19 Đánh dấu
Lisa tháo kính xuống, xoa xoa khóe mắt, ngồi dựa về phía sau thì một giáo viên đến vỗ vỗ vai của cô.
"Giáo sư La nghe nói chưa, tuần sau trường chúng ta muốn tổ chức triển lãm tranh, một cựu học sinh tốt nghiệp đã trở thành họa sĩ nổi tiếng, hiệu trưởng mời cô ấy đến làm đó."
"Học sinh nào?"
"Kang Seugli, cô chắc cũng có chút ấn tượng, tôi cho cô xem qua thông tin cô ta."
Cô nhắm mắt lại suy nghĩ, ngẫm nghĩ nửa ngày rồi ừ một tiếng. Cô mở mắt ra, đứng dậy, "Tôi đi trước."
"Lát nữa mấy thầy cô muốn đi ăn đêm, giáo sư La không đi à?"
"Không đi, tôi đón bạn gái tan học."
Vừa nói ra lời này, toàn bộ giáo viên trong văn phòng đã ồ lên ngạc nhiên.
"Bạn gái tan học? Giáo sư La, không phải cô trâu già gặm cỏ non đấy chứ? Bạn gái cô học đại học hay cấp ba thế? Có khi nào cấp hai không?"
"Trời, có khả năng này nha, giáo sư La chúng ta thoạt nhìn rất trẻ mà, nói cô ta là học sinh cấp ba có người tin đó!"
"Haha chẳng lẽ bạn gái còn học tiểu học?"
Cô cong khóe miệng cười cười, tắt máy tính, đóng lại rồi cầm lên.
"Cô ấy là giáo viên dạy ngôn ngữ ký hiệu, làm giáo dục đặc biệt."
"Có cơ hội thì ăn một bữa, giới thiệu chút nhé!"
Lisa nhướng mày, "Có thời gian lại bàn sau, đi trước đây."
Vừa mới bước chân đi, văn phòng sau lưng liền ồn ào, bắt đầu xôn xao bàn tán.
"Vừa rồi thấy giáo sư La cười hạnh phúc thế nào không, mọi người đã gặp qua bạn gái cô ta chưa?"
"Hôm nay có vài học sinh nói với tôi thấy được trên sân trường, còn tay nắm tay đấy, nghe nói bạn gái cô ấy nhỏ nhắn đáng yêu lắm, còn không cao đến vai cô ấy."
"Không phải chứ, thật sự là học sinh cấp ba à?"
"Này đừng nói bậy nữa, không nghe thấy lúc nãy cô ấy giải thích rồi sao, giáo viên yêu đương với học sinh là tối kỵ đó, đừng đồn vớ vẩn."
Chaeyoung ngồi xổm xuống vẫy vẫy tay chào tạm biệt với lũ trẻ. Cả buổi chiều Kim Chan cũng không xuất hiện lại nữa, nàng thu dọn đồ xong, chạy ra khỏi trường đầu tiên, đến bác bảo vệ chào nàng cũng chưa kịp đáp lại. Đang muốn băng qua đường cái, người bỗng ngã vào vòng tay quen thuộc ấm áp. Eo đột nhiên bị ôm, nàng trừng lớn đôi mắt xinh đẹp, vẫn chưa kịp đẩy ra, Lisa đã cắn vành tai nàng.
"Á!"
"Tiểu Chaeng làm chuyện gì trái với lương tâm hả? Vội vàng chạy như vậy?"
Tảng đá lớn treo trong lòng bỗng nhiên được buông xuống, cái ôm của cô cho nàng cảm giác an toàn.
"Chẳng lẽ Tiểu Chaeng không muốn để chị đón nên mới vội vã chạy trốn sao?"
"Không, em không có."
"Thế thì vì cái gì?"
Cô nheo lại đôi mắt cười, khiến người ta đoán không ra cảm xúc trong đó. Cằm bị bóp chặt, đầu ngón tay cô dùng sức, ngẩng đầu liền đối diện ánh mắt quá mức nghiêm túc của cô.
"Tiểu Chaeng chắc sẽ không nói dối đâu nhỉ, nói dối mũi sẽ dài ra mà."
Nàng mím môi, rũ mắt xuống tránh ánh nhìn của cô. Chaeyoung thoáng nhìn ra phía sau, đột nhiên nói, "Hôm nay em muốn ăn cơm cà ri, thịt thăn trong siêu thị sắp bán hết rồi nên em vội đi mua."
Lisa nhíu mày, ngẩng đầu liếc qua cổng chính trường, tình cờ nhìn thấy gã đàn ông mập mạp lén lút nhìn về đây, vừa bắt được ánh mắt sâu thẳm của cô liền vội vàng xoay người sang chỗ khác.
"Ha."
Nụ cười lạnh của cô khiến người khác phải rùng mình sợ hãi, Chaeyoung lo lắng, sợ sệt đẩy tay cô ra khỏi cằm, "Không, không nên đứng ở đây."
Lisa ôm chầm lấy thân thể nhỏ bé của nàng, "Lên xe."
Nàng bứt rứt bất an ngồi trên ghế phụ, hai tay đặt trên gối ngồi nghiêm chỉnh. Lisa gài dây an toàn cho nàng, khoảng cách quá gần, nàng ngửi được mùi sữa tắm tỏa ra nơi cổ cô.
"Hôm nay Tiểu Chaeng đã làm những gì thế, kể chị nghe với."
Nàng đảo mắt, thuật lại một ngày của mình hệt như đứa trẻ.
