch bạch vang lên ngay giữa nhịp trống của bản phối.
Duy vừa điều khiển chuột bằng một tay, vừa nắc bạo liệt bằng thân dưới. Quang Anh ở đằng trước, đôi mắt đờ đẫn vì khoái cảm, khuôn mặt cúi gầm xuống vì vừa đau đớn vừa sung sướng đến cực điểm. Mỗi lần hắn thúc mạnh, em lại không thể giữ vững trọng tâm, cơ thể bị xóc lên theo nhịp dập của hắn.
"Nghe này... nhạc hay không?... sướng không?" – Duy vừa nắc vừa thì thầm vào tai em, hơi thở nóng rực phả vào làn da đang ửng hồng.
"Đ-đừng... hức... nhạc... nhạc to quá... mà cặc mày... á.. sâu quá... ứ... Duy ơi... đừng... ahhh!.."
Quang Anh run rẩy, đôi chân gầy gò của em không thể đứng vững, phải ghì chặt lấy hông hắn để không ngã nhào. Duy không hề nương tay, hắn đẩy nhanh tốc độ theo nhịp điệu của bài nhạc, khiến cả căn phòng thu tràn ngập âm thanh hỗn loạn: tiếng nhạc điện tử, tiếng thở dốc và tiếng thịt va chạm nhầy nhụa. Em vừa phải giữ chặt cạnh bàn để không bị lôi tuột ra sau, vừa phải cắn răng chịu đựng những cú thúc tàn bạo của hắn, nước mắt dâm đãng chảy dài trên má.
Duy nhìn tấm lưng trần đẫm mồ hôi của em, sự chiếm hữu trong lòng hắn dâng lên cao trào. Hắn dùng một tay gạt phăng mấy cái track nhạc trên màn hình, rồi đẩy hông mạnh hơn, dồn ép em vào tận cùng của sự nhục nhã. Ở căn phòng này, âm nhạc chỉ là phông nền cho cuộc chơi của hắn, còn Quang Anh—mãi mãi là con rối dưới thân Hoàng Đức Duy, bị hắn chơi đùa, bị hắn giam cầm trong những bản nhạc tình dục đầy đau đớn và khoái cảm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co