Truyen3h.Co

[ Caprhy ] Góc lớp

29. Thời gian

rhydermemxeo

Căn tin bệnh viện chiều muộn, vắng vẻ.

Duy ngồi một mình bên chiếc ghế nhựa, hai tay buông thõng giữa đầu gối, mắt nhìn vào khoảng không.

Đã hơn hai giờ kể từ khi Quang Anh được chuyển lên phòng theo dõi. 

Mọi thứ như một giấc mơ nhòe nhoẹt. 

Không phải vì nó mơ hồ, mà vì nó quá thật. 

Thật đến mức khiến người ta không thở nổi.

Bác sĩ: Em là bạn của bệnh nhân Nguyễn Quang Anh phải không ?

Giọng nói nhẹ nhàng của bác sĩ vang lên từ sau lưng. 

Duy ngẩng lên, gật đầu, dù cổ họng khô đắng.

Đức Duy: dạ, có chuyện gì vậy ạ ?

Bác sĩ:  Mời em vào phòng tư vấn một lát. Có vài điều... bác sĩ cần nói rõ.

(.....)

Phòng tư vấn - 16h45

Duy ngồi đối diện bác sĩ. 

Mắt cậu sưng vì mệt, nhưng vẫn mở to, tập trung đến mức  không chớp trong khoảng thời gian dài.

Bác sĩ: Quang Anh được đưa đến kịp lúc, nhờ vậy đã qua cơn nguy hiểm ban đầu. Nhưng...

Bác sĩ ngập ngừng đôi chút

Có vẻ có điều gì khó nói lắm

Bác sĩ:  Sau khi kiểm tra chi tiết, chúng tôi phát hiện tim cậu ấy có dấu hiệu tổn thương lâu dài và nghiêm trọng.

Duy nuốt khan.

Đức Duy: Ý bác sĩ là... bệnh từ trước?

Bác sĩ: Đúng. Một dạng dị tật tim bẩm sinh hiếm gặp, thuộc nhóm "Tứ chứng Fallot biến thể". Trường hợp này thường được phát hiện từ nhỏ, nếu đi khám định kỳ dần dần thì sẽ đỡ. 

Đức Duy: Nhưng cậu ấy chưa bao giờ được đưa đi khám 

Duy nói, giọng thấp.

Không phải câu hỏi. 

Chỉ là một sự thật quá đau để thừa nhận.

Bác sĩ thở dài, mở bảng xét nghiệm.

 Những tờ giấy in hình ảnh mạch máu, chỉ số, siêu âm... hiện ra trước mắt Duy như thứ ngôn ngữ không cần hiểu cũng đủ khiến tim co lại.

Bác sĩ: Chúng tôi đã làm mọi xét nghiệm cần thiết. Cơ tim hiện tại đã xơ hóa ở một phần ba diện tích. Áp lực động mạch phổi tăng. Hệ thống dẫn truyền điện tim có dấu hiệu bất ổn.

Bác sĩ dừng lại một chút, giọng ngày càng nhỏ

Bác sĩ: Cậu ấy đang sống nhờ ý chí và một chút may mắn. Nhưng chúng không kéo dài được mãi.

Duy im lặng.

 Hai tay cậu nắm chặt đến mức móng tay in vào da.

Đức Duy: Nếu được điều trị từ sớm thì sao ạ ?

Cậu ngẩng lên hỏi, giọng khàn lại

Bác sĩ: Khi còn bé, nếu phát hiện, hoàn toàn có thể can thiệp phẫu thuật, thậm chí sống khỏe mạnh như người bình thường. Nhưng giờ thì không còn nằm trong vùng khả thi nữa.

Đức Duy: Vậy thời gian còn lại của cậu ấy không còn nhiều nữa ạ ?

Bác sĩ dừng lại. 

Không gian chìm trong im lặng đặc quánh.