"Buổi sáng dạy bọn nhỏ đọc truyện cổ tích, làm các phép nhân cơ bản, còn có ghép vần ngôn ngữ khiếm thị, giữa trưa em ăn cơm hộp, buổi chiều cùng bọn nhỏ chơi xếp hình, ghép logo......"
"Trừ mấy cái này ra thì hết rồi hả?"
"Chứ còn gì nữa?"
Cô gắt gao nhìn chằm chằm về phía trước, sườn mặt sắc bén không một chút nhu hòa, dây gân dưới xương quai hàm căng chặt, ngón tay thon dài nhịp nhịp gõ trên tay lái, hình như cô đang tức giận. Chaeyoung liếm môi dưới khô khốc, đáy lòng đột nhiên sợ hãi.
"Chị......"
"Không có gì, chỉ là cảm thấy đồ của chị hình như bị kẻ khác nhung nhớ."
Đánh tay một vòng, xe đằng trước quá chậm, cô ấn ấn còi như trút giận. Mắt liếc qua nàng lo lắng bất an, lại đột nhiên nhớ đến, "Cuối tuần này đại học chị tổ chức triển lãm tranh, muốn đến xem không?"
"Triển lãm tranh?" Nàng nổi lên hứng thú, "Trước đến giờ em chưa từng xem qua triển lãm tranh đó, đi được à?"
"Có gì mà không được, muốn xem thì đến, thứ bảy tuần sau có thời gian không?"
"Thứ bảy tuần sau à, để em suy nghĩ." Nàng ngẩng nửa đầu lên, tay chống cằm rất nghiêm túc, ném hết tất cả tâm tình lúc nãy ra sau đầu
"Buổi sáng em phải đến trường kèm vài bé khiếm khuyết rồi, chiều thì rảnh."
"Vậy được, buổi chiều chị đến đón em."
Trên đường, nàng hào hứng hỏi triển lãm tranh gì, đắm chìm với thú vui mới, hoàn toàn quên đi cảm xúc u ám lúc nãy, độ cong nơi khóe miệng chưa từng hạ xuống, còn lấy di động ra tra thông tin về người họa sĩ kia.
Lisa cong cong môi, khó khăn lắm mới không bật cười. Vật nhỏ đơn thuần, bảo sao được người khác nhung nhớ, tính tình nhát gan, sợ phát hiện nên không dám mở miệng nói với cô, nên nhốt nàng lại để không kẻ nào nhìn thấy.
Phiền phức!
Ăn cơm tối xong, Lisa rửa chén, thuận tay cầm khăn lông lau khô tay, quay đầu nhìn đến nàng nằm trên giường đọc truyện cổ tích, chắc là truyện dạy cho mấy đứa bé kia, hai chân nàng rũ xuống đung qua đưa lại nơi mép giường, thảnh thơi nhàn rỗi.
Cô hạ thấp mí mắt, trái tim dần dần trầm luân, cởi cúc áo sơ mi ra, cởi xuống từng cúc từng cúc đi đến gần nàng. Có người vẫn chưa lường trước được nguy hiểm, vẫn cười vui vẻ như cũ. Chẳng qua giây tiếp theo, sách nàng đã bị cô lấy mất, Lisa bắt lấy cánh tay nàng, dễ dàng nhấc nàng lên, xoay người nàng lại, nâng cao hai cổ tay nàng lên đầu, quỳ gối bên người nàng, áp người lên. Thậm chí chưa kịp chất vấn cô thì miệng đã bị lấp kín, căn bản cũng không cần hỏi cô làm gì, động tác đã quá rõ ràng, một cái tay khác của cô bắt đầu cởi quần áo trên người nàng.
Chaeyoung dùng hết toàn lực giãy giụa, hai chân không ngừng đá đạp lung tung, cực kỳ không nguyện ý, ưm, ưm phản kháng, đầu lưỡi né tránh công kích của cô. Lisa ngẩng đầu, đôi môi mỏng hồng hồng bị hôn đến sưng đỏ lên, giọng kiềm chế cảnh cáo.
"Đừng nhúc nhích, dù hiện tại không làm gì em, nhưng nếu em động đậy nữa thì chị sẽ làm tới đó."
"Huhu chị... chị muốn làm gì!"
"Đánh dấu."
Cô cúi đầu, cắn mút làn da non mềm trên cổ nàng, cho dù có để lại bao nhiêu dấu hôn cũng không thể thỏa mãn được dục vọng độc chiếm mãnh liệt của cô, thật muốn trực tiếp nuốt gọn nàng vào bụng. Hận không thể khắc một hình xăm trên người nàng, viết tên của cô, mãi mãi là người của cô, vĩnh viễn gắn chặt trên người cô!
Cổ đau quá, Chaeyoung ra sức lắc đầu tránh né.
"Tiểu Chaeng."
Bên tai truyền đến giọng nói trầm đục, khiến toàn thân nàng tê dại.
"Em đã từng nghe qua chuyện đang hickey mà động phải động mạch rồi chết chưa?"
Nàng sợ hãi mở to hai mắt nhìn, "Ư... Đừng mà, em không muốn."
Ngón tay vuốt ve dấu hôn đỏ rực kia, đầu ngón tay cô dùng sức đè xuống.
"Cho nên, phải ngoan ngoãn nghe lời chị, em mà cử động lung tung nữa thì người bị thương chỉ có em thôi, cũng đừng nên nghĩ rằng chị không dám làm nhé."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co