Cuối cùng, ông nói, bằng một giọng mà Duy sẽ không bao giờ quên:

Bác sĩ: Nếu mọi thứ ổn định, cậu ấy có thể sống đến khoảng tháng 6 

Đức Duy: Ý bác là...ngay khi tốt nghiệp lớp 12 ?

(....)

Hành lang bệnh viện - 17: 30

Duy bước ra hành lang, bầu trời ngoài cửa sổ đã ngả cam.

Cậu không nhớ mình đi bằng chân nào. 

Mọi chuyển động đều như xảy ra ở nơi khác.

Đứng trước cửa kính mờ của phòng bệnh, cậu thấy Quang Anh đang ngủ.

Mặt cậu ấy vẫn gầy, nhợt nhạt. 

Dưới làn da mỏng, gân máu lộ ra xanh nhạt. 

Lồng ngực phập phồng khẽ khàng  như chiếc lá trong gió.

" giờ là tháng 2 rồi...vậy tức là chưa đến 5 tháng nữa là cậu ấy..."

Một câu nói vang lên trong đầu như lưỡi dao lặp đi lặp lại.

Không phải vài năm. 

Không phải "có thể chữa trị."

Là giới hạn.

 Đã được viết ra. 

Không thể thay đổi.

Duy tựa trán vào cửa kính, cảm nhận cái lạnh tê buốt lan qua trán  và xuống tận ngực.

Cậu nhớ tới tiếng cười của Quang Anh trong lần đầu lớp chụp kỷ yếu.

Cái ánh mắt rụt rè khi Duy dúi cây bút cho cậu trong bài kiểm tra Toán.

Lời thì thầm hôm cậu ấy bị ngã: 

"Lần này... ít nhất thì tớ không một mình."

Không ai biết. 

Nhưng Duy biết.

Và điều đó, chính nó, trở thành lời thề không thể phá vỡ.

Cậu thì thầm, mắt vẫn không rời khỏi bóng người nằm trong kia:

" Mày không cần biết. Cũng không cần sợ."

" Từng ngày còn lại, tao sẽ sống cùng mày."

" Từng buổi sáng, từng tiết học, từng lần mày cười... tao sẽ không bỏ lỡ nữa."

Cậu đứng thẳng dậy, hít một hơi thật sâu.

Từ hôm nay trở đi, Duy biết rõ cậu không còn thời gian để do dự.

Chỉ còn một cơ hội  để biến những ngày tháng còn lại của Quang Anh trở  thành những ngày tháng ý nghĩa và trọn vẹn nhất.

----------------------------------------------------------

*Tứ chứng Fallot biến thể *

Tứ chứng Fallot biến thể, còn gọi là Tứ chứng Fallot phức tạp, là một dạng của bệnh tim bẩm sinh Tứ chứng Fallot, trong đó có thêm các bất thường về cấu trúc tim ngoài 4 đặc điểm chính của Tứ chứng Fallot. Những bất thường này có thể bao gồm các vấn đề về động mạch vành, van động mạch phổi, hoặc các mạch máu khác trong tim

Nếu tứ chứng Fallot (TOF) được phát hiện muộn và không điều trị, tiên lượng sống sẽ rất hạn chế, đặc biệt nếu thuộc biến thể nặng như teo van động mạch phổi hoặc kèm theo bất thường tim mạch khác.

Dựa trên các nghiên cứu y văn (trước thời đại mổ tim mở – khoảng giữa thế kỷ 20), tỉ lệ sống tự nhiên như sau:

1 tuổi: Khoảng 66%

3 tuổi: khoảng 49%

10 tuổi: khoảng 24 - 30%

20 tuổi: Khoảng 6 - 10%

40 tuổi: dưới 5%

Tuổi thọ trung bình của người gặp phải bệnh là 12 tuổi


Ở đây tớ muốn kéo dài tuổi của Quang Anh đến tận lớp 12 nên sẽ hơi không theo nghiên cứu lắm

Mong các cậu bỏ qua cho tớ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co